(Đã dịch) Cứu Mạng! Con Chốt Thí Ta Bắt Đầu Liền Bị Nữ Chính Đẩy Ngược - Chương 92: Về sau hai chúng ta tất cả luận mỗi
Trời trong, gió nhẹ, vạn dặm không mây.
Lười biếng gối đầu lên lưng đại bạch linh sủng, Ninh Trường Ca khẽ híp đôi mắt, thoải mái tận hưởng làn gió xuân ấm áp.
Nhớ tới vấn đề Vân Tịch hỏi hắn nửa canh giờ trước, khóe môi Ninh Trường Ca khẽ nhếch lên, trong lòng không khỏi ấm áp.
Là “Vân Tịch tỷ tỷ” hay là “Vân Tịch”? Hai cách gọi chỉ khác nhau ở hai chữ “tỷ tỷ”, nhưng ý nghĩa lại hoàn toàn khác biệt.
Nếu trả lời là “Vân Tịch tỷ tỷ”, điều đó có nghĩa mọi chuyện trước nay đều xuất phát từ tình yêu thương của một người chị dành cho đệ đệ Trường Ca, tình cảm đó là tình thân, nên cho dù Ninh Trường Ca có làm bất cứ điều gì, nàng cũng sẽ thứ tha, vì nàng là tỷ tỷ.
Nhưng nếu trả lời là “Vân Tịch”, vậy nàng cũng không phải là trưởng tỷ, mà là một nữ tử đang khao khát tình yêu đôi lứa. Tình yêu nàng dành cho Ninh Trường Ca xuất phát từ tình cảm nam nữ, vậy Ninh Trường Ca phải chịu trách nhiệm.
Ninh Trường Ca cuối cùng không trả lời vấn đề này, bởi chính hắn cũng không biết đáp án.
Hai người phụ nữ có liên quan đến hắn, ngoài Lý Ấu Vi – người mà hắn chỉ gặp mặt một lần duy nhất từ đầu – thì người còn lại chính là Vân Tịch. Nhưng giữa họ và hắn lại chưa hề có sự phát triển tình cảm đúng nghĩa nào.
Nói cho cùng, đây hết thảy cũng là ngoài ý muốn.
Bất quá, có tình cảm hay không có tình cảm, liệu có quan trọng không?
Ninh Trường Ca không rõ, hắn chỉ biết Vân Tịch có quan hệ với mình, và nàng là nữ nhân của hắn, thế là đủ rồi!
Nghĩ đi nghĩ lại, Ninh Trường Ca trở mình.
Nằm mãi một tư thế, ai cũng sẽ mệt mỏi, Ninh Trường Ca cũng không ngoại lệ, hắn đâu phải trâu ngựa.
Hơn nữa, thỉnh thoảng trở mình, hắn còn có thể ngắm nhìn những vẻ đẹp khác biệt.
Nhìn hai vị mỹ nhân sư muội cách hắn chỉ vỏn vẹn hai thước rưỡi.
Một người là nụ hoa chớm nở ở tuổi mười tám – Vân Nghê Thường.
Một người đã chín mọng, căng tràn sức sống – Lục Thanh Tuyết.
Ninh Trường Ca bỗng nhiên cảm khái một câu: “Đường còn xa lắm! Vẫn phải tiếp tục cố gắng, tranh thủ sớm đạt thành công.”
“Thành công cái gì cơ? Đại sư huynh đang nói gì vậy?”
Nghe Ninh Trường Ca nói những lời khó hiểu, Vân Nghê Thường nhích tới vài bước, ngồi xuống bên cạnh hắn.
“Không có việc gì, đột nhiên cảm thấy cuộc đời sao mà gian khó, giống như cái kia...”
Ninh Trường Ca đang chuẩn bị nói ra câu "Chu Công xin đại biểu", nhưng chợt đổi đề tài. Hắn nhìn thiếu nữ trước mặt, hỏi:
“Đúng rồi, tiểu sư muội, ngươi tìm ta có chuyện gì sao?”
“Không có chuyện thì không thể đến tìm Đại sư huynh sao? Hay là Đại sư huynh không muốn cùng ta nói chuyện phiếm?”
Vân Nghê Thường khẽ nghiêng đầu, nhìn Ninh Trường Ca, thần sắc có chút buồn bã.
Hành động giả ngây thơ đáng yêu này, trên người nàng tựa hồ mang một mị lực cuốn hút lòng người.
Dù sao, một vị Tiên Tôn trùng sinh trở về, ở kiếp trước được xưng là “Huyết thủ nhân đồ” Tu La Nữ Đế, lại có thể làm ra hành vi đáng yêu đến vậy, quả thực nằm ngoài dự đoán của Ninh Trường Ca.
Bất quá, nếu thực sự là tiểu sư muội ngây thơ vô tà, Ninh Trường Ca có lẽ đã bị mê hoặc.
Nhưng nghĩ đến cuốn sách lớn kia ghi lại nàng từng giết người không ghê tay, thì việc có bị mê hoặc hay không không còn quan trọng nữa, tính mạng mới là thứ quý giá hơn.
Ninh Trường Ca nhìn thiếu nữ đang giả ngây thơ này, cười phá lên một tiếng rồi nói: “Đương nhiên có thể chứ, ta trước kia còn đang suy nghĩ làm sao để bắt chuyện với ngươi trước, không ngờ lại là ngươi tìm ta trước tiên.”
“Ta còn tưởng Đại sư huynh đưa ta về tiên môn xong là không muốn quan tâm đến ta nữa.”
Vân Nghê Thường cúi đầu, giọng nói có chút trùng xuống.
Ninh Trường Ca: “......”
(Tiểu sư muội, có thể đừng diễn nữa được không?!)
(Ta thực sự mệt mỏi!)
Thầm rủa một câu trong lòng, Ninh Trường Ca đưa tay vuốt nhẹ đầu nàng, ôn nhu nói:
“Tiểu sư muội, trên Quỳnh Minh Phong, ngoài vị... sư tôn nghiện rượu ra, chỉ có mỗi mình ta. Nhưng giờ có thêm ngươi, chúng ta sau này sẽ là người một nhà.”
Sự quen thuộc là một điều đáng sợ, nó có thể dần dần, vô hình trung thay đổi cách tư duy và hành vi của một người.
Rất rõ ràng, sau khi bị Ninh Trường Ca xoa đầu nhiều lần, Vân Nghê Thường đã thành thói quen.
Hoặc có lẽ là, nàng cảm thấy chuyện này không quan trọng, Ninh Trường Ca có xoa đầu thì cứ xoa.
“Chúng ta là người một nhà sao?”
Vân Nghê Thường khẽ giật mình, khiến giọng nàng cũng khẽ run rẩy.
Nàng cứ nghĩ mình chỉ có duy nhất Vân Tịch là người thân, Đại sư huynh mang nàng trở về cũng chỉ là hoàn thành sư mệnh mà thôi.
Nhưng chưa từng nghĩ, Ninh Trường Ca vậy mà nói bọn họ là người một nhà.
Ở kiếp trước, chính mình lẻ loi hiu quạnh, cho đến lúc chết vẫn cô độc một mình.
“Đương nhiên, chúng ta là người một nhà.”
Ninh Trường Ca mỉm cười, nói: “Hơn nữa, ta và Vân Tịch đều đã thế này rồi, ngươi gọi Vân Tịch là dì, dựa theo bối phận, ta bảo ngươi một tiếng muội muội cũng không có gì là không được.”
“Ngươi gọi ta muội muội?”
Đôi mắt đẹp của Vân Nghê Thường khẽ mở to, nói: “Thế nhưng, ngươi không phải Đại sư huynh của ta sao?”
“Nếu ngươi gọi ta muội muội, vậy ta nên gọi ngươi là gì?”
Vân Nghê Thường không nghĩ tới Ninh Trường Ca lại có thể suy nghĩ xa đến vậy, gọi nàng muội muội.
Đường đường là Tu La Nữ Đế, Tiên Tôn chuyển thế, lại bị một gã Trúc Cơ nam nhân gọi là muội muội.
Đây nếu kẻ thù kiếp trước nghe được, chẳng phải sẽ cười đến rụng răng sao?!
“Không...”
Không đợi Vân Nghê Thường kịp lên tiếng phản bác, Ninh Trường Ca đã cất lời trước, trên mặt mang nụ cười nhàn nhạt.
“Cái này rất đơn giản, sau này hai ta cứ gọi theo từng mối quan hệ.”
“Ngươi kêu ta Đại sư huynh, ta bảo ngươi Vân muội muội hoặc Nghê Thường muội muội, hoặc đơn giản hơn chút nữa thì cứ gọi muội muội.”
Nghe vậy, Vân Nghê Thường hoàn toàn ngớ người!
Những danh xưng này là cái gì chứ?!
Vân muội muội, Nghê Thường muội muội... kẻ không biết còn tưởng Ninh Trường Ca là ca ca nàng.
Nhìn vẻ mặt ngớ ngẩn của Vân Nghê Thường, Ninh Trường Ca cười cười, chẳng nói gì thêm.
So diễn xuất với ta, ngươi còn non lắm!
Tiểu sư muội, ngươi vĩnh viễn sẽ không biết được nghệ thuật diễn xuất tuyệt vời của một quốc gia năm ngàn năm lịch sử đâu.
Hệ diễn xuất, chỉ là một nhánh nhỏ thôi!
“Không được, không được, ngươi vẫn là bảo ta tiểu sư muội đi, cái kiểu ‘muội muội’ đó nghe thật không tự nhiên chút nào.”
Sau phút giây ngớ người, Vân Nghê Thường liền vội vàng lắc đầu, lên tiếng phản bác.
Chữ “muội muội” này nghe thật gượng gạo, và mối quan hệ đó cũng quá gần gũi.
Mặc dù Đại sư huynh kiếp này có tình người hơn, cũng thú vị hơn kiếp trước, nhưng Vân Nghê Thường không muốn có bất kỳ sự đột phá nào trong mối quan hệ sư huynh muội với hắn.
Chính mình là tiểu sư muội của hắn là đủ rồi.
“Được thôi, ta cũng thấy cách gọi ‘muội muội’ không hay lắm.”
Ninh Trường Ca khẽ gật đầu nói.
Hắn nhìn thiếu nữ đang cố gắng lắc đầu kia, cười cười: “Dù sao, ta cũng không muốn về sau gặp phải những tình tiết trong 《Duyên X Không》.”
“Vẫn là cứ gọi ‘Tiểu sư muội’ như ban đầu, như vậy cũng tiện hơn.”
“Hô!”
Nghe Ninh Trường Ca nói như vậy, Vân Nghê Thường nội tâm nhẹ nhàng thở ra.
Nàng thật sợ Ninh Trường Ca nổi hứng lên, cứ thế không chịu đổi, vậy sau này thật không còn mặt mũi nào mà gặp người khác.
“Đúng rồi, dù sao đến Táng Kiếm sơn trang cũng còn cần một thời gian nữa, chi bằng để ta giới thiệu cho ngươi sơ lược về Thanh Vân tiên môn nhé?”
Ninh Trường Ca bỗng nhiên mở miệng nói.
Hắn dĩ nhiên không phải rỗi việc mà kiếm chuyện.
Mặc dù Vân Nghê Thường là người trùng sinh, những chuyện này nàng đều biết cả rồi mà.
Nhưng trong mắt hắn, Vân Nghê Thường không hề biết mình là người trùng sinh trở về, vai trò mà hắn đã định vẫn là Đại sư huynh của kiếp trước.
Nếu đã thế, vậy thì làm tròn trách nhiệm của một người sư huynh tốt nên làm.
Bất kể có phải hay không là về sau muốn ăn bám tiểu sư muội, hay là muốn ôm đùi nàng.
“A...!”
Vân Nghê Thường sững sờ, những chuyện này nàng đều biết cả rồi mà, nhưng khi thấy vẻ mặt thành thật của Ninh Trường Ca, vẫn là không đành lòng khiến hắn buồn, khẽ gật đầu, nói:
“Vậy thì cám ơn Đại sư huynh.”
“Không cần cám ơn, ngươi không chê ta nói nhiều là được.”
Ninh Trường Ca nhìn vẻ mặt hơi ngớ người của nàng, liền biết nàng không muốn nghe, nhưng không có cách nào, nàng buộc lòng phải nghe.
Bởi vì, nàng không có lý do cự tuyệt.
Nghĩ tới đây, Ninh Trường Ca bỗng nhiên nở nụ cười, nói:
“Vậy ta bắt đầu nói đây, tiểu sư muội, ngươi nên lắng nghe cho kỹ nhé, tuyệt đối không được lơ đãng.”
Vân Nghê Thường cố nén vẻ mặt muốn chửi thề gật đầu một cái: “Ân.”
Ninh Trường Ca: “Thanh Vân tiên môn chúng ta là tông môn chính đạo đứng đầu Đông Hoang, tiên môn có bảy đỉnh núi chính.”
“Bao gồm Quỳnh Minh Phong, Tiểu Trúc Phong, Vân La Phong, Chân Vũ Phong, Ngự Linh Phong, Giới Luật Phong, và Đan Phong.”
“Quỳnh Minh Phong nói ngắn gọn thì Sư Thanh Y sư phụ chúng ta chính là thủ tọa của ngọn núi này. Trên dư���i đỉnh núi, tính cả sinh vật sống lẫn vật chết, vỏn vẹn chỉ có ba người: ngươi, ta và nàng.”
“Tiểu Trúc Phong thủ tọa là Linh Nguyệt chân nhân, cũng chính là phong mà Lục sư muội đang ở. Đỉnh núi này có một điểm đặc biệt: chỉ nhận nữ đệ tử.”
“Vân La Phong thủ tọa là Thanh Vân Tử, đồng thời cũng là chưởng giáo của Thanh Vân tiên môn, nên đỉnh núi này còn được gọi là Chưởng Giáo Phong.”
“Chân Vũ Phong thủ tọa là Thôi Sơn, đây là một cao thủ vũ phu, nghe nói có thực lực ở cảnh giới thứ tám – Đại Thừa. Đỉnh núi này toàn bộ là những người luyện võ.”
“Ngự Linh Phong thủ tọa là Vân Chi, đây là đỉnh núi quan trọng nhất của tiên môn, bởi vì nó là nơi nuôi dưỡng tất cả linh thú tọa kỵ của tiên môn. Chẳng hạn như Ngân Nguyệt tiên hạc chúng ta đang cưỡi đây cũng do Ngự Linh Phong nuôi dưỡng mà thành.”
“Giới Luật Phong đúng như tên gọi, mọi thưởng phạt đều do đỉnh núi này quyết định, thủ tọa là Quế Lại.”
“Đỉnh núi cuối cùng là Đan Phong, đây là nơi chuyên dùng để đệ tử tiên môn luyện đan. Chỉ có điều rất đáng tiếc, kỹ thuật luyện đan của tiên môn chúng ta vẫn luôn không được tốt lắm, nhưng tạm đủ dùng, không có phong chủ.”
Nói xong, Ninh Trường Ca lại đưa tay sờ đầu Vân Nghê Thường. Đầu thiếu nữ cứ được xoa đi xoa lại thì nàng cũng cảm thấy thoải mái, Ninh Trường Ca thầm cảm thán trong lòng, sau đó tiếp tục mở miệng nói:
“Ta đại khái chỉ biết bấy nhiêu đó thôi. Nếu còn muốn tìm hiểu sâu hơn, có thể để Lục sư muội nói cho ngươi, nàng ở tiên môn lâu hơn ta rất nhiều.”
Vân Nghê Thường vội vàng lắc đầu nói: “Không cần đâu, không cần đâu, thế này đã đủ rồi, cám ơn Đại sư huynh.”
“Được rồi, nếu không còn vấn đề gì thì ta đi nghỉ đây.”
Nói xong, Ninh Trường Ca rụt tay về, chuẩn bị ngả lưng lên đại bạch.
“Khoan đã, Đại sư huynh.”
Ninh Trường Ca khó hiểu nói: “Còn có vấn đề gì nữa sao?”
Mọi quyền đối với bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.