Cửu thiên linh giới - Chương 298: Lời Mời Từ Thiên Cổ: Hé Lộ Cội Nguồn Tàn Pháp
Sau cuộc liên lạc bị cắt đứt đột ngột, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo không dừng lại, họ tiếp tục tiến sâu hơn vào Hoang Cổ Bí Cảnh. Màn sương cổ xưa vẫn giăng mắc, nhưng giờ đây, nó không còn đơn thuần là một bức màn che phủ tầm nhìn, mà như một bức màn thời gian, ôm ấp những bí mật đã bị lãng quên từ thuở hồng hoang. Không khí nơi đây càng lúc càng nặng nề, mang theo một cảm giác vừa hùng vĩ vừa bi thương, như tiếng vọng của một nền văn minh đã từng rực rỡ nhưng giờ chỉ còn là tàn tích.
Dưới những tán cây cổ thụ hóa thạch khổng lồ, thân cây xám xịt như đá, tán lá rụng xuống đã mục nát thành cát bụi từ ngàn vạn năm, Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi. Mỗi bước chân của hắn đều như đang giẫm lên dòng chảy của thời gian. Những tàn tích kiến trúc kỳ lạ, không rõ nguồn gốc, rải rác khắp nơi, những khối đá khổng lồ mang hình thù quái dị, những cột trụ đổ nát xiêu vẹo, tất cả đều được khắc chạm những phù văn cổ xưa mà ngay cả Lục Trường Sinh, với kiến thức sâu rộng của mình, cũng khó lòng giải mã. Chúng tĩnh lặng nằm đó, như những chứng nhân câm lặng của một kỷ nguyên đã qua, chỉ còn lại tiếng gió hú vi vu qua những kẽ đá, nghe như tiếng thì thầm của quá khứ. Tiếng lá cây khô xào xạc dưới chân, âm thanh của đất đá thỉnh thoảng đổ vỡ từ những vách núi đá vôi, cùng với những tiếng gầm gừ trầm đục, xa xăm của một loài sinh vật cổ đại nào đó ẩn mình trong bóng tối, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng rợn người, nhắc nhở về sự hoang tàn và hiểm nguy của nơi này.
Mùi đất cổ, rêu phong ẩm ướt đã ngưng tụ qua ngàn năm, cùng với một chút mùi hương lạ lẫm, hắc ám và nguyên thủy của các sinh vật cổ xưa, len lỏi vào từng hơi thở. Chúng không nồng nặc, nhưng đủ để gợi lên một cảm giác nguyên thủy, hoang sơ, và đầy rẫy những điều chưa biết. Ánh sáng trong bí cảnh luôn mờ ảo, không rõ là ban ngày hay ban đêm, chỉ có một luồng sáng xanh xám yếu ớt len lỏi qua tầng sương dày đặc, khiến mọi vật đều mang một vẻ huyền hoặc, hư ảo. Linh khí ở đây không phải là loại linh khí thanh khiết mà các tu sĩ ngày nay thường hấp thu, mà là một loại linh khí nguyên thủy, thô ráp, mang theo một sức nặng của thời gian và những biến cố đã xảy ra trong vạn cổ. Nó dồi dào, nhưng lại ẩn chứa một sự bi thương khó tả, như linh hồn của một thế giới đang hấp hối.
Tiêu Hạo đi cạnh Lục Trường Sinh, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây đầy vẻ kinh ngạc và cảnh giác. Hắn liên tục đảo mắt nhìn quanh, tay luôn giữ chặt pháp khí phòng thân. “Trường Sinh, nơi này… càng vào sâu càng thấy kỳ lạ. Cảm giác như thời gian đã ngừng lại ở đây vậy. Mọi thứ đều bất động, nhưng lại có vẻ như đang ẩn chứa điều gì đó sắp bùng nổ.” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói mang theo sự e dè hiếm thấy. Hắn, vốn là người hoạt bát, dí dỏm, nhưng trước cảnh tượng hùng vĩ và quỷ dị này, cũng không khỏi cảm thấy nhỏ bé và bất an. Mùi ẩm mốc, mùi lạ lùng của những sinh vật không rõ nguồn gốc khiến hắn rùng mình.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, đôi mắt trầm tư nhìn về phía trước, nơi màn sương mù càng lúc càng dày đặc. “Không phải ngừng lại, Tiêu Hạo. Mà là bị phong ấn. Linh khí nguyên thủy ở đây dồi dào đến mức đáng kinh ngạc, nhưng lại bị kìm hãm bởi một lực lượng vô hình. Và một thứ gì đó khác, rất cổ xưa, đang thức tỉnh.” Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn cảm nhận được Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể mình đang cộng hưởng mạnh mẽ với linh khí xung quanh, một cảm giác quen thuộc nhưng lại ẩn chứa sự mới mẻ, như thể công pháp này đang tìm về cố hương. Từng tế bào trong cơ thể hắn như được tắm mình trong một dòng chảy năng lượng đã bị lãng quên, nhưng lại vô cùng gần gũi với bản nguyên.
Càng đi sâu, sự cộng hưởng càng mãnh liệt. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là một công pháp tu luyện, mà còn là một chìa khóa, một sợi dây liên kết với quá khứ xa xôi này. Lục Trường Sinh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, không thể cưỡng lại, dẫn dắt hắn đi theo một hướng nhất định. Hắn dừng lại trước một bức tường đá khổng lồ, cao ngất trời, bề mặt xám xịt, loang lổ những vết tích của thời gian. Bức tường này không phải là một vách đá tự nhiên, mà là một phần của kiến trúc cổ đại, được đẽo gọt công phu, nhưng giờ đây đã đổ nát và gần như bị vùi lấp bởi đất đá và rêu phong. Trên bề mặt của nó, những phù văn cổ xưa mờ nhạt, gần như không thể nhận ra, ẩn hiện dưới lớp rêu xanh. Chúng không mang vẻ hung ác, mà lại toát ra một khí tức trang nghiêm, thần bí, như đang kể một câu chuyện đã bị lãng quên.
Lục Trường Sinh đưa tay chạm nhẹ vào bức tường đá lạnh lẽo, những ngón tay hắn lướt qua những phù văn mờ nhạt. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng dịu nhẹ, màu vàng kim cổ xưa, phát ra từ lòng bàn tay hắn, từ Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận chuyển trong cơ thể hắn. Ánh sáng này không chói chang, mà ấm áp, từ từ lan tỏa, bao phủ lấy những phù văn trên bức tường. Như được đánh thức sau giấc ngủ ngàn năm, những phù văn cổ xưa ấy dần dần sáng lên, phát ra ánh sáng yếu ớt, rồi mạnh mẽ hơn, từng nét vẽ, từng đường cong uốn lượn như sống dậy, tựa như những mạch máu đang được bơm đầy sự sống. Chúng không còn là những vết tích vô tri, mà là những ký tự của một ngôn ngữ đã bị lãng quên, đang cố gắng truyền tải một thông điệp từ quá khứ.
Tiêu Hạo giật mình lùi lại một bước, đôi mắt mở to kinh ngạc. “Trường Sinh, ngươi… ngươi đang làm gì vậy?” Hắn chưa từng thấy Lục Trường Sinh có biểu hiện kỳ lạ đến vậy. Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh luôn trầm tĩnh, ẩn mình, chưa bao giờ chủ động bộc lộ ánh sáng như thế này. Tiếng động cơ học nhẹ nhàng, như tiếng đá cọ xát vào nhau, bắt đầu vang lên từ sâu bên trong bức tường, càng lúc càng rõ ràng. Bức tường đá khổng lồ, tưởng chừng như là một khối kiến trúc vững chắc, bắt đầu rung chuyển nhẹ. Những hạt bụi mịn từ ngàn năm tích tụ rơi lả tả xuống đất, tạo thành một làn khói mờ ảo khác.
Lục Trường Sinh không trả lời Tiêu Hạo, đôi mắt hắn dán chặt vào bức tường, tâm trí hoàn toàn đắm chìm vào sự cộng hưởng giữa Tàn Pháp Cổ Đạo và những phù văn cổ xưa. Hắn cảm nhận được một cánh cửa đang dần mở ra, một lời mời gọi từ sâu thẳm của thời gian. Đó không phải là một lời mời gọi bằng âm thanh, mà là một sự kết nối tâm linh sâu sắc, một sự nhận thức bản năng về một định mệnh đang chờ đợi. Hắn biết, đây chính là nơi mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã dẫn dắt hắn đến, nơi ẩn chứa một phần cội nguồn của chính nó, và có lẽ, cả lời giải đáp cho những bí ẩn về 'nguyên tội' mà hắn đã chiêm nghiệm. Sự rung chuyển của bức tường càng lúc càng mạnh mẽ, rồi một khe nứt nhỏ xuất hiện ở trung tâm, ánh sáng bên trong khe nứt ấy không phải màu xanh xám của bí cảnh, mà là một màu vàng kim óng ánh, cổ kính và đầy uy nghiêm, như ánh sáng của một thế giới khác đang xuyên qua.
***
Khe nứt trên bức tường đá khổng lồ dần mở rộng, không phải theo cách đổ vỡ, mà như một cánh cửa đá vô hình đang từ từ lùi vào bên trong. Không có tiếng gầm rú hay cảnh tượng kinh thiên động địa nào, chỉ có một sự tĩnh lặng đến lạ lùng, như thể thời gian và không gian đã bị tách rời. Ánh sáng vàng kim cổ xưa từ bên trong tràn ra, xua tan màn sương mù và bóng tối, nhưng không hề chói mắt, mà dịu nhẹ, ấm áp, mang theo một khí tức an lành, thoát tục.
Lục Trường Sinh không chút do dự, bước chân vững vàng tiến vào. Tiêu Hạo, dù còn mang vẻ ngạc nhiên và cảnh giác, nhưng sự tin tưởng vào Lục Trường Sinh đã khiến hắn gạt bỏ mọi lo lắng, nhanh chóng theo sau. Khi cả hai bước qua ngưỡng cửa vô hình, thế giới xung quanh bỗng thay đổi hoàn toàn. Họ không còn ở trong Hoang Cổ Bí Cảnh hoang tàn và lạnh lẽo nữa, mà bước vào một không gian tĩnh lặng, tách biệt, như một ốc đảo thời gian bị lãng quên.
Đây là một tàn tích của một điện thờ hoặc thư viện cổ đại, nhưng không giống bất kỳ kiến trúc nào mà họ từng thấy. Các cột trụ đá cẩm thạch đã nứt vỡ, tường đá đã phủ đầy rêu phong và những họa tiết đã phai mờ, nhưng vẫn toát lên một vẻ tráng lệ, uy nghiêm. Không có mái nhà, nhưng bầu trời phía trên lại là một vòng xoáy tinh vân rực rỡ, hàng ngàn vì sao lấp lánh như được chạm khắc trên không trung, không phải thực cảnh mà như một ảo ảnh được tạo ra bởi sức mạnh siêu phàm nào đó. Không khí ở đây trong lành đến lạ thường, mang theo một hương thơm dịu nhẹ của thảo mộc và sách cổ, không còn mùi đất rêu hay sinh vật hoang dã.
Giữa trung tâm của tàn tích này là một đài tế hình tròn, được làm từ một loại ngọc thạch phát sáng mờ ảo, trên đó khắc vô số phù văn tinh xảo, phức tạp hơn cả những phù văn trên bức tường bên ngoài. Từ trung tâm đài tế, một bóng mờ ảo, bán trong suốt, từ từ ngưng tụ. Đó là một hình ảnh không rõ ràng, không thể xác định được hình dáng cụ thể là nam hay nữ, nhưng toát ra một khí tức cổ xưa và uy nghiêm đến cực điểm. Bóng ảnh ấy không có vẻ tà ác, mà mang theo một sự tri thức uyên bác và một nỗi mệt mỏi đã trải qua hàng vạn năm. Nó lơ lửng trên đài tế, ánh sáng dịu nhẹ bao quanh, khiến không gian vốn đã trang nghiêm lại càng thêm thần bí. Đó chính là Cổ Thần Hồn Ảnh.
Cổ Thần Hồn Ảnh chậm rãi mở miệng, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch, không phải là âm thanh vật lý mà là một luồng ý niệm trực tiếp truyền vào tâm trí Lục Trường Sinh, mang theo sự trầm bổng của thời gian, sự thấu hiểu của vạn vật và một nỗi bi ai vô hạn. “Hậu nhân… kẻ mang theo Tàn Pháp Cổ Đạo… cuối cùng ngươi cũng đã đến.”
Lục Trường Sinh đứng lặng, tâm trí hắn như bị một luồng điện xẹt qua. Hắn đã chuẩn bị cho việc khám phá những bí mật cổ xưa, nhưng không ngờ lại trực tiếp đối diện với một tàn niệm còn sót lại từ Vạn Cổ Khai Thiên. Đôi mắt hắn không chớp, nhìn thẳng vào Cổ Thần Hồn Ảnh, sự điềm tĩnh thường ngày vẫn hiện hữu, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa tò mò đã bùng cháy. Hắn cúi đầu, cung kính chắp tay. “Tiền bối là ai? Nơi đây là đâu?”
Cổ Thần Hồn Ảnh khẽ gật đầu, động tác tuy mờ ảo nhưng vẫn to��t lên vẻ uy nghiêm. “Ta là tàn niệm của Thiên Tông, một tông môn đã từng tồn tại từ Vạn Cổ Khai Thiên. Nơi đây là mảnh vỡ cuối cùng của Thiên Tông Cổ Địa, một trong những nơi cất giữ tri thức và đạo thống cổ xưa nhất của Cửu Thiên Linh Giới. Ngươi, là người được chọn để nhận lấy lời mời.”
Ngay khi Cổ Thần Hồn Ảnh nói ra những lời đó, một luồng ánh sáng cổ xưa, màu vàng kim rực rỡ nhưng không hề chói mắt, từ từ lan tỏa từ Cổ Thần Hồn Ảnh, bao trùm lấy Lục Trường Sinh. Luồng sáng này không mang theo bất kỳ sự tấn công hay uy hiếp nào, mà ngược lại, nó chứa đựng một năng lượng ôn hòa, tinh khiết và một lượng thông tin khổng lồ. Lục Trường Sinh cảm thấy như toàn bộ giác quan của mình được mở rộng, tâm trí hắn được kết nối trực tiếp với nguồn tri thức cổ xưa, những hình ảnh và cảm xúc bắt đầu tuôn trào vào đầu hắn như một dòng thác lũ.
Tiêu Hạo đứng bên cạnh Lục Trường Sinh, vừa định lên tiếng thì đột nhiên, một lực lượng vô hình, nhưng mạnh mẽ và không thể chống cự, nhẹ nhàng đẩy hắn lùi lại. Hắn cảm thấy mình như bị tách khỏi không gian xung quanh Lục Trường Sinh, không thể tiến lại gần hơn dù chỉ một bước. Lực lượng này không hề có ý đồ gây hại, nhưng nó đủ để giữ hắn ở một khoảng cách an toàn, như thể đây là một nghi thức thiêng liêng chỉ dành riêng cho Lục Trường Sinh. Tiêu Hạo không khỏi cảm thấy kinh ngạc xen lẫn lo lắng, nhưng hắn hiểu rằng mình không thể can thiệp vào khoảnh khắc quan trọng này. Hắn chỉ có thể đứng đó, dõi theo Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy thắc mắc và tin tưởng. Khuôn mặt thanh tú của Lục Trường Sinh dần trở nên nghiêm nghị, đôi mắt nhắm nghiền, những đường gân xanh mờ nhạt nổi lên trên thái dương, cho thấy hắn đang tiếp nhận một lượng thông tin khổng lồ và áp lực tinh thần không hề nhỏ.
Cổ Thần Hồn Ảnh vẫn lơ lửng, ánh sáng từ nó và từ Lục Trường Sinh giao hòa, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo. Mùi sách cổ và thảo mộc trong không gian càng lúc càng đậm, như thể những tri thức bị phong ấn đang được giải phóng. Lục Trường Sinh đứng đó, như một pho tượng sống, tĩnh lặng và trang nghiêm, đang đón nhận một di sản đã bị lãng quên từ thuở khai thiên lập địa.
***
Khi luồng ánh sáng vàng kim cổ xưa bao trùm Lục Trường Sinh, tâm trí hắn như được mở ra một thế giới hoàn toàn mới. Hắn không còn nghe thấy âm thanh xung quanh, không còn cảm nhận được sự tồn tại của Tiêu Hạo hay không gian Thiên Tông Cổ Địa nữa. Thay vào đó, một dòng chảy thông tin khổng lồ, những hình ảnh sống động, những cảm xúc mãnh liệt từ Vạn Cổ Khai Thiên tuôn trào vào ý thức hắn. Hắn như được quay ngược thời gian, trở về thuở hồng hoang, chứng kiến sự hình thành của Cửu Thiên Linh Giới.
Hắn thấy một thế giới tràn ngập linh khí, dồi dào đến mức không thể tưởng tượng nổi, linh khí nguyên thủy tinh khiết, chưa bị vẩn đục bởi tạp niệm. Sinh linh vạn vật sống hòa hợp, vạn đạo cùng tồn tại, không có sự phân biệt chính tà, không có sự tranh giành. Đó là một thời đại hoàng kim, khi thiên địa còn sơ khai, và các đạo thống mạnh mẽ đầu tiên được hình thành. Thiên Tông, trong những hình ảnh Lục Trường Sinh nhìn thấy, là một trong những đạo thống hùng mạnh nhất, không chỉ về sức mạnh mà còn về tri thức, với sứ mệnh duy trì sự cân bằng của Cửu Thiên Linh Giới.
Nhưng rồi, sự xuất hiện của 'nguyên tội' đã phá vỡ sự cân bằng đó. Lục Trường Sinh nhìn thấy những hình ảnh về 'nguyên tội' – nó không phải là một thực thể vật chất, mà là một loại tà niệm cổ xưa, một sự mất cân bằng trong chính bản nguyên của thiên địa. Nó sinh ra từ sự hỗn loạn, từ những tạp niệm đầu tiên của các sinh linh, từ sự tham lam, đố kỵ, và dục vọng nguyên thủy. Ban đầu, nó chỉ là một hạt mầm nhỏ bé, nhưng dần dần, nó lớn mạnh, ăn mòn linh khí nguyên thủy, biến đổi các sinh linh, và gieo rắc sự hỗn loạn khắp nơi. Ma tộc, Ma Quân Huyết Ảnh, và Hắc Ám Ma Tông mà hắn đang đối mặt, tất cả chỉ là những biểu hiện, những hóa thân của 'nguyên tội' đang thức tỉnh. Chúng không phải là nguyên nhân, mà là kết quả của sự mất cân bằng đã tồn tại từ Vạn Cổ Khai Thiên.
Tàn Pháp Cổ Đạo, Lục Trường Sinh nhận ra, không phải là một công pháp tu luyện bình thường. Nó được các cường giả của Thiên Tông thời Vạn Cổ Khai Thiên sáng tạo ra, không phải để tăng cường sức mạnh tức thời hay giúp người tu luyện xưng bá thiên hạ. Mà nó là một công pháp 'định thế', một cơ chế bảo vệ, một chìa khóa để duy trì sự cân bằng của Cửu Thiên Linh Giới. Mục đích của nó là ổn định đạo tâm, củng cố bản nguyên, chống lại sự ăn mòn của 'nguyên tội', và hàn gắn những vết nứt trong đạo lý thiên địa. Nó chậm rãi, vững chắc, không vội vàng, bởi vì việc cân bằng một thế giới cần sự kiên nhẫn và thấu hiểu sâu sắc, chứ không phải sức mạnh vũ phu.
Giọng nói của Cổ Thần Hồn Ảnh lại vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh, trầm lắng và đầy uy nghiêm, như một lời tiên tri từ quá khứ xa xôi. “Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là phế pháp, mà là thiên pháp. Nó không tăng cường sức mạnh tức thời, mà ổn định cội nguồn, chống lại sự ăn mòn của 'nguyên tội', duy trì sự cân bằng của đạo lý thiên địa. Chúng ta đã thất bại một lần, không thể để Cửu Thiên Linh Giới chìm đắm trong hỗn loạn lần nữa.”
Lục Trường Sinh cảm nhận được nỗi bi thương sâu sắc trong lời nói của Cổ Thần Hồn Ảnh, nỗi bi thương của một tông môn đã cố gắng gồng mình bảo vệ thế giới nhưng cuối cùng vẫn không thể ngăn chặn sự suy tàn. Hắn hiểu ra, lời mời này không phải là một lời ban tặng vinh quang, mà là một lời kêu gọi, một gánh nặng trách nhiệm to lớn.
“Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là một trong những biểu hiện của 'nguyên tội' đang thức tỉnh. Nó không phải là khởi nguồn, mà là một phần của sự suy đồi đã bắt đầu từ vạn cổ. Ngươi, kẻ mang Tàn Pháp, là hy vọng cuối cùng để khôi phục lại trật tự.”
Những lời nói đó như một tiếng chuông cảnh tỉnh vang vọng trong tâm hồn Lục Trường Sinh. Hắn nhắm chặt mắt, khuôn mặt thanh tú giờ đây lộ rõ vẻ phức tạp giữa sự giác ngộ sâu sắc và gánh nặng trách nhiệm khổng lồ đang đè nặng lên đôi vai hắn. Hắn luôn theo đuổi con đường tu hành vì bản thân, vì sự vững chắc của đạo tâm. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, con đường của hắn đã không còn đơn thuần là của riêng hắn nữa. Tàn Pháp Cổ Đạo đã chọn hắn, không phải vì hắn có thiên phú tuyệt đỉnh, mà vì đạo tâm của hắn đủ vững vàng, đủ kiên định để gánh vác sứ mệnh lớn lao này.
Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể Lục Trường Sinh vận chuyển nhanh hơn bao giờ hết. Những tàn dư linh khí nguyên thủy dồi dào trong Thiên Tông Cổ Địa như tìm thấy một dòng chảy, cuồn cuộn đổ vào cơ thể hắn. Từng tế bào, từng kinh mạch của hắn như đang được thanh tẩy, được củng cố. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ hấp thu linh khí, mà còn hấp thu cả những tri thức cổ xưa, những ký ức về sự cân bằng và hỗn loạn của thiên địa. Hắn cảm thấy công pháp của mình đang tiến hóa, không phải về cấp độ tu vi, mà về bản chất, về sự thấu hiểu sâu sắc hơn về đạo và lý. Đạo tâm của hắn, vốn đã vững như bàn thạch, giờ đây lại càng thêm kiên cố, như một gốc cây cổ thụ cắm sâu vào lòng đất, không gì có thể lay chuyển.
Cổ Thần Hồn Ảnh mờ dần, ánh sáng bao quanh nó yếu ớt như ngọn nến trước gió. Nó đã truyền tải tất cả những gì còn sót lại. “Thời gian của ta đã cạn… Hậu nhân, hãy nhớ lấy… con đường của ngươi không chỉ là của riêng ngươi… Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán… Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến… Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn… gánh vác trách nhiệm.” Lời cuối cùng của Hồn Ảnh như một tiếng vọng xa xăm, rồi nó hoàn toàn tan biến vào hư không, chỉ còn lại những hạt sáng li ti lấp lánh như bụi sao, rồi cũng dần dần hòa vào không khí, để lại một khoảng trống hoang vắng trên đài tế.
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây không còn chỉ là sự trầm tư điềm tĩnh, mà còn ẩn chứa một sự kiên định sắt đá, một sự thấu hiểu sâu sắc về ý nghĩa của tu hành và trách nhiệm của bản thân. Hắn đã hiểu rõ hơn về mối liên kết giữa Tàn Pháp Cổ Đạo và sự cân bằng của thiên địa, hiểu rằng Ma Quân Huyết Ảnh và 'nguyên tội' là mối đe dọa sâu xa hơn nhiều so với những gì các thế lực chính đạo hiện tại nhận thức. Cái chết của Cổ Thần Hồn Ảnh cũng cho hắn biết, hắn là người cuối cùng gánh vác trách nhiệm này, không còn ai có thể chỉ dẫn trực tiếp cho hắn về Tàn Pháp Cổ Đạo nữa. Con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng cũng là con đường mà hắn phải đi, con đường của đạo tâm, con đường của sự cân bằng, con đường mà hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Bên ngoài, Tiêu Hạo vẫn đứng đó, lo lắng. Hắn không biết Lục Trường Sinh đã trải qua những gì, nhưng hắn cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc từ bạn mình. Lục Trường Sinh quay lại nhìn Tiêu Hạo, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, nhưng trong ánh mắt hắn, Tiêu Hạo thấy được một sự nặng nề mà hắn chưa từng thấy. Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi lại đưa mắt nhìn quanh Thiên Tông Cổ Địa, nơi từng là trung tâm của một nền văn minh vĩ đại, giờ chỉ còn là phế tích. Mảnh đất này đã trao cho hắn một bí mật to lớn, một trách nhiệm nặng nề, và một con đường mới để bước tiếp. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, mang theo trọng trách duy trì cân bằng của Cửu Thiên Linh Giới, giờ đây mới thực sự bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.