(Đã dịch) Cực Phẩm Mỹ Nữ Dưỡng Thành - Chương 5: Trong bồn tắm kiều diễm
"Cái gì? Lương di về rồi ư? Sao không về sớm, không về muộn, lại cứ chọn đúng lúc này mà về chứ! Nếu Lương di thấy tôi từ phòng vệ sinh bước ra, mà chị Trúc lại đang tắm, chuyện này... tôi có mười cái miệng cũng không giải thích nổi!"
Đúng lúc Tô Lâm vừa thò một chân ra khỏi phòng vệ sinh thì mẹ Diệp Tinh Trúc bước vào cửa. Cậu ta vội rụt chân lại, đóng sập cửa phòng vệ sinh, định bụng nấp tạm bên trong đã.
"Mẹ?"
Trong khi đó, Diệp Tinh Trúc đang ngâm mình sau tấm rèm trong bồn tắm, vừa nghe tiếng mẹ mình ở ngay cửa, lại nghe thấy tiếng động trong phòng vệ sinh. Nàng lập tức nhận ra người bên trong không phải mẹ mình, liền đẩy tấm rèm che bồn tắm ra nhìn.
"Á..."
Vừa đẩy ra nhìn thấy, Diệp Tinh Trúc liền hét toáng lên.
"Chị Trúc, đừng có kêu, là em đây..."
Tô Lâm vội vàng lao tới bịt miệng Diệp Tinh Trúc. Nếu Lương di phát hiện, cậu ta thật sự không thể giải thích được nữa, chắc chắn sẽ bị gán tội "kẻ biến thái nhìn trộm" mất.
"Tiểu Lâm? Cái thằng nhóc thúi nhà cậu, xuất quỷ nhập thần, dọa chị Trúc hết hồn... Cậu... chị đang tắm mà... Cậu... cậu chạy vào đây làm gì, mau ra ngoài ngay!"
Sau khi xác định đó là Tô Lâm, Diệp Tinh Trúc mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lập tức nhận ra mình đang tắm mà! Người vẫn còn trần như nhộng. Dù cô coi Tô Lâm như em trai ruột thịt, nhưng dù sao cậu ta cũng là đàn ông!
Lúc này, Diệp Tinh Trúc liền một tay che tấm rèm kín những phần nhạy cảm trên cơ thể, một tay vội vàng giục Tô Lâm ra ngoài.
"Không được đâu! Chị Trúc, bây giờ... bây giờ em không ra được..."
Tô Lâm nhăn nhó mặt mày. Cậu ta quả thật rất muốn ra ngoài ngay, nhưng mẹ Diệp Tinh Trúc đã về rồi, đang ở ngay ngoài phòng vệ sinh, cậu ta mà bước ra lúc này thì chẳng phải bị tóm sống sao? Dù đang lo lắng bồn chồn, đôi mắt tinh ranh của Tô Lâm vẫn không hề rảnh rỗi. Mặc dù Diệp Tinh Trúc đã dùng rèm che chắn những vị trí nhạy cảm trên cơ thể, nhưng làn da mịn màng, trắng nõn cùng mùi hương ngào ngạt lan tỏa trong không khí vẫn khiến Tô Lâm tâm hồn xao động, ý niệm đen tối nảy sinh.
"Không ra được? Sao lại không..."
Diệp Tinh Trúc chưa kịp nói hết câu thì ngoài cửa phòng vệ sinh đã vang lên tiếng của mẹ nàng, Lương Quế Châu: "Trúc nhi, làm sao vậy? Mẹ vừa nghe thấy con kêu một tiếng..."
Tô Lâm "ầy" một tiếng, bất đắc dĩ nhún vai, chỉ ra phía ngoài phòng vệ sinh, nhỏ giọng nói: "Chị Trúc xem kìa, Lương di đang ở bên ngoài, em làm sao mà ra được?"
"Chuyện này..."
Mặt Diệp Tinh Trúc đỏ bừng. Bị Tô Lâm nhìn chằm chằm không ch��t kiêng dè như vậy, nàng cũng thấy hơi lúng túng. Theo tính tình của nàng, lúc này đáng lẽ phải bật mắng Tô Lâm vài câu, nhưng mẹ nàng đang ở bên ngoài, nên nàng đương nhiên phải ứng phó cho khéo. Nếu bị mẹ bắt gặp thì hiểu lầm sẽ lớn chuyện mất.
"Mẹ, không có gì đâu, chẳng qua là con vừa thấy trên đất có con gián..."
Một lý do khá củ chuối, nhưng cũng là đáng tin nhất. Diệp Tinh Trúc vừa nói xong, liền nghe tiếng mẹ mình, Lương Quế Châu, đáp lại: "Mẹ cứ tưởng chuyện gì. Nhà mình cũ rồi, có gián là chuyện thường tình thôi con."
Nghe Diệp mẫu nói vậy, Tô Lâm và Diệp Tinh Trúc đều thở phào nhẹ nhõm. Ai ngờ, Diệp mẫu đột nhiên bắt đầu vặn tay nắm cửa phòng vệ sinh: "Trúc nhi, con tắm xong chưa? Mẹ muốn đi vệ sinh, gấp lắm rồi."
Chết rồi! Lương di muốn vào đi vệ sinh ư? Vậy chẳng phải sẽ bị phát hiện sao?
Tô Lâm nhanh tay nhanh mắt, thừa lúc Diệp mẫu còn chưa kịp mở cửa, lập tức chốt chặt cửa phòng vệ sinh lại.
Kèn kẹt...
Diệp mẫu không mở được cửa, liền gõ gõ và nói: "Trúc nhi, con bé con này, tắm còn đóng cửa làm gì, bình thường mẹ có thấy con khóa cửa bao giờ đâu... Mau mở ra, mẹ muốn đi vệ sinh..."
"Chuyện này... Mẹ, con... con đợi mẹ một lát..."
Nghe mẹ muốn vào, Diệp Tinh Trúc cũng cuống quýt lên, may mà Tô Lâm kịp thời chốt cửa lại.
"Đợi không nổi nữa rồi! Con bé này, nhanh lên, với mẹ mà còn ngại ngùng gì nữa? Mở cửa nhanh đi, nếu không mở, mẹ sẽ đi lấy chìa khóa mở đấy."
Xem ra Diệp mẫu thật sự đã gấp không chịu nổi, tiếng chìa khóa lại xoạch xoạch hai cái. Trong phòng vệ sinh, Tô Lâm và Diệp Tinh Trúc cũng đang sốt vó.
"Mẹ, mẹ đợi con một chút, con xong ngay đây."
"Không ra? Được, mẹ đi lấy chìa khoá."
Cộp cộp cộp, tiếng bước chân của Diệp mẫu xa dần, hiển nhiên bà đang đi lấy chìa khóa phòng vệ sinh.
"Thời gian tạm dừng... Thời gian tạm dừng..."
Tô Lâm liên tục mặc niệm "Thời gian tạm dừng" trong lòng, nhưng chẳng có tác dụng gì cả. Con số "0" đỏ tươi cứ nhấp nháy liên hồi, hiển thị số thời gian tạm dừng còn lại của cậu là 0.
Không thể tạm dừng thời gian được, nếu thật sự để Diệp mẫu vào, vậy thì coi như xong đời rồi.
"Tiểu Lâm, cậu mau trốn đi thôi! Không thì để mẹ chị nhìn thấy, thì ra thể thống gì nữa!"
Nghe tiếng mẹ đi lấy chìa khóa mở cửa, Diệp Tinh Trúc cũng sốt ruột.
"Trốn á? Chuyện này... trốn đi đâu bây giờ chứ..."
Tô Lâm mồ hôi đầm đìa, nhìn quanh một lượt. Cái phòng vệ sinh này tổng cộng có tí tẹo chỗ này, mình có thể trốn đi đâu chứ? Chẳng lẽ từ bồn cầu chui xuống đường nước ngầm ư? Nhưng mà cậu có chui lọt đâu!
"Trốn..."
Diệp Tinh Trúc nhìn qua cũng xác nhận, không gian phòng vệ sinh quá nhỏ, hơn nữa cơ bản là nhìn một cái là thấy rõ mồn một, thì làm sao mà trốn được? Trừ phi...
"Đúng rồi, Tiểu Lâm, cậu chui vào... trốn vào trong bồn tắm, lẩn vào trong nước đi..."
Đó là một ý nghĩ nhanh trí, dù cũng là biện pháp bất đắc dĩ. Diệp Tinh Trúc liều mình, giục Tô Lâm.
"À? Trốn vào trong bồn tắm?"
Tô Lâm cũng sững sờ. Cái bồn tắm này thì đúng là có thể trốn người, nhưng chị Trúc vẫn còn ở trong đó, hơn nữa lại đang trần như nhộng.
"Nhanh... nhanh lên trốn vào đi! Mẹ chị sắp vào rồi..."
Ngoài cửa vang lên tiếng lách cách của chùm chìa khóa, Diệp Tinh Trúc càng cuống, từ trong bồn tắm vươn cánh tay ngọc ngà, một tay kéo phắt Tô Lâm vào.
"Á..."
Một chút sơ sẩy, cộng thêm sàn phòng tắm ngấm nước khá trơn, Tô Lâm bị Diệp Tinh Trúc kéo một cái, mất thăng bằng, lộn nhào, ngã bổ nhào vào trong bồn tắm.
Răng rắc...
Đúng lúc này, Diệp mẫu dùng chìa khóa mở cửa phòng vệ sinh. Diệp Tinh Trúc vội vàng kéo tấm rèm che lên, đồng thời nhấn chìm chân Tô Lâm xuống nước, lẩn vào trong bồn tắm.
"Mẹ, mẹ vào được rồi à? Con vừa định ra mở cửa cho mẹ đây..."
Để che giấu tiếng động của Tô Lâm, Diệp Tinh Trúc cố ý khuấy động nước tạo tiếng ào ào, giọng nói cũng cao hơn bình thường một chút.
"Con bé này, tắm mà không cho mẹ đi vệ sinh, con muốn mẹ tè dầm ra quần sao?"
Diệp mẫu hơi bực mình nói.
Tình hình của Tô Lâm lúc này khá phức tạp. Sau một phen chật vật trong bồn tắm, cậu ta đã đầu cắm xuống, chân chổng lên, rồi lại bị Diệp Tinh Trúc nhấn chìm cả chân xuống. Nói tóm lại, bây giờ toàn bộ cơ thể c���u ta đang nằm gọn trong bồn tắm. Đầu cậu ta lúc này đang tựa vào giữa hai bầu ngực mềm mại, tròn đầy.
Trơn tuồn tuột! Thật trơn...
Mềm! Thật mềm...
Khi nửa người ngâm trong nước thế này, Tô Lâm không thể giữ thăng bằng. Theo phản xạ tự nhiên, cậu ta đưa hai tay xuống nước để chống đỡ, nhưng ai ngờ vừa chống một cái đã chạm phải đôi đùi trần nhẵn nhụi của Diệp Tinh Trúc.
Có cơ hội béo bở thế này mà không lợi dụng thì đúng là đồ khốn nạn! Chị Trúc thân hình quyến rũ đến vậy, làn da mịn màng đến thế, đây chính là người mà Tô Lâm đã chứng kiến trưởng thành từng chút một suốt bao năm qua. Tuy Tô Lâm xem Diệp Tinh Trúc như chị gái, nhưng hai người dù sao cũng không có quan hệ máu mủ. Thêm vào những hormone gây rối loạn của tuổi dậy thì, Tô Lâm không chỉ một lần xem Diệp Tinh Trúc như đối tượng ảo tưởng tình dục của mình.
"A..."
Trong chiếc bồn tắm nhỏ xíu, lại nhét thêm hai người vào. Nước vốn đã khá đầy, lần này càng tràn ra không ít. Diệp Tinh Trúc cảm nhận được đầu Tô Lâm đang ở trước ngực mình, hơi th�� nóng bỏng phả ra khiến nàng cảm thấy một trận ngứa ngáy khó tả. Hơn nữa, bàn tay hư hỏng của Tô Lâm đã chạm vào bắp đùi nàng, và... còn dám tiếp tục lần mò lên trên.
"Thằng nhóc, không được sờ bậy!"
Diệp Tinh Trúc thật sự không chịu nổi sự vuốt ve trêu chọc của Tô Lâm. Trong bồn tắm, nàng vốn dĩ đã tự thân cảm thấy bức bối, giờ lại bị Tô Lâm khiêu khích như vậy, cả người nóng bừng như lửa đốt.
Không thể thế này được! Diệp Tinh Trúc vội vàng tàn nhẫn nhéo vào cánh tay Tô Lâm một cái, buộc cậu ta phải dừng lại.
Tô Lâm đau điếng, hai tay trượt ra, nhưng rồi lại chống được xuống đáy bồn tắm. Cậu cảm giác bên cạnh có một vật thể hình trụ tròn, liền đưa tay lần mò thử, cúi đầu nhìn lại, thì ra là một quả dưa chuột màu xanh.
"Bồn tắm này bên trong tại sao có thể có dưa chuột đây? Thực sự là kỳ quái."
Tô Lâm rất kỳ quái, nhưng lại không dám lên tiếng. Cậu chỉ đành tiếp tục chen đầu vào giữa hai bầu ngực mềm mại của Diệp Tinh Trúc.
Thật mềm mại, ấm áp, lại thêm nước ấm vừa vặn, vô cùng dễ chịu. Tô Lâm thoải mái đến mức muốn ngủ thiếp đi luôn.
"Con bé thối, lầm rầm cái gì thế? Mẹ buồn đi tiểu rồi, mặc kệ con đấy, mẹ giải quyết cái đã..."
Diệp mẫu cũng không nghĩ quá nhiều, bà đang khá gấp, cứ thế tụt quần ngồi xuống bồn cầu.
"Mẹ... Không muốn..."
"Không muốn cái gì chứ? Con bé thối này, vừa gọi mở cửa đã không tình nguyện, giờ còn không cho mẹ đi vệ sinh nữa, đến phòng vệ sinh mà vẫn không thể đi vệ sinh à?"
Phòng vệ sinh thì đúng là để đi vệ sinh, nhưng bây giờ ở đây có người khác, lại còn là một thằng đàn ông rành rành như Tô Lâm chứ!
Nội tâm Diệp Tinh Trúc giằng xé, nhưng nàng không thể nào công khai nói với mẹ được. Cảm giác này thật chẳng ra sao, hơn nữa, ngọn lửa dục vọng trong người nàng đã bị khơi lên. Trong không gian nhỏ hẹp của chiếc bồn tắm, hai cơ thể quấn quýt lấy nhau, cùng tiếng nước ào ào.
Trơn tuồn tuột, khắp nơi đều trơn tuồn tuột – đó là cảm giác duy nhất lúc này của Tô Lâm, lấp đầy mọi giác quan của cậu ta. Quả thực quá kích thích! Từ góc nhìn của Tô Lâm lúc này, hơi nước mông lung, đập vào mắt chính là đôi "thỏ ngọc" trắng nõn, căng tròn, kiêu hãnh của Diệp Tinh Trúc.
Nhẹ nhàng lướt qua mặt nước, Tô Lâm tăng thêm vài phần can đảm. Thừa dịp Diệp mẫu đang ở ngay bên cạnh, Diệp Tinh Trúc không dám lên tiếng, đôi bàn tay to thô ráp của Tô Lâm lại một lần n��a lần mò lên đùi Diệp Tinh Trúc.
"Ngươi..."
Bị Tô Lâm chạm vào, Diệp Tinh Trúc cả người run lên, nàng trừng mắt lườm cậu ta một cái thật mạnh, nhưng cũng đành chịu.
Tích tí tách!
Âm thanh tiếng nước này, Diệp mẫu không biết Tô Lâm đang ở trong bồn tắm nên không để ý, thế nhưng Diệp Tinh Trúc lại cảm thấy cực kỳ khó chịu. Nàng không màng đến chuyện Tô Lâm đang "ăn đậu hũ" của mình nữa, lập tức đưa hai tay lên trước ngực, che kín tai Tô Lâm lại.
"Không cho nghe!"
Hai tay kẹp chặt trước ngực, che tai Tô Lâm, động tác này lại vô tình khiến đôi "thỏ ngọc" trước ngực Diệp Tinh Trúc càng thêm nở nang, đầy đặn.
Oa!
Thật lớn, thật mềm!
Tô Lâm sắp không chịu nổi! Hai tay vòng một cái, liền vòng ra sau lưng Diệp Tinh Trúc, nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trần mịn màng. Lòng bàn tay thô ráp vuốt ve tấm lưng ngọc của Diệp Tinh Trúc, cảm giác này khiến nàng cũng không nhịn được bật ra tiếng rên rỉ.
"A..."
Dù đã cực lực kiềm chế sự kích động nguyên thủy của giác quan, thế nhưng Diệp Tinh Trúc vẫn không nhịn được khẽ hừ m��t tiếng.
"Hả? Trúc nhi... Con đang làm gì đấy? Có phải là... lại không kìm được mà tự thỏa mãn rồi à?"
Diệp mẫu đang đi vệ sinh, nghe tiếng rên rỉ của Diệp Tinh Trúc liền nhíu mày, "Không phải mẹ đã nói con rồi sao, con cũng lớn rồi, cả ngày cứ tự mình làm thế thì ra thể thống gì? Mẹ bảo con mau mau tìm một người đàn ông tốt không phải sao? Hai mẹ con mình thế này, nếu con tìm được người đàn ông nương tựa thì cuộc sống cũng sẽ dễ chịu hơn một chút."
"Mẹ... Mẹ... mẹ nói linh tinh gì thế, con đâu có..."
Lúc này, mặt Diệp Tinh Trúc nóng bừng bừng. Nàng bản năng cúi thấp đầu xuống, nhưng rồi lại vừa vặn đối mặt với Tô Lâm. Bốn mắt nhìn nhau. Ánh mắt Diệp Tinh Trúc vô tình liếc qua, lại thấy một tay Tô Lâm đang mò tới quả dưa chuột trong nước, nàng càng xấu hổ muốn độn thổ ngay lập tức. Chuyện này... đúng là quá mất mặt rồi!
"Tự mình làm? Dưa chuột... Chẳng lẽ tiếng động lúc trước mình nghe thấy là... Chị Trúc tự mình làm trong phòng tắm... Không thể nào..."
Nghĩ tới đây, Tô Lâm hít sâu một hơi, càng thêm không kh��i hưng phấn. Và đúng lúc này, Tô Lâm chú ý tới, ở góc trên bên phải tầm mắt mình, con số "0" ban đầu, giờ lại tăng vọt lên.
20...
30...
Truyen.free bảo lưu mọi quyền đối với bản chuyển ngữ này.