(Đã dịch) Cùng Muội Cùng Thuê - Chương 296: Xấu hổ chữ viết như thế nào
“Hồi ấy em mới bé tí tẹo, người còn chưa cao bằng cái bàn chân người ta ấy hả? Mà đã lo không gả được rồi ư?” Nghe Tiểu Oản nói, ta bật cười vì bị chọc tức.
“Ngược lại em cứ bám riết lấy anh đấy, anh đừng hòng bỏ em mà đi.” Tiểu Oản vừa nói, vừa ôm chặt lấy cánh tay ta.
“Cha mẹ... đã biết chuyện của em rồi ư?” Ta hỏi một chuyện mà ta đã tò mò bấy lâu. Mặc dù ta đã đoán già đoán non rằng cha của Tiểu Oản có lẽ đã biết chuyện, nhưng liệu Tiểu Oản đã từng trò chuyện về đề tài này với cha mẹ mình chưa thì ta hoàn toàn không rõ.
Tiểu Oản vùi vào ngực ta, ngẩng đầu nhìn ta, không nói gì, nhưng mặt cô bé dần đỏ ửng.
“Em thật sự nói với cha mẹ rồi ư? Chuyện đó khi nào thế?” Ta kinh ngạc nói. Thế ra từ trước đến nay, chỉ mình ta là không hay biết gì?
“Cũng không hẳn là nói, chỉ là... chỉ là...” Tiểu Oản ứ ừ, ngập ngừng, muốn nói rồi lại thôi, khiến ta có linh cảm chẳng lành.
“Chỉ là cái gì?” Ta tiếp tục hỏi.
“Chính là hồi anh mới lên đại học, em... em học hành sa sút nghiêm trọng, sau đó... em... bị thầy cô để ý.” Tiểu Oản lí nhí nói.
“Em bị phát hiện thế nào?” Tiểu Oản nói nhỏ quá, đến mức dù cô bé nằm ngay cạnh ta, ta vẫn không nghe rõ nha đầu này vừa nói gì.
“Em viết một bức thư...”
“Thư à?” Ta có chút kỳ lạ, “Thư gì thế?”
“Chính là... chính là viết em nhớ anh, rồi không thể nào tập trung vào sách vở, muốn đến Hạ Môn tìm anh.” Tiểu Oản giấu mặt vào ngực ta, lí nhí nói trong ngượng ngùng.
“Thư tình ư?” Ta sực nhớ ra.
“Không phải thư tình được không!” Tiểu Oản lập tức phản bác, “chẳng phải em có viết tên đâu.”
Đến nước này rồi, mà vẫn còn chấp nhặt chuyện đó à?
“Rồi sau đó thì sao?” Ta tiếp tục hỏi.
“Sau đó thầy cô bảo em yêu sớm, gặp riêng em để nói chuyện, còn gọi cha vào trường nữa chứ.”
“Cha cũng đọc thư của em sao?”
Tiểu Oản gật đầu lia lịa, sau đó lại bổ sung: “Nhưng mà, em phải nói trước, em thật sự không viết tên đâu, thầy cô cũng chẳng biết em nói đến ai đâu!”
Có khác gì đâu? Thư của em không viết tên, nhưng cha thấy em viết trong thư là muốn đến Hạ Môn tìm ta, thì chẳng phải ông ấy hiểu ngay rồi sao?
“Rồi sau đó thì sao nữa?”
“Cha... phản ứng của ông ấy rất kỳ lạ, không hề quá bất ngờ, chỉ là ngày hôm đó tan học, ông ấy dẫn riêng em ra ngoài ăn cơm, rồi trò chuyện với em rất nhiều chuyện.”
Lòng ta đập thình thịch, mong ngóng Tiểu Oản kể tiếp.
“Cha hỏi em, có biết thế nào là thích không, em nói cho ông ���y biết, chính là khi thấy anh thì sẽ vui vẻ, anh đi rồi thì lòng sẽ buồn bã, rồi ngày nào cũng nhớ anh.” Tiểu Oản đỏ mặt nói.
Rất khó tưởng tượng, một bé gái mười mấy tuổi vừa mới vào cấp ba, dám nói những lời đó trước mặt cha mình.
“Cha cũng không trách móc em, ông ấy nói với em rằng những tình cảm như vậy, đối với m��t cô bé mười mấy tuổi ngây thơ mà nói, là rất bình thường, những cặp trai gái khác cũng vậy, bảo em đừng quá bận tâm lời trách móc của thầy cô.”
Ta không nói gì, đúng là tính cha ta, sẽ nói ra những lời đó. Đối với ta và Tiểu Oản, ông ấy luôn đối xử bằng thái độ bao dung, nhân hậu, chỉ có điều ở Tiểu Oản thì càng thể hiện rõ hơn.
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó, cha hứa với em, sẽ giữ bí mật thay em trước mặt mẹ, với điều kiện là em phải nghiêm túc học tập. Ông ấy nói, tình cảm ngây thơ không phải là sai lầm, em không thể vì chuyện này mà bỏ bê việc học hoàn toàn. Rồi sau đó, ông ấy còn hỏi em một vấn đề.”
Tiểu Oản nhìn thẳng vào mắt ta, “Cha hỏi em, có muốn đến Hạ Môn, học cùng trường đại học với anh, rồi cứ thế ở bên cạnh anh mãi không.”
Cứ như vậy, mọi chuyện đều thông suốt. Cha ta biết Tiểu Oản thích ta, nên sau khi Tiểu Oản thi đậu Hạ Đại, cô bé mới không hề gặp chút cản trở nào khi vào Nam.
“Cha nói, bảo em phải học hành thật tốt, nếu thi đại học mà em đậu được Hạ Đại, và lúc đó em vẫn còn thích anh thì sẽ cho em đến Hạ Môn.”
Quả nhiên, là cha ta ngấm ngầm đồng ý.
“Cho nên nói, em có thể thi đậu Hạ Đại, chẳng qua là để đến bên cạnh ta thôi sao?”
“Nào có.” Mới vừa thừa nhận xong, Tiểu Oản lại có chút thẹn thùng, dù sao cũng là con gái, cũng cần phải giữ ý tứ chút chứ. “Thực ra hồi đó thành tích của em đã rất tốt rồi.”
Trong khoảnh khắc ấy, ta suy nghĩ có chút lộn xộn. Nếu như không phải Tô Tình xuất hiện trước, có cha cố ý tác thành, hoặc là, giờ đây ta và Tiểu Oản đã là một cặp bình thường.
Thanh mai trúc mã, Đôi ta vô tư. Đường lát đá xanh, Rêu xanh bám đầy.
Nếu là như vậy, theo lẽ thường, ta và Tiểu Oản đã là một cặp trời sinh.
Từ đó về sau, ta mới biết Tô Tình sau khi xuất hiện, cô bé này đã không cam lòng và bối rối đến thế nào. Chẳng khác nào một vật vốn dĩ định mệnh thuộc về mình, vậy mà lại trời xui đất khiến rơi vào tay người khác.
Đối với cha mẹ mà nói, chắc hẳn cũng rất vui lòng khi thấy Tiểu Oản thành con dâu của mình. Vốn dĩ đã nuôi nấng như con gái ruột, một khi ta đi cùng với nàng, tình cảm càng thêm thắm thiết, cũng sẽ chẳng nảy sinh bất kỳ mâu thuẫn gia đình nào.
Tiểu Oản đột nhiên chống tay ngồi dậy nhìn ta, hỏi: “Nếu như không có những người khác, cha mẹ bảo anh cưới em, anh có cưới không?”
Nghe Tiểu Oản hỏi, nhìn ánh mắt đầy mong đợi của cô bé, ta rất muốn trả lời là cưới, nhưng lại sợ làm cô bé thất vọng, thế là ta cố tình nằm phịch xuống, mở miệng nói: “Buồn ngủ quá, ta chuẩn bị ngủ đây, em tắt đèn đi.”
Thấy ta lại định lừa dối cho qua chuyện, Tiểu Oản không vui, lập tức xích lại gần, đặt hai bàn tay lên mắt ta, kéo mi mắt ta ra.
“Trả lời đi, không thì anh cứ mở mắt thế này mà ngủ cả đêm đi.”
“Đi, vậy ta thử một chút.” Ta cứ thế trợn tròn mắt, chẳng được bao lâu, mắt ta đã cay xè không chịu nổi.
“Anh sao lại chảy nước mắt?” Tiểu Oản biết rõ còn cố hỏi.
“Em cứ giữ thế này nữa, thì không chỉ chảy nước mắt, mà ta còn mù cho em xem luôn.”
“Mù? Nghe cũng hay đấy chứ, nếu anh mà mù, Tô Tình chắc chắn sẽ chê anh. Còn em thì khác, em không chê, em có thể chăm sóc anh cả đời.” Tiểu Oản cãi lí một cách hùng hồn.
Ta: “...”
“Em làm sao mà dùng cái giọng điệu dịu dàng đó để nói ra lời độc địa như vậy?” Ta thốt lên trong câm nín.
“A? Em vừa mới nói gì à? Ối, lỡ mồm nói mất rồi.”
“Quả nhiên... Độc nhất là lòng dạ đàn bà.” Ta thì thầm một câu.
Tiểu Oản nghe xong câu này, buông lỏng tay ra buông tha cho ta, sau đó nhìn thẳng vào ta.
“Cái ánh mắt này của em, là có ý gì đây?” Ta thử thăm dò.
“Anh vừa mới nói, độc nhất là lòng dạ đàn bà.” Tiểu Oản nói.
“Đúng vậy.”
Tiểu Oản ghé sát mặt vào ta, ghé vào tai ta, lí nhí nói một câu, sau khi nói xong, ngượng ngùng đưa tay tắt đèn, khiến ta không nhìn rõ được vẻ mặt cô bé.
“Này nha đầu, em có biết chữ ‘xấu hổ’ viết thế nào không?” Ta tức giận nói.
“Đâu có, em không biết, em không nói gì!” Tiểu Oản láu cá nói.
Nha đầu này, vừa mới nhẹ giọng nói vào tai ta một câu: “Tô Tình mới là phụ nhân, em thì không! Ít nhất... hiện tại còn chưa phải!”
Xin bạn đọc lưu ý, phiên bản chuyển ngữ này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.