Cửu thiên linh giới - Chương 23: An Bình Bất An: Tiếng Vọng Của Nỗi Sợ Hãi
Lục Trường Sinh bước đi trong màn đêm tĩnh mịch của Phong Lâm Trấn, để lại sau lưng những tiếng xì xào, những câu chuyện dang dở, và cả ánh sáng lung linh nhưng không đủ ấm áp của những chiếc đèn lồng. Gió đêm se lạnh thổi qua, cuốn theo mùi bụi đường và mùi lá khô, nhưng lại không thể xua đi cái cảm giác lo lắng đang len lỏi trong tâm trí hắn. Hắn ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, ánh mắt trầm tư. Con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tìm hiểu rõ ràng về Hồ Tam, về những mối nguy hiểm đang rình rập, và nếu cần, hắn sẽ dùng "đạo" của mình, cái "đạo" của kẻ phàm nhân, để bảo vệ những gì mình trân quý. Bóng đêm bao trùm Phong Lâm Trấn, và bóng đêm ấy cũng đang dần bao phủ An Bình Thôn thân yêu của hắn. Đêm nay, Phong Lâm Trấn chỉ là một điểm dừng chân tạm bợ, tâm hồn hắn đã hướng về chốn quê nhà, nơi có những gương mặt thân thuộc mà hắn nguyện dùng cả đạo nghiệp để chở che.
***
Sương mai còn vương trên những mái nhà tranh vách đất, lấp lánh như hàng ngàn viên ngọc nhỏ. Tiếng gà gáy lanh lảnh cắt ngang sự tĩnh mịch của buổi sớm, theo sau là tiếng chó sủa văng vẳng từ phía cuối thôn. Mùi khói bếp thoảng nhẹ trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hương hoa dại còn đọng sương, tạo nên một bức tranh thanh bình vốn có của An Bình Thôn. Tuy nhiên, khi Lục Trường Sinh trở về, bước chân hắn vừa chạm đến cổng làng, một cảm giác bất an khó tả đã len lỏi vào tâm hồn. Cái thanh bình quen thuộc ấy, giờ đây như được phủ một tấm màn mỏng của sự lo âu, khiến mọi âm thanh, mọi mùi hương đều trở nên khác lạ.
Hắn bước đi chậm rãi trên con đường đất quen thuộc, mỗi bước chân đều mang theo sự quan sát tỉ mỉ của một người tu hành đã quen với việc cảm nhận những biến động tinh vi nhất của vạn vật. Đôi mắt đen láy của hắn lướt qua từng ngôi nhà, từng khoảng sân, ghi nhận sự vắng vẻ bất thường. Tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng, vốn là âm thanh đặc trưng của An Bình Thôn mỗi sáng sớm, giờ đây chỉ còn là những tiếng khúc khích yếu ớt, lẫn vào trong không khí. Những người dân thường ngày đã ra đồng từ rất sớm, giờ đây lại tụ tập thành từng nhóm nhỏ, đứng ở đầu ngõ, dưới mái hiên, hay cạnh giếng làng, vẻ mặt ai nấy đều lộ rõ sự căng thẳng và mệt mỏi.
Ở gần gốc cây đa cổ thụ, nơi vẫn là trung tâm sinh hoạt của làng, Bà Mười đang túm tụm với vài phụ nữ khác, những mái tóc búi cao điểm bạc giờ đây không còn vẻ nhanh nhẹn thường thấy mà thay vào đó là sự nặng trĩu của nỗi lo. Khuôn mặt nhăn nheo của bà, vốn dĩ thường hay cười nói rôm rả, giờ đây hằn lên những nếp nhăn sâu hơn, đôi mắt lanh lợi thường ngày nay lại ánh lên vẻ sợ hãi tột cùng. Bà khẽ nhích lại gần những người bên cạnh, giọng nói thì thầm, đứt quãng, như sợ hãi cả chính lời mình nói ra.
“...Nghe nói chúng nó tàn độc lắm, không chỉ cướp bóc mà còn... còn bắt người đi!” Bà Mười nói, âm thanh yếu ớt như một sợi chỉ mỏng manh trong không gian tĩnh lặng, nhưng lại đủ sức gieo rắc sự kinh hoàng. “Cái thôn bên cạnh, thôn Hòa Lạc ấy, nghe nói chúng nó vào làng, không chỉ lấy hết lúa gạo, của cải mà còn bắt đi mấy đứa trẻ con... Ôi chao là tội nghiệp! Chúng nó còn nhỏ thế, biết sống làm sao được trong tay bọn cướp!”
Một người phụ nữ khác run rẩy đưa tay lên che miệng, nước mắt lưng tròng. “Mấy hôm nay trời đất chẳng yên, chim chóc cũng không dám bay. Chắc là điềm báo chẳng lành rồi. An Bình Thôn của chúng ta... liệu có thoát khỏi kiếp nạn này không?”
Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. Hắn đã nghe những tin đồn về Hồ Tam ở Phong Lâm Trấn, nhưng khi trở về An Bình Thôn, nhìn thấy tận mắt sự sợ hãi đang gặm nhấm từng người dân, cái cảm giác bất an ấy càng trở nên chân thực và sắc lạnh hơn. Những lời Bà Mười nói, về việc bắt trẻ con, đã làm dấy lên trong lòng hắn một nỗi phẫn nộ thầm lặng. Đạo tâm của hắn là tĩnh lặng, là chiêm nghiệm vạn vật, nhưng tuyệt nhiên không phải là sự thờ ơ trước tội ác.
Hắn tiếp tục bước đi, và không xa đó, cạnh bờ giếng nước trong vắt, nơi thường ngày có những cô gái trẻ đến gánh nước, lại có vài Thôn Dân Trẻ đang đứng tụm lại. Khuôn mặt họ, vốn dĩ khỏe mạnh và tràn đầy sức sống của tuổi thanh xuân, giờ đây lại mang vẻ hoang mang tột độ. Một chàng trai trẻ, tay vân vê sợi dây thừng đã sờn cũ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía con đường dẫn ra khỏi làng, lộ rõ vẻ dao động.
“Hay là chúng ta bỏ làng đi thôi? Ở lại đây chỉ có đường chết!” Chàng trai đó cất tiếng, giọng nói tuy mạnh mẽ nhưng lại chứa đựng sự tuyệt vọng. “Cứ đà này, sớm muộn gì bọn Hồ Tam cũng sẽ đến đây. Chúng ta không có binh khí, không có võ nghệ, làm sao mà chống cự được?”
Một cô gái trẻ khác, khuôn mặt bầu bĩnh vẫn còn vương nét thơ ngây, nhưng đôi mắt lại đỏ hoe vì lo lắng, khẽ nắm lấy tay áo của người bạn. “Đi đâu bây giờ? Vợ con biết đi đâu mà trú? Cha mẹ già rồi, làm sao mà đi xa được?” Lời nói của cô gái như một câu hỏi không lời đáp, một sự bất lực treo lơ lửng trong không khí, càng làm tăng thêm sự nặng nề cho khung cảnh.
“Thà chết ngoài đường còn hơn chịu đựng sự hành hạ của bọn chúng!” Một Thôn Dân Trẻ khác, với thân hình gầy gò nhưng ánh mắt đầy vẻ kiên quyết, buông ra một câu nói đầy bi tráng. Hắn ta không sợ chết, nhưng lại sợ sự nhục nhã và bất lực trước kẻ thù.
Lục Trường Sinh đứng lại một lát, lặng lẽ quan sát những ánh mắt sợ hãi, những lời nói tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được sự chia rẽ trong lòng dân làng: một bên là nỗi sợ hãi tột cùng khiến họ muốn bỏ chạy, một bên là sự bất lực khi không biết phải đi đâu, về đâu. Cái gọi là "bình an" của An Bình Thôn, giờ đây chỉ còn là một lớp vỏ mỏng manh, dễ dàng tan vỡ trước cơn bão táp mang tên Hồ Tam. Hắn hít sâu một hơi, mùi khói bếp và đất ẩm vẫn còn đó, nhưng không còn mang lại cảm giác ấm áp như trước nữa. Trong lòng hắn, một quyết tâm thầm lặng dần được củng cố. An Bình Thôn này, không thể bị hủy hoại.
***
Buổi trưa, mặt trời lên cao, chiếu những tia nắng gay gắt xuống An Bình Thôn, nhưng không khí trong làng vẫn nặng trĩu sự lo âu, không hề tan đi chút nào. Trước tình hình ngày càng căng thẳng, Lý Thôn Trưởng, với dáng người nhỏ bé và tấm lưng hơi còng, đã phải triệu tập một cuộc họp làng khẩn cấp. Mọi người tụ tập ở sân đình, dưới bóng mát của cây đa cổ thụ ngàn năm tuổi. Bình thường, đây là nơi diễn ra những buổi họp làng đầm ấm, nơi dân làng cùng nhau bàn bạc chuyện mùa màng, chuyện con cái, hay những lễ hội vui vẻ. Nhưng hôm nay, không khí lại đặc quánh sự nặng nề, như thể một tảng đá vô hình đang đè nặng lên từng trái tim.
Lý Thôn Trưởng đứng ở trung tâm, khuôn mặt hiền lành vốn dĩ giờ đây khắc khổ hơn nhiều, những nếp nhăn sâu hơn thể hiện sự mệt mỏi và lo lắng tột cùng. Đôi mắt đục mờ của ông quét một lượt qua những gương mặt quen thuộc đang đầy vẻ hoang mang, sợ hãi. Ông cố gắng hắng giọng, nhưng âm thanh phát ra vẫn khàn khàn, yếu ớt.
“Hỡi bà con An Bình Thôn!” Lý Thôn Trưởng bắt đầu, giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố giữ lấy sự uy nghiêm của người đứng đầu. “Ta biết, bà con đang rất lo lắng. Những tin đồn về bọn Hồ Tam... quả thật là đáng sợ. Nhưng chúng ta không thể bỏ An Bình Thôn! Đây là nhà của chúng ta, mồ mả tổ tiên chúng ta ở đây! Chúng ta đã sống ở đây bao đời nay, bám rễ vào mảnh đất này. Nếu chúng ta bỏ đi, thì còn gì là An Bình Thôn nữa? Chúng ta phải đoàn kết! Phải cùng nhau nghĩ cách chống lại chúng!”
Lời nói của Lý Thôn Trưởng mang theo sự nhiệt huyết và tình yêu quê hương sâu sắc, nhưng lại không thể xua tan đi nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí dân làng. Nhiều người chỉ biết cúi đầu im lặng, hoặc khẽ thở dài. Họ hiểu lời Lý Thôn Trưởng, nhưng nỗi sợ hãi về cái chết, về sự tàn bạo của Hồ Tam đã vượt quá sức chịu đựng của họ.
Giữa sự im lặng đầy tuyệt vọng đó, Trần Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, nước da rám nắng, bước lên phía trước. Hắn ta cầm chặt chiếc cuốc quen thuộc trong tay, vẻ mặt kiên nghị, ánh mắt ánh lên ngọn lửa của sự bất khuất. “Thôn trưởng nói đúng!” Trần Đại Trụ cất tiếng, giọng nói vang dội, đầy khí phách, làm nhiều người giật mình. “Cứ sợ hãi thì chúng nó càng lấn tới! Chúng ta không thể ngồi yên chờ chết! Chúng ta có thể dùng bẫy, dùng cạm bẫy! Chúng ta đào hầm, chúng ta dùng những gì mình có để chống cự! Dù chỉ là những cái cuốc, cái liềm, nhưng chúng ta có lòng! Trời đất bao la, cứ sống cho tốt là được, còn nước còn tát!”
Những lời nói của Trần Đại Trụ, tưởng chừng như đã nhen nhóm lên một tia hy vọng, nhưng ngay lập tức bị dập tắt bởi những tiếng phản đối yếu ớt từ phía những người lớn tuổi. Một Lão Nông với khuôn mặt khắc khổ, lưng còng gập xuống vì năm tháng lao động, run rẩy đưa tay lên. Đôi bàn tay chai sạn của ông, vốn quen với việc cầm cuốc, giờ đây lại bất lực đến lạ.
“Đại Trụ ơi, con nói thì dễ! Nhà mình làm nông, có biết đánh đấm gì đâu! Bọn Hồ Tam chúng nó có đao, có kiếm, có phép thuật! Chúng ta là phàm nhân, làm sao mà chống lại được? Cố chống cự chỉ thêm chết chóc thôi!” Lão Nông nói, giọng nói nghẹn ngào, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. “Ta nhớ ngày xưa, cái thôn bên kia, thôn Cát Lâm ấy, cũng kiên cường lắm, cũng định chống cự đến cùng. Cuối cùng thì sao? Cả thôn bị chúng nó tàn sát không còn một mống! Phụ nữ bị bắt đi, đàn ông bị giết sạch, trẻ con... trẻ con cũng không thoát khỏi. Liệu chúng ta có muốn An Bình Thôn trở thành Cát Lâm thứ hai không?”
Một Già Bà khác, mái tóc bạc trắng như cước, lưng còng hơn cả Lý Thôn Trưởng, cũng khẽ thở dài, tiếp lời: “Đúng đó! Ngày xưa ấy mà... ta còn nhớ như in. Cái thôn bên cạnh đó, họ có cả mấy người biết võ công, nhưng cuối cùng cũng chẳng làm được gì. Bọn cướp chúng nó đông như kiến cỏ, lại tàn bạo vô cùng. Chúng nó như ác quỷ hiện hình vậy. Dân làng mình chỉ là những người chân lấm tay bùn, làm sao có thể đánh lại yêu ma được?” Giọng bà đầy vẻ cam chịu và tuyệt vọng, như thể đã nhìn thấy trước số phận bi thảm của An Bình Thôn.
Những lời nói của Lão Nông và Già Bà như những gáo nước lạnh dội thẳng vào ngọn lửa hy vọng vừa được nhen nhóm. Sự sợ hãi lại bao trùm, nặng nề hơn trước. Một số Thôn Dân Trẻ, những người đã từng bàn tán chuyện bỏ đi vào sáng sớm, giờ đây lại càng thêm quyết tâm.
“Chúng con còn trẻ, còn có tương lai! Chúng con không thể ngồi đây chờ chết!” Một chàng trai trẻ, người đã từng vân vê sợi dây thừng bên giếng, cất tiếng. “Cha mẹ, thôn trưởng, xin hãy hiểu cho chúng con! Con muốn dẫn vợ con đi lánh nạn, tìm một nơi bình yên khác để sống! Dù có phải tha hương cầu thực, dù có phải ăn xin ngoài đường, còn hơn là ở lại đây chịu chết!”
Những tiếng xì xào, những lời tranh cãi bắt đầu nổ ra. Lý Thôn Trưởng cố gắng trấn an, nhưng giọng ông đã trở nên yếu ớt. Trần Đại Trụ vẫn kiên nghị, nhưng ánh mắt hắn cũng lộ rõ vẻ bất lực. Lục Trường Sinh vẫn đứng lặng lẽ ở một góc, không phát biểu một lời nào. Hắn không xen vào cuộc tranh luận, bởi hắn hiểu rằng lúc này, mọi lời lẽ đều trở nên vô nghĩa trước nỗi sợ hãi tột cùng. Đôi mắt hắn sâu thẳm, ghi nhận từng lời nói, từng biểu cảm sợ hãi, hoang mang của dân làng. Hắn cảm nhận được sự tan rã trong tinh thần của họ, sự bất lực bao trùm khi họ không thể tìm ra một giải pháp chung, một con đường đi thống nhất. Cái gọi là “đoàn kết” mà Lý Thôn Trưởng mong muốn, giờ đây đã trở thành một khái niệm xa vời. Hắn nhận ra, sự bất lực của những người phàm nhân này không phải vì họ yếu kém, mà vì họ chưa từng được trang bị để đối mặt với những hiểm nguy vượt quá tầm hiểu biết và sức mạnh của mình.
***
Sau cuộc họp làng không đi đến đâu, khi những tia nắng hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Lục Trường Sinh đi bộ dọc bờ Thanh Thủy Giang. Con sông hiền hòa, nơi đã chứng kiến bao nhiêu mùa màng bội thu, bao nhiêu thế hệ người dân An Bình Thôn lớn lên và trưởng thành, giờ đây vẫn lặng lẽ chảy, phản chiếu ánh tà dương rực rỡ như một dải lụa vàng cam trải dài vô tận. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi nước sông trong lành, mùi cây cỏ ven bờ và một chút hương hoa dại dại dật, tạo nên một bầu không khí trong lành, mát mẻ, như muốn xoa dịu đi những lo toan, bộn bề trong lòng người. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng cá quẫy đuôi nhẹ nhàng, tiếng chim hót líu lo trên những rặng cây ven bờ, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng bình yên của tự nhiên, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và hoang mang trong lòng An Bình Thôn.
Lục Trường Sinh bước đi chầm chậm, tâm trí hắn như một hồ nước tĩnh lặng, phản chiếu lại toàn bộ những gì đã diễn ra trong ngày. Hắn nhìn những gợn sóng lăn tăn trên mặt sông, như nhìn thấy những biến động không ngừng của thế sự. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," câu nói ấy lại vang vọng trong tâm trí hắn. Bản tâm hắn vẫn vững vàng, nhưng sự biến thiên của đại thế đã đặt ra những thử thách không hề nhỏ.
Không xa phía trước, dưới một gốc liễu rủ tơ mềm mại, hắn thấy một bóng dáng nhỏ nhắn đang ngồi xổm bên bờ sông. Mái tóc đen nhánh của cô bé lòa xòa trên khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn xuống mặt nước. Đó là Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm của hắn, thường ngày vẫn hay gọi hắn là "Trường Sinh ca ca" với giọng nói trong trẻo. Cô bé dùng đôi bàn tay nhỏ xíu của mình vớt những viên đá cuội nhẵn mịn từ dưới lòng sông lên, rồi lại ném chúng xuống nước, tạo thành những vòng tròn đồng tâm lan tỏa. Tiếng cười khúc khích hồn nhiên của Tiểu Hoa vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi hoàng hôn, như một nốt nhạc trong trẻo, là âm thanh bình yên duy nhất còn sót lại trong tâm trí Lục Trường Sinh. Tiếng cười ấy, sự ngây thơ ấy, chính là biểu tượng cho những gì hắn muốn bảo vệ, là cái "bình yên" mà An Bình Thôn đang đứng trước nguy cơ đánh mất.
Lục Trường Sinh đứng từ xa, lặng lẽ quan sát. Hắn không bước đến gần, không muốn làm gián đoạn khoảnh khắc hồn nhiên hiếm hoi ấy. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Tiểu Hoa chơi đùa bên dòng sông, tiếng cười trong trẻo của cô bé, hòa lẫn với những gương mặt sợ hãi, hoang mang của Lý Thôn Trưởng, Trần Đại Trụ, Bà Mười và những người dân làng khác. Hắn nhận ra, sự ngây thơ của Tiểu Hoa, sự bình yên của dòng sông này, và cả sự bất lực của những người dân làng kia, tất cả đều đang đặt lên vai hắn, như một gánh nặng vô hình nhưng lại vô cùng rõ ràng.
Hắn khẽ nhặt một viên đá cuội nhẵn mịn từ dưới chân mình lên. Viên đá lạnh ngắt trong lòng bàn tay, nhưng lại mang một sức nặng vững chắc. Lục Trường Sinh ngắm nhìn nó một lúc, cảm nhận từng đường vân, từng góc cạnh được mài dũa bởi dòng chảy thời gian. Hắn nhớ lại những lời của Già Bà, của Lão Nông, về sự bất lực của phàm nhân trước sức mạnh của bọn cướp. Hắn hiểu nỗi sợ hãi của họ, bởi đó là bản năng sinh tồn. Họ không sai khi sợ hãi, nhưng sự sợ hãi sẽ không giải quyết được gì.
"Bình yên này... không thể để mất," hắn thầm nhủ trong lòng, giọng nói trầm lắng đến mức chỉ có hắn mới có thể nghe thấy. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Con đường ấy không phải để truy cầu sức mạnh bá đạo, không phải để tranh đoạt danh vọng hư vô, mà là để tìm kiếm chân lý, để ổn định đạo tâm, và để bảo vệ những gì mình trân quý nhất." Hắn siết chặt viên đá cuội trong lòng bàn tay, cảm giác gai góc của nó như nhắc nhở hắn về những gian nan phía trước, nhưng cũng củng cố thêm ý chí kiên định. "Đạo của ta không phải là trốn tránh thế sự, mà là đối mặt với nó bằng một tâm thế vững vàng. Họ không sai khi sợ hãi, nhưng sự sợ hãi sẽ không giải quyết được gì. Ta phải mạnh hơn. Đạo tâm của ta, phải là chỗ dựa cho họ."
Sức mạnh mà hắn hướng tới không phải là sức mạnh của linh lực cuồng bạo, hay thần thông diệu pháp chấn động thiên địa. Mà đó là sức mạnh của một đạo tâm kiên cố, vạn pháp bất xâm, là trí tuệ để nhìn thấu bản chất của vấn đề, là khả năng dùng những điều bình dị nhất để hóa giải những hiểm nguy tưởng chừng không thể vượt qua. Hắn đã chọn con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại. Giờ đây, con đường ấy, cái "đạo của kẻ phàm nhân" mà Giang Hồ Lãng Tử từng nhận xét, sẽ phải chứng minh giá trị của nó.
Đôi mắt Lục Trường Sinh ánh lên một vẻ kiên định không gì lay chuyển nổi, sâu thẳm như mặt hồ không đáy. Hắn quay lưng về phía dòng Thanh Thủy Giang, nơi ánh hoàng hôn vẫn đang rực rỡ và tiếng cười của Tiểu Hoa vẫn còn văng vẳng. Hắn hướng bước chân về phía làng, nơi những ngôi nhà tranh đang ẩn mình trong bóng đêm dần buông. Lòng hắn đã có quyết định. Dù không có thiên phú nghịch thiên hay bàn tay vàng, hắn sẽ dùng con đường của mình, cái "đạo" của sự chân thật và kiên định, để đối mặt với Hồ Tam, để bảo vệ An Bình Thôn.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.