(Đã dịch) Cung Thủ Thiên Phú Kéo Căng, Ta Giết Xuyên Vạn Tộc - Chương 135: Đem các ngươi làm qua sự tình lại làm một lần, không chịu nổi?
"Tiểu tử này không đơn giản chút nào."
Hai thân ảnh xuất hiện, nhìn con sương hổ đã gục ngã không một tiếng động. Một người khẽ lẩm bẩm. Trên thân con sương hổ trước mắt chỉ có một vết tên bắn trúng. Nhưng không chí mạng. Cúi người xuống, dò xét thi thể con sương hổ. Xương cốt hoàn hảo, ngay cả nội tạng cũng không có vết thương chí mạng. Một người kh�� lắc đầu: "Xem ra, nghiên cứu của Trương Trạch Thánh thật sự có thành quả." "Thủ đoạn của Trần Khải thật kỳ lạ, có vẻ như là dùng tinh thần lực cực mạnh để nghiền ép tạo thành." "Thế nhưng Trần Khải hiện tại bất quá mới ở cảnh giới Võ binh thất trọng, cho dù hắn có tu luyện tinh thần lực thì lúc này cũng rất khó có thể dùng tinh thần lực để giết chết con sương hổ đó." Hai người liếc nhau, trong mắt lóe lên tinh quang. Trương Trạch Thánh thật sự có thành quả nghiên cứu... Lần này trò hay sắp sửa mở màn rồi.
....
"Vương Nguyên, ngươi đi đâu vậy? Chờ bọn ta một chút chứ!"
Sáu thân ảnh hiện ra giữa rừng, đuổi theo Vương Nguyên. Vương Nguyên quay đầu nhìn lại, đôi mắt tràn đầy lãnh ý. Khi hắn vừa tiến vào Linh Phủ Sơn, đã bị đám người này quấn lấy. Cướp mất dị thú của hắn. Cho tới bây giờ, số lượng dị thú hắn giết được vẫn là con số không. Đám người này đã cướp mất của hắn đến sáu con dị thú. Nhìn đám người đang giễu cợt đuổi theo phía sau, Vương Nguyên ánh mắt khẽ động. Hít sâu một hơi, bỗng nhiên đổi thân hình, biến mất về phía bên trái. "Ha ha." Vương Nguyên biến mất, mấy người cười ha ha. Một người lên tiếng: "Có đuổi nữa không?" "Được rồi, không đuổi nữa, đã quấn lấy hắn lâu như vậy rồi, đến lúc chúng ta đi làm việc của mình thôi." Người cầm đầu khẽ lắc đầu, với thực lực Võ binh tam trọng cảnh, là người mạnh nhất trong đám họ. Mấy người khẽ gật đầu, sau đó tản đi, tìm kiếm con mồi riêng của mình. Nhưng bọn họ không hề phát hiện, khi bọn họ tản đi, một thân ảnh nhanh chóng bám theo một người trong số đó. "Có thù không báo không phải là quân tử." Vương Nguyên không địch lại sáu người, nhưng đối phó một người thì hắn hoàn toàn có thể. Bọn chúng có thể cướp dị thú của hắn, thì hắn cũng có thể cướp của bọn chúng.
Hiện tại, tình thế bắt đầu thay đổi.
Một tên Võ binh nhị trọng cảnh, vừa định giết một con dị thú, chưa kịp ra tay thì một thân ảnh đã xuất hiện, đao quang lóe lên. Dị thú bị chém chết! "Vương Nguyên!" Thấy Vương Nguyên ra tay giết chết con dị thú của mình, kẻ đó quát lạnh một tiếng, định ra tay với Vương Nguyên. Nhưng Vương Nguyên sau khi ra tay, lập tức biến mất khỏi vị trí cũ. "Cái thứ nhất." Vương Nguyên khắp khuôn mặt là vẻ cười lạnh. Hắn chỉ muốn chọc tức đám người này. Cùng lắm thì không cần lọt vào Tiềm Long Bảng. Dù sao cho dù có lọt được vào Tiềm Long Bảng, hắn cũng chẳng thể nào đứng trong top mười. "Khốn kiếp, Vương Nguyên, ngươi muốn chết thật rồi!" Vương Nguyên cười lạnh một tiếng, lần nữa biến mất tại vị trí cũ. Cho tới bây giờ, hắn đã cướp được bốn con dị thú. Hành động như vậy khiến mấy người bị cướp đoạt dị thú tức giận vô cùng. Bọn họ không nghĩ tới, Vương Nguyên lại dùng chính thủ đoạn đó để chọc tức bọn chúng. "Chết tiệt, ghê tởm quá!" Có người lên tiếng mắng to. "Chết tiệt, nhất định phải giải quyết hắn, tìm ra hắn, phế bỏ hắn!" Một người khác ác độc nói, rồi kéo theo mấy người đi tìm kiếm bóng dáng Vương Nguyên. Ẩn mình từ xa, Vương Nguyên nhìn thấy hành động của mấy người thì giễu cợt một tiếng, rồi lặng lẽ biến mất kh���i vị trí cũ. Nếu đã tụ lại, vậy hắn sẽ đi tìm người khác. Hiện tại Vương Nguyên chỉ chuyên tâm vào việc chọc tức người khác.
Vừa lúc Vương Nguyên lại một lần nữa chuẩn bị ra tay cướp đoạt dị thú, hai luồng đao quang cực kỳ sắc bén trong nháy mắt chém tới. "Ha ha, Vương Nguyên, ngươi đúng là muốn chết rồi!" Võ binh tứ trọng! Đồng tử Vương Nguyên đột nhiên co lại, đao quang đã ở ngay trước mắt! "Keng!!" Lực lượng cuồn cuộn xuyên qua chiến đao trong tay, trong nháy mắt truyền khắp toàn thân. Cả người hắn bay văng ra ngoài! Sau khi liên tục đụng gãy hai cái cây, hắn phun ra một ngụm máu tươi, phát ra tiếng "phù".
Hắn đồng thời ngăn cản hai tên Võ binh tứ trọng cảnh tấn công. Vương Nguyên không bị một đao chém chết đã coi như là mạng lớn rồi. Không dám dừng lại nghỉ ngơi, hắn xoay người bỏ chạy! Hai tên Võ binh tứ trọng, bốn tên Võ binh nhị trọng và cả Võ binh tam trọng nữa.... Thực lực như vậy không phải thứ hắn có thể chống đỡ. Tiềm Long Viện tuy có quy định không được giết người, nhưng không có nói không được phế bỏ người khác. "Ha ha, ngươi có thể chạy trốn được sao?" Hai tên Võ binh tứ trọng cảnh giễu cợt một tiếng, thân hình trong nháy mắt biến mất khỏi vị trí cũ. Họ đuổi theo hướng Vương Nguyên vừa biến mất. Những người còn lại cũng nhao nhao hành động. Vương Nguyên liên tục xuất thủ, sớm đã khiến bọn chúng vô cùng tức giận. Cố ý gọi tới hai tên Võ binh tứ trọng, mục đích chính là muốn phế bỏ Vương Nguyên.
....
"Ông!" Mũi tên rời dây cung. Một con dị thú Võ binh thất trọng cảnh bị mũi tên xuyên qua. Con thứ bảy mươi tám. Năng lượng tinh hạch của dị thú nhanh chóng bị hấp thu. Khí huyết dần sôi trào, Trần Khải chỉ cảm thấy toàn thân nóng bừng. Linh khí xung quanh không ngừng hội tụ. Nhưng một lát sau, mọi thứ lại khôi phục bình tĩnh. "Vẫn là kém không ít." "Hao phí tài nguyên càng ngày càng nhiều." Trần Khải lông mày cau lại. Hơn bảy mươi viên tinh hạch dị thú đã hấp thu xong, nhưng cánh cửa Võ binh bát trọng cảnh vẫn còn xa. "Không biết Tô Tinh Uyên, lão Trương bọn họ thế nào." Trần Khải liếc nhìn xung quanh, biến mất khỏi vị trí cũ.
"Vương Nguyên, hôm nay Lão Tử nhất định phải phế bỏ ngươi!" Kẻ Võ binh tứ trọng cảnh đang truy đuổi Vương Nguyên phía sau, giờ phút này vô cùng phẫn nộ. Vương Nguyên tốc độ không chậm, lúc bỏ chạy trước đó, hắn đã ẩn mình ở nơi khác đợi hai người kia rời đi, sau đó lại vòng ra phía sau đám người, đánh lén những kẻ Võ binh nhất trọng, nhị trọng cảnh! Trong thời gian rất ngắn, đã có bốn người bị Vương Nguyên gây thương tích. Hiện tại Vương Nguyên cũng ra tay độc ác, cả bốn người đều đã bị phế! Đám người vừa kịp định thần, Vương Nguyên đã lại biến mất lần nữa.
Cảm thấy mình bị Vương Nguyên trêu đùa, hai người khi ra tay không hề nương tình. Hai luồng đao mang trong nháy mắt chém ra, tiếng "đôm đốp" vang động. Đao mang cực kỳ sắc bén chém đứt ngang mấy cây đại thụ, rồi lao thẳng về phía sau Vương Nguyên. "Phốc!" Lúc này, sau khi liên tục bỏ chạy và ra tay, lực lượng trong cơ thể Vương Nguyên đã tiêu hao không ít. Nuốt một viên tinh hạch dị thú trong tay vào. Năng lượng bên trong chậm rãi được hấp thu. Vương Nguyên gắng sức lấy lại một hơi, tốc độ lại tăng lên một bậc. "Khốn kiếp, ngươi chạy đi, Lão Tử cho ngươi chạy!" Thấy Vương Nguyên như Tiểu Cường, mãi không gục ngã, lần này hai người hoàn toàn quyết tâm. Một người tiếp tục truy kích, người còn lại thì lao vút sang một bên. Tạo thành thế công tiền hậu giáp kích! Lần này xem ngươi còn chạy đi đâu. "Hừ!" Trong mắt Vương Nguyên tràn đầy vẻ ngoan độc. Thân hình chợt dừng lại, nhìn lướt qua chung quanh, lao về phía bên trái. "Vương Nguyên, hôm nay ngươi chạy không được, cho dù Trần Khải và Tô Tinh Uyên hai tên phế vật kia có tới, cũng không thể nào cứu được ngươi!" Một thanh âm vang lên, lọt vào tai Trần Khải. "Vương Nguyên!" Thân hình Trần Khải trong nháy mắt biến mất khỏi vị trí cũ. Hai tên Võ binh tứ trọng cảnh cùng những kẻ Võ binh khác lúc này đã đuổi kịp Vương Nguyên. Vây khốn Vương Nguyên. Vương Nguyên một tay chống đao, khắp người vết thương chằng chịt. Một đám người nhìn Vương Nguyên bị vây khốn giữa vòng vây, trong mắt tràn đầy vẻ giễu cợt. Một tên Võ binh tứ trọng cảnh, tay cầm chiến đao, chậm rãi tiến đến trước mặt Vương Nguyên. Cười lạnh thành tiếng: "Ngươi chạy đi, sao không chạy nữa?" "Ha ha." Vương Nguyên nhếch miệng cười một tiếng. "Ta chẳng qua là làm lại những chuyện các ngươi đã làm, thế nào? Giờ thì không chịu nổi nữa sao?" "Được, được lắm, phế bỏ ngươi, xem ngươi làm được gì!" Người kia nói xong, chém ra một đao. Một đao kia, hắn muốn đem Vương Nguyên triệt để phế đi. Nhưng đúng lúc hắn ra tay. Một luồng khí tức đáng sợ trong chớp mắt đã ập tới!
Bản biên tập này là thành quả lao động của truyen.free, xin vui lòng tôn trọng công sức biên tập.