(Đã dịch) Cực Phẩm Toàn Năng Học Sinh - Chương 426 : Cá cùng tay gấu ta đều muốn
Tưởng Thiên Thư đưa cho Hạ Thiên một câu đố đơn giản nhất.
Cá và tay gấu không thể cùng sở hữu.
Điều hắn muốn thấy là Hạ Thiên sẽ lựa chọn bảo toàn tính mạng mình, hay là đi cứu Triệu Long và gia đình y.
"Trò chơi này thật thú vị, ta rất mong chờ a, đáng tiếc Tưởng thiếu gia không cho ta xem kết quả." Hồ Phương Dã tuy không rõ ý của Tưởng thiếu gia, nhưng hắn vẫn nguyện vâng lời.
"Ngươi tốt nhất vĩnh viễn đừng để ta nhìn thấy ngươi nữa, lần sau ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua ngươi." Hạ Thiên nhìn thấy vẻ mặt đáng ăn đòn của Hồ Phương Dã liền tức giận không cách nào phát tiết.
"Hạ Thiên, trò chơi bắt đầu rồi." Hồ Phương Dã hôm nay thực sự rất vui vẻ, cuối cùng hắn cũng có thể trêu chọc Hạ Thiên.
Hồ Phương Dã đứng dậy, đám thuộc hạ của hắn cũng đi theo hắn về phía cửa sau, năm giây sau.
Oanh!
Nơi Hồ Phương Dã vừa đứng lập tức bốc cháy.
Ầm ầm.
Ngọn lửa không ngừng bốc cao, Hạ Thiên biết mình không thể do dự, hắn nhất định phải xông vào, xông vào giữa biển lửa kia.
"Cá và tay gấu ta đều muốn!" Hạ Thiên hét lớn một tiếng, ngân châm nhanh chóng cắm lên người hắn, hắn trực tiếp đâm ngân châm vào tất cả các tị hỏa huyệt trên cơ thể mình.
"Thiên ca!" Khi Triệu Long nhìn thấy Hạ Thiên xông vào, nước mắt y tuôn rơi.
Triệu Giai Giai cũng không ngừng rơi lệ, trước đó nàng vẫn luôn nguyền rủa Hạ Thiên, nàng không ngờ rằng vào thời khắc then chốt cuối cùng, lại chính là Hạ Thiên đang liều mạng cứu bọn họ.
Hạ Thiên xông thẳng vào trong ngọn lửa, tay hắn đặt lên nút bấm trước, sau đó hai chân giẫm lên cơ quan.
Ken két!
Chiếc lồng mở ra, hơn nữa chiếc thang bên dưới chiếc lồng cũng đang từ từ nâng lên.
Năm giây.
Hạ Thiên chỉ cần chịu đựng năm giây, hắn liền thành công.
"Chết tiệt!" Hạ Thiên chỉ có thể cảm thấy nóng rát, mặc dù hắn dùng ngân châm đâm vào tị hỏa huyệt, thân thể sẽ không bị ngọn lửa thiêu đốt nhưng hắn chỉ có tay phải không cảm thấy đau đớn khi bị lửa thiêu.
Bởi vì tay phải của hắn đã thích nghi, thế nhưng cơ thể hắn vẫn chưa thích nghi.
Hắn chỉ có thể cảm thấy đau nhức nóng rát.
"Thiên ca!" Triệu Long kêu lớn.
"Cút! Mau cút đi!" Hạ Thiên phẫn nộ hét lên, giờ phút này hắn không còn thời gian lãng phí với bọn họ nữa, mình chỉ cần năm giây, chịu đựng được năm giây này xong hắn sẽ tự do.
Năm giây, bình thường năm giây này trôi qua rất nhanh, nhưng hiện tại Hạ Thiên lại cảm thấy năm giây này dài đằng đẵng.
Ba!
Bốn!
Năm!
"Chết tiệt!"
Hạ Thiên vọt thẳng ra ngoài, hắn đang chạy, hắn cảm thấy toàn thân nóng rát, nóng vô cùng, thế nhưng hắn vừa ra ngoài đã nghĩ tới chuyện chính, Triệu Long và người nhà y vẫn chưa chạy thoát.
Hắn lại quay đầu chạy trở vào.
"Thiên ca, huynh không sao chứ?" Nhìn thấy Hạ Thiên quay lại, Triệu Long ngạc nhiên nói, vừa rồi y không chú ý, Hạ Thiên đã biến mất, y còn tưởng rằng Hạ Thiên đã bị thiêu chết rồi.
"Có bom, mà nơi này toàn là dầu, mau chạy đi!" Hạ Thiên một tay kéo Triệu Giai Giai, một tay kéo mẹ của Triệu Giai Giai rồi chạy ra ngoài, Triệu Long cũng học theo Hạ Thiên, kéo cha mình chạy ra.
Đây hoàn toàn là chạy bán sống bán chết.
Khi Hạ Thiên và bọn họ chạy ra xa khoảng hơn một trăm mét, kho dầu bỏ hoang phía sau nổ tung.
Giờ phút này Hạ Thiên không thể quản nhiều đến thế, hắn trực tiếp nằm vật xuống đất, hắn đã quá mệt mỏi rồi, việc ở trong lửa năm giây kia đã vắt kiệt gần như toàn bộ nội lực và tinh thần lực của hắn. Cũng may vừa rồi có khối đá kỳ lạ kia giúp hắn bổ sung tinh thần lực, bằng không hắn đã sớm sụp đổ.
Cho dù có khối đá kỳ lạ kia hỗ trợ, nội lực và thể lực của hắn cũng không thể khôi phục lại, hơn nữa việc hắn cố sức chạy thoát vừa rồi càng khiến thể lực hắn tiêu hao nghiêm trọng.
"Thiên ca, huynh có sao không?" Triệu Long vội vàng tiến tới hỏi.
"Đừng đụng vào ta, cứ để ta nằm một lát, ta... ta cảm giác mình sắp chết rồi." Hạ Thiên thở hổn hển, cảm giác nóng rát trên người đang từ từ giảm bớt, nhưng bây giờ vẫn còn rất đau.
"Tiểu huynh đệ, hôm nay thực sự quá cảm tạ ngươi rồi, nếu không phải có ngươi, gia đình chúng ta đã xong rồi." Cha của Triệu Long không biết phải dùng lời nào để hình dung lòng biết ơn của mình đối với Hạ Thiên.
"Triệu Long, đưa cha mẹ ngươi đi đi, ta tạm thời không thể nhúc nhích." Hạ Thiên nói.
"Để chúng ta đưa ngươi đến bệnh viện đi." Cha của Triệu Long vội vàng nói.
"Cha à, cha và mẹ cứ về trước đi, con ở đây chăm sóc Thiên ca." Triệu Long khuyên nhủ, y biết Hạ Thiên lúc này có nhận nhiều lòng biết ơn đến mấy cũng không lọt tai, vả lại y cũng không muốn nói quá nhiều lời cảm ơn với Hạ Thiên.
Vừa rồi Hạ Thiên đã liều mạng vì gia đình y, đây không phải là điều một tiếng cảm ơn có thể biểu đạt hết, càng không phải là thứ có thể đổi lấy bằng tiền bạc.
"Ca, em cũng không đi." Triệu Giai Giai vội vàng nói.
"Em cùng cha mẹ cùng về đi." Triệu Long khuyên.
"Anh ấy cũng là bạn của em, em còn mời anh ấy ăn cơm xong nữa mà." Triệu Giai Giai kiên quyết nói.
"A Long, cứ để em gái con ở lại với con đi, hai đứa cũng tiện thể chăm sóc lẫn nhau. Mẹ con bị hoảng sợ không nhẹ, ta sẽ đưa mẹ con về nhà trước." Cha của Triệu Long vẫn là người thấu tình đạt lý, ông cũng hiểu rằng vừa rồi Hạ Thiên dám xông vào lửa để cứu gia đình họ, chắc chắn không phải vì tiền, cũng không phải để họ nói lời cảm ơn.
Triệu Long và Triệu Giai Giai cứ thế ngồi bên cạnh Hạ Thiên, không nói gì.
Năm phút sau.
"Hai đứa, đỡ ta rời khỏi đây, cảnh sát lát nữa sẽ đến, ta không muốn gây phiền phức." Hạ Thiên cũng không muốn phải đi cùng đám cảnh sát kia một chuyến, mặc dù hắn gọi điện tho���i là có thể giải quyết vấn đề, nhưng hiện tại hắn ngay cả sức gọi điện thoại cũng không có.
Vừa nghĩ tới điện thoại, Hạ Thiên đột nhiên cảm thấy không ổn, hình như vừa rồi lúc hắn chạy ra khỏi lửa, điện thoại và ví tiền cũng bay mất rồi.
"Chết tiệt, điện thoại và ví tiền của lão tử!" Hạ Thiên bực bội nói: "Cái này ngày mai lại có việc để làm rồi."
"Thiên ca, ngày mai để em đi mua cái mới giúp huynh nhé." Triệu Long nói.
"Haizz, vậy mà lại mất vào lúc mình đang có tình cảm thế này chứ, đi cùng ta mấy tháng trời, trải qua biết bao nhiêu trận chiến lớn nhỏ, lại bị lửa thiêu hủy." Hạ Thiên cảm thán, hắn đã trải qua nhiều trận chiến như vậy mà điện thoại vẫn không hỏng, không ngờ cuối cùng chiếc điện thoại lại chết theo cách này.
Triệu Giai Giai lạ lùng thay không hề cãi cọ với Hạ Thiên, nếu là trước kia, nàng hẳn đã nói Hạ Thiên keo kiệt, vì một cái điện thoại mà làm quá lên, thế nhưng lần này nàng lại thành thật im lặng.
"Đúng rồi, hai đứa giúp ta kiểm tra xem đồ trong túi trái của ta còn ở đó không." Hạ Thiên nhớ tới ba chiếc vòng tay kia.
Triệu Giai Giai ở bên trái Hạ Thiên, tay nàng trực tiếp thò vào túi của Hạ Thiên, vừa sờ đã lấy ra ba chiếc vòng tay: "Thật xinh đẹp quá."
Phụ nữ trời sinh đã thích những thứ như thế này, khi Triệu Giai Giai nhìn thấy ba chiếc vòng tay này thì hoàn toàn bị mê hoặc.
"Chúng nó không sao là tốt rồi, bỏ lại vào đi." Hạ Thiên thản nhiên nói.
"Huynh có ba cái, có thể tặng em một cái không?" Triệu Giai Giai hỏi với vẻ mặt đầy mong đợi.
"Không được, ba cái này đều là của những người vợ tương lai của ta." Hạ Thiên nói rất nghiêm túc, hắn vừa nói xong, ánh mắt liền lướt nhìn thấy một bóng người: "Triệu Long, bắt hắn lại."
Chương truyện được dịch và độc quyền phát hành trên truyen.free.