Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 383: Huyết Sắc Hoàng Hôn: Giằng Xé Giữa Đạo và Trắc Ẩn

Ánh hoàng hôn đỏ máu đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt, nhưng không xua đi được sắc đỏ ám ảnh trên bầu trời Lạc Hà Thành. Từ một ngọn đồi thoai thoải nằm cách thành phố không xa, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đứng đó, thân ảnh in đậm vào nền trời rực lửa, chứng kiến một cảnh tượng tang thương đến nghẹn thở. Nơi trước kia từng là một đô thị sầm uất, nổi tiếng với những con sông uốn lượn, những cây cầu đá cổ kính bắc ngang dòng nước, và những khu chợ tấp nập thuyền bè qua lại, giờ đây chỉ còn là một khối đổ nát khổng lồ. Khói đen kịt cuộn lên từ hàng trăm căn nhà cháy dở, tạo thành một màn sương mù u ám bao phủ khắp không gian, che lấp đi vẻ đẹp kiến trúc pha trộn giữa gỗ và đá vốn có.

Mùi khói nồng nặc, mùi máu tanh thoảng trong gió, xen lẫn với mùi lưu huỳnh nồng hắc từ tà khí, quện vào nhau tạo nên một thứ hỗn tạp khiến người ta phải nôn nao. Trên những con đường lát đá, những thi thể nằm rải rác, vô hồn, như những bức tượng đá bị bỏ quên. Có những đứa trẻ vẫn ôm chặt món đồ chơi cũ nát, có những người phụ nữ nằm co quắp bên cạnh chồng, đôi mắt mở trừng trừng nhìn về phía hư vô. Những người sống sót, với ánh mắt vô hồn, lê lết từng bước chân nặng nhọc, như những bóng ma lạc lối giữa chốn trần gian. Họ vật vã tìm kiếm người thân trong đống gạch vụn, hay cố gắng nhặt nhạnh chút đồ đạc còn sót lại, hy vọng mong manh vào một sự cứu rỗi nào đó. Tiếng gió hú qua những mái nhà đổ nát nghe như tiếng than khóc của vạn linh, tiếng lửa cháy âm ỉ như tiếng gầm gừ của quỷ dữ, hòa quyện vào tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương, tạo nên một bản bi ca ai oán.

Tiêu Hạo đứng bên cạnh Lục Trường Sinh, toàn thân run rẩy, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây ngấn lệ, chứa đựng đầy sự bàng hoàng và phẫn nộ. Hắn chưa từng chứng kiến một cảnh tượng bi thảm đến nhường này, dù đã từng đọc qua biết bao điển tích về chiến tranh và hủy diệt. Hắn nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đau đớn nhưng không thể xua đi nỗi ám ảnh trong lòng.

"Sư huynh... đây là địa ngục trần gian sao?" Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói nghẹn ngào đến lạc đi, như thể mỗi từ thốt ra đều phải vượt qua một ngọn núi đá đè nặng trong lồng ngực. "Tận mắt nhìn thấy... ta mới thấu hiểu sự tàn khốc của Ma Tông. Chúng thực sự muốn hủy diệt tất cả sao?" Hắn quay sang nhìn Lục Trường Sinh, trong đôi mắt ẩn chứa sự cầu cứu và tuyệt vọng. "Chúng ta có thể làm gì đây? Cứu được một người, mười người khác lại ngã xuống. Sức mạnh của chúng ta có đủ để ngăn chặn tất cả những điều này không?"

Lục Trường Sinh vẫn đứng yên, đôi mắt đen láy của hắn không chút gợn sóng, nhưng sâu thẳm bên trong, một cơn bão tố đang gầm thét. Hắn nhìn chằm chằm vào thành phố đang chìm trong biển lửa và khói bụi, từng chi tiết của sự hủy diệt khắc sâu vào tâm trí hắn, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí, sự tan vỡ của đạo thống đang diễn ra trong từng góc khuất của thế giới. Hắn hít một hơi thật sâu, để mùi máu và khói tràn vào buồng phổi, như để tự nhắc nhở về thực tại tàn khốc này.

"Tà niệm đã gieo mầm... và giờ đây đã ra hoa kết trái," Lục Trường Sinh khẽ đáp, giọng nói trầm lắng, gần như thì thầm, như đang nói với chính mình hơn là với Tiêu Hạo. Đôi mắt hắn ánh lên một nỗi đau sâu sắc, nhưng không hề có sự hoảng loạn hay tuyệt vọng. Thay vào đó, là một sự trầm tư, một sự chiêm nghiệm về bản chất của thiện ác, của sự sống và hủy diệt. "Sự tranh giành quyền lực, sự tham lam của con người, sự cố chấp vào đạo thống mà bỏ quên sinh linh... tất cả đã tạo nên mảnh đất màu mỡ cho tà niệm sinh sôi. Ma Tông chỉ là kẻ khơi mào, nhưng cái gốc rễ... đã mục ruỗng từ lâu."

Hắn nhấc chân, bước chậm rãi xuống ngọn đồi, hướng về phía thành phố đang chìm trong u tối. Tiêu Hạo vội vã đi theo, lòng tràn đầy lo lắng nhưng cũng không khỏi tò mò về hành động tiếp theo của sư huynh. Lục Trường Sinh không vội vàng, mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, như thể đang dẫm lên một con đường vô hình giữa thế giới hỗn loạn. Khi bước vào Lạc Hà Thành, không khí càng trở nên đặc quánh bởi mùi tử khí và oán niệm. Những vệt máu khô loang lổ trên mặt đất, những mảnh vỡ từ cửa sổ, đồ đạc vương vãi khắp nơi. Hắn quét ánh mắt trầm tư qua từng khung cảnh hoang tàn, từng gương mặt tuyệt vọng của những Thôn Dân Bị Nạn đang lê lết tìm kiếm sự sống. Có những người đang cố gắng đào bới đống đổ nát, hy vọng tìm thấy người thân còn sống sót. Có những người chỉ biết ngồi sụp xuống, ôm đầu khóc nức nở, tiếng khóc của họ nghe như tiếng xé lòng giữa đêm tối.

Lục Trường Sinh dừng lại bên một cột đá đổ nát, vốn là một phần của ngôi đền cổ kính giờ chỉ còn là phế tích. Hắn khẽ chạm tay vào bề mặt lạnh lẽo, thô ráp của phiến đá. Ngay lập tức, một cảm giác ghê rợn lan tỏa khắp lòng bàn tay hắn. Hắn cảm nhận được tà khí nồng đậm đang thẩm thấu vào từng thớ đá, từng kẽ nứt, ăn mòn đi sự tinh khiết và linh khí vốn có. Không chỉ vậy, hắn còn cảm nhận được vô số oán niệm, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của những sinh linh đã ngã xuống, đã bị tà khí xâm thực, chúng bám víu vào từng viên gạch, từng tấc đất, như những sợi dây xiềng xích vô hình trói buộc linh hồn Lạc Hà Thành vào một kiếp đoạn đày vĩnh cửu.

Từng hơi thở của hắn đều mang theo vị đắng chát của sự hủy diệt, từng hình ảnh hắn nhìn thấy đều là một vết cứa sâu vào tâm can. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến tranh vật chất, mà là một cuộc chiến tranh linh hồn, một sự ăn mòn từ bên trong, từ gốc rễ của thế giới này. Ma Tông không chỉ muốn chiếm đoạt, mà còn muốn biến đổi, muốn biến Cửu Thiên Linh Giới thành một vùng đất chết, nơi tà khí ngự trị. Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng sự giằng xé trong nội tâm. Lòng trắc ẩn mãnh liệt thúc giục hắn phải hành động, phải dùng sức mạnh của mình để chấm dứt sự đau khổ này ngay lập tức. Nhưng đạo tâm của hắn, vốn được tôi luyện qua bao năm tháng tu hành chậm rãi và bền bỉ, lại nhắc nhở hắn về những quy luật sâu xa hơn, về vòng xoáy nhân quả, về sự mù quáng của những hành động cảm tính.

"Nếu ta ra tay một cách trực diện, liệu có thực sự giải quyết được vấn đề, hay chỉ là tạo thêm một vòng lặp của sự hủy diệt?" Lục Trường Sinh thầm hỏi chính mình. "Sức mạnh của một cá nhân, dù có cường đại đến mấy, cũng không thể thay đổi bản chất của một thời đại. Cứu vớt một sinh linh là cần thiết, nhưng cứu vớt một thế giới... liệu có phải chỉ bằng việc tiêu diệt kẻ thù?" Hắn mở mắt, ánh nhìn xa xăm, xuyên qua màn đêm u tối đang bao trùm Lạc Hà Thành. Hắn biết, Ma Quân Huyết Ảnh không phải là kẻ thù duy nhất, mà là một hiện thân, một triệu chứng của một căn bệnh sâu xa hơn đang gặm nhấm Cửu Thiên Linh Giới. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nhưng liệu con đường này, có đủ nhanh, đủ mạnh để đối phó với ngọn lửa hủy diệt đang bùng cháy khắp nơi?"

***

Lục Trường Sinh rời khỏi thành phố đổ nát, không một lời từ biệt. Hắn đi về phía một U Cốc nhỏ hẻo lánh nằm sâu trong dãy núi phía Tây Lạc Hà Thành. Đêm khuya, tiết trời trở nên lạnh lẽo hơn, sương giăng mờ ảo, và vầng trăng mờ nhạt treo lơ lửng giữa những đám mây đen, chỉ đủ để soi rọi một thứ ánh sáng yếu ớt xuống mặt đất. U Cốc này vốn là một nơi ít người đặt chân tới, chỉ có cây cối um tùm và những tảng đá lởm chởm, mang một vẻ hoang sơ, tịch mịch, hoàn toàn trái ngược với sự hỗn loạn và bi thương của Lạc Hà Thành.

Tiêu Hạo đi theo sau Lục Trường Sinh, tâm trạng nặng trĩu. Hắn không hiểu sư huynh đang nghĩ gì, hay định làm gì. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ trầm mặc, bước đi thong thả nhưng kiên định. Khi đến trung tâm U Cốc, hắn dừng lại, nhìn quanh một lượt. Nơi đây linh khí dù không quá dồi dào, nhưng lại tinh khiết hơn hẳn so với những vùng đất đã bị tà khí xâm thực. Hắn tìm một tảng đá lớn bằng phẳng, rồi ngồi xuống, nhắm mắt lại, toàn bộ tâm thần chìm sâu vào sự tĩnh lặng.

Tiêu Hạo không dám quấy rầy, chỉ lặng lẽ ngồi cách đó không xa, tựa lưng vào một thân cây cổ thụ. Hắn lo lắng nhìn sư huynh, nhận thấy khí tức quanh Lục Trường Sinh lúc trầm lúc bổng, như một dòng sông đang chảy xiết rồi lại đột ngột lắng xuống. Hắn biết, Lục Trường Sinh đang chiến đấu với chính mình, với những suy nghĩ và cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng.

Trong nội tâm Lục Trường Sinh, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra. Hình ảnh Lạc Hà Thành tan hoang, những gương mặt tuyệt vọng của Thôn Dân Bị Nạn, tiếng than khóc ai oán, mùi máu tanh và khói lửa vẫn ám ảnh tâm trí hắn. Lòng trắc ẩn trong hắn trỗi dậy mạnh mẽ, như một cơn sóng thần muốn cuốn phăng mọi thứ, thúc giục hắn phải dùng tất cả sức mạnh của mình để can thiệp, để chấm dứt sự đau khổ này ngay lập tức. Hắn hình dung ra cảnh mình vung kiếm, thi triển thần thông, tiêu diệt Ma Tông, cứu vớt chúng sinh. Đó là con đường mà biết bao anh hùng trong truyền thuyết đã chọn, con đường của người xưng bá, của kẻ cứu thế.

Nhưng ngay lập tức, đạo tâm của hắn, vốn được tôi luyện qua mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo, lại vang lên như một tiếng chuông cảnh tỉnh. "Cứu vớt chúng sinh... nhưng bằng cách nào? Liệu ta có đang tự lừa dối mình khi không ra tay trực diện?" Lời nói của hắn vang vọng trong tâm thức, không phải là một câu hỏi nghi ngờ, mà là một câu hỏi chiêm nghiệm. Hắn biết, con đường trực diện đó, tuy có thể mang lại hiệu quả nhất thời, nhưng lại ẩn chứa vô vàn hệ lụy. Nó sẽ đẩy hắn vào vòng xoáy nhân quả khổng lồ, khiến hắn phải đối mặt với sự báo thù của Ma Tông, và có thể sẽ làm mất đi sự thanh tịnh, sự kiên định của đạo tâm mà hắn đã dày công xây dựng.

"Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lục Trường Sinh thầm nhắc nhở mình. "Đạo của ta là chữa lành, không phải hủy diệt. Đạo của ta là bền vững, không phải nhất thời." Hắn tự hỏi, liệu sự "bền vững" này có quá chậm chạp, quá yếu ớt trước ngọn lửa hủy diệt đang thiêu rụi Cửu Thiên Linh Giới? Liệu việc giữ vững bản tâm, giữ mình khỏi vòng xoáy nhân quả có phải là một sự ích kỷ, một sự trốn tránh trách nhiệm trước sinh linh đang lầm than?

Hắn nhớ lại những lời của cổ nhân, về việc "thượng thiện nhược thủy", nước thì mềm yếu nhưng có thể xuyên đá, có thể nuôi dưỡng vạn vật. Con đường của hắn, không phải là con đường của cuồng phong bão táp, mà là con đường của dòng nước âm thầm, lặng lẽ, nhưng bền bỉ và có sức mạnh thấm nhuần vạn vật. Hắn không thể cứu tất cả, không thể ngăn chặn mọi thảm họa bằng một phép màu. Nhưng hắn có thể gieo mầm hy vọng, từng chút một, từ những điều nhỏ bé nhất.

"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Lục Trường Sinh khẽ thở dài trong tâm thức. Sự hỗn loạn hiện tại không chỉ đến từ Ma Tông, mà còn đến từ chính lòng người, từ sự chia rẽ, tham lam, và cố chấp của các thế lực chính đạo. Nếu hắn chỉ tiêu diệt Ma Tông, liệu có đảm bảo rằng một Ma Tông khác sẽ không trỗi dậy trong tương lai, dưới một hình hài khác?

Quá trình nhập định của Lục Trường Sinh kéo dài suốt đêm. Khí tức quanh hắn dần trở nên ổn định, không còn sự xao động. Cuối cùng, một luồng thanh khí dịu nhẹ, thuần khiết thoát ra từ cơ thể hắn, bao bọc lấy hắn trong một vầng sáng mờ nhạt. Đó không phải là hào quang rực rỡ của thần thông, mà là ánh sáng của sự tĩnh lặng, của sự kiên định. Nó mang một vẻ cổ xưa, trầm mặc, nhưng lại ẩn chứa một sức sống mãnh liệt, như một cây cổ thụ đã trải qua bao phong ba bão táp vẫn đứng vững giữa đất trời.

Tiêu Hạo nhìn thấy cảnh tượng đó, lòng hắn nhẹ nhõm hơn đôi chút. Hắn hiểu rằng, sư huynh của mình đã đưa ra quyết định. Con đường của Lục Trường Sinh không phải là con đường của một anh hùng đơn độc xông pha chiến trường, mà là con đường của một người gieo mầm, một người chữa lành, một người kiến tạo. "Sư huynh đang chiến đấu với chính mình... ta chỉ có thể đứng đây nhìn," Tiêu Hạo thầm nghĩ, nhưng trong lòng hắn không còn sự bất lực, mà là một sự tôn kính sâu sắc. Hắn biết, con đường của Lục Trường Sinh có thể chậm, nhưng chắc chắn, và có thể sẽ mang lại một sự thay đổi sâu rộng hơn, bền vững hơn cho Cửu Thiên Linh Giới.

***

Sáng sớm hôm sau, trời vẫn u ám, một luồng gió lạnh buốt thổi qua U Cốc, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi tanh của khói lửa từ Lạc Hà Thành. Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn đã hoàn toàn trở lại vẻ điềm tĩnh, kiên định. Không còn sự giằng xé hay đau buồn quá mức, chỉ còn lại sự thanh minh và một ý chí sắt đá. Hắn đứng dậy, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự giao thoa giữa linh khí trong cơ thể và linh khí của đất trời.

"Chúng ta trở lại Lạc Hà Thành," Lục Trường Sinh nói, giọng điềm đạm. Tiêu Hạo gật đầu, không hỏi thêm. Hắn tin tưởng vào quyết định của sư huynh. Lần này, Lục Trường Sinh không đi về phía trung tâm thành phố, nơi sự tàn phá khủng khiếp nhất, mà rẽ sang một con đường nhỏ, dẫn đến một khu vực ít bị chú ý hơn, nằm gần phía bờ sông. Khu vực này trước đây là nơi sinh sống của những người dân chài và thợ thủ công, với những ngôi nhà nhỏ bé, đơn sơ.

Khi đến nơi, cảnh tượng vẫn không kém phần hoang tàn. Dù không có những tòa nhà lớn bị sụp đổ, nhưng những căn nhà gỗ nhỏ đã bị thiêu rụi thành tro, chỉ còn trơ lại những cột nhà cháy dở. Mùi khói và tà khí vẫn nồng nặc, nhưng có phần loãng hơn so với trung tâm thành phố. Lục Trường Sinh dừng lại bên một giếng nước cổ, nằm giữa một khu đất trống. Giếng nước này vốn là nguồn cung cấp nước cho cả khu vực, nhưng giờ đây, nước trong giếng đã cạn, đáy giếng phủ một lớp bùn đen kịt, bốc lên một mùi hôi thối khó chịu.

Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. Hắn không nhìn vào giếng nước, mà nhìn xuống mặt đất xung quanh. Bằng linh giác nhạy bén của mình, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng yếu ớt nhưng bất thường đang thoát ra từ lòng đất. Đó là một linh mạch phụ nhỏ của Lạc Hà Thành, vốn đã bị tà khí ô nhiễm nặng nề. Linh mạch này, tuy không phải là huyết mạch chính của thành phố, nhưng lại có vai trò quan trọng trong việc duy trì sự cân bằng linh khí và sự sống của khu vực này. Sự ô nhiễm của nó đã gây ra không ít bệnh tật, suy yếu cho những người dân còn sống sót, khiến họ càng dễ bị tà khí xâm thực và suy kiệt.

"Đại đạo vô hình, hành vi vô thường," Lục Trường Sinh thầm thì, ánh mắt kiên định. "Dù chỉ là một linh mạch nhỏ, cũng là một phần của thế giới, là huyết mạch của sinh linh. Chữa lành từ gốc rễ, bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất, đó mới là con đường bền vững."

Hắn ngồi xuống bên cạnh giếng nước cạn, hai tay kết ấn. Tiêu Hạo đứng cách đó một quãng, lặng lẽ quan sát. Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, toàn bộ tâm thần tập trung vào mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo trong đan điền. Từ mảnh pháp đó, một luồng linh khí thuần túy, cổ xưa và đầy sức sống từ từ lan tỏa ra khắp cơ thể hắn, rồi theo các kinh mạch, tập trung vào lòng bàn tay. Luồng linh khí này không hề dữ dội, không hề rực rỡ, mà chỉ là một dải ánh sáng xanh xám nhạt, mờ ảo, nhưng lại mang một sức mạnh thanh tẩy và ổn định lạ kỳ.

Lục Trường Sinh đặt lòng bàn tay lên mặt đất, ngay phía trên vị trí của linh mạch phụ bị ô nhiễm. Luồng ánh sáng xanh xám từ Tàn Pháp Cổ Đạo bắt đầu thẩm thấu vào lòng đất, từng chút một. Quá trình này diễn ra chậm rãi, nhưng vô cùng chắc chắn. Tà khí đen kịt đang bám víu vào linh mạch, như những sợi rễ độc hại, bắt đầu bị thanh tẩy. Chúng không bị tiêu diệt một cách bạo lực, mà từ từ bị hóa giải, tan biến vào hư vô, trở về trạng thái nguyên thủy nhất, không còn khả năng gây hại.

Dưới lòng đất, linh mạch phụ đang bị tắc nghẽn và ô nhiễm dần dần được khai thông. Nước trong giếng cạn bắt đầu rỉ ra, từng giọt trong suốt, mát lành, mang theo linh khí tươi mới. Mùi hôi thối dần tan biến, thay vào đó là một mùi đất ẩm và cỏ cây thoang thoảng. Linh khí trong khu vực bắt đầu lưu chuyển trở lại, tuy yếu ớt nhưng lại mang theo một sức sống mới, một sự hy vọng mong manh cho vùng đất đang chết dần này.

Một số Thôn Dân Bị Nạn, những người sống sót đang lẩn trốn trong những căn hầm hay lều tạm bợ gần đó, bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi. Một luồng khí tươi mát, dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể họ, xua đi phần nào sự mệt mỏi và u ám. Một bà lão đang nằm thoi thóp trong góc nhà, bỗng nhiên ho nhẹ một tiếng, đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia sáng yếu ớt. Một đứa trẻ đang khóc thét vì cơn sốt, bỗng dưng dịu lại, hơi thở đều đặn hơn. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một tia hy vọng nhỏ nhoi, như một đốm lửa le lói giữa màn đêm, bắt đầu bùng lên.

Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, kiên định. Hắn biết, việc thanh tẩy một linh mạch phụ chỉ là một giọt nước giữa biển cả mênh mông của sự hủy diệt. Ma Quân Huyết Ảnh và Ma Tông vẫn đang hoành hành khắp Cửu Thiên Linh Giới, gây ra những thảm họa kinh hoàng hơn nhiều. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, con đường của hắn là như vậy. Không phải là những thần thông diệt thế, không phải là những trận chiến long trời lở đất. Mà là sự kiên trì, sự bền bỉ, sự chữa lành từ gốc rễ, từng chút một, từng linh mạch một, từng sinh linh một.

Hắn sẽ không cứu vớt thế giới bằng cách trở thành một anh hùng đơn độc, mà bằng cách kiến tạo một con đường mới, một tư tưởng mới, nơi mà sự cân bằng và chữa lành sẽ thay thế cho sự hủy diệt và chinh phục. Hắn sẽ chứng minh rằng, ngay cả trong thời đại hỗn loạn nhất, *bản tâm bất biến*, và một con đường khác vẫn có thể dẫn đến sự cứu rỗi. Con đường của Lục Trường Sinh, tuy chậm rãi, nhưng lại là một sự đối lập hoàn toàn với sự hủy diệt của Ma Tông, mở ra một phương thức kháng cự mới, một tiềm năng lâu dài hơn. Sự ô nhiễm tà khí sâu rộng không chỉ ảnh hưởng đến con người mà còn đến linh mạch và môi trường, báo hiệu rằng việc thanh tẩy và phục hồi sẽ là một nhiệm vụ dài hơi và khó khăn. Nhưng sự tuyệt vọng và mất mát của Thôn Dân Bị Nạn sẽ là động lực để Lục Trường Sinh tiếp tục con đường của mình, và cũng là những "hạt giống" hy vọng mà hắn sẽ gieo trồng. Ánh sáng xanh xám nhạt từ bàn tay Lục Trường Sinh vẫn tiếp tục lan tỏa, như một lời khẳng định thầm lặng về ý chí và con đường đã chọn của hắn.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free