(Đã dịch) Cùng Các Ngươi Chiến Đấu Giống Ngồi Tù! - Chương 131: Ngươi xác định đây là Mafia?
Himmel cùng Frieren mang theo Fern và Turk một lần nữa bước lên cuộc mạo hiểm, chỉ là một cuộc hành trình khác hẳn mọi lần. Lần này có lẽ không cần đến một mục tiêu cụ thể, nhưng chắc chắn là chuyến đi hạnh phúc nhất. Bởi vì mọi khổ cực đã qua, cuộc phiêu lưu sắp tới chỉ còn đong đầy hạnh phúc.
Sáng sớm, ánh mặt trời rọi chiếu con đường lớn ngoài thành, bóng lưng họ khuất xa trông thật dài.
Kaname Madoka nhìn xem bóng lưng họ rời đi, đôi mắt vàng ánh lên vẻ ngưỡng mộ, bĩu môi nói một cách chua chát:
“Thật thích, ta cũng muốn có một chuyến phiêu lưu không đích đến như vậy.”
“Đi mau, đừng để bị phát hiện!”
Bên cạnh, Lãnh Thường vội vàng xách thùng đồ định bỏ chạy, bởi nơi đây không nên ở lâu, thế giới này đã chẳng còn chỗ dung thân.
Dứt lời, Lãnh Thường sải bước tiến vào cánh cổng dịch chuyển tức thời.
Trong Chat Group.
Lãnh Thường: Về rồi, thật tốt.
Kaname Madoka: Thật là hết ý! Ta cũng muốn có một chuyến mạo hiểm nha! Madoka vung tay.jpg
Akemi Homura: Được thôi! Bao giờ xuất phát?
Kaname Madoka: Thôi rồi, vừa mới phiêu lưu về, giờ chỉ muốn nằm ườn không muốn nhúc nhích.
Akemi Homura:?
Kitahara Iori: Bạn nhỏ, có phải trong đầu bạn đang có cả tá dấu chấm hỏi không? Hài hước.jpg
Satou Kazuma: Dù biết là không nên, nhưng ta vẫn phải nói!!
Serie: Phụt! Mấy người thật quá đáng mà.
Buccellati: Chính xác là quá đáng.
Akemi Homura: Mấy người! Mấy người đủ rồi đó! Tức gi��n.jpg
Hiratsuka Shizuka: Lúc Madoka cho cậu leo cây thì không hề do dự chút nào nhỉ.
Akemi Homura: Madoka chỉ là mệt thôi!
Kyubey đen trắng: 😏!
Satou Kazuma: 😏!
Kitahara Iori: 😏!
Akemi Homura: Mấy người tự tìm chết à!!
Kaname Madoka: Mấy người đang nói gì vậy, ta vừa đi tủ lạnh lấy một cốc trà sữa về đã thấy Homura-chan giận dỗi thế này rồi?
Hiratsuka Shizuka: Homura-chan thật thảm mà, vừa mới đồng ý đi phiêu lưu không đích đến với cậu, cậu quay người đã kêu mệt mỏi muốn nằm ườn rồi.
Akemi Homura: Madoka! Cậu mau giải thích đi! Tớ sốt ruột lắm rồi.jpg
Kaname Madoka: À cái này... Ta cũng chỉ nói thế thôi, xin lỗi Homura-chan.
Akemi Homura: Mấy người thấy không! Chỉ toàn là mấy người rảnh chuyện thôi!
Lãnh Thường: Này! Nhìn xem ta vừa nhặt được cái gì này? Liêm sỉ của Homura-chan bị rơi mất rồi kìa!
Buccellati: Khụ ——! Khụ khụ khụ! Xin lỗi, xin lỗi, ta uống cà phê bị sặc.
Akemi Homura: Cậu tốt nhất là bị sặc thật đấy.
Satou Kazuma: Mà nói đi thì cũng nói lại, đột nhiên thấy chẳng có gì để làm. Rảnh rỗi quá.
Kitahara Iori: Thế giới hòa bình không tốt sao? Cứu thế giới thì nào có lương, nào có bao ăn bao ở, còn khổ sở một đống. Nói cho mấy người biết, khai giảng lâu vậy rồi mà ta còn chẳng biết phòng học của mình ở đâu đây. Mấy người hiểu nỗi đau của ta không?!
Lãnh Thường: Ta đã nghỉ việc rồi...
Hiratsuka Shizuka: Ta vẫn còn việc làm, có điều là lập đội đi làm lại giữa chừng thôi.
Gotoh Hitori: Ta đã đi học được mấy hôm rồi...
Lãnh Thường:......
Kitahara Iori:......
Gotoh Hitori:......
Hiratsuka Shizuka:......
Satou Kazuma: Ôi! Chỉ mới nghĩ thôi mà ta đã thấy không thở nổi rồi!
Lãnh Thường: Chúng ta nói chuyện gì cao siêu hơn đi!
Kitahara Iori: Được!
Hiratsuka Shizuka: Không tệ!
Gotoh Hitori: Ta muốn về nhà đánh đàn ghi-ta!
Lãnh Thường: Aaaa! Cây guitar 1.200.000 yên Nhật của ta ——!
Gotoh Hitori:......
Serie: Nói đi thì cũng nói lại, Buccellati, Mafia bên các cậu thường làm những gì vậy?
Buccellati: Những người khác thì ta không rõ lắm, ta thì... nói sao nhỉ. Mỗi tháng thu phí bảo kê, sau đó tuần tra khu vực, xử lý mấy kẻ không tuân thủ quy tắc, nếu khu vực có mâu thuẫn thì ta cũng tìm cách giải quyết, còn làm một ít môi giới thu chút phí hoa hồng.
Buccellati: Và còn giới thiệu việc làm cho một vài người nữa.
Serie: À?
Lãnh Thường: Cậu xác nhận đây là Mafia à?
Satou Kazuma: Nghiêm túc đến thế sao? Cái này khác hẳn với Mafia trong tưởng tượng của ta mà!
Buccellati: Có gì lạ đâu? Mafia bên ta từ trước đến nay vẫn thế mà.
Hiratsuka Shizuka: Không phải chứ, tất cả những chuyện này các cậu đều làm, vậy cảnh sát làm gì?
Buccellati: Chẳng phải họ chỉ để trưng bày thôi sao? Cậu phải biết cảnh sát Ý chẳng làm được gì, giỏi lắm thì ra dọn dẹp hiện trường thôi.
Hiratsuka Shizuka: Chà! Thật khó tưởng tượng sống trong môi trường như thế thì sẽ ra sao nữa.
Lãnh Thường: Thì ra là vậy, xem ra tổ chức UncommonHot của ta cũng cần mở rộng nghiệp vụ mới, dù sao chỉ buôn lậu trứng gà với gạo thì chu kỳ lợi nhuận quá dài.
Kaname Madoka: Hả? Ta thấy báo cáo của Eto bảo là đang phát triển rất nhanh mà? Đã trải rộng khắp Tokyo rồi, chỉ còn thiếu các chính khách chưa nhúng tay vào thôi.
Lãnh Thường: Ta không thể đ��� tổ chức Passione làm ta bị tụt hậu được!
Buccellati: Đúng rồi, Lãnh Thường. Boss bên ta đã chú ý đến các cậu, hình như đã bắt đầu hành động rồi.
Lãnh Thường: Cái gì? Thằng cha Diavolo đầu bạch tuộc chết tiệt, ta không tìm hắn gây sự mà hắn dám đến kiếm chuyện với ta à?!
Buccellati: Bên ta rất vất vả mới có được tin tức này, hình như là số trứng gà buôn lậu từ Mỹ mấy hôm trước đã bị tiêu hủy toàn bộ, vì trước đó đã đụng độ và xảy ra ẩu đả khiến mọi người đều khó bề thực hiện được.
Lãnh Thường: Ra là vậy, xem ra Diavolo vươn tay hơi xa rồi nhỉ.
Buccellati: Không nằm ngoài dự liệu, hơn phân nửa là tổ ám sát sẽ đến.
Lãnh Thường: Ừm? Risotto Nero?
Buccellati: Khả năng cao là hắn, dù sao tổ chức Passione cũng không có nhiều tổ ám sát lắm.
Lãnh Thường: Nếu là Risotto Nero thì xem ra cũng khá thú vị đấy.
Buccellati: Cậu định làm gì?
Lãnh Thường: Nếu có thể thì đương nhiên là sáp nhập thôi, Risotto Nero cũng là một tay chuyên làm chuyện xấu mà.
Kaname Madoka: Hả? Đó chẳng phải đều là những kẻ giết người không ghê tay sao? Nguy hiểm thật đó!
Akemi Homura: Madoka, đó chẳng qua là đối với người bình thường thôi.
Kaname Madoka: Nhưng mà chẳng phải đều như thế sao?
Hiratsuka Shizuka: Nếu không thì cậu thử nghĩ xem bây giờ chúng ta đang nắm trong tay những sản nghiệp gì nào?
Kaname Madoka: Ừm... Buôn lậu gạo với trứng gà, làm tiền giả... Cái đó thì không sao! Nằm.jpg
Buccellati: Làm tiền giả?
Akemi Homura: Trước đó không có tiền, thằng cha Lãnh Thường này bèn mở một xưởng nhỏ làm tiền giả.
Buccellati: À? Làm tiền giả?? Khoan đã! Có gì đó không thích hợp! Chúng ta không phải... À cái này, được thôi, ta hiểu rồi.
Kitahara Iori: Có phải là rất khó tin không? Nên chúng ta mới càu nhàu chuyện cứu thế giới không có bao ăn bao ở, sinh hoạt còn phải tự gánh vác.
Satou Kazuma: Không phải có đủ loại siêu năng lực sao? Chẳng phải rất mạnh à?
Kitahara Iori: Siêu năng lực có ăn được đâu! Chẳng lẽ cậu muốn cứu thế giới mà vẫn phải đi làm, đi học đúng giờ à?
Satou Kazuma: Được thôi... Khoan đã! Vậy nói thế là bây giờ chúng ta không thiếu tiền ư?! Hắc hắc hắc hắc... Bao giờ phát tiền cho ta đây? Xoa xoa tay.jpg
Lãnh Thường: Đúng rồi, Kazuma mới đến còn chưa có tiền, đây đây đây đây! Trước tiên cho cậu 20.000.000 nhé?
Satou Kazuma: Thật sao?! Cha nuôi!
Lãnh Thường: Thật!
Kitahara Iori: Giống ta ghê.
Satou Kazuma: Mẹ nó Lên La! Vui quá!
Lãnh Thường: Buccellati, cậu có muốn không?
Buccellati: Yên Nhật à?
Lãnh Thường: Đúng, cậu tự đi đổi nhé.
Buccellati: Cảm tạ.
Lãnh Thường: Trước tiên cho cậu 100.000.000 Yên.
Buccellati: Hả? Nhiều vậy sao?!
Lãnh Thường: Mà nói đi thì cũng nói lại... Bên cậu dùng là đồng Lia sao? Không dùng Euro à?
Buccellati: Phần lớn là đồng Lia, Euro cũng dùng. Nhưng mọi người vẫn chuộng đồng Lia hơn.
Lãnh Thường: Thật lạ ghê.
Buccellati: Có gì không đúng à?
Lãnh Thường: Không có, chỉ là cậu cũng biết đó, cái bối cảnh tương lai mà ta cho cậu xem là vào năm 2001, đồng Lia đã bị bãi bỏ vào năm 2004 rồi.
Buccellati: Cái gì!? Ta phải đi đổi Euro ngay bây giờ!
Lãnh Thường:......
Hiratsuka Shizuka:......
Kaname Madoka: Buccellati cũng không dễ dàng đó a...
Satou Kazuma: Đáng lẽ đang vui vẻ phân chia chiến lợi phẩm mà lại nói cái chủ đề "tiếp đất" thế này sao? Ta thật khó chịu! Khoan ��ã! Không ổn rồi! Có một cô gái sắp gặp chuyện!!
Kitahara Iori:?
Lãnh Thường:?
Akemi Homura: Chẳng lẽ là...
Kaname Madoka: Kazuma sắp chết!?
Hiratsuka Shizuka: Lẩm bẩm run rẩy!?
Gotoh Hitori: Kazuma ——!
Serie: Ồ! Tình huống đó rồi.
Lãnh Thường: Kazuma chết chưa?
Satou Kazuma: Xí, chưa chết, nhưng mà tự dưng xuất hiện trong một không gian màu đen, còn có một cô gái tóc xanh ngu ngơ đang cười hì hì nữa, lẽ nào!? Ta bắt đầu chuyển sinh ư?! Ta chưa chết mà! Nhưng không sao cả! Truyền kỳ của ta sắp bắt đầu rồi! Vui quá!
Lãnh Thường: Hy vọng lát nữa cậu vẫn sẽ kiên định với lựa chọn hiện tại.
Akemi Homura:......
Kaname Madoka:......
Satou Kazuma: Không phải! Cái quái gì thế này! Cái gì mà cô gái kia không sao, ta đi qua dọa người ta sợ xanh mắt, vậy mà căn bản không phải xe tải, mà là máy kéo... Ta vẫn bị dọa chết khiếp!? Ta chưa chết mà!
Kitahara Iori: Phụt! Ha ha ha ha ha ha ha a!
Buccellati: Tuy là không khác nhau mấy... Ít nhất thì phần lớn là đúng.
Satou Kazuma: Mẹ nó! Không đời nào! Ta chẳng phải vẫn chưa chết sao? Khoan đã, sao cái bà Nữ Thần ngớ ngẩn kia cũng đang trợn tròn mắt thế?!
Akemi Homura: Thế thì tự cậu trở về đi?
Satou Kazuma: Nói cũng phải! Ta còn phải về lấy tiền nữa chứ, thật là hết sức khó hiểu!
Lãnh Thường: Không phải chứ? Kazuma mà về rồi thì Aqua làm sao bây giờ?
Kaname Madoka: Chẳng phải sẽ vỡ kịch bản sao?
Hiratsuka Shizuka: Rất có thể đấy!
Kyubey đen trắng: Két két két! Thật là thú vị!
Satou Kazuma: Về đây! Ta đến lấy tiền đây! Cha nuôi! Đợi ta!
Kitahara Iori: Tiêu rồi! Kazuma không thể trở thành một biến thái toàn diện mất!
Lãnh Thường: Nói cứ như cậu là một biến thái toàn diện vậy, lạ ghê.jpg
Ngay khi Kazuma biến mất trước mặt Aqua, Aqua bàng hoàng nhận ra đây là một tình huống đáng sợ, hoàn toàn chưa từng thấy bao giờ!
Nhưng mà không sao cả! Nàng cứ thế nằm ngửa ra là xong.
Truyện được biên tập chuyên nghiệp bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.