Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cường Giả Điên Khùng - Chương 5: Chất Vấn

Khi hai người về đến nơi, trời đã nhá nhem tối. Từ xa, họ thấy một căn nhà nhỏ một tầng, rộng chưa đến trăm mét vuông, khá trang nhã, được bao quanh bởi bức tường gạch. Trước cổng, thấp thoáng bóng dáng một người đàn ông trung niên đang tất bật thu dọn nồi chảo, dụng cụ nấu nướng.

- Cha!

Diệp Phi chưa kịp nhìn rõ mặt người trung niên, thì Diệp Tư đã mừng rỡ chạy tới bên cạnh ông. Hóa ra đó chính là cha của cô.

- Tư Tư về rồi đấy à!

Cha Diệp Tư ngẩng đầu, gương mặt đang nhăn nhó nhất thời giãn ra phần nào.

Thoạt nhìn, y mới ngoài năm mươi, nhưng tóc đã bạc quá nửa. Gương mặt hiền từ, nước da ngăm đen, y phục lấm tấm những vết nhọ nồi, trông y hệt một lão nông chất phác, hết lòng vì con cái.

Thế nhưng, trong trí nhớ của Diệp Phi, hắn tuyệt nhiên không có chút ấn tượng nào về cha Diệp Tư.

Diệp gia đã trải qua mấy trăm năm phát triển, liên tục khai chi tán diệp, đến nay số lượng con cháu các chi chính phụ, trực hệ, phụ hệ đã vô cùng đông đảo. Tuy là một đại gia tộc hào môn quyền quý, nhưng không phải tộc nhân nào cũng được thừa hưởng sự giàu sang, phú quý đó. Trên thực tế, không ít tộc nhân phải sống cuộc đời lao động bình thường, như hai cha con Diệp Tư. Chỉ những tộc nhân thuộc dòng chính như Diệp Phi mới được phép ở lại nội viện gia tộc.

- Ra mắt bá phụ!

Vì không biết xưng hô cụ thể thế nào, hắn đành chào lấy lệ một câu.

- Cậu đây là...

Chợt phát hiện bên cạnh con gái còn có một người thanh niên lạ mặt, lão Diệp không khỏi kinh ngạc. Ánh mắt y không ngừng quét qua quét lại trên người hắn. Thấy hắn ăn mặc bình thường, thậm chí còn có chút cổ quái, y nghĩ bụng đối phương cũng bần hàn như mình, nên không tỏ ra xem thường. Nhưng với tâm lý của một người cha, y liền chất vấn:

- Cậu là bạn của Tư Tư nhà tôi à?

Hiển nhiên, y tưởng hắn là bạn của Diệp Tư, và được con gái mình dẫn về nhà chỉ có thể là... Lão Diệp giật mình, thật lạ quá. Con bé này có bạn trai từ lúc nào mà chẳng ai hay biết? Đến một lời báo trước là hôm nay con dẫn bạn trai về nhà để mình chuẩn bị cũng không nói một câu.

Diệp Phi không hề biết mình đang bị lão Diệp hiểu lầm là bạn trai của Diệp Tư. Hắn chỉ nghĩ bụng, nghe Diệp Tư nói cha cô trước đây có định kiến với người trong tộc, nên hắn cũng không định tiết lộ thân phận hiện tại của mình, miễn cho đối phương cảm thấy phản cảm. Thế là, hắn gật đầu đại khái:

- Đúng vậy, cháu là A... Tiểu Phi, bạn của Tư Tư!

Con mẹ nó, ở gần cô nàng có một lúc mà đã bị nàng ảnh hưởng, suýt chút nữa lão tử đã buột miệng gọi mình là A Ngốc! Mới đến đây hơn một tháng mà IQ đi xuống dễ sợ.

Thì ra đúng là như vậy! Trong lòng tuy có chút không hài lòng lắm với người bạn trai mà con gái dẫn về, nhưng phép lịch sự thì vẫn phải có. Lão Diệp lập tức thúc giục con gái:

- Tư Tư còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau dẫn bạn trai vào nhà. Bên ngoài sương xuống lạnh lắm!

- Cha, không phải như cha nghĩ đâu... Thực ra A Ngốc là...

Diệp Tư đang dọn đồ bên cạnh, đã sớm bị mấy lời của cha làm cho đỏ mặt, vội giải thích cho cha nghe về lai lịch của người "bạn trai" này của cô.

Thì ra mình bị người ta hiểu lầm!

Diệp Phi có chút tức cười. Tuy bản tọa tính tình hào phóng, nhưng cũng không phải người dễ dãi, tùy tiện ăn bừa. Nghĩ là vậy, nhưng ánh mắt hắn vẫn không khỏi quét qua quét lại trên người Diệp Tư. Chỉ thấy cô nàng da trắng dáng xinh, ba vòng tương đối nảy nở. Trong lòng hắn nhất thời sinh ra ý nghĩ vẩn vơ, không biết lão tử có nên cắn thử một miếng trái táo non này không?

Đáng tiếc, Diệp tông chủ chỉ là người tự kỷ, bởi dù hắn muốn "ăn", người ta chưa chắc đã đồng ý.

Ở bên kia, lão Diệp càng nghe con gái nói, sắc mặt càng tối sầm lại. Đoạn, khi nghe Diệp Phi là Nhị thiếu Diệp gia, lòng y không khỏi giật mình thất kinh. Y nheo mắt nhìn Diệp Phi, dường như để đọc tâm tư trong bụng hắn. Thấy hắn vẫn tỏ ra dửng dưng, y vội kéo con gái mình sang một bên, quở trách:

- Con gái à, chẳng phải con không biết nhân phẩm của tên này sao? Sao có thể tùy tiện để hắn về nhà mình? Vạn nhất hắn làm ra việc gì không hay thì lúc đó phải tính sao?

Lời này của cha không phải không có cơ sở. Trước kia, Diệp Tư cũng nghe không ít những tin đồn không hay về Diệp Phi. Vậy nên, cha phản ứng như vậy cũng là điều bình thường. Nhưng cô nào có thể nhẫn tâm bỏ mặc hắn ngoài đường?

Diệp Tư áy náy nói:

- Cha... Thật ra con người của A Ngốc không đến nỗi xấu như vậy đâu. Vả lại, con đã chót hứa với người ta sẽ cho ở nhờ nhà mình mấy ngày, đợi khi nào tìm được việc làm sẽ rời đi ngay. Huống chi cha vẫn thường dạy con rằng, một lời đã hứa nhất định phải thực hiện. Chẳng lẽ cha muốn con trở thành người thất tín bội nghĩa sao? Cha, xin cha cho hắn vào nhà đi!

- Con... Ai dà...

Lão Diệp khẽ gắt, sau đó lại thở dài. Tính cách của con gái mình, y còn lạ gì nữa? Tuy thường ngày tỏ vẻ bướng bỉnh, nhưng nhắc đến chuyện tình nghĩa lại trở nên mềm lòng, dễ dàng thỏa hiệp. Với tính cách đó, y rất sợ sau này ra ngoài đời con gái mình sẽ phải chịu thiệt thòi.

Ngẫm nghĩ một lát, y thở dài, miễn cưỡng gật đầu:

- Thôi được rồi, hắn có thể vào nhà chúng ta!

- Thật không cha?

- Đừng vội mừng...

Lão Diệp nghiêm mặt lại:

- Có điều ta nói trước, hắn chỉ được ở tối đa ba ngày thôi. Quá thời hạn, dù có tìm được việc làm hay không, vẫn phải tự động cuốn gói.

- Dạ! Diệp Tư khẽ gật đầu, cũng không xin xỏ thêm, vì cô biết việc cha mình nể mặt đồng ý cho một người lạ, dù là người đồng tộc, ở lại đã là vượt quá giới hạn của y.

Thính giác Diệp Phi tương đối nhạy bén, dù ở cách xa nhưng hắn vẫn nghe rõ mồn một những lời đối thoại của hai cha con. Lòng hắn không tránh khỏi phiền muộn, "lão tử" ngày xưa thật sự xấu xa đến thế sao? Đang thất thần, bỗng nghe lão Diệp gọi:

- Họ Diệp kia, ra đây ta bảo tí!

"Họ Diệp?" Diệp Phi trong lòng không vui. Hắn biết người này bất mãn với người trong tộc, nhưng chẳng lẽ bản thân y không mang họ Diệp sao? Diệp Phi suy nghĩ giây lát rồi không chút do dự đi theo lão Diệp.

- Cha! Diệp Tư lo lắng.

- Con yên tâm đi, ta không gây khó dễ cho tên tiểu tử này đâu.

Nhìn thái độ của hai cha con, Diệp Phi thầm nghĩ, lão Diệp này chẳng lẽ muốn chỉnh mình?

Đi theo lão Diệp đến một góc không xa, Diệp Phi thấy mặt y lúc này nghiêm lại. Đầu óc hắn xoay chuyển thật nhanh, rồi hắn cười ha hả:

- Bá phụ, ngài dạo này vẫn khỏe chứ? Nói ra thì ngại, nhưng vừa thấy bá, cháu cứ ngỡ đây là anh trai của Tư Tư chứ không phải thân sinh của cô ấy. Bá phụ có biết không, từ làn da mặt hồng hào của mình đến hàng lông mày rậm, bộ ria mép gợi cảm trông quyến rũ vô ngần. Còn nữa, nhìn mấy vết nhọ nồi này mà xem, chao ôi sao nó có thể điểm chính xác vào những vị trí này đến thế? Trông thật phong cách làm sao!

Vừa nói, Diệp Phi vừa đưa tay lên mũi lão Diệp.

Nghe hắn nói mấy lời này, dù lão Diệp đang có tâm trạng nghiêm túc cũng không tránh khỏi dở khóc dở cười.

- Hừ, bớt vờ vịt đi, họ Diệp kia! Nghe cho kỹ đây: Mặc kệ cậu có là Nhị thiếu hay Tam thiếu gì của Diệp gia trang. Tôi cảnh cáo cậu. Nể mặt đồng tộc, tôi cho phép cậu được vào nhà. Có điều, nếu cậu dám giở trò gì với con gái tôi, hoặc sinh ra bất kỳ ý đồ xấu xa nào với nó, thì cho dù thân già này có phải chết cũng tuyệt đối không để yên cho cậu đâu!

Xem ra lão tử không được hoan nghênh cho lắm!

Diệp Phi chép miệng nói:

- Ai dà, bá phụ nói cái gì chết chóc, toàn điều xúi quẩy vậy! Cháu chưa hiểu lắm. Bá phụ nói cháu 'làm gì' rốt cuộc là làm gì Tư Tư cơ?

- Thì tất nhiên là làm nó... Làm nó có...

Lão Diệp đột nhiên nghẹn lời, nhất thời á khẩu, nửa ngày không thốt ra nổi một câu. Đoạn, y hừ hừ nói:

- Tóm lại là cậu tuyệt đối không được làm gì gây bất lợi cho nó.

Diệp Phi cảm thấy tức cười, hai cha con nhà này tính cách đều thú vị như nhau. Hắn vỗ vai lão Diệp, nhẹ giọng nói:

- Bá phụ yên tâm, thật lòng mà nói, cháu coi Diệp Tư như em gái mình, sao có thể làm gì tổn thương cô ấy? Bá phụ biết rồi đấy, Tư Tư giống như một viên ngọc trong sáng thuần khiết vậy, không những chỉ là hành động, mà cho dù một ý nghĩ vấy bẩn thôi cũng tuyệt đối không thể cho phép.

- Hừ, cậu biết điều như vậy thì tốt.

Nghe hắn nói mấy lời này, lão Diệp cảm thấy an tâm hơn nhiều.

- Chỉ có điều...

Diệp Phi làm vẻ do dự.

- Chỉ có điều làm sao?

Lão Diệp liền chất vấn.

Diệp Phi làm bộ khó nghĩ một lát rồi thở dài đáp:

- Chỉ có điều, chính vì Tư Tư là viên ngọc quý như vậy, nên không tránh khỏi việc người khác muốn nâng niu, ôm ấp trong tay, thi thoảng buồn chán lại đem ra hôn nhẹ vài cái... Bá phụ yên tâm, chỉ là hôn kiểu Pháp, chúng cháu hoàn toàn thuần khiết.

- Ừ... ừ... Cậu làm tốt lắm! Cái gì? Cậu dám hôn con gái tôi? Này, đứng lại mau...

Đến khi lão Diệp hoàn hồn trở lại, Diệp Phi đã đi vào trong nhà, chỉ để lại một mình y tức giận đến mức giậm chân.

Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, kính mong độc giả ủng hộ bản quyền.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free