Cửu thiên linh giới - Chương 462: Ma Trận Thâm Uyên: Chạm Trán Đầu Tiên
Dưới màn sương đen kịt và gió rít ghê rợn của Thâm Uyên Chi Địa, Lục Trường Sinh và nhóm đang di chuyển khéo léo qua những khe núi đá lởm chởm, những con đường mòn heo hút mà ngay cả Ma tộc cũng ít khi tuần tra. Bạch Ngưng Sương đi đầu, kiếm ý thanh khiết của nàng như một tấm màn vô hình, thăm dò từng tấc đất, từng ngọn gió, cảnh báo về những mối nguy hiểm tiềm tàng. Mộc Thanh Y cảnh giác yểm hộ phía sau, ánh mắt sắc như chim ưng quan sát mọi động tĩnh xung quanh. Tiêu Hạo thỉnh thoảng lại tung ra một vài lá bùa che chắn hoặc đánh lạc hướng, tạo ra những âm thanh kỳ lạ ở xa, nhằm đánh lừa các Ma Binh tuần tra. Lục Trường Sinh đi ở giữa, bước chân vững vàng, đạo tâm hắn như một ngọn đèn sáng giữa màn đêm, dẫn lối cho cả nhóm. Hắn không chỉ dùng thị giác để nhìn, mà còn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận, để hòa mình vào địa hình, tránh né mọi ánh nhìn, mọi ma khí. Hắn cảm nhận được sự tăng cường phòng thủ của Ma tộc, cảm nhận được sự phẫn nộ của Hắc Vương đang lan tỏa trong không khí, nhưng điều đó không làm lung lay ý chí của hắn. Ngược lại, nó càng củng cố niềm tin của hắn vào sự đúng đắn của con đường mình đã chọn. Họ là những bóng ma trong màn đêm, lặng lẽ tiến về phía mục tiêu, tiến về nơi linh mạch chủ đang bị giam cầm, tiến về một trận chiến sinh tử, không phải vì danh vọng, mà vì một "đạo" của sự sống, của sự cân bằng. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng trong tim mỗi người, ngọn lửa quyết tâm vẫn đang bùng cháy rực rỡ, bất chấp màn đêm đen kịt của Thâm Uyên Chi Địa.
Khi nhóm càng tiến sâu vào Thâm Uyên Chi Địa, nơi tà khí trở nên nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, không khí đặc quánh mùi tử khí và lưu huỳnh, mùi máu tanh và ẩm mốc quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi hôi thối khó tả. Cây cối xung quanh đều đã biến dạng, cành lá khô quắt, xoắn vặn thành những hình thù ghê rợn như những bàn tay xương xẩu vươn ra từ lòng đất, tựa hồ đang cố gắng tóm lấy bất cứ sinh vật sống nào bén mảng qua. Đất đai khô cằn nứt nẻ, dưới ánh sáng yếu ớt xanh lục và đỏ sẫm ma quái, trông như một tấm da chết khô khốc của một sinh vật khổng lồ nào đó. Gió hú ghê rợn như tiếng oan hồn ai oán, thỉnh thoảng lại xen lẫn tiếng gầm rú mơ hồ của những quái vật ẩn mình trong bóng đêm, cùng tiếng xương cốt va chạm rợn người, khiến không khí càng thêm phần u ám và khắc nghiệt. Mưa axit nhẹ bắt đầu rơi, tiếng lách tách của những hạt mưa ăn mòn trên đá và lá cây khô nghe như tiếng thì thầm của tử thần. Không khí nặng nề, áp lực vô hình đè nén lên mỗi bước chân, gây khó chịu cực độ cho những tu sĩ mang linh khí thanh khiết.
Bạch Ngưng Sương, với bộ bạch y tinh khiết nổi bật trong màn đêm ma quái, đi đầu tiên. Nàng không ngừng vận chuyển băng thuật, tạo ra một lớp bảo vệ mỏng bao phủ quanh nhóm, không chỉ để chống lại sự ăn mòn của mưa axit mà còn để thanh lọc một phần Ma khí đang cố len lỏi vào cơ thể. Làn da trắng ngần của nàng dưới ánh sáng mờ ảo có vẻ càng thêm lạnh lẽo, đôi mắt long lanh như sương mai giờ đây ẩn chứa sự tập trung cao độ, quét qua từng bụi cây, từng tảng đá như muốn nhìn thấu mọi cạm bẫy ẩn giấu.
Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt, luôn đi bên cạnh Lục Trường Sinh, đôi mắt láu lỉnh không ngừng dò xét. Hắn liên tục ném ra những lá phù chú nhỏ, chúng không phát ra tiếng động mà chỉ chớp sáng yếu ớt rồi tan biến vào màn đêm, thăm dò những luồng Ma khí bất thường và những cái bẫy tàng hình. Hắn cau mày, vẻ mặt hoạt bát thường ngày giờ mang theo một sự căng thẳng rõ rệt. "Nơi này Ma khí nồng đậm hơn chúng ta tưởng, ngay cả tầm nhìn cũng bị hạn chế. Cẩn thận các cạm bẫy!" Giọng hắn khẽ khàng, chứa đựng sự cảnh giác.
Mộc Thanh Y, với bộ đạo bào xanh ngọc và thanh kiếm cổ luôn sẵn sàng rút ra khỏi vỏ, bước chân nàng nhẹ nhàng như không trọng lượng nhưng lại ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Nàng quan sát mọi động tĩnh phía sau và hai bên, ánh mắt phượng sắc bén như chim ưng, cảm nhận được từng làn gió mang theo hơi thở của tử vong. Nàng khẽ gật đầu đáp lời Tiêu Hạo, "Ma Quân Huyết Ảnh đã dốc toàn lực để bảo vệ linh mạch này." Lời nói của nàng lạnh lùng và dứt khoát, nhưng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc về mức độ nghiêm trọng của tình hình.
Lục Trường Sinh, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, bước đi vững chãi giữa nhóm. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn điềm tĩnh như mặt hồ mùa thu, nhưng đôi mắt đen láy lại ánh lên sự tập trung cao độ. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, tạo ra một vầng sáng mờ ảo bao quanh, hóa giải những luồng Ma khí trực tiếp công kích. Hắn không chỉ dùng đôi mắt phàm trần để quan sát mà còn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để "cảm nhận" mọi thứ xung quanh. Từng gợn sóng linh khí hỗn loạn, từng luồng tà khí cuồng bạo, từng sự dịch chuyển nhỏ nhất của địa mạch đều không thoát khỏi tri giác của hắn. Hắn cảm thấy có một sự xáo trộn bất thường trong linh khí, không chỉ đơn thuần là Ma khí ô nhiễm, mà dường như có một thứ gì đó phức tạp hơn đang diễn ra. "Cảm nhận được sự xáo trộn trong linh khí, có vẻ không chỉ là Ma khí thông thường. Mọi người chú ý, có trận pháp ẩn giấu." Giọng hắn trầm thấp, mang theo sự nghiêm trọng, khiến cả nhóm lập tức tăng cường cảnh giác.
Ngay khi Lục Trường Sinh vừa dứt lời, Tiêu Hạo phát hiện ra một luồng khí đen kịt từ dưới đất đột ngột phụt lên. "Cẩn thận! Độc khí!" Hắn nhanh chóng tung ra một lá phù chú phòng hộ, tạo thành một kết giới mỏng manh chặn đứng luồng khí độc. Nhưng đó chỉ là khởi đầu. Ngay sau đó, dưới chân Mộc Thanh Y, một cái bẫy sập đột ngột mở ra, miệng hố sâu hoắm bên dưới được phủ đầy gai nhọn tẩm độc. Kiếm quang chợt lóe, Mộc Thanh Y phản ứng cực nhanh, thanh kiếm cổ xé gió cắm thẳng vào vách đá, giúp nàng trụ vững giữa không trung, tránh được cái bẫy chết người. Bạch Ngưng Sương ngay lập tức tạo ra một bức tường băng mỏng để che chắn cho đồng đội, đồng thời một luồng hàn khí tinh thuần từ nàng lan tỏa, hóa giải một phần độc khí còn sót lại trong không khí. Lục Trường Sinh không nói gì, hắn chỉ khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được sự tinh vi của những cạm bẫy này, chúng không đơn thuần là những cái bẫy thô sơ mà Ma tộc vẫn thường dùng, mà dường như được sắp đặt một cách có tính toán, ẩn chứa một loại năng lượng tà đạo đặc biệt, khó lòng phát hiện nếu không có Tàn Pháp Cổ Đạo.
"Những cái bẫy này được kích hoạt bởi Ma khí, và chúng được bố trí rất khéo léo." Lục Trường Sinh chậm rãi nói, ánh mắt quét qua những tàn tích của cái bẫy sập và luồng độc khí đã tan. "Có vẻ như Hắc Vương đã thực sự đề phòng chúng ta, hoặc ít nhất là kẻ đã phá hoại cứ điểm chuyển vận của hắn. Hắn đã dùng một loại trận pháp nhỏ để liên kết các cạm bẫy này, tạo thành một mạng lưới phòng thủ kín kẽ. Nếu không phải nhờ Ngưng Sương và Thanh Y phản ứng nhanh, chúng ta đã gặp rắc rối lớn." Hắn thở ra một hơi, không phải vì mệt mỏi mà vì sự căng thẳng đang bao trùm. Lòng hắn dấy lên một nỗi lo lắng ngầm. Dù đã chuẩn bị tinh thần cho sự nguy hiểm, nhưng mức độ cảnh giác và sự tinh vi của Ma tộc lần này lại vượt xa dự đoán. Hắn biết rằng mỗi bước đi đều có thể là một sai lầm chết người, và hắn phải đảm bảo sự an toàn cho những người đồng hành. Cái gánh nặng ấy đè nặng lên vai hắn, nhưng cũng chính là động lực để hắn càng thêm tập trung và kiên định. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển nhanh hơn một chút, hóa giải những làn sóng tà khí mạnh mẽ hơn đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí và cơ thể hắn, giữ cho đạo tâm vững như bàn thạch.
***
Sau khi vượt qua khu vực đầy rẫy cạm bẫy và độc khí, nhóm Lục Trường Sinh tiếp tục tiến sâu hơn vào vùng lõi của Thâm Uyên Chi Địa. Ánh sáng ma quái đỏ sẫm và xanh lục càng trở nên đậm đặc, bao trùm vạn vật trong một bức màn ảo ảnh ghê rợn. Tiếng gió hú vẫn dai dẳng, nhưng giờ đây còn xen lẫn tiếng gầm gừ trầm thấp của những sinh vật không rõ hình dạng, và thỉnh thoảng là tiếng hú vang vọng của Ma tộc đang tuần tra. Mùi máu tanh và tử khí trộn lẫn với mùi kim loại gỉ sét của những mảnh giáp trụ vương vãi trên đường, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở.
Bạch Ngưng Sương, với đôi chân nhẹ nhàng lướt đi trên mặt đất khô cằn, bỗng dừng lại. Đôi mắt nàng khẽ nheo lại, một luồng hàn khí tinh thuần từ cơ thể nàng tản ra, không phải để phòng ngự mà để dò xét. "Có động tĩnh... rất nhiều." Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự căng thẳng.
Chỉ vài khắc sau, màn sương đen kịt phía trước đột nhiên cuộn trào, rồi từ đó, những bóng đen khổng lồ lao ra như những mũi tên độc. Đó là một đội tuần tra Ma Binh, chúng xuất hiện từ khắp nơi, với đôi mắt đỏ ngầu rực sáng như đốm lửa trong đêm, toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm những vũ khí thô sơ nhưng đầy sát khí, như rìu chiến, kiếm gỉ, hay những cây chùy gai nhọn hoắt tẩm Ma khí. Tiếng gầm gừ vang lên, chúng không hề có ý định thăm dò hay cảnh báo, mà lập tức phát động công kích dữ dội.
"Không thể để chúng báo động! Nhanh chóng giải quyết!" Mộc Thanh Y, với ánh mắt sắc lạnh và vẻ mặt quyết đoán, lập tức rút thanh kiếm cổ bên hông. Một đạo kiếm quang sắc bén như tia chớp xé tan màn đêm, hóa thành một luồng sáng xanh ngọc lao thẳng vào đội hình Ma Binh đang tràn tới. Kiếm pháp của nàng linh hoạt và mạnh mẽ, mỗi nhát chém đều mang theo uy lực kinh người, khiến những tên Ma Binh đầu tiên đổ gục trước khi kịp chạm vào nàng. Chiêu thức của nàng không chỉ là kiếm pháp mà còn là sự kết hợp với linh lực mạnh mẽ, tạo ra những đòn đánh chớp nhoáng, khiến đối phương không kịp phản ứng.
Bạch Ngưng Sương không chậm trễ, nàng lùi lại một bước, đôi tay uyển chuyển khẽ phất lên. Hàng loạt bức tường băng trong suốt, sắc lạnh đột ngột mọc lên từ mặt đất, tạo thành một mê cung chắn ngang đường tiến của Ma Binh. Ngay sau đó, những gai nhọn bằng băng sắc bén như lưỡi dao cạo lao vun vút về phía chúng, ghim chặt những tên Ma Binh chậm chạp vào bức tường băng hoặc xuyên thủng giáp trụ của chúng. Băng thuật của nàng không chỉ mang theo sự lạnh lẽo mà còn ẩn chứa một sức mạnh ăn mòn tinh thần, khiến những tên Ma Binh bị trúng phải phải gầm lên đau đớn. Nàng bình tĩnh và lạnh lùng, nhưng mỗi chiêu thức đều mang theo sự sát thương cực lớn, không kém phần quyết đoán so với Mộc Thanh Y.
"Mấy tên này không mạnh, nhưng số lượng quá đông!" Tiêu Hạo vừa nói vừa liên tục tung ra những đạo phù chú. Những lá phù chú ngũ sắc phát sáng trong đêm, bay lượn giữa không trung rồi nổ tung thành những quả cầu lửa, tia sét, hoặc những luồng gió xoáy nhỏ, làm chậm bước chân của Ma Binh, gây rối loạn đội hình của chúng. Hắn di chuyển lanh lợi, tránh né những đòn tấn công thô bạo của Ma Binh, đồng thời không ngừng hỗ trợ đồng đội bằng những bùa chú công kích và phòng ngự. Hắn thỉnh thoảng còn tạo ra những tiếng động lớn ở những hướng khác nhau, cố gắng đánh lạc hướng sự chú ý của địch. "Cẩn thận, vũ khí của chúng có độc!" Tiêu Hạo cảnh báo khi một tên Ma Binh vung rìu tẩm Ma khí về phía Mộc Thanh Y, lưỡi rìu lướt qua vai nàng, để lại một vệt đen sẫm trên không khí.
Lục Trường Sinh đứng ở trung tâm của nhóm, không trực tiếp tham gia vào cuộc chiến khốc liệt. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi mắt đen láy lại ánh lên sự tập trung cao độ. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển không ngừng, một vầng sáng mờ ảo, thanh khiết lan tỏa từ cơ thể hắn, tạo thành một lớp bảo vệ vô hình. Vầng sáng này không có uy lực công kích, nhưng nó lại có khả năng hóa giải những luồng Ma khí đang điên cuồng công kích nhóm, ngăn chặn chúng làm tổn thương đồng đội. Hắn không chỉ làm lá chắn, mà còn là người cảm nhận. Trong khi Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương chiến đấu, Tiêu Hạo hỗ trợ, Lục Trường Sinh tập trung cảm nhận sự phân bố lực lượng của Ma Binh, điểm yếu trong phòng thủ của chúng, và cả những luồng Ma khí ngầm đang dao động trong khu vực. Hắn cảm nhận được rằng những tên Ma Binh này chỉ là lực lượng yếu kém nhất, nhưng sự xuất hiện của chúng lại mang theo một làn sóng Ma khí dâng trào mạnh mẽ, như muốn nhấn chìm tất cả.
Hắn cũng nhận thấy, một số tên Ma Binh có vẻ như đang cố gắng tháo chạy để báo động, nhưng đều bị kiếm quang của Mộc Thanh Y hoặc những gai băng của Bạch Ngưng Sương chặn đứng. Cuộc chiến diễn ra chớp nhoáng nhưng đầy kịch liệt. Ma Binh, dù số lượng đông đảo và hung tợn, nhưng không thể chống lại sự phối hợp ăn ý và sức mạnh tinh thuần của nhóm Lục Trường Sinh. Từng tên Ma Binh gục xuống, cơ thể chúng tan rã thành những luồng Ma khí đen kịt rồi biến mất vào hư vô, không để lại dấu vết gì ngoài mùi tử khí càng thêm nồng nặc. Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo xoay chuyển nhanh hơn một chút, hấp thu những tàn dư Ma khí đang cuộn trào trong không khí, chuyển hóa chúng thành linh lực thuần khiết, đồng thời thanh tẩy những tạp chất còn sót lại trong tâm trí và cơ thể hắn. Hắn thở ra một hơi, cảm giác thanh tĩnh lan tỏa khắp cơ thể. Hắn biết, đây chỉ là một cuộc chạm trán nhỏ, một màn mở đầu cho những thử thách lớn hơn đang chờ đợi phía trước. Nỗi lo lắng trong lòng hắn chưa hề tan biến, mà ngược lại, nó càng thôi thúc hắn phải tập trung hơn nữa, phải vững vàng hơn nữa để bảo vệ đồng đội và hoàn thành sứ mệnh.
***
Sau khi nhanh chóng dọn dẹp chiến trường và đảm bảo không có kẻ địch nào trốn thoát để báo động, nhóm Lục Trường Sinh tiếp tục hành trình. Màn đêm vẫn bao trùm, nhưng không khí đã trở nên nặng nề hơn, đặc quánh sương mù đen và Ma khí cuồng bạo. Mỗi bước chân của họ đều như giẫm trên một tấm thảm tử vong, bởi dưới lớp đất khô cằn nứt nẻ là vô số hài cốt của những sinh vật không rõ nguồn gốc, bị Ma khí ăn mòn đến mức chỉ còn là những mảnh xương vụn. Tiếng gió hú giờ đây xen lẫn những tiếng gầm gừ trầm thấp, như thể có những sinh vật khổng lồ đang thở dốc đâu đó trong bóng tối. Mùi máu tanh và lưu huỳnh càng thêm nồng nặc, khiến lồng ngực mỗi người như bị đè nén. Ánh sáng đỏ sẫm và xanh lục ma quái từ những tinh thể Ma khí dưới lòng đất phát ra, khiến cảnh vật càng thêm phần quỷ dị và rợn người.
Dần dần, họ tiến gần hơn đến trung tâm của linh mạch. Ma khí ở đây không còn là những làn sóng đơn thuần nữa, mà đã biến thành những cơn lốc xoáy đen kịt khổng lồ, cuộn tròn và vặn vẹo giữa không trung, tạo ra những âm thanh rít gào như quỷ khóc thần sầu. Những cơn lốc xoáy này không ngừng hút lấy linh khí từ sâu dưới lòng đất, biến đổi nó thành một dạng năng lượng tà ác hơn, đáng sợ hơn. Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng sự bạo ngược và hỗn loạn của luồng năng lượng này. Hắn khẽ nhíu mày, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển nhanh hơn bao giờ hết, cố gắng phân tích và thấu hiểu bản chất của sự biến đổi này.
Qua làn sương mù đen dày đặc, nhóm Lục Trường Sinh cuối cùng cũng nhìn thấy mục tiêu. Đó không phải là một ngọn núi linh thiêng hay một dòng sông linh khí trong xanh, mà là một vùng đất hoang tàn, bị bao phủ bởi một trận pháp khổng lồ, u ám. Trận pháp này được tạo thành từ những đường nét khắc họa bằng máu tươi và những bộ xương khô khốc, phát ra ánh sáng đỏ sẫm và xanh lục ma quái, không ngừng hấp thụ linh khí từ lòng đất, tạo nên những cơn lốc xoáy Ma khí dữ dội. Xung quanh trận pháp, không còn là những tên Ma Binh yếu kém nữa, mà là những bóng dáng Ma tộc cao lớn, mạnh mẽ hơn nhiều. Chúng mặc giáp trụ đen bóng, không gỉ sét như Ma Binh thông thường, trên tay cầm những vũ khí được tôi luyện bằng Ma khí tinh thuần, và đôi mắt chúng rực sáng với vẻ hung tợn và đầy uy áp. Khí tức của chúng mạnh mẽ hơn hẳn, cho thấy đây là những Ma Tướng tinh nhuệ, được phái đến để bảo vệ cứ điểm quan trọng này.
Lục Trường Sinh cẩn thận ẩn mình cùng đồng đội sau một tảng đá lớn đã bị Ma khí ăn mòn đến mức chỉ còn trơ lại những đường gân đá lởm chởm. Hắn quan sát trận pháp và lực lượng Ma tộc đang tuần tra, đôi mắt đen láy ánh lên sự quyết đoán. "Trận pháp này... Nó đang hút linh khí từ sâu bên trong. Sức mạnh của Ma Quân Huyết Ảnh đã vượt xa những gì chúng ta tưởng tượng." Giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút suy tư. Hắn cảm nhận được rằng trận pháp này không chỉ đơn thuần là hấp thụ linh khí để củng cố Ma tộc, mà còn đang biến đổi linh mạch chủ thành một thứ gì đó hoàn toàn khác, một nguồn năng lượng có thể phục vụ cho một mục đích lớn hơn, có thể liên quan đến Cửu Thiên Linh Châu mà Ma Quân Huyết Ảnh đang tìm kiếm.
Tiêu Hạo khẽ rùng mình, ánh mắt láu lỉnh giờ đây đầy vẻ kinh ngạc. "Nhìn kìa, những tên đó không phải Ma Binh bình thường. Khí tức của chúng... rất mạnh! Chúng ta có nên tránh đi một chút không?" Hắn hạ thấp giọng, cố gắng che giấu sự lo lắng.
Mộc Thanh Y, với vẻ mặt nghiêm trọng, khẽ nắm chặt chuôi kiếm. "Chúng ta có thể tiếp cận được không?" Nàng hỏi, giọng nói vẫn dứt khoát nhưng cũng chứa đựng sự thận trọng. Nàng cảm nhận được áp lực vô hình từ những Ma Tướng này, một cảm giác nguy hiểm tột độ.
Bạch Ngưng Sương, với vẻ mặt lạnh lùng và bình tĩnh thường ngày, khẽ nhíu mày. "Cảm giác một luồng áp lực vô hình đang bao trùm khu vực. Có lẽ là Hắc Vương." Nàng nói, đôi mắt long lanh nhìn về phía trung tâm trận pháp, nơi Ma khí cuộn xoáy mạnh mẽ nhất. Nàng cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ, đầy phẫn nộ và tàn bạo, bao trùm toàn bộ khu vực, không nghi ngờ gì nữa, đó chính là khí tức của một cường giả cấp bậc Hắc Vương.
Lục Trường Sinh không đáp lời ngay. Hắn khẽ nhắm mắt lại, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo đến cực hạn, không ngừng cảm nhận cấu trúc của trận pháp, sự biến đổi của linh mạch, và cả những luồng khí tức mạnh mẽ từ các Ma Tướng đang tuần tra. Hắn nhận ra rằng trận pháp này không chỉ đơn thuần là một trận pháp hấp thụ năng lượng, mà còn là một cơ chế chuyển hóa, biến linh khí thuần khiết thành một loại năng lượng tà ác mang đậm dấu ấn của Ma Quân Huyết Ảnh. Điều này cho thấy âm mưu của Ma Quân đã tiến xa hơn dự kiến rất nhiều, và nếu không ngăn chặn kịp thời, hậu quả sẽ khôn lường. Áp lực thời gian đè nặng lên vai hắn. Hắn cảm nhận được sự lo lắng của đồng đội, nỗi sợ hãi trước sức mạnh và sự tàn bạo của Ma tộc, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được ngọn lửa quyết tâm vẫn đang bùng cháy trong tim họ. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc chiến thực sự. Một kế hoạch mới cần được vạch ra, một kế hoạch không chỉ để phá hủy trận pháp, mà còn phải đối phó với những cường giả Ma tộc đang trấn giữ. Đạo tâm hắn vẫn vững như bàn thạch, nhưng trong lòng hắn, một cơn bão suy tư đang cuộn trào dữ dội. Con đường phía trước, gập ghềnh và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn biết mình không thể lùi bước.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.