Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 472: Gầm Thét Ma Vật: Đối Đầu Hắc Vương

Cột ma khí đen kịt từ cái hố khổng lồ dưới lòng đất bỗng nhiên bùng lên dữ dội, xoáy mạnh hơn, như thể có một vật thể khổng lồ, một sức mạnh cổ xưa nào đó vừa được kích hoạt. Ánh sáng đỏ máu và xanh lục từ các tháp tà khí càng lúc càng chói chang, tiếng gầm rú của Ma Binh trở nên cuồng loạn hơn, như thể chúng đang ăn mừng một thành quả vĩ đại. Luồng chấn động ấy không chỉ rung chuyển mặt đất, mà còn lay động cả không gian, linh khí, và tận sâu thẳm tâm hồn những kẻ đang ẩn mình.

Lục Trường Sinh mở mắt, đôi mắt đen láy của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư thường ngày, mà thay vào đó là một sự nghiêm trọng tột độ. Hắn đã cảm nhận được. Dưới lòng Vạn Tượng Thành, một thứ gì đó đã được đánh thức, một nguồn năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ đến mức có thể thay đổi cục diện của cả cuộc chiến, nhưng nó đang bị Ma tộc cưỡng ép, bị biến chất, bị nhuộm đen bởi tà khí. Đây không chỉ là một linh mạch đơn thuần, mà có thể là một thứ gì đó liên quan đến cốt lõi của Cửu Thiên Linh Giới, một bí mật đã bị chôn vùi qua bao đời. Hắn hít sâu một hơi, trong lòng thầm nhủ: Ma Quân Huyết Ảnh có vẻ đang tìm kiếm một vật phẩm hoặc sức mạnh cổ xưa để đạt được mục đích cuối cùng, và Vạn Tượng Thành này chính là chìa khóa. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn đã dẫn hắn đến đây, đến sự thật kinh hoàng này, và giờ đây, hắn phải tìm cách hóa giải nó. Cuộc chiến này, e rằng còn khó khăn hơn hắn tưởng rất nhiều.

Tiếng gầm rít kinh hoàng xé toạc màn đêm, không phải tiếng người hay thú, mà là một âm thanh hỗn tạp từ vực sâu, mang theo sự cuồng bạo và khát máu nguyên thủy. Nó chấn động cả Vạn Tượng Thành đổ nát, xuyên thấu qua những bức tường đá, những tàn tích hoang tàn, vọng vào tận xương tủy của người nghe. Từ cái hố sâu hun hút mà nhóm Lục Trường Sinh đã thám thính, một khối thịt bầy nhầy khổng lồ mang hình hài nửa người nửa thú dần dần trỗi dậy. Nó không có một hình dạng cố định, luôn biến đổi, co giãn, nhưng đôi mắt đỏ rực như máu lại cố định, to lớn như hai vầng trăng tà, toát ra khí tức hủy diệt và tà ác. Đây chính là Ma Thần Bán Hồn, một phần linh hồn bị nhiễm bẩn của một cổ thần, được Ma tộc cường hóa và triệu hồi.

Không khí xung quanh trở nên đặc quánh, nặng nề, u ám đến ngạt thở. Ma khí cuồn cuộn bốc lên từ hố sâu, nơi Ma Thần Bán Hồn đang dần hiện hình, tạo ra một áp lực ngột ngạt không thể tả. Ánh sáng mờ ảo, thường là màu đỏ máu hoặc xanh lục ma quái, chập chờn chiếu rọi lên thân thể khổng lồ của nó, khiến nó trông càng thêm kinh dị. Tiếng gầm rú của Ma Thần vang vọng, hòa lẫn với tiếng gió rít ghê rợn cuốn theo bụi và tàn tro, cùng với mùi máu tanh và tử khí nồng nặc, khiến không gian trở nên ngột ngạt và đáng sợ như một địa ngục trần gian.

Trên đỉnh khối thịt bầy nhầy, giữa những lớp da thịt lồi lõm và gai nhọn, Hắc Vương sừng sững đứng đó. Thân hình đồ sộ của hắn được bao phủ trong hắc khí, đôi mắt đỏ rực như máu nay càng thêm phần điên cuồng, phản chiếu ánh sáng tà dị từ Ma Thần. Hắn không còn vẻ ngạo mạn thường thấy, mà thay vào đó là một vẻ cuồng tín tột độ, một sự hưng phấn bệnh hoạn khi chứng kiến kiệt tác của mình. Giọng nói trầm đục của hắn vang vọng, không phải như lời nói của một sinh linh, mà như tiếng gầm của vực sâu, đầy uy lực và sự chắc chắn: "Nhân tộc ti tiện, dám phá hỏng đại sự của Ma Quân? Nơi đây sẽ là mồ chôn của các ngươi, và là huyết tế cho Ma Thần Bán Hồn! Cảm nhận sự tuyệt vọng đi!"

Lục Trường Sinh và đồng đội nấp mình trong một góc khuất của một tòa nhà đổ nát, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Mộc Thanh Y siết chặt thanh kiếm cổ trong tay, khuôn mặt thanh tú căng thẳng. Bạch Ngưng Sương đôi mắt long lanh nhìn vào khối thịt ghê tởm, trong lòng dấy lên một nỗi buồn và sự phẫn nộ vô hạn. Tiêu Hạo, dù láu lỉnh và nhanh nhẹn, lúc này cũng không thể che giấu được sự kinh ngạc tột độ. Quy mô của âm mưu này vượt xa những gì họ có thể tưởng tượng. Ma Thần Bán Hồn không chỉ là một tà vật, nó là một sự lột xác, một sự biến đổi cưỡng bức của một cái gì đó vĩ đại và cổ xưa.

Nhưng Lục Trường Sinh, dù bất ngờ, vẫn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Đạo tâm của hắn như bàn thạch, không hề lay chuyển trước cảnh tượng kinh hoàng. Ánh mắt sắc bén của hắn quét qua toàn bộ khu vực, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để cảm nhận. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng, một mối liên kết sâu sắc giữa Ma Thần Bán Hồn với linh mạch cổ xưa dưới lòng đất. Nó không phải là một thực thể độc lập hoàn toàn, mà là một ký sinh trùng khổng lồ, hút cạn và biến chất nguồn năng lượng nguyên bản.

"Ngươi đang lợi dụng linh mạch cổ xưa để triệu hồi tà vật, làm ô nhiễm cả một vùng đất. Hành động này sẽ chỉ mang lại sự hủy diệt cho chính ngươi. Đạo không thể bị bóp méo." Lục Trường Sinh trầm ổn cất lời, giọng nói không lớn nhưng lại chứa đựng một sức nặng khó tả, như một lời phán quyết từ trời cao. Hắn không nói với Hắc Vương, mà là đang tự nói với chính mình, củng cố đạo tâm của bản thân, đồng thời cũng là một tuyên bố về con đường mà hắn đã chọn.

Như thể nghe thấy lời nói của Lục Trường Sinh, hoặc có thể do Ma Thần Bán Hồn đã hoàn toàn thức tỉnh, Hắc Vương đột ngột quay đầu, đôi mắt đỏ rực khóa chặt vào vị trí ẩn nấp của nhóm. Hắn gầm lên một tiếng, ra lệnh cho Ma Thần Bán Hồn. Khối thịt bầy nhầy vặn vẹo, một xúc tu khổng lồ được tạo thành từ ma khí đen kịt và những mảnh xương lởm chởm, mang theo mùi tử khí nồng nặc, đột ngột vung xuống với tốc độ kinh hoàng, nhằm thẳng vào nơi nhóm Lục Trường Sinh đang ẩn náu.

"Cẩn thận!" Tiêu Hạo kêu lên, nhưng hành động của hắn nhanh hơn lời nói. Hắn vung tay, một trận pháp nhỏ được khắc sẵn trên một miếng ngọc bội lập tức sáng lên, tạo thành một lá chắn tạm thời. Tuy nhiên, lá chắn đó chỉ đủ sức làm chậm lại đòn công kích trong tích tắc. Cả nhóm nhanh chóng né tránh, phân tán ra các hướng khác nhau. Đòn công kích khủng khiếp của Ma Thần Bán Hồn giáng xuống, nghiền nát hoàn toàn tòa nhà đổ nát, tạo ra một hố sâu mới và thổi tung một lượng lớn bụi đá lên không trung. Lục Trường Sinh không ngừng vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, cố gắng phân tích điểm yếu và nguồn gốc sức mạnh của Ma Thần, tìm kiếm một sơ hở, một điểm tựa để bắt đầu hóa giải. Ánh mắt hắn sắc bén, không chút sợ hãi, chỉ có sự tập trung cao độ và ý chí kiên định.

***

Sau khi thoát khỏi đòn tấn công đầu tiên đầy kinh hoàng của Ma Thần Bán Hồn, nhóm Lục Trường Sinh nhanh chóng lùi về một khu vực có địa hình phức tạp hơn, tận dụng những tàn tích đổ nát còn sót lại của Vạn Tượng Thành để làm vật che chắn. Không khí vẫn căng thẳng tột độ, tiếng gầm của Ma Thần vẫn vang vọng khắp nơi, cùng với tiếng va chạm lốp bốp từ các cuộc giao chiến nhỏ với Ma Binh đang tràn tới từ mọi phía. Mùi khói và máu loãng dần trong gió, nhưng sự u ám của ma khí vẫn bao trùm, tạo thành một bức màn đen che khuất cả bầu trời đêm. Gió lớn rít lên, cuốn theo những đám mây đen vần vũ, như thể thiên địa cũng đang rên rỉ trước cảnh tượng hỗn loạn này.

Lục Trường Sinh đứng giữa các đồng đội, khuôn mặt thanh tú vẫn giữ vẻ điềm tĩnh lạ thường, dù trong mắt hắn ánh lên một sự nghiêm trọng chưa từng có. Hắn không cao lớn, hơi gầy, nhưng dáng người lại ẩn chứa một sự dẻo dai khó tin. Đôi mắt đen láy của hắn quét nhanh qua một lượt, thu vào tất cả những thông tin cần thiết. Hắn nhìn Mộc Thanh Y, nàng đang siết chặt thanh kiếm cổ, đôi mắt phượng sáng ngời, kiên định như băng. Hắn nhìn Bạch Ngưng Sương, nàng khoác bạch y thanh khiết, đôi mắt long lanh như sương mai, dù ẩn chứa nỗi buồn nhưng vẫn toát lên vẻ kiên cường. Cuối cùng, hắn nhìn Tiêu Hạo, người đang nhanh nhẹn chuẩn bị các loại bùa chú và ám khí, đôi mắt láu lỉnh giờ đây lại đầy vẻ tập trung.

"Ma Thần này tuy mạnh, nhưng nó là một bán hồn, một thực thể không hoàn chỉnh." Lục Trường Sinh cất lời, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, mang theo một sức thuyết phục kỳ lạ giữa bối cảnh hỗn loạn. Hắn biết, thời gian không cho phép họ do dự. "Sức mạnh của nó đến từ linh mạch bị ô nhiễm và sự liên kết chặt chẽ với Hắc Vương. Tàn Pháp Cổ Đạo của ta có thể hóa giải nguồn tà khí này từ bên trong, nhưng ta cần thời gian và sự bảo vệ."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lần lượt lướt qua từng người, như thể đang truyền đạt một phần ý chí kiên định của mình cho họ. "Mộc Thanh Y, Ngưng Sương, hai người có thể kiềm chế Hắc Vương không?"

Mộc Thanh Y không chút do dự, nàng gật đầu mạnh mẽ. "Hắc Vương giao cho chúng ta. Ngươi hãy cẩn thận." Giọng nàng sắc sảo nhưng đầy sự tin tưởng, ánh mắt nàng như lửa cháy, quyết liệt và kiên định. Thanh kiếm cổ bên hông nàng như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, khẽ rung lên.

Bạch Ngưng Sương cũng khẽ gật đầu, đôi mắt long lanh ánh lên vẻ kiên trung. Nàng không nói nhiều, nhưng hành động của nàng luôn thể hiện sự quyết tâm. "Chúng ta sẽ không để hắn làm phiền ngươi." Giọng nàng nhẹ nhàng, trong trẻo như tiếng suối, nhưng ẩn chứa một sức mạnh không thể lay chuyển.

Lục Trường Sinh quay sang Tiêu Hạo. "Tiêu Hạo, ngươi hãy gây nhiễu loạn đám Ma Binh đang tràn tới. Chúng quá đông, nếu để chúng vây hãm, ta sẽ không thể tập trung. Và quan trọng hơn, ngươi hãy tìm cách làm suy yếu kết nối của Hắc Vương với Ma Thần Bán Hồn. Hắn là sợi dây liên kết, là nguồn cung cấp tà niệm."

Tiêu Hạo vỗ ngực, nụ cười thân thiện thường trực trên môi hắn, dù trong hoàn cảnh này, vẫn toát lên vẻ lạc quan. "Yên tâm, Lục ca! Ta sẽ khiến bọn chúng không kịp thở! Mấy tên Ma Binh này còn chưa đủ tư cách để làm khó ta!" Hắn nói xong, liền rút ra một loạt bùa chú và một vài pháp khí nhỏ, ánh mắt láu lỉnh quét qua chiến trường, nhanh chóng tính toán các phương án.

Lục Trường Sinh nhìn một lượt các đồng đội, trong lòng dâng lên một sự tin tưởng tuyệt đối. Hắn biết, họ không chỉ là những chiến hữu, mà còn là những bằng hữu đã cùng hắn trải qua sinh tử. "Mục tiêu của chúng ta không phải là đánh bại trực diện, mà là hóa giải. Tàn Pháp Cổ Đạo sẽ là chìa khóa. Tin ta." Giọng hắn trầm ổn, nhưng đầy kiên định. Hắn tin vào con đường của mình, tin vào sức mạnh của đạo tâm.

Không chút do dự, ánh mắt kiên định, cả nhóm đã sẵn sàng cho một trận chiến sống còn. Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương cùng lúc lao ra, hai bóng hình thanh thoát như hai mũi tên xuyên qua màn ma khí. Thanh kiếm cổ của Mộc Thanh Y phát ra kiếm quang rực rỡ, mỗi chiêu đều mang theo khí thế lẫm liệt, nhắm thẳng vào Hắc Vương. Bạch Ngưng Sương, với thanh kiếm băng giá của mình, tạo ra những luồng băng khí lạnh lẽo, không chỉ phòng ngự mà còn tấn công, làm chậm bước tiến của Hắc Vương. Một trận chiến kịch liệt bùng nổ ngay lập tức. Tiếng kim loại va chạm leng keng, tiếng pháp thuật nổ tung, tiếng gầm rú của Hắc Vương vang vọng khắp nơi.

Trong khi đó, Tiêu Hạo đã bắt đầu hành động. Hắn tung ra một loạt bùa chú, ám khí và trận pháp nhỏ. Những bùa chú nổ tung giữa đám Ma Binh, tạo ra những luồng điện, những cột lửa nhỏ, hay những làn sương mù ảo ảnh, khiến chúng hoảng loạn và mất phương hướng. Hắn nhanh nhẹn di chuyển giữa các tàn tích, đôi mắt láu lỉnh không ngừng tìm kiếm kẽ hở, tìm cách làm suy yếu kết nối của Hắc Vương với Ma Thần Bán Hồn, dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ. Hắn biết, đây là cơ hội duy nhất để Lục Trường Sinh hành động.

Lợi dụng sự hỗn loạn và màn đêm dày đặc, Lục Trường Sinh âm thầm vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Khí tức của hắn trở nên hòa hợp với môi trường xung quanh, như một tảng đá vô tri giữa chiến trường. Hắn không bộc lộ sức mạnh, không tạo ra những dao động linh lực lớn. Từng bước, từng bước một, hắn di chuyển, ẩn mình trong bóng tối, tiến về phía Ma Thần Bán Hồn. Tâm trí hắn hoàn toàn tập trung, cảm nhận từng luồng tà khí, từng dao động nhỏ nhất của linh mạch cổ xưa đang bị ô nhiễm. Con đường của hắn là chậm rãi, vững chắc, và giờ đây, đó là con đường duy nhất để hóa giải hiểm họa này.

***

Lục Trường Sinh đã tiếp cận được chân của Ma Thần Bán Hồn. Nơi đây là tâm điểm của tà khí, không khí đặc quánh đến mức gần như hóa lỏng, lạnh lẽo thấu xương và đầy áp lực. Ánh sáng xanh lục ma quái và đỏ máu tà dị liên tục bùng lên từ thân thể khổng lồ của Ma Thần và từ các đòn công kích va chạm kịch liệt giữa Hắc Vương với Mộc Thanh Y cùng Bạch Ngưng Sương. Tiếng Ma Thần gầm rít dữ dội hơn bao giờ hết, như một con thú bị thương nặng đang cố gắng chống cự. Tiếng kiếm khí bén nhọn xé gió, tiếng pháp thuật nổ tung vang vọng, hòa quyện với mùi máu tanh và tử khí đạt đến đỉnh điểm, tạo ra một cảm giác như đang đứng giữa địa ngục trần gian. Mây đen vần vũ trên cao, gió rít mạnh như tiếng than khóc, thỉnh thoảng những luồng ma khí xoáy cuộn như những con rắn đen khổng lồ.

Lục Trường Sinh không dùng bất kỳ công kích vật lý nào. Hắn nhắm mắt lại, toàn tâm toàn ý vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn đưa linh lực thanh tịnh của mình, vốn được tôi luyện qua bao năm tháng tu hành chậm rãi và vững chắc, vào sâu bên trong linh mạch cổ xưa đang bị Ma tộc lợi dụng. Hắn không cố gắng phá hủy, mà là thanh tẩy, là hóa giải. Từng dòng linh lực tinh khiết như suối nguồn trong vắt, nhẹ nhàng thẩm thấu vào những mạch máu tà khí đang chảy rần rật trong Ma Thần Bán Hồn, tìm đến tận nguồn gốc của sự ô nhiễm.

Ma Thần Bán Hồn cảm nhận được sự đối kháng từ bên trong, một nguồn năng lượng thanh tịnh đang dần gột rửa lớp tà niệm bao phủ nó. Nó điên cuồng giãy giụa, thân thể khổng lồ vặn vẹo trong đau đớn, tiếng gầm thét càng thêm thê lương, thảm thiết, như tiếng kêu của một linh hồn bị xiềng xích đang được giải thoát.

Hắc Vương, đang giao chiến kịch liệt với Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương, bỗng cảm thấy Ma Thần Bán Hồn bị ảnh hưởng, nguồn sức mạnh tà khí mà hắn đang hấp thụ bỗng nhiên suy yếu. Hắn điên cuồng gầm lên một tiếng, đôi mắt đỏ rực như máu quét qua tìm kiếm thủ phạm. Khi thấy Lục Trường Sinh đang đứng dưới chân Ma Thần Bán Hồn, với khí tức thanh tịnh đang tỏa ra, hắn hiểu ra tất cả. "Vô dụng! Tàn Pháp Cổ Đạo của ngươi chỉ là trò hề trước sức mạnh của Ma Quân! Ngươi sẽ phải trả giá!" Hắn gào thét trong cuồng nộ, bỏ qua Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương, điên cuồng lao về phía Lục Trường Sinh, muốn nghiền nát kẻ phá hoại.

Nhưng Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương đã chuẩn bị sẵn sàng. "Ngươi đừng hòng làm hại hắn!" Mộc Thanh Y hét lên, kiếm quang sắc bén như tia chớp, đẩy lùi Hắc Vương một bước. Thanh kiếm cổ của nàng vung lên, tạo thành một hàng rào kiếm khí dày đặc, chặn đứng đường tấn công của Hắc Vương. Bạch Ngưng Sương cũng không kém cạnh, nàng vung kiếm băng giá, tạo ra những luồng băng khí cực hàn, không chỉ làm chậm tốc độ của Hắc Vương mà còn phong tỏa không gian xung quanh, không cho hắn có cơ hội tiếp cận Lục Trường Sinh. Kiếm khí và băng khí của hai nàng hòa quyện, tạo thành một hàng rào phòng thủ vững chắc, một bức tường không thể xuyên phá.

Tiêu Hạo, ở phía xa, cũng không ngừng hành động. Hắn liên tục tung ra các công kích tầm xa, những bùa chú phong ấn, những pháp khí gây nhiễu, nhằm vào Hắc Vương và đám Ma Binh xung quanh. Những luồng điện chói mắt, những cột lửa bùng lên, những làn sương độc hại liên tục xuất hiện, làm chậm và gây nhiễu Hắc Vương, khiến hắn không thể tập trung hoàn toàn vào Lục Trường Sinh. Hắn như một con thoi linh hoạt, di chuyển không ngừng, sử dụng mọi thứ có thể để tạo ra lợi thế cho đồng đội.

Lục Trường Sinh, lúc này, đã hoàn toàn đắm chìm vào thế giới nội tại. Hắn nhắm mắt, khuôn mặt thanh tú bình thản, mặc kệ tà khí đang muốn ăn mòn thân thể, mặc kệ tiếng gầm thét điên cuồng của Ma Thần và sự cuồng nộ của Hắc Vương. Đạo tâm của hắn kiên cố như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Từng chút từng chút một, hắn hóa giải sự ô nhiễm trong linh mạch. Hắn cảm nhận được những linh hồn cổ xưa đang bị giam cầm trong đó, những năng lượng nguyên bản đang bị bóp méo. Hắn không chỉ thanh tẩy, mà còn xoa dịu, dẫn dắt chúng trở về với sự thuần khiết ban đầu. Từng câu chữ của Tàn Pháp Cổ Đạo vang vọng trong tâm trí hắn, không phải là thần chú, mà là một lời tuyên thệ, một niềm tin sắt đá vào đạo lý.

Dần dần, ánh sáng tà dị của Ma Thần Bán Hồn bắt đầu suy yếu. Màu đỏ máu và xanh lục ma quái nhạt dần, thay vào đó là một sự xám xịt, một sự tan rã. Thân thể khổng lồ của nó co rút lại, từ từ thu nhỏ, những xúc tu bầy nhầy teo tóp, những đôi mắt đỏ rực mờ đi. Tiếng gầm thét yếu dần, biến thành những tiếng rên rỉ thảm thiết.

Cuối cùng, khi Tàn Pháp Cổ Đạo hoàn toàn thanh tẩy linh mạch, Ma Thần Bán Hồn rít lên một tiếng cuối cùng, một âm thanh vang vọng và thê lương đến tột cùng, như tiếng gọi của một thực thể sắp biến mất. Sau đó, nó tan biến thành vô số hạt ánh sáng đen kịt, bay lên không trung rồi hòa vào màn đêm. Tuy nhiên, một luồng tà niệm cực kỳ cổ xưa, một ý chí vặn vẹo và mạnh mẽ, không tan biến theo, mà như một mũi tên đen kịt, thoát ra khỏi đống tàn tích, bay vút về hướng Huyết Ảnh Cung, khuất dần vào màn đêm dày đặc.

Hắc Vương, mất đi nguồn sức mạnh và điểm tựa từ Ma Thần Bán Hồn, toàn thân run rẩy. Hắn cảm thấy một sự suy yếu đáng sợ ập đến, linh lực trong cơ thể dường như bị rút cạn. Hắn mất đi vẻ ngạo mạn, chỉ còn lại sự tức giận tột cùng và một nỗi sợ hãi không thể che giấu. Với một tiếng gầm yếu ớt, hắn bị Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương đánh bật ra xa, trọng thương. Thân hình đồ sộ của hắn đổ sụp xuống, hắc khí bao phủ quanh người hắn tan rã, để lộ ra những vết thương sâu hoắm. Hắn không còn khả năng chiến đấu.

Với sự hỗ trợ của một vài Ma Binh còn sót lại, những kẻ cũng đang hoảng loạn trước sự tan biến của Ma Thần, Hắc Vương vội vã rút lui vào trong màn đêm. Hắn không nói thêm một lời nào, chỉ còn lại ánh mắt đầy căm hờn và sự phẫn nộ, cùng với nỗi sợ hãi tột cùng trước sức mạnh khó lường của Lục Trường Sinh và Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn bỏ lại một cứ điểm chiến lược tan hoang, nhưng đã được giải phóng khỏi tà khí, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt bắt đầu len lỏi qua những đám mây đen, báo hiệu một bình minh mới cho Vạn Tượng Thành, dù vẫn còn nhiều vết thương chưa lành.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free