(Đã dịch) Công Pháp Ta Nói Bừa , Đồ Nhi Thật Đúng Là Đã Luyện Thành? - Chương 224 Vạn nhất chúng ta đụng phải thật sự trấn ma ti làm sao bây giờ?
Ngô Hạo Quân cười một trận rồi lại thở dài, sau đó hỏi lão già bên cạnh, cũng chính là quân sư của mình: “Nguyên Huy, chỗ tốt đã kiếm đủ rồi, chi bằng dừng tay lại thôi, rồi trốn đi trước khi trời tối, được không?”
Nghe Ngô Hạo Quân nói vậy, Nguyên Huy khẽ nhíu mày, “Lão đại, ngài đừng vội vàng như thế. Chúng ta đã sớm thông báo cho quận thủ, bảo hắn kêu gọi các ph�� thương đóng góp tiền, đoán chừng giờ này đã gom góp được hơn mười rương vàng bạc châu báu, bỏ thì phí lắm.”
“Đợi tối đến chúng ta có được số tài vật này, rồi tối đến, ở phủ quận thủ ăn một bữa thật ngon, sau đó lợi dụng lúc đêm đen gió lớn mà rời khỏi đây, chẳng phải càng hợp lý hơn sao?”
“Thế nhưng…” Ngô Hạo Quân khựng lại, bày tỏ nỗi lo trong lòng, “hôm nay mí mắt ta cứ giật liên hồi, cứ thấy có chuyện chẳng lành sắp xảy ra.”
“Vạn nhất chúng ta đụng phải Trấn Ma Ti thật sự thì sao bây giờ?”
Nghe thấy lời ấy, Nguyên Huy mỉm cười không chút bận tâm, “Yên tâm đi lão đại, ta đã xem bói rồi, hôm nay tuyệt đối là đại cát đại lợi.”
“Còn việc đụng phải Trấn Ma Ti thật sự thì cơ bản là không thể nào. Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp đến thế?”
“Ta đoán chừng phải vài ngày nữa bọn họ mới đến được đây.”
“Lão đại cứ yên tâm đi, mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay của ta.”
“Tuyệt đối sẽ không xuất hiện bất cứ ngoài ý muốn nào.”
“Được rồi.” Ngô Hạo Quân nhẹ gật đầu, “Vậy thì nghe lời quân sư vậy.”
“Trong số chúng ta, ngươi thông minh nhất.”
Đây là địa phương thứ hai bọn hắn lừa gạt. Lần lừa gạt ở địa phương đầu tiên đã vô cùng thuận lợi.
Đến địa phương thứ hai này để lừa gạt, cho đến bây giờ cũng rất thuận lợi.
Hơn nữa, hắn tín nhiệm nhất chính là quân sư, quân sư nói không có vấn đề, thì chắc chắn là không có vấn đề gì.
Dù sao với hơn mười rương vàng bạc châu báu, hắn cũng rất thèm thuồng chứ sao.
Đợi buổi tối có được những vàng bạc châu báu đó rồi.
Trong đêm chạy trốn.
Số tài nguyên này đầy đủ để bọn hắn sống sung sướng an nhàn vài chục năm.
Hắn biết tu vi mình khó tiến thêm được nữa, mà những người dưới trướng hắn cũng chẳng khá hơn là bao, nên họ chẳng còn thiết tha truy cầu đại đạo tu luyện, chỉ nghĩ sống tốt ngày nào hay ngày ấy.
Sau khi bàn bạc thêm một lát ở đây, họ cáo biệt Tôn gia gia chủ để rời đi.
Chuẩn bị đi đến phủ quận thủ.
Họ vừa đi khỏi.
Tôn gia gia chủ Tôn Chí Cao liền nhổ một bãi đờm xuống đ���t, đầy vẻ khinh thường và tức giận nói: “Cái thứ này đâu phải là Trấn Ma Ti đến giúp chúng ta trảm yêu trừ ma, thủ hộ bách tính đâu!”
“Đây mẹ nó chính là một đám cường đạo.”
“Thật sự là không biết xấu hổ.”
“Việc đối phó yêu ma tà túy sau này, xem ra căn bản chẳng thể trông mong vào bọn chúng được!”
“Ai!”
Khó khăn lắm mới trông mong vào được Trấn Ma Ti, vậy mà chẳng làm nên tích sự gì, chỉ biết há miệng đòi tiền.
Lại còn công phu sư tử ngoạm nữa…
Sắc trời bắt đầu tối.
Nhóm Tô Cẩm Mộc rốt cục tiến vào địa giới Thiên Phủ Quận.
Bất quá…
Đứng trước tấm bia của Thiên Phủ Quận, nhìn ngôi làng nhỏ cách tấm bia vài dặm về phía trước, Tô Cẩm Mộc không khỏi nhíu mày, “Giờ trời vừa chập tối, lẽ ra là lúc mọi nhà chuẩn bị bữa ăn, nhưng vì sao ngôi làng đằng trước lại chẳng có khói bếp bốc lên chút nào?”
“Cái này có chút kỳ lạ thật.”
“Hay là chúng ta đến xem thử đi?” Từ Hoài An đề nghị: “Phía trước hẳn là một nơi vô cùng vắng vẻ của Thiên Phủ Quận, có lẽ đã không còn người ở cũng nên.”
“Tốt.” Tô Cẩm Mộc gật đầu. “Đi thôi, đến xem thử.”
“Tất cả mọi người cảnh giác một chút.”
Một nhóm hai mươi người, không nhanh không chậm hướng về phía thôn làng.
Nhưng bọn hắn lại không hề hay biết rằng, trên sườn núi cách họ vài trăm mét, có hai con chuột to bằng mèo trưởng thành đang thò đầu ra quan sát.
Nhìn thấy nhóm Tô Cẩm Mộc, hai con chuột líu ríu trao đổi với nhau.
Trong đó một con tiến vào trong động, một con khác tiếp tục quan sát.
Khi nhóm Tô Cẩm Mộc còn vài trăm mét nữa là tới thôn làng, có người ngửi thấy một mùi hôi thối.
Một nữ tu trong số đó, trông chừng hai mươi tuổi, ăn mặc rất đẹp, nhăn mũi, lộ vẻ ghét bỏ trên mặt, “Mùi gì ghê vậy, thối chết đi được.”
“Mùi thối đúng là có thật.” Một nam tu khác trong số đó nhẹ gật đầu, rồi nhìn Trịnh Thi Vũ đang che mũi mà cười nói: “Bất quá mùi hương cơ thể nàng có thể át hoàn toàn mùi thối này rồi.”
“Thật sao?” Trịnh Thi Vũ hai mắt tỏa sáng, nỗi khó chịu vì mùi thối lúc nãy tan biến đâu mất, thay vào đó là nét vui mừng, “Trên người ta thơm thật sao?”
“Đương nhiên.” Tôn Liên Cương đến gần Trịnh Thi Vũ một chút, sau đó hít một hơi thật sâu, “Khụ khụ khụ, Thơm thì thơm thật, nhưng mà hơi nồng.”
“Muốn đánh!” Trịnh Thi Vũ vung kiếm trong tay.
“Hai người các ngươi im miệng hết đi!” Hầu Tuấn Kiệt đột nhiên trừng mắt nhìn hai người, “Giờ là lúc nào mà hai ngươi không biết sao?”
“Muốn đùa cợt, trêu chọc thì chạy về nhà đi.”
“À.” Trịnh Thi Vũ liếc nhìn Hầu Tuấn Kiệt, vẻ mặt có chút khó chịu, nhưng lại chẳng dám cãi nửa lời, đành ngoan ngoãn im lặng.
Tôn Liên Cương cũng cúi đầu xuống.
Hai người bọn họ chỉ có tu vi Tụ Linh cảnh hậu kỳ, tất nhiên không dám làm càn trước mặt Hầu Tuấn Kiệt.
“Là thi xú.” Tu sĩ Trúc Cơ cảnh trung kỳ vẫn luôn đi sau lưng Từ Hoài An đột nhiên mở miệng, “Ngôi làng phía trước chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi.”
“Ừ.” Hầu Tuấn Kiệt cũng nhẹ gật đầu, “Ta cũng đã đoán ra.”
Tô Cẩm Mộc thu chiếc quạt xếp trong tay lại, cổ tay khẽ rung, một thanh thanh quang kiếm xuất hiện, sắc mặt nghiêm túc mở miệng nói: “Mọi người tập trung lại một chút, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.”
“Vào thôn.”
“Chờ chút.” Đang định đi, Tô Cẩm Mộc liền giơ tay lên, “Chưa cần vào đâu.”
“Ta vừa mới dùng thần thức quét qua một lượt, bên trong toàn là thi hài thối rữa.”
“Trừ chuột cùng côn trùng đang bò lổm ngổm khắp nơi, chẳng có thứ gì khác.”
“Chúng ta đi vòng qua đi.”
“Đến Thiên Phủ Thành rồi tính sau.”
Khi nãy dùng thần thức quét qua thôn, thi thể nam nữ già trẻ nằm la liệt khắp nơi, phần lớn đã bị gặm chỉ còn trơ lại xương cốt, một số khác thịt nát đã mọc đầy giòi bọ, cảnh tượng đơn giản như chốn Địa Ngục trần gian.
Nếu ngôi làng đã thảm đến mức này, không có người sống tồn tại.
Tất nhiên cũng chẳng cần phải điều tra thêm nữa.
Thế là đám người đổi hướng đi vòng qua thôn theo con đường nhỏ bên cạnh.
Nhưng mà.
Bọn hắn vừa mới đặt chân lên con đường nhỏ đó, đã thấy hàng vạn con chuột từ trong thôn ào ra, chen chúc nhau, lít nhít đuổi theo nhóm Tô Cẩm Mộc.
Tô Cẩm Mộc đôi mi thanh tú cau lại, lập tức phản ứng, “Tất cả mọi người tản ra một chút, dùng pháp thuật công kích từ xa, tuyệt đối đừng để chúng áp sát.”
“Là.” Mười mấy người đồng thanh đáp lời, sau đó lập tức tản ra.
Tiếp lấy từng đạo pháp thuật ào ạt phóng về phía trước.
Lập tức có mấy ngàn con chuột chết oan chết uổng.
Đúng lúc này, nơi xa có một con chuột có hình thể hơi lớn thét lên vài tiếng.
Sau một khắc.
Những con chuột đang xông tới nhóm Tô Cẩm Mộc nhanh chóng rút lui.
“Đừng dây dưa với chúng, hãy rời khỏi đây trước đã.” Tô Cẩm Mộc ra lệnh.
Chờ bọn hắn rời khỏi ngôi làng này rồi, họ thẳng tiến đến Thiên Phủ Thành, nơi có phủ quận thủ.
Bọn hắn dự định đến Thiên Phủ Thành nghỉ đêm, sáng hôm sau mới đến phủ quận thủ…
Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free.