(Đã dịch) Cửu Thế Luân Hồi Giải Phong, Yandere Hắc Hóa Nữ Chính Buông Xuống - Chương 74: Tả Thù thư cầu cứu
"Hồ Bạch Bạch!"
Thẩm Thư Cừu sắc mặt âm trầm đứng dậy, nhanh chóng đặt Hồ Bạch Bạch từ trên người xuống.
“Chủ nhân gạt người, rõ ràng đã hứa với Bạch Bạch là không mở mắt mà.”
Hồ Bạch Bạch gương mặt xinh đẹp đỏ bừng, cái mũi nhỏ nhắn hừ nhẹ tỏ vẻ bất mãn.
“Ai bảo con làm như thế.”
Thẩm Thư Cừu nói với vẻ mặt trầm tư.
Dường như cũng phát giác được Thẩm Thư Cừu tức giận, Hồ Bạch Bạch cúi đầu.
“Sao con có thể làm như vậy, ai đã dạy con?”
Thẩm Thư Cừu ngồi xổm xuống, đỡ lấy Hồ Bạch Bạch rồi chất vấn.
Hồ Bạch Bạch quay mặt qua chỗ khác, trong mắt mơ hồ có nước mắt lấp lóe.
“Trong sách.”
Hồ Bạch Bạch nhỏ giọng nói.
Thẩm Thư Cừu nghe vậy giận quá mà cười: “Hồ Bạch Bạch, con đã học được cách nói dối rồi à! Sách của trường học nào lại dạy những điều này chứ.”
“Con không có nói sai, mà cũng không phải sách học đường.”
Hồ Bạch Bạch yếu ớt phản bác, giọng lí nhí như tiếng muỗi kêu.
Nghe được không phải sách học đường, Thẩm Thư Cừu cũng chợt hiểu ra, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng nói: “Sách đâu, đi lấy cho ta.”
Hồ Bạch Bạch đứng tại chỗ không nhúc nhích, hai vai có chút run run.
“Đưa cho ta, đừng để ta phải nói lần thứ ba, Hồ Bạch Bạch.”
Giọng Thẩm Thư Cừu dần trở nên gay gắt hơn.
Hồ Bạch Bạch bất đắc dĩ chậm rãi bước vào nhà, nàng biết hành động này đã thực sự chọc giận chủ nhân.
Dù bình thường nàng có nghịch ngợm đến mấy, cho dù là đánh nhau ở trường hay bướng bỉnh tùy hứng, Thẩm Thư Cừu cũng chưa bao giờ nghiêm khắc như hôm nay.
Nhìn theo bóng lưng Hồ Bạch Bạch, Thẩm Thư Cừu bất đắc dĩ thở dài. Hắn tự hỏi liệu có phải bình thường mình đã quá cưng chiều nàng không.
Chỉ chốc lát sau, Hồ Bạch Bạch cầm một quyển sách đi tới, vẫn còn hờn dỗi đưa sách cho Thẩm Thư Cừu.
Thẩm Thư Cừu nhận lấy sách, mở ra lật vài trang, sắc mặt càng xem càng âm trầm.
Bên trong tất cả đều là những đoạn văn khó nói cùng một chút tranh minh họa.
Hồ Bạch Bạch có loại sách này từ lúc nào, hắn hoàn toàn không hay biết.
Chỉ lật vài trang, kiếm khí trong tay Thẩm Thư Cừu ngưng tụ, trong chớp mắt liền xé quyển sách thành vô số mảnh vụn.
“Ta đưa ngân lượng cho con là để con mua loại sách này sao?”
Thẩm Thư Cừu nắm lấy tay nhỏ của Hồ Bạch Bạch nói.
“Đừng mắng Bạch Bạch, Bạch Bạch là vì muốn tốt cho chủ nhân mà.”
Hồ Bạch Bạch giương khuôn mặt nhỏ đẫm nước mắt nói.
Thẩm Thư Cừu sững sờ.
“Trong sách nói, kìm nén lâu ngày sẽ sinh bệnh, Bạch Bạch không muốn chủ nhân bị bệnh đâu.”
Hồ Bạch Bạch thấp giọng nói.
Thẩm Thư Cừu biết hắn nhất định phải giảng giải đạo lý cho Hồ Bạch Bạch.
“Những gì trong sách nói đều là giả, con phải biết nam nữ hữu biệt, sao con có thể tùy tiện làm chuyện này được.”
Thẩm Thư Cừu ngữ trọng tâm trường nói.
“Chủ nhân cũng đâu phải người khác, tại sao lại không được chứ?”
Hồ Bạch Bạch không cam lòng nói.
Thẩm Thư Cừu đổi một cách nói: “Đây là chuyện vợ chồng mới làm được.”
Thẩm Thư Cừu vốn tưởng rằng hắn nói như vậy Hồ Bạch Bạch sẽ hiểu ra, ai ngờ nàng vẫn không thay đổi suy nghĩ: “Vậy Bạch Bạch làm vợ của chủ nhân không phải tốt sao?”
Thẩm Thư Cừu chỉ cảm thấy có chút mệt mỏi trong lòng, Hồ Bạch Bạch đời thứ hai này sao lại khó dạy hơn cả Khương Thiên Thu vậy.
“Cái đầu nhỏ của con cả ngày rốt cuộc nghĩ gì vậy?”
Thẩm Thư Cừu nói với giọng bất đắc dĩ.
“Đang suy nghĩ chủ nhân.”
Hồ Bạch Bạch không một chút do dự thốt ra.
Thẩm Thư Cừu lập t���c trầm mặc xuống.
“Chủ nhân đừng giận Bạch Bạch nữa được không.”
Hồ Bạch Bạch kéo tay Thẩm Thư Cừu lay nhẹ, nói.
“Vậy con hứa với ta, sau này không được làm như vậy nữa, cũng không được xem loại sách đó.”
Thẩm Thư Cừu nói.
“Kia... Tốt a!”
Hồ Bạch Bạch vểnh môi nhỏ nói.
Phanh!
Thẩm Thư Cừu nhẹ nhàng gõ đầu Hồ Bạch Bạch, nghiêm túc nói: “Cái gì mà ‘vậy được rồi’! Chuyện này sau này tuyệt đối không được xảy ra nữa.”
“Vậy chủ nhân không giận Bạch Bạch nữa sao.”
Hồ Bạch Bạch nhỏ giọng nói.
“Không tức giận.”
Thẩm Thư Cừu bất đắc dĩ nói.
Hắn cũng không thể mãi giận, chỉ cần giảng giải cho tiểu gia hỏa này hiểu đạo lý là được.
Nghe Thẩm Thư Cừu nói không giận, Hồ Bạch Bạch cũng không kìm được cảm xúc của mình nữa.
Oa một tiếng, nước mắt lập tức tuôn rơi lã chã.
Nàng nhào thẳng vào lòng Thẩm Thư Cừu, cắn một cái lên bờ vai hắn.
Thân thể nhỏ bé mềm mại trong lòng hắn run rẩy, hai tay ôm chặt lấy eo Thẩm Thư Cừu.
“Sau này, mỗi ngày trở về con đều phải ôn bài cho ta một canh giờ.”
Thẩm Thư Cừu không định cứ thế mà bỏ qua cho Hồ Bạch Bạch, nếu không quản giáo, ai biết nàng còn sẽ gây ra chuyện gì nữa.
Lời này vừa nói ra, Thẩm Thư Cừu có thể rõ ràng cảm giác được trong ngực Hồ Bạch Bạch thân thể cứng đờ.
“Chủ nhân là tên xấu xa chỉ biết ức hiếp Bạch Bạch, Bạch Bạch không thèm để ý đến chủ nhân nữa đâu!”
Hồ Bạch Bạch thoát ra khỏi lòng hắn, hừ nhẹ một tiếng rồi chạy về phòng.
Nhìn Hồ Bạch Bạch rời đi, tâm trạng Thẩm Thư Cừu vẫn chưa lắng xuống.
Hồ Bạch Bạch lúc này mới chín tuổi đã như vậy, cứ thế này, nếu sau này nàng bước lên con đường tu hành, không biết sẽ trở thành bộ dạng gì nữa.
Thẩm Thư Cừu đột nhiên cảm giác được, kết cục ở kiếp này sẽ trở nên khác biệt.
Hồ Bạch Bạch ngoài miệng nói không thèm để ý Thẩm Thư Cừu, nhưng đến khi bữa tối kết thúc, nàng vẫn dính lấy hắn đòi kể chuyện xưa.
Từ khi Thẩm Thư Cừu giảng giải về nam nữ hữu biệt, Hồ Bạch Bạch mặc dù không làm ra chuyện như vậy nữa, nhưng mỗi ngày nàng vẫn nhớ tới nụ hôn của hắn.
......
......
Thời gian yên bình an tĩnh, cuối cùng rồi cũng có một ngày bị phá vỡ.
Trong nháy mắt, một tháng nữa trôi qua. Sáng sớm hôm đó, sự yên tĩnh của Thẩm Thư Cừu bị một phong thư phá tan.
Thẩm Thư Cừu cầm lấy phong thư rơi trên ghế xích đu trong sân, mở ra xem liền lập tức nhướng mày.
Trong thư chỉ có vỏn vẹn chín chữ, nhưng lại khiến Thẩm Thư Cừu giật mình trong lòng.
“Sư huynh mau tới Vẫn Nhật Cốc cứu ta.”
Đây là thư của Tả Thù, Thẩm Thư Cừu trong lòng giật mình.
Thẩm Thư Cừu không hề nghi ngờ, bởi vì trong thư còn lưu lại khí tức của Tả Thù.
Mặc dù như thế, nhưng Thẩm Thư Cừu trong lòng vẫn còn có chút nghi vấn.
Vẫn Nhật Cốc là một nơi đầy bí ẩn và nguy hiểm, quanh năm bị sương mù xám quỷ dị bao phủ.
Tu sĩ tầm thường căn bản sẽ không tiến vào đó, bởi vì nơi đó chỉ có nguy hiểm chứ không hề có kỳ ngộ.
Tả Thù tại sao lại xuất hiện ở loại địa phương kia, chẳng lẽ bị người đuổi giết?
Nhưng Vẫn Nhật Cốc cách Thượng Thanh Đạo Tông chỉ 350 dặm, kể cả khi gặp nguy hiểm, tại sao nàng lại không cầu cứu sư phụ Phong Dương Tử mà lại tìm đến mình?
Chẳng lẽ có ẩn tình gì khác sao, Thẩm Thư Cừu thầm suy đoán.
Lần trước nhìn thấy Tả Thù vẫn là năm năm trước, hắn nhớ mang máng nàng trước khi đi chỉ để lại một câu nói: "Ta sẽ còn trở lại."
Nhưng suốt năm năm nay, Thẩm Thư Cừu lại không thấy bóng dáng nàng đâu.
Vốn dĩ Thẩm Thư Cừu còn nhẹ nhõm thở phào, coi như Tả Thù đã nguôi ngoai trong lòng.
Ai ngờ lần nữa nhận được tin tức của nàng lại là qua một phong thư truyền tin.
“Mà thôi! Cứ đi xem thử một chuyến.”
Vẻ mặt đang ngỡ ngàng của Thẩm Thư Cừu dần dần giãn ra.
Bất kể thế nào, hắn cũng là sư huynh của Tả Thù. Chuyến này, dù về tình hay về lý đều nên đi xem một chuyến, huống hồ Tả Thù sớm đã coi Thẩm Thư Cừu là người thân thiết.
Dù Thẩm Thư Cừu không muốn chấp nhận điều đó, nhưng lúc này hắn cũng không thể bỏ mặc Tả Thù bước vào nguy hiểm mà không quan tâm.
Đã quyết định đi tìm hiểu thực hư, tốt nhất vẫn nên nhanh chóng lên đường, đi càng muộn, khả năng Tả Thù gặp phải nguy hiểm càng lớn.
Thẩm Thư Cừu lúc này đánh thức Hồ Bạch Bạch vẫn còn đang ngủ say, hắn cũng không thể để nàng ở nhà một mình được.
“Thế nào chủ nhân.”
Hồ Bạch Bạch dụi đôi mắt ngái ngủ, giọng nói nhỏ nhẹ.
“Theo ta ra ngoài một chuyến.”
Thẩm Thư Cừu không nói nhiều, chỉ đơn giản bảo Hồ Bạch Bạch nhanh chóng mặc quần áo rời giường.
“A.”
Hồ Bạch Bạch cũng không hỏi nhiều nguyên do, trong lòng nàng, chủ nhân đi đâu nàng sẽ đi đó.
Nàng Hồ Bạch Bạch chính là cái đuôi nhỏ của chủ nhân, đi đến đâu sẽ theo đến đó.
Một lớn một nhỏ sửa soạn đơn giản, chờ Hồ Bạch Bạch ăn sáng xong liền rời khỏi tiểu viện trong rừng.
Trên đường đi, Thẩm Thư Cừu sắc mặt nặng nề, không nói một lời.
“Chủ nhân chúng ta muốn đi đâu.”
Bị Thẩm Thư Cừu che chở sau lưng, Hồ Bạch Bạch cuối cùng vẫn không nhịn được lòng hiếu kỳ, lên tiếng hỏi.
“Đi cứu người.”
Thẩm Thư Cừu lạnh nhạt nói.
Hồ Bạch Bạch cái đầu nhỏ sững sờ.
Cứu người, cứu ai.
Nội dung này được Truyen.free độc quyền phát hành.