(Đã dịch) Cùng Bốn Cái Bạn Gái Trước Làm Hàng Xóm, Cái Này Phòng Có Thể Ở Lại? - Chương 323: Phải nghĩ biện pháp báo cái tin
"Ta khẳng định sẽ không nói."
Trần Lạc nghe vậy đáp lời: "Chắc là em muốn ban đêm đến ngủ cùng tôi, rồi các nàng cũng sẽ biết thôi."
Trần Lạc vốn là người kín miệng, muốn anh giữ bí mật chuyện này thì rất đơn giản.
Thế nhưng, trang viên này ngoài Ngạn Ngạn ra,
còn có hai mươi lăm nữ hầu trẻ tuổi khác.
Mọi người sống chung, ăn ở cùng nhau, rồi cũng sẽ có ngày lộ tẩy.
"Em cứ tối đến len lén sang, sáng hôm sau lại len lén về, giấu được đến đâu hay đến đấy. Đến khi không thể giấu được nữa, hãy tính cách ứng phó sau."
"Được không?"
Ngạn Ngạn ghé sát tai Trần Lạc rụt rè hỏi.
Có lẽ sợ Trần Lạc từ chối, ánh mắt nàng lúc này ánh lên một vẻ nhu tình khó tả.
"Đi."
Trần Lạc liếc nhanh qua Ngạn Ngạn, anh chợt cảm thấy trong ánh mắt nàng có bóng dáng của Tiểu Cố.
"Tạ ơn."
Ngạn Ngạn thấy Trần Lạc nhận lời dứt khoát như vậy, tảng đá đè nặng trong lòng nàng lặng lẽ rơi xuống đất.
Trước khi gặp Trần Lạc,
nàng đến nơi này thực sự là nơm nớp lo sợ, sợ gặp phải kiểu đàn ông xấu xa, chỉ xem nàng như một món đồ vô tri.
Nhưng Trần Lạc dường như không phải người như vậy.
Thật sự là vạn hạnh.
Sau đó, Ngạn Ngạn lùi sang một bên, phía sau còn có hai nhóm "bồi chơi" khác.
Trần Lạc cũng có chút nhớ không rõ tên của các nàng,
chỉ nhớ cô cuối cùng.
Tên là Lắc Lắc.
Quả đúng là người cũng như tên.
Cái "đại cục" của cô nàng đã áp đảo cả hội trường, không còn là cấp độ size E quen thuộc nữa,
mà là size F khổng lồ.
Nàng mặc một bộ đồ tắm ôm sát màu hồng phấn, phía dưới để lộ đôi chân trắng hồng, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo choàng lông nhung màu trắng.
Khi giới thiệu,
nàng còn cố ý kéo chiếc áo choàng che ngực ra.
Quả thực khiến Trần Lạc khắc sâu ấn tượng ngay lập tức.
Khi các cô gái đã giới thiệu xong,
Trần Lạc rất hài lòng,
liền đứng dậy nói: "Tôi đi tìm Lam tỷ nói chuyện riêng một lát, các cô cứ tự nhiên chơi đùa trước đi, tôi nói chuyện xong sẽ xuống chơi cùng."
Nói xong lời đó,
Trần Lạc quay đầu nhìn sang Lam tỷ nói: "Lam tỷ lên lầu cùng tôi một chuyến."
Ngừng lời, anh đi trước lên lầu.
Lam tỷ, với bộ sườn xám màu xanh ngọc, lúc này theo sát phía sau Trần Lạc.
Hai người vào trong lầu.
Đám chị em lúc này xúm xít quanh Ngạn Ngạn, với vẻ mặt tò mò hỏi han.
"Ngạn tỷ, chị vừa nói gì với Lạc thiếu gia vậy?"
"Không có gì."
Nhìn ánh mắt tò mò của đám tiểu muội, Ngạn Ngạn càng thêm thẹn thùng trên mặt.
Nếu một ngày nào đó các nàng biết chuyện nàng đến để cùng Trần Lạc ngủ, ăn nằm cùng nhau,
th���t sự là không còn mặt mũi nào mà ở lại đây.
Mọi người đều đến để hầu hạ Trần Lạc, nhưng chỉ riêng nàng là đến để hầu hạ "tiểu Trần Lạc".
***
Phòng khách trên lầu hai.
Trần Lạc ngồi xuống chiếc ghế sofa da thật làm từ gỗ lim, dài tới bảy, tám mét.
Bên cạnh là một chiếc bàn trà được chế tác hoàn toàn từ đá cẩm thạch.
Bốn chân bàn còn được điêu khắc hoa văn,
tinh xảo và đẹp mắt.
Còn Lam tỷ thì đứng ở một bên, thần sắc ôn hòa và cung kính.
"Ngồi đi."
Trần Lạc nhìn Lam tỷ đang đứng một cách câu nệ nói: "Chúng ta có chuyện thì cứ ngồi xuống mà nói chuyện."
Nghe vậy,
Lam tỷ lúc này mới ngồi xuống ghế sofa, sau đó Trần Lạc mới mở miệng hỏi.
"Cô có thể nghĩ cách giúp tôi gửi một phong thư ra bên ngoài không?"
"Cái này..."
Nghe vậy, Lam tỷ chỉ do dự nửa giây, liền với vẻ mặt khó xử mà nghiêm túc trả lời.
"Không được!"
"Không thể linh động một chút sao? Tôi không có ý định rời đi chỗ này, tôi chỉ muốn báo tin bình an thôi."
Trần Lạc hỏi lại.
Nghe vậy,
Lam tỷ một lần nữa trả lời với vẻ khó xử: "Lạc thiếu gia có thể tùy ý làm điều mình muốn trên đảo này, nhưng duy chỉ có một điều là không thể liên lạc với thế giới bên ngoài. Ngay cả chúng tôi cũng vậy, cũng không có cách nào liên lạc với bên ngoài."
"Tôi thật sự không muốn đi."
Trần Lạc nói với vẻ mặt khổ não.
Anh làm sao giải thích việc này?
Hòn đảo nhỏ này có hai mươi sáu nữ hầu trẻ tuổi xinh đẹp phục thị anh.
Trần Lạc tất nhiên không muốn đi chút nào.
Chỉ là anh có chút không yên tâm về Mạnh Nguyệt. Bị bắt cóc đúng đêm trước ngày đại hôn của mình và nàng, cô Mạnh lúc này chắc hẳn đang rất đau khổ.
Lại còn đang mang thai đứa con của anh.
Trần Lạc nghĩ muốn gửi phong thư,
để báo tin bình an cho cô Mạnh, tiện thể an ủi nàng vài câu.
Chỉ cần nàng an tâm dưỡng thai là được.
Lại nói, với cái tính tình của Thẩm Thu.
Anh bị người bắt đi,
nàng nhất định sẽ đi tìm anh.
Cô nàng đanh đá này rất quan tâm đến anh, lỡ như cô ta thật sự tìm đến thì làm sao đây?
Cho nên, cùng lúc báo tin bình an,
anh còn phải dặn Thẩm Thu đừng đến tìm.
Đợi khi thời cơ chín muồi sẽ trở về.
Anh làm như thế,
cũng là để có thể ở lại đảo lâu dài mà thôi!
Sao lại không thể đáp ứng?
"Ngoài chuyện này ra, Lạc thiếu gia có bất cứ nhu cầu gì tôi cũng có thể thỏa mãn, kể cả Lạc thiếu gia muốn tôi phục thị ngài, tôi cũng có thể không chút do dự..."
Lam tỷ nhìn vẻ mặt khổ não của Trần Lạc, vừa nói, vừa nhích người ngồi sát hơn vào Trần Lạc.
Có chút cúi người, tựa nhẹ vào anh.
Ý đồ dùng thân thể mình để giúp Trần Lạc giải tỏa nỗi buồn bực trong lòng.
Trần Lạc nhìn Lam tỷ ôn nhu và quan tâm.
Nhất thời không phản đối.
Vịn cái trán, thở dài một tiếng, ngữ khí dịu đi mấy phần rồi nói tiếp.
"Tôi biết Lam tỷ cô cũng có chỗ khó, chắc chắn là người đứng sau màn này không cho phép cô làm, nhưng cô có cách nào khác không? Hoặc có ai khác có khả năng đó không? Trên đảo này, ngoài các cô ra, chắc chắn còn có người canh giữ để tôi không bỏ trốn chứ?"
Nghe những lời này,
Lam tỷ cũng có thiện cảm với Trần Lạc. Mặc dù nàng rõ ràng từ chối giúp đỡ, nhưng Trần Lạc vẫn nói chuyện ôn hòa.
Đúng là một chàng trai dịu dàng.
"Trên đảo này, chỉ có ba người kia là có quyền hạn này. Nhưng các nàng là người của Lạc thị bồi dưỡng, tôi chỉ có thể giúp cậu truyền đạt thỉnh cầu này, nhưng rất có thể các nàng sẽ không đáp ứng."
Lam tỷ thay đổi ngữ điệu nói.
"Cứ hỏi thử xem sao."
Trần Lạc nghe vậy trả lời.
Lập tức,
Lam tỷ cũng không nói thêm gì nữa, rút điện thoại ra gửi tin nhắn cho Tĩnh Tĩnh.
Đồng thời, nàng đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng bị cảnh cáo.
Nhưng ba phút sau,
nàng lại nhận được tin nhắn như vậy:
"Để hắn hiện tại một mình ra bờ biển tìm ta đi."
Đọc thấy tin nhắn này,
Lam tỷ cũng sững sờ mấy giây, sau đó lên tiếng nói với Trần Lạc.
"Vị kia bảo cậu một mình ra bờ biển tìm cô ấy."
"Hiện tại?"
Trần Lạc truy vấn.
"Đúng thế."
Lam tỷ ngạc nhiên nói.
"OK."
Trần Lạc lúc này đứng dậy xuống lầu.
Bước ra sân trang viên, đám cô gái lại đổ dồn ánh mắt về phía anh.
"Lạc thiếu gia nói chuyện xong rồi ạ?"
"Đến ngồi chơi mạt chược, chơi một lúc là vừa bữa trưa."
Thiến Thiến đang ngồi ở bàn mạt chược hỏi.
"Tôi phải đi dạo biển."
Trần Lạc cười nói: "Chờ tôi về rồi chơi tiếp nhé."
"Đi bãi biển chơi ạ? Có cần em đi cùng không?"
Một thiếu nữ mặc váy dài trắng lên tiếng hỏi.
Thân hình của nàng nhỏ nhắn xinh xắn.
Dung nhan hơi có vẻ ngây ngô.
Mấy lọn tóc ngắn hơi cụp vào trong, trông đặc biệt dịu dàng, đáng yêu.
"Cô là?"
Trần Lạc hỏi.
"Nha Nha."
Nha Nha nói tiếp: "Trách nhiệm của em là đi chơi biển cùng Lạc thiếu gia ạ."
"Tôi nhớ rồi."
Trần Lạc gật đầu nói: "Bất quá cô không cần đi cùng tôi, tôi muốn đi một mình."
"À, vâng."
Nha Nha nghe vậy đáp.
Lập tức,
Trần Lạc một mình tiến ra bãi biển. Trên một bãi cát trải dài,
vừa nhìn đã thấy
Tĩnh Tĩnh, mặc chiếc áo khoác đen, với mái tóc dài không buộc, phất phơ trong gió biển, có vẻ hơi rối bời.
"Cô có thể giúp tôi gửi một phong thư ra ngoài không?"
Trần Lạc đến trước mặt cô ấy, hết sức chân thành hỏi.
"Có thể."
Tĩnh Tĩnh quay đầu nhìn Trần Lạc, đáp lời ngay lập tức: "Nhưng cậu phải đáp ứng tôi ba chuyện."
"Chuyện gì?"
Trần Lạc ngạc nhiên hỏi.
"Chuyện thứ nhất là cùng ta ra biển câu cá." Tĩnh Tĩnh nói.
"Vậy còn hai chuyện sau?"
Trần Lạc hỏi với vẻ cảnh giác.
"Chưa nghĩ ra thôi."
Tĩnh Tĩnh khựng lại một chút rồi nói.
Nhưng thực tế là cô ấy còn ngại không dám nói ra.
"Không có gì nguy hiểm chứ?"
Trần Lạc với vẻ mặt do dự.
"Sẽ không."
Tĩnh Tĩnh trả lời.
"Vậy được."
Trần Lạc dù có chút không hiểu, nhưng suy nghĩ kỹ lại,
Tĩnh Tĩnh này trung thành với người đứng sau mọi chuyện này.
Mà người đứng sau lưng ấy đã an bài cho anh hai mươi sáu nữ hầu phục thị.
Nghĩ đến người đó cũng sẽ không làm hại anh.
Đây là đoạn văn được truyen.free dày công biên tập và chỉnh sửa.