(Đã dịch) Cực Phẩm Toàn Năng Học Sinh - Chương 465 : Quên mang tiền
Ánh mắt Hạ Thiên hoàn toàn bị đôi chân dài miên man của cô chủ nhiệm cuốn hút.
"Đồ biến thái, tên lưu manh, quân vô sỉ, đồ hèn hạ, hạ lưu!" Cô chủ nhiệm chân dài thấy Hạ Thiên cứ nhìn chằm chằm đôi chân mình liền mắng thẳng.
"Chủ nhiệm à, cô không thể đổi vài từ chửi khác sao?" Hạ Thiên chịu hết nổi, vừa nãy cô ấy cũng mắng y chang vậy, chẳng lẽ không thấy nhàm chán sao.
"Đồ biến thái thối, tên lưu manh thối, quân vô sỉ thối, đồ hèn hạ thối, hạ lưu thối!" Cô chủ nhiệm chân dài lại mắng.
"Ừm, lần này hàm lượng kỹ thuật cao hơn nhiều." Hạ Thiên khẽ gật đầu.
Có cô chủ nhiệm chân dài bầu bạn, Hạ Thiên đương nhiên vui vẻ đi theo, hơn nữa còn chẳng cần xin phép nghỉ, quả là một dịp trốn học danh chính ngôn thuận.
"À đúng rồi, anh muốn mua điện thoại loại nào?" Cô chủ nhiệm chân dài mở miệng hỏi.
"Chống va đập, tín hiệu tốt, nghe gọi được." Hạ Thiên đáp.
"Anh đang nói Nokia cục gạch à, loại đó đã ngừng sản xuất rồi." Cô chủ nhiệm chân dài nhìn Hạ Thiên một cách kỳ quái rồi hỏi: "Anh cũng lớn ngần này rồi, không nhắn tin, không dùng QQ hay Wechat gì sao?"
"Không có thời gian, đến cả điện thoại tôi còn lười nghe." Hạ Thiên đúng là như vậy, làm gì có thời gian mà xem Wechat hay gì khác, đa số cuộc gọi anh đều rất ít khi nghe.
"Quái nhân, vậy rốt cuộc anh muốn mua loại điện thoại nào?" Cô chủ nhiệm chân dài dò hỏi.
"Hiện tại loại điện thoại nào phổ biến nhất?" Hạ Thiên tuy nói muốn loại chống va đập, nhưng cũng không thể tụt hậu so với thời đại được.
"5S." Cô chủ nhiệm chân dài bình thản nói.
"Được, vậy mua cái đó đi." Hạ Thiên khẽ gật đầu, lần trước Triệu Long mua cho anh cũng là 5S, tiếc là anh đã làm mất rồi.
"Đúng là thổ hào, 5S nói mua là mua ngay, anh không phải phú nhị đại đấy chứ?" Cô chủ nhiệm chân dài nhìn Hạ Thiên với vẻ thích thú, qua thái độ của cô ấy đối với học sinh lớp nhất thì có thể thấy cô không ưa phú nhị đại.
"Tôi nghèo lắm, chỗ ở hiện tại vẫn là khu nhà trệt." Hạ Thiên than thở.
"Vậy sao anh không ở ký túc xá trường?" Cô chủ nhiệm chân dài chất vấn.
"Thể lực tốt, tùy hứng thôi." Hạ Thiên nói xong liền đi thẳng vào một cửa hàng trải nghiệm Apple ngay trước mặt.
Cô chủ nhiệm chân dài liền đi thẳng vào theo sau, phải nói m�� nữ chân dài quả thật khí chất ngời ngời, cô vừa bước vào cửa hàng trải nghiệm Apple đã thu hút ánh mắt của rất nhiều người, mọi người thậm chí còn hoàn toàn bỏ qua Hạ Thiên.
Hạ Thiên vừa bước vào đã thấy chiếc 5S kia, anh đã dùng nó mấy ngày rồi, nên vừa vào đã nhận ra ngay chiếc điện thoại này.
Hạ Thiên thấy không ai để ý đến mình, liền tự cầm điện thoại đi thẳng về phía quầy hàng.
"Kẻ trộm!" Đột nhiên có người la lớn.
"Kẻ trộm ở đâu?" Lòng chính nghĩa của Hạ Thiên lại bùng lên, anh liền nhìn quanh, nhưng chẳng thấy gì cả, cuối cùng mới nhận ra ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía mình.
"Chính là hắn, hắn là kẻ trộm, bảo vệ, bắt hắn lại!" Một nhân viên bán hàng la lớn.
"Tôi?" Hạ Thiên nhìn về phía nhân viên bán hàng kia với vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.
"Anh còn không chịu nhận à, điện thoại đang ở trên tay anh kia kìa." Người bán hàng kia chỉ vào chiếc điện thoại trên tay Hạ Thiên mà nói.
"Cô có bị làm sao không, tôi cầm nó là để đi thanh toán tiền." Hạ Thiên bực bội nói.
"Anh còn dám cãi, nếu không phải tôi nói thì anh đã ôm đi mất rồi chứ gì, còn nói là đi thanh toán tiền, anh thử nhìn xem trên người anh có chỗ nào mà bỏ được năm ngàn đồng không." Người bán hàng kia khinh thường nói, Hạ Thiên đang mặc một bộ đồ thể thao, nếu có móc túi thì nhìn cái là thấy ngay.
Nhưng túi của Hạ Thiên lại xẹp lép, nhìn là biết chẳng mang theo gì cả, hơn nữa trên tay anh còn chẳng có cái túi nào, xem ra là không mang tiền thật.
"Ách!" Hạ Thiên bị lời hắn nói làm cho chợt nhớ ra, hình như mình thật sự quên mang tiền, đến cả thẻ cũng quên mang luôn, vì anh làm mất ví tiền rồi nên chẳng mang theo thứ gì, mà anh ra ngoài lại không đi xe, thế nên quên béng mất chuyện này.
"Sao nào, tôi nói đúng tim đen rồi chứ gì." Người bán hàng kia thấy Hạ Thiên ngẩn người, liền biết anh ta thật sự không mang theo gì cả.
Cô chủ nhiệm chân dài vẫn đứng bên cạnh, không tiến lên mà chỉ mỉm cười nhìn Hạ Thiên, mấy người bảo vệ kia đã tiến về phía anh rồi, cô muốn xem rốt cuộc Hạ Thiên sẽ làm gì.
"Thưa anh, xin giao lại chiếc điện thoại." Bảo vệ nói một cách khá lịch sự.
"Được thôi!" Hạ Thiên còn chưa có điện thoại, cùng lắm thì gọi điện thoại nhờ giúp đỡ, nhưng trong túi lại chẳng có lấy một xu, ngay cả thẻ cũng không có, anh đúng là phải trả lại điện thoại rồi.
Những người xung quanh đều cảnh giác nhìn anh, cứ như thể anh thật sự là kẻ trộm vậy, vài người đứng gần Hạ Thiên nhất thậm chí còn che kín túi xách của mình, có người thậm chí cố tình tránh né Hạ Thiên.
"Trời ạ, tôi không phải kẻ trộm." Hạ Thiên bực bội nói.
"Anh còn nói không phải kẻ trộm à, tôi nói cho anh biết, không báo cảnh sát bắt anh là còn nể mặt anh đấy." Người bán hàng kia tiếp tục la lớn.
Lần này Hạ Thiên cảm thấy mình thật sự hết đường chối cãi rồi.
"Tôi không phải kẻ trộm, cô nhìn chiếc đồng hồ này của tôi xem, hơn một triệu đó, tôi có thể nào đi trộm một chiếc điện thoại di động của cô sao?" Hạ Thiên nhớ đến chiếc đồng hồ Tăng Nhu tặng anh.
"Anh nghĩ mọi người sẽ tin lời anh nói là thật sao? Anh nhìn xem anh mặc thế này, chiếc đồng hồ đó có hợp với anh không, đ��ng hồ của anh hoặc là đồ giả, hoặc là đồ ăn trộm, mọi người cẩn thận đấy, kẻo một lát nữa đồ đạc bị hắn trộm mất mà còn chẳng hay biết gì." Người bán hàng kia mỉa mai nói.
Lúc này Hạ Thiên thật sự bó tay rồi.
Anh ta liền đi thẳng về phía cô chủ nhiệm chân dài: "Cho tôi mượn điện thoại."
Hạ Thiên có chút thật sự tức giận, người này căn bản không thèm nghe anh giải thích, nếu anh thật sự là kẻ trộm thì đã bỏ đi từ sớm rồi, hơn nữa cũng chẳng cần đường hoàng cầm điện thoại đến quầy thanh toán làm gì.
"Cô gái à, hắn là kẻ trộm đấy, cô không thể cho hắn mượn đâu." Người bán hàng kia vẫn cứ không buông tha mà nói.
Cô chủ nhiệm chân dài liền đưa thẳng điện thoại di động của mình cho Hạ Thiên.
Hạ Thiên bấm số điện thoại của Hỏa lão gia tử, Tiểu Mã Ca và Từ lão đều đang bị thương, Tăng Nhu gần đây vẫn luôn bận rộn, cho nên anh quyết định vẫn là gọi điện cho Hỏa lão gia tử.
"Hỏa lão, cháu đang ở một cửa hàng trải nghiệm Apple bên ngoài Đại học Giang Hải, chú ghé qua đây một chuyến đi."
"Có chuyện gì vậy, ta đến ngay đây."
"Họ vu oan cháu là kẻ trộm, trộm điện thoại của họ."
Hạ Thiên nói xong liền trả lại điện thoại di động cho cô chủ nhiệm chân dài.
"Đừng ồn ào nữa, tôi có tiền đây, để tôi thanh toán trước cho anh, nếu anh không muốn mua thì chúng ta đổi sang cửa hàng khác." Cô chủ nhiệm chân dài nói.
"Ối chà, còn muốn gọi người à, sao thế, muốn gọi đồng bọn đến cùng một lúc à, chúng tôi sẽ báo cảnh sát đấy." Người bán hàng kia nói xong liền trực tiếp bấm điện thoại báo cảnh sát.
"Được thôi!" Hạ Thiên nghe lời cô chủ nhiệm chân dài nói xong liền khẽ gật đầu.
"Làm gì đấy, muốn đi à, bảo vệ, chặn hắn lại, đợi cảnh sát đến." Người bán hàng kia liền trực tiếp mở miệng hô.
Hạ Thiên vừa rồi đã định rời đi rồi, cô chủ nhiệm chân dài đã lên tiếng, đương nhiên anh phải nghe theo, thế nhưng đám người này lại hùng hổ dọa người, trực tiếp ngăn cản Hạ Thiên lại.
Từng dòng dịch thuật này đều được truyen.free cẩn trọng chắt lọc và gửi gắm đến quý độc giả.