Cửu thiên linh giới - Chương 300: Đạo Tâm Chân Nguyên: Con Đường Vĩnh Cửu
Mây mù giăng phủ Hoang Cổ Bí Cảnh, tựa như tấm màn che phủ những bí mật đã ngủ yên hàng vạn niên. Bình minh không mang theo ánh dương rực rỡ, chỉ có thứ ánh sáng xám xịt yếu ớt cố gắng xuyên qua tầng mây dày đặc, nhuộm lên tàn tích Cổ Thần Điện một vẻ u tịch, hoang tàn. Gió hú từng cơn, mang theo hơi lạnh từ những dãy núi đá hóa thạch, rít qua các khe nứt của những cột đá đổ vỡ, tạo nên bản giao hưởng bi tráng của thời gian. Dưới chân các bức tường rêu phong, lá cây cổ thụ đã khô cằn từ bao đời vẫn xào xạc theo gió, đôi khi xen lẫn tiếng gầm gừ xa xăm của một sinh vật cổ đại nào đó, hay tiếng đất đá lởm chởm từ vách núi xa xa vọng lại, như hơi thở nặng nề của một thế giới đang hấp hối. Mùi đất cổ, rêu mục và một chút hương vị khó tả của linh khí nguyên thủy đã suy yếu, xen lẫn mùi tanh nồng của những vết tích sinh mệnh cũ kỹ, bao trùm không gian, khiến bất kỳ ai đặt chân đến đây cũng cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường trước dòng chảy vĩnh hằng của vạn vật.
Giữa chốn điêu tàn ấy, Lục Trường Sinh vẫn ngồi thiền định. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó tả, tựa như một cây tùng bám sâu vào vách đá, vững chãi trước phong ba. Bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn gần như hòa lẫn vào màu sắc của cảnh vật xung quanh, chỉ có đôi mắt đen láy, khép hờ, tựa như hai hố sâu chứa đựng vô vàn suy tư. Linh khí nguyên thủy của Hoang Cổ Bí Cảnh, tuy đã suy yếu, nhưng vẫn mang một bản chất thuần túy, cổ xưa, chậm rãi thẩm thấu vào cơ thể hắn, hòa quyện với dòng Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận chuyển bên trong. Không có sự đột phá ồn ào, không có khí tức bành trướng, chỉ là một dòng chảy nội tại bình lặng, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của sự thấu hiểu, của sự dung hợp.
Tiêu Hạo ngồi cách đó không xa, tựa lưng vào một tảng đá rêu phong. Dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt của hắn có chút đối lập với sự tĩnh tại của Lục Trường Sinh. Đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây lại mang vẻ lo lắng, không ngừng quét khắp bốn phía, cảnh giác với mọi biến động dù là nhỏ nhất. Trong tay hắn là một vài loại linh dược đã được sắp xếp gọn gàng trong các túi nhỏ trên y phục, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống. Hắn không hiểu rõ con đường tu hành của Lục Trường Sinh, cũng không hiểu những lời triết lý sâu xa mà huynh đệ mình vừa truyền đi cho Vạn Tượng Thành, nhưng hắn tin tưởng Lục Trường Sinh, và luôn cảm nhận được một luồng khí tức thay đổi, một sự lột xác đang diễn ra bên trong người bạn đồng hành của mình.
Lục Trường Sinh, trong cõi thiền định, cảm thấy như mình đang du hành qua một dòng sông thời gian vô tận. Những tri thức từ Cổ Thần Hồn Ảnh, những bí mật về 'nguyên tội' và bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo từ thời Vạn Cổ Khai Thiên, giờ đây không còn là những mảnh ghép rời rạc, mà đã kết nối lại thành một bức tranh toàn cảnh, hùng vĩ và bi tráng. Hắn thấu hiểu rằng, 'nguyên tội' không phải là một thực thể ma quỷ cụ thể, mà là một sự mất cân bằng khởi nguyên, một vết nứt trong đạo lý vận hành của thiên địa, phát sinh từ thời điểm vạn vật sơ khai. Chính sự mất cân bằng này đã tạo ra sự đối lập, sự xung đột, và từ đó dẫn đến sự trỗi dậy của tà đạo, của Ma Quân Huyết Ảnh.
"Nguyên tội... không phải là sự hủy diệt, mà là sự mất cân bằng. Tàn Pháp, là con đường trở về cội nguồn." Lục Trường Sinh thầm thì, giọng nói nhỏ đến mức gần như hòa vào tiếng gió, nhưng lại vang vọng như sấm rền trong tâm thức hắn. Hắn cảm nhận được Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể mình không còn là một công pháp đơn thuần, mà là một chiếc cầu nối, một sợi dây liên kết hắn với bản nguyên của vũ trụ, với sự cân bằng đã từng bị phá vỡ. Nó không hứa hẹn sức mạnh bùng nổ, không hứa hẹn tốc độ đột phá, mà chỉ hứa hẹn sự ổn định, sự kiên cố của đạo tâm, và khả năng chống lại mọi phản phệ, mọi sự xâm thực của tà niệm. "Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm." Câu nói này giờ đây không còn là một lời tự nhủ, mà là một chân lý, một trạng thái mà hắn đã đạt đến.
Khí tức của hắn không hề bành trướng, nhưng lại trở nên uyên thâm, tĩnh lặng đến lạ lùng. Toàn thân hắn như hòa làm một với tàn tích cổ xưa, với những phiến đá rêu phong, với những cây cổ thụ hóa thạch, trở thành một phần của Hoang Cổ Bí Cảnh. Hắn không còn là một tu sĩ đang tu luyện, mà là một người đang chiêm nghiệm, đang dung hợp với Đạo. Sự giác ngộ này không chỉ là về công pháp, mà là về bản chất của tu hành, về vị trí của hắn trong đại thế. Gánh nặng trách nhiệm về 'nguyên tội' không còn đè nén hắn, mà biến thành một sự thanh thản, một quyết tâm kiên định. Hắn không cần phải cứu vớt thiên hạ bằng sức mạnh, mà bằng sự kiên định của đạo tâm, bằng cách trở thành một điểm tựa, một ngọn hải đăng giữa biển lớn hỗn loạn.
Tiêu Hạo, người đã quen với sự tĩnh lặng của Lục Trường Sinh, cũng không khỏi rùng mình khi cảm nhận được sự thay đổi vi tế này. Khí tức của Lục Trường Sinh không còn vẻ phàm tục như trước, cũng không mang sự sắc bén của một tu sĩ cường đại, mà là một sự bình lặng đến mức khiến người ta phải kính sợ, một sự vững chãi như thể hắn đã hòa mình vào thiên địa.
"Trường Sinh, huynh ổn chứ? Ta thấy khí tức huynh... thay đổi rồi." Tiêu Hạo không nén nổi sự tò mò, khẽ hỏi, giọng nói mang theo chút lo lắng. Hắn chưa từng thấy Lục Trường Sinh như vậy, không phải là đột phá cảnh giới, mà là một sự chuyển hóa sâu sắc hơn, từ bên trong.
Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà lấp lánh một ánh sáng thâm thúy, tựa như chứa đựng cả vạn vật vũ trụ, nhưng lại vô cùng bình tĩnh, không chút gợn sóng. Hắn khẽ thở ra một hơi, hơi thở mang theo mùi của linh khí nguyên thủy, thanh khiết và trong trẻo. Toàn thân hắn toát ra một khí tức bình hòa nhưng vững chắc như núi, không thể lay chuyển, không thể dao động.
"Ta ổn, Hạo đệ," Lục Trường Sinh đáp, giọng nói trầm ấm, rõ ràng hơn bao giờ hết, tựa như tiếng chuông cổ vang vọng từ nơi sâu thẳm của thời gian. Hắn đứng dậy, dáng người tuy gầy nhưng lại toát lên một khí phách khó tả. "Ta đã tìm thấy chân nguyên của đạo. Chân nguyên của ta." Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà Hoang Cổ Bí Cảnh dần chuyển mình thành những ngọn núi hùng vĩ của Cửu Thiên Linh Giới, nơi Vạn Tượng Thành và vô số tông môn đang tồn tại. Vẻ mặt hắn thanh thản, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một quyết đoán mãnh liệt, một ý chí kiên định không gì lay chuyển nổi. Con đường đã rõ, mục tiêu đã định. Hắn không còn là kẻ tìm kiếm, mà là người đã tìm thấy.
**~~~**
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời nơi cửa ra của Hoang Cổ Bí Cảnh, nơi một Truyền Tống Trận Đài cổ xưa nằm ẩn mình giữa những vách đá sừng sững. Trận đài được kiến tạo từ những phiến đá xanh xám khổng lồ, xếp thành hình tròn hoàn mỹ, trên bề mặt khắc chằng chịt vô số phù văn phức tạp, cổ kính, tỏa ra một luồng linh lực yếu ớt nhưng bất diệt. Xung quanh trận đài là bốn cột đá cao ngất, chạm khắc hình ảnh những linh thú thượng cổ, tựa như những người lính gác im lặng qua hàng vạn năm. Sàn trận đài được lát bằng những viên linh thạch ngũ sắc, tuy đã phai mờ theo thời gian nhưng vẫn lấp lánh ánh sáng huyền ảo dưới ráng chiều. Không khí nơi đây mang một vẻ trang nghiêm, linh khí dồi dào hơn hẳn những khu vực khác trong Hoang Cổ Bí Cảnh, tựa như một mạch nguồn cổ xưa vẫn đang âm thầm tuôn chảy, nuôi dưỡng cho trận pháp này tồn tại. Tiếng gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi ozon thoang thoảng, xen lẫn mùi linh thạch và một chút mùi kim loại cổ xưa, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh mịch vừa huyền bí.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đứng trên Truyền Tống Trận Đài. Lục Trường Sinh, trong bộ đạo bào giản dị, vẫn giữ vẻ thanh thản nhưng ánh mắt kiên định. Hắn quay đầu, nhìn về phía xa, nơi mà hắn biết Vạn Tượng Thành đang tọa lạc, ẩn mình giữa những dãy núi và mây trời. Ánh mắt hắn không chỉ nhìn về Vạn Tượng Thành, mà còn nhìn về toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới, nơi những lời hắn vừa truyền đi đang gieo mầm hy vọng và sự thay đổi. Đó là một cái nhìn mang đầy ý nghĩa, tựa như một lời chào tạm biệt, một lời hứa hẹn, và cũng là một cái nhìn về khởi đầu mới.
"Hạo đệ, con đường phía trước còn nhiều chông gai." Lục Trường Sinh lên tiếng, giọng nói không còn là thì thầm mà trở nên rõ ràng, mang theo một sự chắc chắn đến lạ. Hắn đặt tay lên một phù văn trên trận đài, linh khí trong cơ thể khẽ động, chuẩn bị kích hoạt trận pháp. "Nhưng ta đã tìm thấy chân nguyên của đạo. Chân nguyên của ta." Hắn không nói cụ thể chân nguyên đó là gì, nhưng Tiêu Hạo cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc trong người bạn mình. Lục Trường Sinh không còn là người bị động ứng phó với đại thế, mà đã trở thành người chủ động kiến tạo con đường của riêng mình, một con đường vững chắc, không thể lay chuyển, không chỉ vì bản thân mà còn vì sự cân bằng của vạn vật.
Tiêu Hạo khẽ cười, nụ cười rạng rỡ thường ngày giờ đây mang theo một chút trầm tư, nhưng vẫn tràn đầy lạc quan. "Huynh đi đâu, đệ theo đó. Dù gì cũng đã quen với huynh rồi, không có huynh ta lại thấy trống vắng." Hắn vỗ nhẹ vào vai Lục Trường Sinh, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và tình nghĩa huynh đệ. Tiêu Hạo biết, con đường của Lục Trường Sinh là con đường khác biệt, có thể đầy hiểm nguy, nhưng cũng là con đường mang lại ý nghĩa sâu sắc. Hắn đã chứng kiến sự trưởng thành của Lục Trường Sinh, từ một phàm nhân bị coi thường đến một người có thể khiến các thiên tài phải suy ngẫm, và hắn tự hào là người bạn đồng hành của Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi. Hắn không cần nói nhiều, Tiêu Hạo đã hiểu. Đó là sự thấu hiểu vô ngôn giữa những người bạn đồng hành đã cùng nhau trải qua bao gian nan, hiểm nguy. Hắn quay lại, ánh mắt hướng về phía đông, nơi mà hắn cảm nhận được luồng tà khí ngày càng mạnh mẽ, nơi Hắc Ám Ma Tông đang trỗi dậy, nơi 'nguyên tội' đang dần thức tỉnh. Đó là nơi mà hắn biết, con đường chân nguyên của hắn sẽ được thử thách, nơi mà sự kiên định của đạo tâm hắn sẽ được chứng minh.
Với một tiếng "ầm!" khe khẽ, Lục Trường Sinh vận chuyển linh khí, phù văn trên trận đài đột nhiên bừng sáng. Linh thạch ngũ sắc dưới chân họ phát ra những luồng sáng chói lòa, tựa như hàng ngàn vì sao hội tụ. Một luồng linh khí mạnh mẽ bốc lên, tạo thành một cột sáng xanh biếc rực rỡ, chiếu thẳng lên bầu trời hoàng hôn. Tiếng 'vù' lớn vang lên, kèm theo một mùi ozon nồng nặc hơn. Khí tức của trận pháp vận hành khiến không gian xung quanh rung chuyển nhẹ. Ánh sáng chói lòa bao trùm lấy Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, thân ảnh hai người mờ dần, rồi biến mất hoàn toàn trong làn khói xanh biếc, để lại phía sau một Truyền Tống Trận Đài cổ xưa giờ đây trở lại vẻ tĩnh mịch, và một khung cảnh hoàng hôn vẫn còn vương vấn những tia sáng cuối cùng.
Họ đã rời đi. Rời Hoang Cổ Bí Cảnh, rời khỏi những bí mật cổ xưa, để đối mặt với những thử thách mới, với một đạo tâm kiên cố hơn bao giờ hết, và một con đường đã được định rõ.
**~~~**
Đêm buông xuống Vạn Tượng Thành, ánh trăng vằng vặc chiếu rọi xuống những mái ngói cong vút, những con đường lát đá cổ kính. Cả thành phố vẫn nhộn nhịp, nhưng không còn là sự ồn ào hỗn loạn của ban ngày. Tiếng rao hàng đã thưa thớt, thay vào đó là tiếng nhạc du dương từ các quán rượu, tiếng cười nói nhỏ nhẹ từ những lữ quán, và tiếng bước chân đều đặn của các tuần tra viên. Một làn gió mát lành thổi qua, mang theo mùi hương dịu nhẹ của hoa cỏ từ các khu vườn thượng uyển, xen lẫn mùi thức ăn còn vương vấn và mùi linh khí thanh khiết từ các pháp trận bảo hộ.
Trong một tòa tháp cao nhất Vạn Tượng Thành, được xây dựng từ đá ngọc và gỗ đàn hương quý hiếm, Vạn Pháp Tông Chủ cùng Mộc Thanh Y, Lâm Phong và Bách Lý Trần đang đứng bên cửa sổ lớn, nhìn ra quang cảnh lung linh của thành phố về đêm. Ánh trăng chiếu vào, hắt lên khuôn mặt họ những mảng sáng tối, làm nổi bật lên những biểu cảm trầm tư, suy ngẫm. Có một sự thay đổi rõ rệt trong ánh mắt và khí chất của mỗi người. Sự kiêu ngạo, sự bồng bột của tuổi trẻ đã được thay thế bằng một sự chín chắn, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về con đường tu hành.
Mộc Thanh Y, trong bộ y phục trắng tinh khôi, dáng người thanh thoát, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà ánh sáng của Truyền Tống Trận Đài vừa lóe lên rồi tắt hẳn. Nàng khẽ thở dài, nhưng không phải là một tiếng thở dài của sự mệt mỏi, mà là của sự chiêm nghiệm. "Con đường của hắn... thực sự là một con đường khác biệt." Giọng nàng vẫn lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự tôn trọng sâu sắc mà ít ai có thể nhận ra. Nàng đã từng nghĩ Lục Trường Sinh là kẻ bảo thủ, là người sợ hãi thử thách, nhưng giờ đây nàng hiểu rằng, sự chậm rãi, sự kiên định của hắn không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh chân chính, là cái gốc để vạn pháp bất xâm. Nàng nhận ra, tu vi có thể đột phá nhanh chóng, nhưng đạo tâm cần sự vun đắp từng chút một, bền bỉ qua năm tháng.
Lâm Phong, tay siết chặt chiếc quạt xếp trên tay, ánh mắt lấp lánh sự kiên định. Hắn không còn vẻ ngạo nghễ thường ngày, mà thay vào đó là một sự quyết tâm trầm lặng. "Ta sẽ không thua hắn. Nhưng ta cũng sẽ không quên lời hắn nói." Hắn lẩm bẩm. Lời nói của Lục Trường Sinh đã đánh thức trong hắn một sự thật hiển nhiên: sức mạnh không phải là tất cả. Nếu không có đạo tâm vững chắc, sức mạnh chỉ có thể dẫn đến sự hủy diệt. Hắn đã từng theo đuổi tốc độ, theo đuổi sự bùng nổ, nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, để đạt đến đỉnh cao thực sự, hắn cần phải xây dựng một nền tảng vững chắc từ bên trong. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Hắn sẽ đi con đường của mình, nhưng sẽ mang theo những lời răn dạy của Lục Trường Sinh, hòa quyện chúng vào đạo của bản thân.
Bách Lý Trần, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm cổ, ánh mắt sắc bén như kiếm quang, nhưng lại ẩn chứa một sự trầm tĩnh hiếm thấy. "Đạo tâm... ta vẫn còn phải học hỏi nhiều." Hắn khẽ nói, vuốt nhẹ lên lưỡi kiếm. Kiếm ý của hắn vốn sắc bén, bá đạo, nhưng sau khi nghe những lời của Lục Trường Sinh, hắn cảm thấy kiếm ý của mình như được gột rửa, trở nên trong trẻo và kiên cố hơn. Hắn nhận ra, kiếm đạo không chỉ là sự tấn công, sự hủy diệt, mà còn là sự bảo vệ, sự kiên định, sự bất biến trước mọi tà niệm. Kiếm ý vĩnh trụ, chính là đạo tâm vĩnh trụ. Sự ngạo nghễ của một kiếm tu thiên tài không mất đi, mà được hòa quyện với một sự điềm tĩnh mới, khiến khí chất của hắn càng thêm phần sắc bén và uy nghiêm.
Vạn Pháp Tông Chủ khẽ gật đầu, ánh mắt ông nhìn qua ba thiên tài trẻ tuổi, rồi lại hướng về phía chân trời. Một nụ cười thấu hiểu và hài lòng nở trên môi ông. Ông đã đặt niềm tin vào Lục Trường Sinh, và niềm tin đó đã được đền đáp. Lục Trường Sinh không chỉ là một tu sĩ kiên định, mà còn là một người có thể gieo những hạt mầm triết lý sâu sắc vào lòng người khác, một điểm tựa tinh thần trong thời khắc hỗn loạn này.
"Hắn đã gieo một hạt giống," Vạn Pháp Tông Chủ trầm giọng nói, giọng nói vang vọng khắp căn phòng, mang theo sự trang nghiêm và quyết đoán. "Giờ là lúc chúng ta phải chăm sóc nó." Ông biết, con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, Ma Quân Huyết Ảnh đang trỗi dậy, 'nguyên tội' từ thời Vạn Cổ Khai Thiên đang dần thức tỉnh, đe dọa sự tồn vong của Cửu Thiên Linh Giới. Nhưng những lời của Lục Trường Sinh đã mang đến một phương hướng mới, một hy vọng mới. Cuộc chiến không chỉ là tranh giành sức mạnh, mà còn là cuộc chiến của đạo tâm, của triết lý.
"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Ông thầm nhủ. Giờ đây, ông sẽ cùng các tông môn chính đạo, không chỉ tập trung vào việc củng cố sức mạnh chiến đấu, mà còn chú trọng hơn vào việc tu dưỡng đạo tâm, thanh lọc linh khí, và tìm kiếm những phương pháp cổ xưa để đối phó với bản chất của 'nguyên tội'.
Lục Trường Sinh đã rời đi, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Hắn không tìm kiếm danh vọng hay quyền lực. Con đường của hắn là con đường của sự cân bằng, của đạo tâm kiên cố, của việc đi hết con đường đã chọn. Hắn đã rời khỏi trung tâm tranh đấu, nhưng ảnh hưởng của hắn, những hạt mầm triết lý mà hắn đã gieo, sẽ tiếp tục lan tỏa, thay đổi Cửu Thiên Linh Giới, chuẩn bị cho một thời đại mới, nơi đạo tâm và sự kiên định được đề cao. Cuộc đại chiến sắp tới có thể tàn khốc, nhưng Cửu Thiên Linh Giới giờ đây đã có một nền tảng vững chắc hơn, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn để đối mặt với nó.
Con đường của Lục Trường Sinh chưa kết thúc, và câu chuyện về Cửu Thiên Linh Giới cũng chỉ mới là khởi đầu cho một chương mới đầy biến động.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.