Cửu thiên linh giới - Chương 464: Linh Mạch Hồi Sinh: Tàn Pháp Diệt Tà
Dưới màn sương đen kịt, bóng dáng của Lục Trường Sinh và đồng đội tiếp tục tiến sâu vào khu vực linh mạch, hướng về trung tâm của trận pháp khổng lồ đang cuộn xoáy ma khí. Con đường vẫn còn gian nan, nhưng mỗi bước chân của hắn đều là một tuyên bố hùng hồn về con đường tu hành khác biệt mà hắn đã chọn, một con đường có khả năng phá vỡ cục diện, thay đổi cả đại thế.
Đêm Thâm Uyên Chi Địa như một con quái vật nuốt chửng mọi ánh sáng, chỉ còn lại những vệt đỏ sẫm ma quái hắt ra từ những khe nứt địa mạch, và thứ ánh sáng xanh lục lập lòe từ những sinh vật biến dị. Không khí đặc quánh mùi máu tanh, lưu huỳnh và tử khí, nặng nề đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn. Từng cơn gió hú rít qua những tàn tích pháo đài đổ nát, những gốc cây ma hóa vặn vẹo như những ngón tay xương xẩu vươn lên từ địa ngục, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn của sự diệt vong. Nền đất dưới chân họ khô cằn, nứt nẻ, đôi khi lại mềm lún như bùn lầy, ẩn chứa vô số cạm bẫy và chướng ngại vật tự nhiên.
Lục Trường Sinh bước đi điềm tĩnh, đôi mắt đen láy quét qua từng ngóc ngách. Hắn cảm nhận được dao động của linh mạch phụ, nó yếu ớt và méo mó, nhưng vẫn còn đó, như một đốm lửa leo lét trong bão táp tà khí. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, tạo thành một lớp màn vô hình thanh tẩy ma khí xung quanh, giúp nhóm thở dễ dàng hơn một chút. Tuy nhiên, áp lực tinh thần và thể xác vẫn đè nặng.
"Xem ra chúng ta đã chọc giận lũ chuột này thật rồi, số lượng đông hơn hẳn ban nãy!" Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói pha chút căng thẳng nhưng vẫn giữ được vẻ lanh lợi thường thấy. Hắn vừa dứt lời, một đội Ma Binh tuần tra gồm chừng hai mươi tên đã xuất hiện từ sau một tảng đá lớn, đôi mắt đỏ ngầu lập tức khóa chặt vào nhóm. Chúng không còn di chuyển lề mề, rời rạc như trước mà phối hợp ăn ý, đội hình chặt chẽ hơn hẳn.
Mộc Thanh Y khẽ nhíu mày, thanh kiếm cổ bên hông khẽ rung lên. "Cứ điểm này được phòng thủ kỹ càng hơn ta nghĩ. Trường Sinh, ngươi có tìm ra linh mạch phụ chưa?" Nàng hỏi, ánh mắt vẫn không rời khỏi đám Ma Binh đang áp sát.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, khuôn mặt trầm tĩnh. "Đừng lo, ta cảm nhận được dao động của linh mạch, nó nằm ngay phía trước. Cẩn thận, phía trước có một luồng tà khí rất mạnh." Hắn nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một sự trấn an kỳ lạ, khiến cả nhóm lập tức cảm thấy vững tâm hơn. Hắn biết rằng, sau sự kiện thanh tẩy "ám điểm" vừa rồi, Ma tộc đã hoàn toàn nâng cao cảnh giác. Đám Ma Binh này chỉ là sự mở đầu.
Quả nhiên, từ phía sau đám Ma Binh, một bóng người mặc giáp đen kịt, tay cầm vũ khí hình răng nanh sắc nhọn, từ từ tiến ra. Chính là Ma Sát Tiểu Đội Trưởng. Khuôn mặt hắn giờ đây không chỉ có sự phẫn nộ mà còn ánh lên vẻ quyết liệt đến cực đoan, đôi mắt đỏ ngầu như muốn phun lửa. Hắn đã nhận được lệnh tử thủ, và thất bại không phải là một lựa chọn.
"Kẻ xâm nhập! Các ngươi nghĩ có thể giở trò quỷ dị rồi trốn thoát sao? Hắc Vương đại nhân đã ra lệnh, bất luận giá nào cũng phải bắt sống các ngươi!" Giọng Ma Sát Tiểu Đội Trưởng gầm lên, vang vọng trong không gian u ám, mang theo một làn sóng ma khí cuồn cuộn. Đám Ma Binh dưới trướng hắn cũng đồng loạt gầm gừ, khí thế hung hãn hơn hẳn.
Lục Trường Sinh không đáp lời. Hắn chỉ khẽ ra hiệu cho đồng đội. Mộc Thanh Y là người đầu tiên hành động. Nàng rút kiếm, một luồng kiếm quang xanh ngọc xé tan màn đêm, hóa thành hàng trăm tia kiếm ảnh, như mưa bão trút xuống đám Ma Binh. Kiếm pháp của nàng uyển chuyển mà sắc bén, mỗi chiêu đều nhằm vào yếu điểm của kẻ địch. "Keng! Keng! Keng!" Tiếng binh khí va chạm vang vọng, Ma Binh lớp lớp ngã xuống, nhưng chúng vẫn không ngừng tiến lên, như những con thiêu thân lao vào lửa.
Trong khi đó, Tiêu Hạo đã nhanh nhẹn lùi lại phía sau một tảng đá, đôi tay thoăn thoắt ném ra hàng loạt phù lục. "Phụt! Phụt! Bùm!" Những lá phù nổ tung, tạo ra màn khói độc, những luồng điện xẹt ngang, và cả những sợi xích ma pháp quấn lấy chân tay của Ma Binh, làm chậm bước tiến của chúng. Hắn không quên rải xuống đất những cái bẫy nhỏ, những mũi chông tẩm độc, hay những cục đá vụn được tẩm linh lực, biến chúng thành những vật cản chết người. Khuôn mặt hắn vẫn giữ nụ cười láu lỉnh, nhưng ánh mắt lại vô cùng tập trung và cảnh giác.
Bạch Ngưng Sương đứng ở vị trí yểm trợ, đôi mắt long lanh như sương mai quan sát toàn cục. Mái tóc trắng bạc của nàng khẽ bay trong gió ma khí, tạo nên một vẻ đẹp siêu thoát giữa khung cảnh tàn lụi. Nàng không trực tiếp tham chiến nhiều, nhưng mỗi khi một Ma Binh nào đó vượt qua được phòng tuyến của Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, hoặc khi một đòn tấn công hiểm độc nhắm vào Lục Trường Sinh, nàng sẽ khẽ phất tay. Một luồng băng khí thuần khiết, lạnh lẽo sẽ lập tức xuất hiện, đóng băng kẻ địch hoặc làm chệch hướng đòn đánh, tạo ra một lá chắn kiên cố bảo vệ đồng đội. Nàng là bức tường vững chắc, là đôi mắt tinh tường, đảm bảo sự an toàn cho Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh, được che chắn cẩn mật, tập trung mọi giác quan vào việc cảm ứng linh mạch. Hắn nhắm mắt, toàn thân tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, trầm tĩnh. Những làn sóng tà khí mạnh mẽ hơn, phức tạp hơn đang cố gắng ăn mòn tâm trí hắn, nhưng đạo tâm vững như bàn thạch của hắn không hề suy suyển. Tàn Pháp Cổ Đạo như một dòng suối trong lành, không ngừng chảy trong cơ thể, thanh lọc và loại bỏ mọi tạp chất. Hắn cảm nhận được một trận pháp tà đạo nhỏ khác, nằm ẩn sâu trong lòng đất, đang vận hành để cản trở sự tiếp cận của hắn. Hắn khẽ đưa tay, một luồng linh lực tinh khiết từ Tàn Pháp Cổ Đạo nhẹ nhàng chạm vào mặt đất. Lập tức, một tiếng "rắc" rất nhỏ vang lên, và trận pháp tà đạo ẩn giấu kia tan rã, không gây ra chút động tĩnh nào đáng kể.
"Linh mạch... ngay phía trước!" Lục Trường Sinh đột ngột mở mắt, ánh mắt lóe lên một tia kiên định. "Chỉ cần vượt qua khu vực này!"
Ma Sát Tiểu Đội Trưởng thấy cứ điểm nhỏ của mình bị phá hủy dễ dàng, và bây giờ ngay cả những trận pháp phụ cũng không thể ngăn cản bước chân của Lục Trường Sinh, hắn gầm lên một tiếng giận dữ. "Lũ khốn! Dám xem thường Ma tộc ta! Tiến lên! Giết sạch chúng nó! Bất luận giá nào, không được để chúng tiếp cận linh mạch!"
Đám Ma Binh như phát điên, chúng lao vào tấn công điên cuồng hơn. Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo phải dốc hết sức lực để chống đỡ, kiếm khí và phù chú bay loạn xạ. Bạch Ngưng Sương cũng phải liên tục ra tay, tạo ra những lá chắn băng tinh xảo để hóa giải các đòn tấn công chí mạng. Cả nhóm đang phải đối mặt với một áp lực cực lớn, nhưng không một ai tỏ ra sợ hãi. Họ biết rằng, mỗi giây phút họ cầm chân được Ma tộc là Lục Trường Sinh lại tiến gần hơn đến mục tiêu, tiến gần hơn đến việc cứu vớt linh mạch. Mùi máu tanh và lưu huỳnh càng lúc càng nồng, hòa lẫn với tiếng gầm rú của Ma Binh và tiếng binh khí va chạm, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và bi tráng giữa lòng Thâm Uyên.
***
Sau khi đột phá vòng vây bên ngoài, nhóm Lục Trường Sinh cuối cùng cũng tiếp cận được một khu vực rộng lớn, nơi linh mạch phụ đang bị ô nhiễm nghiêm trọng. Nơi đây là một hang động khổng lồ, mái vòm cao vút bị ma khí ăn mòn đến mức lộ ra những nhũ đá đen bóng, sắc nhọn như răng nanh của quái vật. Dưới lòng hang, một trận pháp tà đạo khổng lồ đang hoạt động, tỏa ra những luồng ma khí đen kịt, cuồn cuộn như những con trăn khổng lồ, hút cạn linh khí từ linh mạch và biến chất nó thành thứ năng lượng chết chóc. Trận pháp này được tạo thành từ những tảng đá đen thô kệch, khắc đầy những phù văn cổ xưa, tỏa ra một thứ ánh sáng đỏ sẫm ma quái, khiến toàn bộ không gian chìm trong một bầu không khí nặng nề, ngột ngạt.
Tiếng gầm rú của trận pháp, hòa cùng tiếng linh khí bị bóp méo và tiếng gió rít qua những khe đá, tạo nên một âm thanh hỗn độn, như tiếng rên rỉ của một sinh linh đang hấp hối. Mùi máu tanh, lưu huỳnh và tử khí ở đây nồng nặc hơn gấp bội, khiến cả không gian như một lò luyện ngục.
Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, với khuôn mặt vặn vẹo vì giận dữ và nỗi sợ hãi khi nhiệm vụ thất bại, đã dồn toàn bộ lực lượng còn lại của mình để bảo vệ linh mạch. Hắn và đội Ma Binh tinh nhuệ, những kẻ còn sót lại sau cuộc giao tranh ác liệt vừa rồi, tạo thành một tuyến phòng thủ vững chắc ngay phía trước trung tâm trận pháp. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, ánh lên vẻ điên cuồng. Hắn biết rằng đây là cơ hội cuối cùng để chuộc tội.
"Kẻ xâm nhập! Dám phá hủy kế hoạch của Ma Quân, các ngươi sẽ phải trả giá bằng máu!" Ma Sát Tiểu Đội Trưởng gầm lên, thanh vũ khí răng nanh của hắn vung lên, chỉ thẳng vào Lục Trường Sinh, như một lời thề độc địa. "Không một ai được phép vượt qua đây! Hắc Vương đại nhân sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào dám động vào linh mạch này!"
Mộc Thanh Y, thấy Lục Trường Sinh đã tìm được linh mạch, lập tức quay sang hắn. Ánh mắt nàng kiên định nhưng cũng lộ rõ sự lo lắng. "Trường Sinh, ngươi mau hành động đi! Bọn ta sẽ cản chúng lại!" Nàng nói, giọng nói dứt khoát, thanh kiếm trong tay đã sẵn sàng khai mở những chiêu thức mạnh nhất.
Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng ẩn chứa một ý chí không gì lay chuyển nổi. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ khẽ vỗ vai Mộc Thanh Y, rồi nhanh chóng tiến vào trung tâm của hang động, nơi trận pháp tà đạo đang cuồn cuộn hấp thụ linh khí. Hắn biết, thời gian là vàng bạc.
Ngay lập tức, Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo và Bạch Ngưng Sương cùng nhau lao vào đối đầu với Ma Sát Tiểu Đội Trưởng và đội Ma Binh còn lại. Cuộc chiến diễn ra ác liệt hơn bao giờ hết. Mộc Thanh Y như một tiên tử giáng trần, kiếm quang chói lòa, mỗi nhát kiếm đều mang theo uy lực kinh người, đẩy lùi hàng loạt Ma Binh. Kiếm pháp của nàng không chỉ sắc bén mà còn ẩn chứa đạo lý, tạo thành một vòng bảo vệ kiên cố xung quanh Lục Trường Sinh.
Tiêu Hạo không ngừng phóng ra các loại phù chú, từ phù nổ, phù độc, cho đến phù cấm chế. Hắn di chuyển nhanh nhẹn như một con sóc, lúc ẩn lúc hiện, đánh du kích vào những vị trí hiểm yếu của Ma tộc, gây ra sự hỗn loạn và làm suy yếu đội hình của chúng. Mặc dù đối thủ đông đảo và hung hãn, nhưng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh và tinh thần chiến ��ấu cao độ. Hắn biết rằng, chỉ cần cầm chân được chúng, Lục Trường Sinh sẽ hoàn thành nhiệm vụ.
Bạch Ngưng Sương, đứng ở tuyến sau, không ngừng vận chuyển linh lực, tạo ra những lớp lá chắn băng tinh xảo, chống đỡ những đòn tấn công mạnh mẽ nhất từ Ma Sát Tiểu Đội Trưởng. Nàng cũng không quên tung ra những luồng băng tiễn sắc lạnh, xuyên thủng giáp trụ của Ma Binh, hỗ trợ đồng đội tiêu diệt kẻ địch. Ánh mắt nàng vẫn bình tĩnh, nhưng đôi tay lại không ngừng biến hóa, linh lực cuồn cuộn tuôn trào, thể hiện một sức mạnh đáng kinh ngạc. Nàng là trụ cột vững chắc, là điểm tựa để Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo có thể dốc toàn lực chiến đấu.
Ma Sát Tiểu Đội Trưởng điên cuồng tấn công. Hắn là một cường giả đáng gờm, vũ khí của hắn mang theo ma khí dày đặc, mỗi cú vung đều tạo ra những vết nứt trong không gian. Hắn liên tục nhắm vào Lục Trường Sinh, nhưng đều bị Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo và Bạch Ngưng Sương kiên cường ngăn cản. Hắn gầm lên trong tức giận, không thể tin rằng ba tu sĩ trẻ tuổi này lại có thể chống đỡ được sự tấn công dồn dập của hắn và toàn bộ đội Ma Binh.
Trong khi đó, Lục Trường Sinh đã ngồi kiết già ngay giữa trung tâm trận pháp tà đạo. Hắn nhắm mắt, toàn thân tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, tĩnh lặng, như một tảng đá vĩnh cửu giữa dòng nước xiết. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển đến cực hạn, từng dòng linh lực tinh khiết, bền bỉ, mang theo hơi thở của vạn cổ, chậm rãi tràn ra. Hắn không cố gắng đối kháng trực diện với dòng ma khí cuồn cuộn, mà chỉ nhẹ nhàng bao bọc lấy nó, như nước bao bọc lấy đá, từ từ thẩm thấu và hóa giải.
Linh mạch phụ, nằm sâu dưới lòng đất, vốn đang rên rỉ vì bị ma khí ăn mòn. Giờ đây, khi Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh tiếp xúc với nó, một cảm giác ấm áp, trong lành bắt đầu lan tỏa. Những mạch linh khí bị tắc nghẽn, bị biến dạng, dần dần được khai thông, được thanh lọc. Lục Trường Sinh cảm thấy một sự mệt mỏi cực độ đang bao trùm lấy mình, nhưng đạo tâm hắn kiên định như núi. Hắn biết rằng, đây là lúc quan trọng nhất, không thể lơ là dù chỉ một giây. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn tập trung toàn bộ tinh thần và linh lực, cố gắng duy trì sự cân bằng tinh tế này, từng chút một, từng chút một thanh tẩy linh mạch, đưa nó trở về trạng thái nguyên sơ nhất.
Cuộc chiến bên ngoài vẫn tiếp diễn, tiếng binh khí va chạm, tiếng gầm thét, và tiếng phù chú nổ tung tạo thành một bức tường âm thanh hỗn loạn. Nhưng trong tâm trí Lục Trường Sinh, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối, và hình ảnh của linh mạch đang dần hồi sinh. Hắn biết rằng, sự sống và cái chết của linh mạch này, và có lẽ là cả một phần của Thâm Uyên Chi Địa, đều nằm trong tay hắn.
***
Đêm dần về cuối, những tia sáng yếu ớt của bình minh cố gắng xuyên qua màn sương ma khí dày đặc, nhưng vẫn không thể chiếu rọi hoàn toàn bóng tối của Thâm Uyên. Tuy nhiên, trong hang động khổng lồ, nơi linh mạch phụ đang nằm, một sự thay đổi kỳ diệu đang diễn ra.
Lục Trường Sinh vẫn ngồi kiết già giữa trung tâm linh mạch, toàn thân hắn bị bao phủ bởi một vầng sáng trắng tinh khiết, dịu dàng nhưng vô cùng kiên cố. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển đến cực hạn, những luồng khí tức cổ xưa, bền bỉ không ngừng tỏa ra, đối chọi trực diện với tà khí cuồn cuộn đang bốc lên từ trận pháp. Sự đối kháng này không phải là một cuộc đụng độ bạo liệt, mà là một sự hóa giải lặng lẽ, từ từ. Ánh sáng trắng tinh khiết từ Tàn Pháp Cổ Đạo như những giọt sương mai, thấm vào từng sợi ma khí đen kịt, thanh tẩy chúng, biến chúng trở lại thành linh khí thuần khiết.
Giờ đây, trận pháp tà đạo khổng lồ đã không còn gầm rú điên cuồng. Thay vào đó, nó đang dần tan rã, những phù văn khắc trên đá đen bắt đầu mờ đi, và những tảng đá nứt vỡ, rơi lả tả xuống đất. Dòng ma khí cuồn cuộn đã bị chặn đứng, và thay vào đó, những dòng linh khí trong lành, mát mẻ, mang theo sức sống của vạn vật, bắt đầu tuôn trào từ sâu trong lòng đất. Màu sắc của linh mạch cũng dần thay đổi, từ màu đỏ sẫm u ám chuyển sang màu xanh ngọc bích trong suốt, rồi lấp lánh ánh kim, như một viên ngọc quý đang tỏa sáng rực rỡ.
Lục Trường Sinh khẽ mở mắt. Dù khuôn mặt hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt hắn vẫn sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu. Trong tâm trí hắn, một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên. *Đạo của ta, không phải để hủy diệt, mà để hồi sinh.* Hắn thầm nhủ, cảm nhận sự sống đang trở lại với linh mạch.
Bên ngoài vòng bảo vệ của Lục Trường Sinh, Ma Sát Tiểu Đội Trưởng và đám Ma Binh chứng kiến cảnh tượng này, tất cả đều hóa đá. Sức mạnh của chúng bị suy yếu rõ rệt khi ma khí xung quanh dần tan biến, thay vào đó là linh khí trong lành mà chúng không thể dung nạp. Tinh thần chiến đấu của chúng tan rã, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây ánh lên vẻ hoảng loạn và sợ hãi tột độ. Chúng không thể tin vào những gì mình đang thấy. Tà khí, nền tảng sức mạnh của chúng, lại bị hóa giải một cách dễ dàng như vậy, biến mất như sương khói ban mai.
"Kinh ngạc quá! Tà khí... tan biến thật rồi!" Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói đầy vẻ sửng sốt. Hắn nhìn chằm chằm vào linh mạch đang hồi sinh, rồi nhìn sang Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ. Trước đó, hắn chưa từng nghĩ rằng có phương pháp nào có thể thanh tẩy ma khí một cách triệt để đến vậy.
Mộc Thanh Y cũng không giấu nổi sự kinh ngạc. Nàng thu kiếm, ánh mắt lạnh lùng giờ đây pha lẫn sự thán phục. Nàng đã chứng kiến Lục Trường Sinh sử dụng Tàn Pháp Cổ Đạo nhiều lần, nhưng mỗi lần đều mang lại một sự bất ngờ mới. Sự hồi sinh của linh mạch này còn ấn tượng hơn bất cứ điều gì nàng từng thấy.
Bạch Ngưng Sương khẽ thở dài một tiếng, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi nàng, như một đóa hoa sen trắng nở rộ trong đêm. Nàng nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy sự tin tưởng và thấu hiểu. Nàng đã biết Lục Trường Sinh không phải là một tu sĩ bình thường, và con đường của hắn sẽ thay đổi cả Cửu Thiên Linh Giới.
Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, sau giây phút bàng hoàng, cuối cùng cũng không thể chịu đựng được nữa. Hắn nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mắt, nhìn thấy đồng đội mình đang dần run rẩy và suy yếu, hắn biết rằng mọi thứ đã kết thúc. Hắn hét lên một tiếng giận dữ xen lẫn sợ hãi, một tiếng gào thét của sự tuyệt vọng. "Rút lui! Rút lui ngay! Báo cáo lên Hắc Vương đại nhân! Kẻ này... kẻ này quá quỷ dị! Hắn không phải là tu sĩ bình thường!"
Đám Ma Binh, vốn đã hoảng loạn, nghe lệnh rút lui liền lập tức vứt bỏ vũ khí, chen lấn xô đẩy nhau chạy trốn. Chúng không còn bất kỳ ý chí chiến đấu nào, chỉ còn lại bản năng sinh tồn. Chúng lao vào bóng tối của Thâm Uyên, như những con thú bị thương cố gắng tìm nơi ẩn náu.
Lục Trường Sinh đứng dậy, cảm nhận luồng linh khí trong lành đang tràn ngập không gian. Nơi đây, vốn là một vùng đất chết chóc, giờ đây đã bắt đầu hồi sinh. Những mầm cây xanh non yếu ớt bắt đầu nhú lên từ kẽ đá, những giọt nước trong lành bắt đầu róc rách chảy từ sâu trong lòng đất, và không khí trở nên tươi mát, trong lành đến lạ thường. Sự hồi phục kỳ diệu của linh mạch này không chỉ mang lại sự sống cho vùng đất, mà còn mang theo một thông điệp mạnh mẽ về sức mạnh của Tàn Pháp Cổ Đạo.
"Chúng ta cần rời khỏi đây nhanh chóng." Lục Trường Sinh nói, giọng nói hơi khàn vì mệt mỏi. "Việc này chắc chắn sẽ gây chấn động lớn trong Ma tộc. Hắc Vương sẽ không bỏ qua chuyện này."
Tiêu Hạo gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc hơn bao giờ hết. "Chắc chắn rồi, lão đại. Nhưng dù sao, chúng ta cũng đã thành công! Đây là một chiến thắng lớn!"
Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương cũng đồng tình. Họ thu dọn chiến trường, nhìn lại linh mạch đang dần hồi phục với ánh mắt đầy hy vọng. Việc một linh mạch phụ được giải cứu sẽ gây chấn động lớn trong Ma tộc, đặc biệt là Hắc Vương, khiến hắn phải chú ý hơn đến Lục Trường Sinh và Tàn Pháp Cổ Đạo. Âm mưu của Ma Quân Huyết Ảnh có thể liên quan đến việc ô nhiễm không chỉ một mà nhiều linh mạch, và việc giải cứu linh mạch phụ này chỉ là bước khởi đầu. Hiệu quả của Tàn Pháp Cổ Đạo trong việc thanh tẩy tà khí cho thấy nó có thể là chìa khóa để hóa giải những mối đe dọa lớn hơn liên quan đến Cửu Thiên Linh Châu.
Lục Trường Sinh liếc nhìn những ánh mắt tin tưởng của đồng đội. Hắn biết rằng con đường phía trước vẫn còn dài và đầy chông gai, nhưng mỗi bước chân vững chắc của hắn đều là một tuyên ngôn về đạo lý của riêng mình. Hắn đã chọn con đường tu hành không chạy theo sức mạnh bùng nổ, mà vững chắc và bền bỉ, mang theo hy vọng hồi sinh. Và cho đến giờ, con đường đó đã không phụ lòng hắn.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.