Cửu thiên linh giới - Chương 532: Hắc Ảnh Tham Thấu: Nghi Hoặc Căn Nguyên Đạo
Mặt trời vừa lên khỏi đỉnh núi, những tia nắng vàng óng ả đầu tiên đã bắt đầu len lỏi qua tầng mây mỏng, rải rác trên những mái ngói xanh rêu phong của Vạn Kiếm Sơn Trang. Một làn gió sớm mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi thanh khiết của đá núi, thoảng qua những hàng tùng bách cổ thụ, rồi lại lướt qua sân luyện kiếm, nơi tiếng hô hào của các đệ tử vẫn còn thưa thớt. Tiếng kiếm reo lanh lảnh, dẫu còn xa, vẫn đủ để tạo nên một bức tranh âm thanh sống động, hòa cùng tiếng nước suối róc rách chảy xiết từ thượng nguồn. Bầu không khí tại đây luôn mang một vẻ hào hùng, cương trực, thấm đẫm linh khí sắc bén như hàng vạn lưỡi kiếm đang tiềm tàng.
Trong một mật thất sâu bên trong Vạn Kiếm Sơn Trang, nơi ánh sáng ban mai khó lòng chạm tới, Lục Trường Sinh đang ngồi xếp bằng trên một bồ đoàn cũ kỹ. Căn mật thất được xây dựng bằng những khối đá xanh nguyên khối, kiên cố và cách âm hoàn hảo, chỉ có một khe hở nhỏ trên trần cho phép một tia sáng yếu ớt lọt vào, đủ để soi rọi không gian chừng vài trượng vuông. Vách đá lạnh lẽo, trên đó khắc vô số phù văn trấn áp, mang theo khí tức cổ xưa và tĩnh mịch. Hắn nhắm nghiền đôi mắt, dung nhan thanh tú thoáng vẻ mệt mỏi sau cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đêm qua, nhưng sâu thẳm trong thần sắc vẫn ánh lên sự kiên định. Hắn vận hành Tàn Pháp Cổ Đạo, mong muốn gột rửa hoàn toàn những tàn dư bất an, những hạt giống tuyệt vọng mà ảo cảnh của Ma Quân Huyết Ảnh đã gieo vào tâm trí mình.
Ban đầu, một sự thanh tịnh, bình yên lạ lùng bao trùm lấy hắn. Linh khí từ Tàn Pháp Cổ Đạo như dòng suối mát lành, nhẹ nhàng xoa dịu những vết xước sâu trong đạo tâm. Hắn cảm nhận được từng mạch đập của vũ trụ, từng hơi thở của linh khí Vạn Cổ Khai Thiên đang cuộn chảy. Hắn hình dung đạo tâm mình như một hồ nước phẳng lặng, gợn sóng sau cơn bão, giờ đây đang dần trở lại trạng thái tĩnh tại ban sơ. Tuyệt vọng đã qua, kiên định đã có, hắn tin rằng mình đã thực sự vượt qua.
Thế nhưng, sự bình yên ấy chẳng mấy chốc lại bị phá vỡ. Một làn sóng nghi ngờ âm thầm, nhỏ bé đến khó nhận ra, bắt đầu len lỏi. Nó không phải là một tiếng nói thô bạo, không phải là một ảo ảnh ghê rợn, mà chỉ là một ý niệm, một câu hỏi vu vơ chợt lóe lên trong tiềm thức Lục Trường Sinh.
*“Bản nguyên của Đạo… liệu có phải chỉ là một sự định nghĩa huyễn hoặc của kẻ mạnh?”* Tư tưởng đó chợt nảy sinh, không đầu không cuối, tựa như một hạt bụi vô hình bám vào linh hồn hắn. *“Trong Vạn Cổ Khai Thiên, Đạo đã từng là gì trước khi được phân định thành chính tà? Có thật sự tồn tại một ‘chân lý’ duy nhất, hay tất cả chỉ là những mảnh vỡ của một hỗn độn vô phương định hình?”*
Câu hỏi này, không giống như những cám dỗ về quyền lực hay sự cứu rỗi nhanh chóng, mà nó chạm đến tận căn nguyên của niềm tin, của sự tồn tại. Lục Trường Sinh cố gắng xua đi, nhưng nó như một bóng ma vô hình, càng xua càng bám chặt.
Rồi, một giọng nói, không phải là tiếng vang vọng của Ma Quân Huyết Ảnh mà là một tiếng thì thầm, nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng lại mang sức nặng của vạn cổ, chợt vang lên trong tâm trí hắn. Nó không đến từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong chính những suy nghĩ của hắn, như thể đó là một phần của chính hắn đang tự nghi ngờ.
*“Ngươi nói ‘tu hành vì bản thân’, nhưng bản thân ngươi là gì trong cái vũ trụ vô tận này? Một hạt cát? Một ảo ảnh? Tất cả ‘Đạo’ của ngươi, chẳng qua cũng chỉ là một mảnh vỡ của ‘hỗn độn’ Vạn Cổ Khai Thiên mà thôi.”*
Lục Trường Sinh mở mắt, đôi mắt đen láy lộ rõ vẻ bàng hoàng. Hắn vội vàng nhắm lại, cố gắng giữ vững tâm thần. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo mạnh hơn, linh khí quanh thân bắt đầu cuộn trào, phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Những pháp ấn cổ xưa trên làn da hắn dần hiện rõ, lấp lánh như tinh tú giữa đêm đen. Hắn tin rằng công pháp này, được truyền lại từ những thời đại xa xưa nhất của Vạn Cổ Khai Thiên, sẽ giúp hắn thanh lọc mọi tạp niệm.
Thế nhưng, luồng khí tức thanh tịnh ấy, vốn có thể hóa giải mọi tà khí, mọi tâm ma thông thường, giờ đây lại như gặp phải một bức tường vô hình. Nó không bị phản phệ, nhưng cũng không thể xuyên phá, không thể gột rửa tận gốc rễ cái ý niệm ngờ vực đang ăn sâu. Những giọt mồ hôi li ti bắt đầu rịn ra trên trán hắn, không phải vì sợ hãi, mà là vì một nỗi căng thẳng tột độ khi phải đối mặt với một thứ mà hắn chưa từng gặp phải: sự nghi ngờ về chính bản chất của sự thật, của Đạo.
Hắn cố gắng phân tích, vận dụng Kiếm Tâm Đạo Ý để cắt đứt những sợi tơ nghi hoặc. Kiếm Tâm của hắn sắc bén, nhưng nó lại như đang cố gắng cắt vào không khí. Cái nghi ngờ này không có hình thái, không có điểm tựa, nó cứ lơ lửng, tồn tại như một chân lý méo mó, sẵn sàng gặm nhấm niềm tin của hắn từ bên trong. Lục Trường Sinh cảm thấy một sự bất lực lạ thường, một cảm giác trống rỗng khi mọi công pháp, mọi ý chí kiên cường dường như đều trở nên vô hiệu trước câu hỏi đơn giản nhưng mang sức tàn phá khủng khiếp ấy. Hắn nhận ra, đây không phải là một ảo ảnh hay cám dỗ về quyền lực đơn thuần, đây là một cuộc chiến ở cấp độ triết lý, cấp độ của căn nguyên Đạo.
***
Thời gian trôi đi, ban trưa đã điểm. Gió bên ngoài Vạn Kiếm Sơn Trang vẫn mạnh, nhưng bầu trời đã âm u hơn, mây đen từ đâu kéo đến che khuất vầng thái dương, khiến không gian chìm vào một vẻ u ám, nặng nề. Tiếng kiếm reo và tiếng hô hào của đệ tử bên ngoài cũng thưa dần, như thể chúng cũng cảm nhận được sự bất ổn đang lan tỏa từ sâu bên trong. Mùi kim loại từ lò rèn, mùi đá núi vẫn còn đó, nhưng giờ đây lại phảng phất thêm một mùi ẩm mốc, u uẩn, tựa như có một điều gì đó đang mục ruỗng từ bên trong.
Trong mật thất, Lục Trường Sinh vẫn ngồi bất động, nhưng vẻ trầm tĩnh ban nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự giằng xé nội tâm đến tột cùng. Khuôn mặt hắn trắng bệch, đôi môi mím chặt đến mức bật máu, và những sợi gân xanh nổi rõ trên trán. Những giọt mồ hôi lạnh không ngừng tuôn rơi, thấm đẫm bộ đạo bào xám của hắn.
Nghi ngờ của Ma Quân Huyết Ảnh, giờ đây không còn là những tiếng thì thầm vu vơ, mà đã trở thành những luận điểm sắc bén, xoáy sâu vào những điểm yếu nhất trong nhận thức của Lục Trường Sinh về vũ trụ và tu hành. Hắn bắt đầu hoài nghi về ý nghĩa của sự 'kiên định' khi toàn bộ 'căn nguyên' của Vạn Cổ Khai Thiên cũng có thể là một vòng lặp vô nghĩa, một trò đùa của tạo hóa mà không hề có chân lý.
Giọng nói của Ma Quân Huyết Ảnh, giờ đây rõ ràng hơn, đầy cám dỗ và logic đến lạnh người, vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh, như một lời phán xét tối cao. *“Ngươi muốn cứu vớt chúng sinh? Nhưng chúng sinh là gì? Sinh ra, trưởng thành, chiến đấu, và rồi chết đi... một vòng lặp vô tận. Ngay cả ‘Đạo’ cũng chỉ là một sự sắp đặt. Ngươi đang chống lại điều gì? Hay chỉ là cố chấp với một ý niệm đã lỗi thời từ Vạn Cổ Khai Thiên?”*
Những lời đó như những lưỡi dao sắc bén, cắt vào từng thớ thịt trong niềm tin của Lục Trường Sinh. Hắn đã từng tin rằng tu hành là để tìm kiếm chân lý, để hiểu rõ Đạo, để sống một cuộc đời ý nghĩa. Nhưng nếu mọi thứ đều là hư vô, nếu Đạo chỉ là một khái niệm do kẻ mạnh đặt ra để cai trị kẻ yếu, thì sự kiên định của hắn có nghĩa lý gì? Những câu hỏi về sự tồn tại của 'chân lý', về 'mục đích cuối cùng của tu hành' liên tục xoáy sâu vào tâm trí hắn, làm lung lay niềm tin cốt lõi. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương mênh mông, bị cuốn vào một cơn bão dữ dội của những câu hỏi triết lý không lời đáp.
*“Không... Đạo không phải vậy...”* Lục Trường Sinh cố gắng phản bác trong nội tâm, giọng nói yếu ớt, lạc lõng giữa những lập luận hùng hồn của Ma Quân Huyết Ảnh. *“Đạo là... là gì? Nếu tất cả chỉ là hư vô, thì ta tu hành để làm gì? Ta kiên định để làm gì?”*
Hắn run rẩy, khí tức quanh thân hỗn loạn. Linh khí từ Tàn Pháp Cổ Đạo, vốn là cội nguồn của sự cân bằng và kiên định, giờ đây trở nên chập chờn, như ngọn nến trước gió. Các pháp ấn cổ xưa trên người hắn, vốn dọi sáng như những chòm sao, giờ đây mờ đi, không còn phát ra ánh sáng thanh tịnh như trước. Một luồng khí tức u ám, nặng nề bắt đầu bao trùm lấy hắn, không phải tà khí, mà là một sự tuyệt vọng sâu thẳm, một sự hoài nghi đến mức hủy diệt bản nguyên.
Hắn cắn chặt răng, cố gắng bám víu vào 'Kiếm Tâm Đạo Ý'. Hắn tập trung vào hình ảnh thanh kiếm trong tâm hải, biểu tượng của sự ngay thẳng, của ý chí không thể lay chuyển. Nhưng ngay cả Kiếm Tâm Đạo Ý, vốn vững như bàn thạch, giờ đây cũng như đang lung lay dữ dội. Thanh kiếm trong tâm hải hắn không còn sáng rực, mà trở nên mờ ảo, run rẩy, như sắp vỡ tan thành từng mảnh. Nó không thể cắt đứt được sợi dây nghi ngờ này, bởi vì sợi dây ấy không phải là vật chất, mà là một ý niệm, một câu hỏi không có lời giải đáp. Lục Trường Sinh cảm thấy đau đớn không chỉ về thể xác mà còn về tâm hồn, một nỗi đau của sự tan rã, của niềm tin đang sụp đổ.
Hắn nhớ lại lời hứa của mình: "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Nhưng giờ đây, những lời đó như trở thành một gánh nặng, một sự cố chấp vô nghĩa trong một vũ trụ rộng lớn, lạnh lẽo và vô định. Lục Trường Sinh như rơi vào một vực thẳm của sự hoài nghi, nơi mọi chân lý đều trở thành hư ảo, mọi mục đích đều trở nên trống rỗng.
***
Chiều tối buông xuống Vạn Kiếm Sơn Trang, mang theo một làn gió lạnh buốt và những đám mây đen kịt kéo đến, che phủ hoàn toàn bầu trời. Ánh sáng cuối cùng của ngày cũng tắt dần, nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm, khiến cả ngọn núi trở nên u ám và tĩnh mịch một cách bất thường. Mùi kim loại và đá núi giờ đây bị át đi bởi một cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo của không khí trước cơn mưa.
Cách mật thất của Lục Trường Sinh một khoảng, Kiếm Lão Nhân, Cổ Thư Sinh, Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo đang đứng đó, vẻ mặt mỗi người một vẻ lo lắng, sốt ruột. Từ khi Lục Trường Sinh bước vào mật thất sáng nay, một luồng khí tức bất ổn đã bắt đầu lan tỏa, ngày càng mạnh mẽ và u ám. Đó không phải là linh khí cuộn trào của một tu sĩ đang đột phá, mà là một sự dao động hỗn loạn, một nỗi thống khổ tâm linh không thể che giấu.
Kiếm Lão Nhân, với râu tóc bạc phơ và ánh mắt sắc bén như kiếm, giờ đây lại lộ rõ vẻ suy tư sâu sắc. Ông nắm chặt chuôi kiếm của mình, một thói quen cố hữu mỗi khi tâm trạng bất ổn. Giọng ông trầm khàn, mang theo sự nghiêm trọng hiếm thấy. “Đây không phải là tâm ma bình thường... Nó đang đào sâu vào căn nguyên Đạo của Trường Sinh. Huyết Ảnh đã tìm được cách vặn vẹo cả những chân lý cổ xưa nhất từ Vạn Cổ Khai Thiên.”
Cổ Thư Sinh, trong chiếc áo thư sinh cũ kỹ, vuốt chòm râu bạc, ánh mắt uyên bác của ông nhìn xa xăm về phía mật thất, như đang cố xuyên thấu qua lớp đá dày để nhìn thấy những gì đang diễn ra bên trong. “Hắn đang cố gieo rắc sự vô nghĩa của mọi sự tồn tại, của cả quá trình hình thành Đạo từ thuở sơ khai. Nếu Lục Trường Sinh hoài nghi về bản chất của Đạo, thì đạo tâm của hắn sẽ sụp đổ hoàn toàn. Đây là một loại tâm ma ‘căn nguyên’, một cấp độ tấn công hoàn toàn khác biệt.”
Mộc Thanh Y đứng thẳng người, bàn tay thanh tú đặt lên chuôi kiếm bên hông, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng ánh lên vẻ sốt ruột và lo lắng không nguôi. Nàng đã chứng kiến sự kiên định của Lục Trường Sinh qua bao sóng gió, nhưng luồng khí tức bất ổn này khiến nàng cảm thấy bất an hơn bao giờ hết. “Chúng ta... có thể làm gì để giúp hắn? Trường Sinh huynh đang phải chịu đựng điều gì?” Nàng không thể tưởng tượng được loại tâm ma nào có thể khiến một người có đạo tâm kiên cố như Lục Trường Sinh lại trở nên hỗn loạn đến vậy. Nàng tin vào "đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm" của hắn, nhưng giờ đây, ngay cả bức tường thành ấy dường như cũng đang bị lung lay bởi một thứ lực lượng vô hình mà khủng khiếp.
Tiêu Hạo, với khuôn mặt tròn và đôi mắt láu lỉnh, giờ đây chỉ còn lại sự bối rối và lo sợ. Hắn không hiểu rõ những khái niệm sâu xa về căn nguyên Đạo mà Kiếm Lão Nhân và Cổ Thư Sinh đang nói đến, nhưng hắn cảm nhận rõ ràng sự nguy hiểm đang bao trùm lấy người bằng hữu của mình. Hắn bồn chồn, thỉnh thoảng liếc nhìn những người lớn hơn, chờ đợi một lời giải đáp, một tia hy vọng. “Trường Sinh huynh... hắn sẽ ổn chứ? Hắn sẽ vượt qua được, phải không?” Giọng hắn mang theo một sự yếu ớt hiếm thấy, không còn vẻ hoạt bát thường ngày.
Kiếm Lão Nhân thở dài thêm một tiếng, tiếng thở dài như hòa vào tiếng gió lạnh. Ông biết, cuộc chiến này không phải là một trận chiến bên ngoài, mà là một cuộc chiến nội tâm, một trận chiến mà người ngoài khó lòng can thiệp trực tiếp. “Đạo tâm của Trường Sinh vốn đã được tôi luyện qua vạn kiếp, nhưng Ma Quân Huyết Ảnh lại đánh vào điểm yếu nhất: bản chất của niềm tin. Hắn đang cố gắng làm suy yếu chính Tàn Pháp Cổ Đạo, khiến nó trở nên vô nghĩa.” Lời ông nói ra, như một lời tiên tri về sự nguy hiểm mà Lục Trường Sinh đang phải đối mặt. Sự thất bại của Kiếm Tâm Đạo Ý và sự dao động của Tàn Pháp Cổ Đạo trong việc xua tan nghi ngờ cho thấy Lục Trường Sinh cần một cấp độ lĩnh ngộ mới hoặc sự hỗ trợ đặc biệt để đối phó với tâm ma cấp độ này.
Cổ Thư Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt ông lộ ra một sự lo lắng ẩn chứa. “Lịch sử là tấm gương phản chiếu tương lai, kẻ biết nhìn mới thấy. Nhưng nếu ngay cả cái nhìn vào lịch sử, vào căn nguyên của Đạo cũng bị vặn vẹo, thì tương lai sẽ ra sao? Đây là một đòn hiểm, một nỗ lực để phá hủy niềm tin vào chính Đạo, vào chính Vạn Cổ Khai Thiên.” Ông dừng lại một chút, rồi nói tiếp, như tự nhủ với chính mình. “Có lẽ, Trường Sinh cần phải tìm kiếm sâu hơn nữa, vào những tri thức cổ xưa nhất, để tìm ra lời đáp cho những câu hỏi căn nguyên này. Vết rạn trong đạo tâm của hắn cho thấy hắn sẽ phải tìm đến sự hướng dẫn chuyên sâu về Tàn Pháp Cổ Đạo để hàn gắn và củng cố lại niềm tin.”
Cả bốn người đứng đó, nhìn về phía mật thất đang chìm trong bóng tối, nơi luồng khí tức hỗn loạn vẫn không ngừng tuôn ra. Họ biết, Lục Trường Sinh đang phải đối mặt với thử thách đạo tâm lớn nhất từ trước đến nay, một thử thách không phải bằng sức mạnh hay quyền năng, mà bằng sự nghi ngờ sâu sắc, một sự hoài nghi có thể ăn mòn cả một nền tảng niềm tin vững chắc nhất. Ma Quân Huyết Ảnh, bằng sự xảo quyệt và thâm độc của mình, đã tìm ra cách để gieo rắc hạt giống hủy diệt vào tận căn nguyên của Lục Trường Sinh, vào chính triết lý "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến" của hắn. Và giờ đây, Lục Trường Sinh đang ở giữa tâm bão của sự nghi ngờ, cô độc đấu tranh để tìm lại ý nghĩa của con đường mà hắn đã chọn. Con đường tu hành, giờ đây, không chỉ là mạnh yếu, mà còn là sự sống còn của chính niềm tin vào sự tồn tại của Đạo.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.