(Đã dịch) Cửu Thế Luân Hồi Giải Phong, Yandere Hắc Hóa Nữ Chính Buông Xuống - Chương 117: Nghe trộm phong vân
“Ta không đi.”
Thẩm Thư Cừu ngạc nhiên nhìn cô nàng, rồi từ chối thẳng thừng chỉ bằng ba chữ ấy.
Nép mình trong lòng Thẩm Thư Cừu, Hồ Bạch Bạch tò mò thò đầu nhỏ ra nhìn về phía Sở Tư Kỳ. Đôi mắt linh động ấy đảo qua đảo lại, chẳng biết đang toan tính điều gì.
Dù trong lòng đã biết Thẩm Thư Cừu có lẽ sẽ từ chối, nhưng khi chính tai nghe hắn thốt ra ba chữ ấy, Sở Tư Kỳ vẫn không khỏi dâng lên nỗi thất vọng khôn nguôi.
“Chẳng lẽ ngươi sợ bản tiểu thư ăn thịt ngươi sao?”
Sở Tư Kỳ không cam lòng nói.
“Ta không rảnh đâu. Nếu không có việc gì, nàng về nhà sớm đi thì hơn.”
Thẩm Thư Cừu bất đắc dĩ phẩy phẩy tay.
Trong lòng hắn lúc này là tiểu hồ ly Hồ Bạch Bạch và Khương Thiên Thu hòa làm một thể, chẳng khác nào hắn đang ôm hai quả bom hẹn giờ. Để hắn đến nhà Sở Tư Kỳ lúc này thì đúng là sẽ nổ tung mất.
Lần nữa bị Thẩm Thư Cừu từ chối, tâm trạng Sở Tư Kỳ nhanh chóng chùng xuống.
“Ừm... Vậy ngươi đi đường cẩn thận nhé.”
Giọng Sở Tư Kỳ hơi run run, nàng quyến luyến không rời, từng bước chậm rãi tiến về phía chiếc Rolls-Royce đang mở cửa.
Và đúng lúc này, một bóng trắng như tuyết nhanh chóng lướt qua nàng, nhảy vọt lên ghế xe trước cả nàng.
Sở Tư Kỳ hơi ngẩn người, không kìm được quay đầu nhìn Thẩm Thư Cừu, thì thấy hắn cũng đang sững sờ tại chỗ.
Vẻ lo lắng thất vọng trên mặt Sở Tư Kỳ lập tức tan biến, tươi tắn trở lại. Nàng vui vẻ cất lời: “Thẩm Đại đồ đần, ngươi không muốn đi, nhưng nàng thì muốn đi đấy.”
Sở Tư Kỳ ngồi vào ghế sau, bên cạnh còn chừa lại một chỗ trống.
Thẩm Thư Cừu nhìn lòng mình trống rỗng, rồi nhìn sang Hồ Bạch Bạch trong xe, trong lòng chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành.
“Uy! Đừng ngẩn người, mau lên đây.”
Sở Tư Kỳ cười khanh khách nói vọng ra.
Thẩm Thư Cừu không biết Hồ Bạch Bạch rốt cuộc muốn giở trò gì, nhưng chắc chắn chẳng phải chuyện tốt lành gì, mà hắn lại không thể bỏ mặc được.
Thế là Thẩm Thư Cừu mặt đen thui, chậm rãi bước đến ghế sau.
Vừa lên xe, Thẩm Thư Cừu đã ngửi thấy một mùi hương hoa nhài thoang thoảng, dễ chịu vô cùng, hoàn toàn trái ngược với mùi hương nồng gắt trên người cô gái tên Chu Thiến.
“Hồ Bạch Bạch, Khương Thiên Thu, các ngươi rốt cuộc muốn làm gì.”
Thẩm Thư Cừu truyền âm chất vấn.
“Tiên sinh, đây không phải Thiên Thu ý tứ.”
Trong đầu tiểu hồ ly, Khương Thiên Thu đáp lại.
Khương Thiên Thu vô cùng chán ghét Sở Tư Kỳ, lần trước đã muốn giết nàng ngay lập tức. Khương Thiên Thu căn bản không muốn tiếp cận bất kỳ nữ nhân nào, cũng tuyệt đối không cho phép bất kỳ nữ nhân nào khác tiếp cận Thẩm Thư Cừu.
Nhưng biết làm sao đây, quyền khống chế cuối cùng lại nằm trong tay Hồ Bạch Bạch. Một sợi thần niệm của nàng đang bám vào đó, dù bất cứ lúc nào cũng có thể thoát ra, nhưng lại không muốn bỏ m��c Hồ Bạch Bạch ở riêng với tiên sinh.
“Hì hì! Bạch Bạch đột nhiên cảm thấy cái phàm nhân này có chút thú vị đấy.”
Giọng nói hoạt bát của Hồ Bạch Bạch vang lên.
“Hồ Bạch Bạch, ngươi đúng là hết nói nổi.”
Mà hành động này của Hồ Bạch Bạch, suy cho cùng cũng bắt nguồn từ việc Sở Tư Kỳ mời Thẩm Thư Cừu. Quan trọng hơn cả là nàng rất muốn nghe ngóng xem Sở Tư Kỳ có bí mật gì muốn nói với Thẩm Thư Cừu.
“Ngươi đúng là quá đáng, Hồ Bạch Bạch.”
Thẩm Thư Cừu không thể nhịn được nữa mà nói.
“Chủ nhân cứ yên tâm, Bạch Bạch không như ai đó mà sát tâm nặng nề như vậy đâu. Bạch Bạch không có sát tâm với phàm nhân.”
Hồ Bạch Bạch biết Thẩm Thư Cừu lo lắng điều gì, lập tức truyền âm nói.
“Bất cứ ai tiếp cận tiên sinh đều đáng phải giết.”
Giọng Khương Thiên Thu lạnh lẽo vang lên.
Thẩm Thư Cừu bất đắc dĩ vỗ trán, tựa lưng vào ghế, trước mắt cũng chỉ có thể làm thế này, đợi đến đó rồi tính sau.
“Quản gia! Lái xe đi!”
Sở Tư Kỳ nói về phía quản gia.
Ngay sau đó, chiếc xe liền bắt đầu lăn bánh rời khỏi Đại học Thần Võ.
Cách cổng trường không xa, một gã thanh niên đầu trọc đang dõi mắt nhìn chằm chằm bên này. Sau khi chiếc xe rời đi, hắn liền rút điện thoại ra bấm một dãy số, chưa đầy một hơi đã kết nối được, rồi nói: “Lão bản, thằng nhóc đó lên xe nhà họ Sở rồi.”
Ở đầu dây bên kia, nghe xong lời này, sắc mặt La Cương cực kỳ khó coi, chẳng nói thêm lời nào, trực tiếp cúp máy.
Nếu thật là nhà họ Sở làm, thì sẽ rất khó xử lý.
La Cương ánh mắt âm trầm như nước.
Với thực lực của La gia hắn, vẫn chưa có tư cách để đối đầu với nhà họ Sở.
Nhưng La Cương lại nghĩ đến La Hạo thần trí mơ hồ, trong lòng, cơn tức giận lại khó mà lắng xuống.
Hắn chỉ có mỗi đứa con trai này, khi có con, hắn cũng đã gần bốn mươi tuổi. Bây giờ La Cương đã sắp sáu mươi, cộng thêm sự mỏi mệt lâu ngày, muốn có thêm một đứa nữa đã là điều vô cùng khó khăn. La Hạo dù có hơi ăn chơi trác táng một chút, thì dù sao cũng là con của hắn. Bây giờ thần trí mơ hồ đến mức ngay cả ăn cơm cũng không tự mình làm được, dù đã tìm không ít tu sĩ đến khám chữa nhưng đều vô ích.
Mấu chốt là ở chỗ hắn hiện tại hoàn toàn không thể đối đầu với nhà họ Sở, biện pháp duy nhất chính là thông qua gia tộc khác.
Mà cùng Sở gia quan hệ ác liệt nhất cũng chỉ có Ngô gia.
Nghĩ đến đây, sắc mặt La Cương trở nên dữ tợn, liền tìm một dãy số và gọi đi.
Nhà họ Sở đã khiến đứa con trai duy nhất của hắn thành ra bộ dạng như thế này, vậy hắn cũng phải khiến đứa con gái duy nhất của đối phương phải trả giá đắt.
Ba mươi phút sau, chiếc Rolls-Royce dừng trước một căn biệt thự sang trọng thuộc khu Cẩm Giang.
Vừa xuống xe, Thẩm Thư Cừu liền không khỏi thầm cảm thán trong lòng.
Cuộc sống của người có tiền thật đúng là xa hoa lãng phí, khắp nơi trong nhà đều có thể thấy những bảo bối giá trị liên thành.
Hôm nay Sở Thiên Hùng cũng không ở nhà, Sở Tư Kỳ liền dẫn Thẩm Thư Cừu vào phòng mình.
Vừa bước vào căn phòng, đập vào mũi là một mùi thơm ngát. Đây không phải mùi nước hoa bày bán trên thị trường, mà giống mùi hương cơ thể thiếu nữ hơn.
Ngay sau đó, đập vào mắt chính là một căn phòng toàn màu hồng phấn, từ vách tường cho đến tấm thảm trải dưới chân đều là một màu hồng rực.
Rèm cửa màu hồng nhẹ nhàng bay lượn, trên giường bày gối ôm và chăn đệm màu hồng, còn có không ít búp bê. Thẩm Thư Cừu thậm chí nhìn thấy có một con búp bê còn ghi tên của cô.
Thẩm Thư Cừu khẽ mỉm cười trong lòng, đây đúng là bố cục phòng của một nàng công chúa nhỏ.
Nhìn Thẩm Thư Cừu đang đánh giá xung quanh, trong lòng Sở Tư Kỳ như có chú nai con chạy loạn xạ, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo đáng yêu ửng hồng một mảng.
“Thẩm Đại đồ đần, ngươi muốn uống chút gì không?”
Sở Tư Kỳ lên tiếng, để xoa dịu bầu không khí ngượng ngùng đang lảng vảng.
“Không cần đâu, nàng muốn nói gì thì cứ nói thẳng đi, tôi còn phải đi ngay đây.”
Thẩm Thư Cừu biểu lộ thản nhiên nói.
Hừ!
Nhìn cái bộ dạng không muốn đoái hoài đến mình của Thẩm Thư Cừu, Sở Tư Kỳ khẽ hừ một tiếng trong lòng.
Sở Tư Kỳ ngồi sát bên Thẩm Thư Cừu, hít một hơi thật sâu rồi thở ra, cố gắng điều chỉnh nét mặt đang căng thẳng của mình.
Tiểu hồ ly lẳng lặng nằm trong lòng Thẩm Thư Cừu, thực ra hai đạo thần thức bên trong đều cùng nhau im lặng, chuẩn bị hóng chuyện.
“Vậy người phụ nữ lần trước xuất hiện ở nhà ngươi là ai?”
Sở Tư Kỳ trịnh trọng nói.
Thẩm Thư Cừu hơi giật mình, không nghĩ tới Sở Tư Kỳ vẫn còn nhớ mãi không quên chuyện này.
Hồ Bạch Bạch nghe lời này lại càng thêm hứng thú, Khương Thiên Thu lúc này cũng tạm thời thu hồi sát ý trong lòng, lẳng lặng lắng nghe.
“Nàng là ta hàng xóm.”
Thẩm Thư Cừu cố gắng giả vờ bình tĩnh nói.
“Vậy nàng ta có ngủ cùng ngươi không, có... làm chuyện đó không?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn căng thẳng lại, Sở Tư Kỳ nhìn thẳng vào mắt Thẩm Thư Cừu mà hỏi.
Lời này vừa nói ra, Thẩm Thư Cừu đột nhiên cảm thấy dưới mông như có gai đâm, nhất thời không thể ngồi yên, đứng bật dậy.
“Sở Tư Kỳ, nàng có phải bị điên không?”
Thẩm Thư Cừu kinh hãi nói, ánh mắt bất giác liếc nhìn tiểu hồ ly trong lòng.
Lời này vừa nói ra, thần thức Khương Thiên Thu lập tức toát ra một tia bất thiện, luồng lãnh ý sắc bén tức thì bao trùm lấy thần thức của Hồ Bạch Bạch.
Nàng cũng rất muốn biết Hồ Bạch Bạch rốt cuộc có làm chuyện đó với tiên sinh không.
“Ngươi phản ứng gì mà dữ vậy, ta chỉ là đoán thôi mà! Hơn nữa ta cảm thấy người phụ nữ kia còn hồ ly hơn cả con hồ ly trong lòng ngươi, cô ta mới đúng là hồ ly tinh chứ.”
Sở Tư Kỳ tiếp tục nói, trong lời nói tràn đầy sự bất mãn với Hồ Bạch Bạch.
Vẻ ngây thơ của nàng hôm đó đã bị vẻ thành thục vũ mị của Hồ Bạch Bạch đè bẹp không thương tiếc.
Thẩm Thư Cừu nhìn nàng bằng ánh mắt kỳ lạ, nghĩ thầm, nàng thật đúng là nói đúng, Hồ Bạch Bạch đúng là một con hồ ly tinh mà.
“Ta bỗng nhiên nhớ ra, trong nhà ta còn có chút việc, ta đi trước đây.”
Thẩm Thư Cừu hiện tại một giây cũng không muốn nán lại đây nữa, hắn sợ nếu chờ thêm một giây nữa, bản thân sẽ nổ tung mất.
“Thẩm Thư Cừu, ta thích ngươi, ta muốn làm bạn gái của ngươi.”
Thấy Thẩm Thư Cừu muốn đi, Sở Tư Kỳ cũng chẳng bận tâm nhiều nữa, liền dang hai tay chắn trước mặt, nói.
Ngay sau đó, nàng còn làm ra một hành động khiến mọi người không thể ngờ tới: Sở Tư Kỳ đâm đầu vào lòng Thẩm Thư Cừu, rồi đôi môi nhỏ chúm chím đỏ hồng nhẹ nhàng chạm vào khóe môi Thẩm Thư Cừu.
Thẩm Thư Cừu cứng đờ mặt, bước chân dừng lại, giờ phút này không gian dường như ngưng đọng lại.
Độc giả đang thưởng thức bản dịch được biên tập bởi truyen.free.