Cửu thiên linh giới - Chương 559: Thanh Lọc Hỗn Độn: Đạo Tâm Kiến Trụ
Ánh nắng ban trưa vương vấn trên những thớ gỗ lim cổ kính, nhuộm vàng không gian Tàng Thư Lâu Cổ bằng một thứ sắc thái vừa ấm áp vừa trang nghiêm. Lục Trường Sinh đứng đó, đối diện với bức tường phủ đầy kệ sách cao ngất, nơi cất giấu vô số điển tịch trăm ngàn năm tuổi. Hắn đã lĩnh ngộ một chân lý sâu sắc, rằng sự vội vã không thể cứu vãn thế gian, mà chỉ có một đạo tâm vững như bàn thạch mới đủ sức chống đỡ mọi phong ba. Hắn hiểu, tu hành vì bản thân, củng cố nội giới, không phải là ích kỷ, mà là con đường duy nhất để có thể thực sự 'tu hành vì thiên hạ' một cách bền vững.
Sau lời nói trầm ấm, ẩn chứa sự kiên định không gì lay chuyển của Lục Trường Sinh, Cổ Thư Sinh chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt tràn đầy vẻ thấu hiểu và tán thưởng. Ông biết, cuộc đấu tranh nội tâm vừa qua đã giúp Lục Trường Sinh tiến thêm một bước dài trên đạo lộ của mình. "Chân ngộ rồi," lời đáp của ông như một lời xác nhận, một sự công nhận cho con đường độc đáo mà Lục Trường Sinh đang đi.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, rồi hắn không nói thêm lời nào. Hắn biết, lúc này đây, mọi lời nói đều trở nên thừa thãi. Sự lĩnh ngộ không thể chỉ dừng lại ở nhận thức, mà phải được tôi luyện, được củng cố trong thực tiễn. Hắn quay người lại, tìm một vị trí yên tĩnh giữa những giá sách đồ sộ, nơi linh khí có vẻ tụ hội dồi dào hơn một chút. Đó là một góc khuất, được bao bọc bởi những kệ sách cao quá đầu, tạo thành một không gian riêng tư, tách biệt khỏi thế giới bên ngoài.
Hắn ngồi xếp bằng xuống nền gỗ mát lạnh, toàn thân thả lỏng, hai tay kết ấn, nhắm mắt lại. Hắn không vội vã, không nôn nóng. Hắn đã học được rằng, mọi sự cưỡng cầu đều phản tác dụng, mọi sự cấp tốc đều ẩn chứa hiểm họa. Hắn để cho tâm trí mình lắng đọng, như mặt hồ thu phẳng lặng, phản chiếu vạn vật mà không bị vẩn đục. Hắn cảm nhận từng luồng linh khí đang nhẹ nhàng luân chuyển trong Tàng Thư Lâu Cổ, mang theo mùi giấy cũ, mực tàu, và một chút hương thảo mộc khô từ những cuốn sách đã bạc màu thời gian. Không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió lùa khẽ qua khe cửa sổ, và tiếng lật sách của Cổ Thư Sinh vọng lại từ xa xa, tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc, cổ kính.
Tàn Pháp Cổ Đạo bắt đầu vận chuyển trong cơ thể Lục Trường Sinh, không phải bằng sự ào ạt, bùng nổ, mà bằng một dòng chảy êm đềm, chậm rãi, nhưng lại vô cùng kiên cố. Mỗi vòng vận chuyển, nó không chỉ củng cố kinh mạch, mà còn thâm nhập vào sâu thẳm đạo tâm, xua đi những tạp niệm còn vương vấn, những hạt bụi hoài nghi còn sót lại sau cuộc tấn công tinh thần của Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn nhận ra, Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là công pháp phòng ngự thụ động, mà nó còn là một công cụ chủ động để thanh lọc, để tôi luyện đạo tâm, giúp duy trì sự bình tĩnh tuyệt đối trước những biến động và nỗi sợ hãi từ bên ngoài, dù cho những biến động ấy chỉ là ảo ảnh trong tâm trí.
Cổ Thư Sinh khẽ khàng lật một trang sách cổ, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lục Trường Sinh. Ông thấy rõ, dù thân thể Lục Trường Sinh bất động như một pho tượng, nhưng xung quanh hắn, linh khí đang có sự biến động vi diệu. Đó không phải là sự bùng nổ của sức mạnh, mà là sự tụ tập, sự điều hòa, một dạng năng lượng vô hình đang lan tỏa, như đang kiến tạo một thế giới riêng biệt. Cổ Thư Sinh khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một chút lo lắng nhưng sâu thẳm vẫn là sự tin tưởng. *'Đạo tâm kiên cố đến vậy sao? Hay là đang đối mặt với thử thách lớn hơn những gì ta nghĩ?'* Ông tự hỏi. Ông biết rằng, sau ảo ảnh "Vạn Cổ Khai Thiên" mà Ma Quân Huyết Ảnh đã gieo rắc, Lục Trường Sinh hẳn đang phải đối mặt với một cuộc chiến nội tâm không hề kém phần khốc liệt. Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ muốn hủy diệt thân thể, mà còn muốn nghiền nát ý chí, bẻ gãy đạo tâm của những tu sĩ chính đạo, biến họ thành những con rối vô hồn trong thế giới hỗn loạn mà hắn muốn tạo ra. Và Lục Trường Sinh, với con đường tu hành "khác thường" của mình, hiển nhiên đã trở thành mục tiêu hàng đầu.
Thời gian trôi qua, trong Tàng Thư Lâu Cổ vẫn tĩnh mịch như tờ, chỉ có âm thanh của gió và tiếng lật sách là còn tồn tại. Nhưng trong tâm trí Lục Trường Sinh, một cơn bão tố nguyên thủy đang bùng nổ.
***
Trong nội giới của Lục Trường Sinh, không gian bùng nổ với một sự hỗn loạn khôn cùng, một phản chiếu chân thực của "Vạn Cổ Khai Thiên" theo cách mà Ma Quân Huyết Ảnh đã gieo vào tâm trí hắn trong chương trước. Linh khí không còn là những dòng chảy êm đềm mà biến thành những con sóng thần cuồn cuộn, hung hãn, va đập vào nhau tạo ra những tiếng gầm rít, tiếng sấm sét dữ dội. Các nguyên tố hỗn loạn xoáy vào nhau, nổ tung, rồi lại tái sinh trong một vòng lặp hủy diệt và kiến tạo vô nghĩa. Đó không phải là sự khai thiên lập địa của một thế giới mới, mà là sự tan rã của mọi trật tự, sự trở về hư vô của vạn vật.
Những hình ảnh về sự "hủy diệt" và "vô nghĩa" mà Ma Quân Huyết Ảnh đã gieo rắc trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn thấy những ngọn núi cao chọc trời sụp đổ thành cát bụi, những dòng sông linh khí cạn kiệt, những khu rừng cổ thụ hóa thành than tro trong nháy mắt. Những sinh linh bé nhỏ, những tông môn hùng mạnh, những nền văn minh rực rỡ, tất cả đều tan biến không dấu vết, không để lại bất kỳ di sản nào ngoài sự trống rỗng. Một cảm giác vô cùng lạnh lẽo, vô cùng hư vô bao trùm lấy nội tâm hắn, như muốn nhấn chìm toàn bộ ý chí, toàn bộ sự tồn tại của hắn.
Tạp niệm bắt đầu nảy sinh, như những sợi tơ nhện mỏng manh nhưng đầy dai dẳng, bám víu vào từng góc khuất trong tâm hồn Lục Trường Sinh. *'Ý nghĩa của sự tồn tại là gì? Mọi nỗ lực kiến tạo, mọi sự phát triển, cuối cùng đều sẽ trở về hư vô. Vậy thì, ta tu hành để làm gì? Để chống lại một định luật tự nhiên của vũ trụ sao? Tất cả chỉ là vô ích... chỉ là ảo ảnh nhất thời...'* Những câu hỏi đầy nghi hoặc, đầy tuyệt vọng vang vọng trong tâm trí hắn, không ngừng xoáy sâu vào đạo tâm, tìm kiếm những vết nứt nhỏ nhất để xâm nhập.
Và rồi, một giọng nói thì thầm, ma mị nhưng đầy sức nặng, vang vọng khắp không gian hỗn loạn ấy. Đó là âm thanh của Ma Quân Huyết Ảnh, như xuyên qua thời không, xuyên qua mọi lớp phòng ngự tinh thần, trực tiếp vọng vào thức hải của Lục Trường Sinh.
*"Tất cả rồi sẽ về hư vô... Kiến tạo chỉ là ảo ảnh nhất thời... Chống cự là vô ích... Ngươi thấy đó, vạn vật đều có điểm cuối. Một khi đã kết thúc, thì tất cả đều như chưa từng tồn tại. Ngươi muốn kiến tạo một trật tự mới ư? Chỉ là tự lừa dối mình. Chỉ là kéo dài thêm một chút ảo vọng trước khi rơi vào vực thẳm của sự hủy diệt vĩnh hằng. Hãy chấp nhận đi... hãy hòa mình vào dòng chảy của hỗn loạn, ngươi sẽ thấy sự giải thoát..."*
Giọng nói ấy không mang theo sự hung ác hay đe dọa trực tiếp, mà lại là sự dụ dỗ, sự mê hoặc đầy tinh vi, đánh thẳng vào những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của một tu sĩ: nỗi sợ về sự vô nghĩa của con đường mình đang đi, nỗi sợ về sự mong manh của trật tự thế gian. Nỗi sợ hãi về sự tan rã, về sự mất mát, về cái chết – không phải của một cá thể, mà của toàn bộ một vũ trụ. Linh khí hỗn loạn càng lúc càng dữ dội, như muốn nghiền nát ý thức của Lục Trường Sinh, buộc hắn phải thừa nhận sự thật về một "kết cục không thể tránh khỏi".
Nhưng Lục Trường Sinh không hề hoảng sợ. Đạo tâm của hắn, dù đang đối mặt với thử thách chưa từng có, vẫn kiên cố đến lạ thường. Những tạp niệm có thể nảy sinh, những nỗi sợ hãi có thể trỗi dậy, nhưng chúng không thể lay chuyển bản chất kiên định của hắn. Hắn không cố gắng trấn áp chúng bằng sức mạnh, bởi hắn biết, càng trấn áp, chúng càng phản kháng mạnh mẽ hơn. Thay vào đó, hắn để cho Tàn Pháp Cổ Đạo tự động vận hành.
Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là một công pháp cường đại bùng nổ, mà là một con đường tu luyện chậm rãi, vững chắc, giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ. Lúc này, nó không phát ra linh quang chói mắt, cũng không tạo ra bất kỳ thần thông kinh thiên động địa nào. Thay vào đó, nó như một dòng suối ngầm, lặng lẽ chảy qua từng ngóc ngách trong nội giới của hắn, thấm đẫm vào từng hạt linh khí hỗn loạn, từng tạp niệm đang dấy lên.
Dưới sự dẫn dắt của Tàn Pháp Cổ Đạo, Lục Trường Sinh không cố gắng xua đuổi hay tiêu diệt những hình ảnh hỗn loạn, những tạp niệm và giọng nói mê hoặc của Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn chấp nhận chúng, như chấp nhận những con sóng dữ dội trên đại dương. Nhưng hắn không để chúng cuốn trôi mình. Hắn như một tảng đá ngầm vững chãi, đứng vững giữa dòng chảy cuồn cuộn.
Hắn bắt đầu cảm nhận được một điều kỳ diệu. Tàn Pháp Cổ Đạo, với bản chất "kiến tạo" của nó, không phải là để phá vỡ sự hỗn loạn, mà là để "kiến tạo" từ chính sự hỗn loạn đó. Các luồng linh khí cuồn cuộn, thay vì va đập và hủy diệt, giờ đây bắt đầu được thu hút, được điều hòa một cách tinh vi. Chúng xoay quanh Lục Trường Sinh, không còn là những cơn bão dữ dội, mà dần chuyển hóa thành những dòng chảy êm đềm, thanh tịnh. Màu sắc của không gian nội giới cũng thay đổi, từ những gam màu tối tăm, hỗn độn, chuyển sang những sắc thái tươi sáng, trong lành hơn, như bình minh ló dạng sau cơn bão.
Những tạp niệm, những nỗi sợ hãi về sự vô nghĩa của tồn tại, không bị xua tan một cách thô bạo. Thay vào đó, chúng như những đám sương mù dày đặc, dần dần bị ánh sáng của đạo tâm và dòng chảy thanh tịnh của Tàn Pháp Cổ Đạo xuyên thấu, rồi tan biến như chưa từng xuất hiện. Chúng không còn khả năng bám víu, không còn khả năng lung lay ý chí của Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh cảm nhận được một sự bình an sâu sắc, một "trật tự" được thiết lập từ bên trong. Đó không phải là một trật tự áp đặt từ bên ngoài, mà là một trật tự được kiến tạo từ chính bản chất của sự hỗn loạn, được tôi luyện qua sự đối mặt và thấu hiểu. Nội giới của hắn, vốn từng bị lung lay bởi ảo ảnh hủy diệt, giờ đây trở nên vững chắc như bàn thạch, một pháo đài bất khả xâm phạm của đạo tâm. Hắn không còn nghe thấy giọng thì thầm của Ma Quân Huyết Ảnh, hoặc nếu có, thì nó cũng chỉ nh�� tiếng gió thoảng qua, không còn khả năng gây ảnh hưởng.
Hắn biết, đây chính là chân lý của Tàn Pháp Cổ Đạo. Nó không trao cho hắn sức mạnh hủy thiên diệt địa, nhưng nó ban cho hắn khả năng kiến tạo một nội giới vững vàng, một đạo tâm không gì có thể lay chuyển. Hắn đã hiểu rõ hơn về mối quan hệ giữa "kiến tạo" và "hủy diệt". Hủy diệt là bản chất của vũ trụ, nhưng kiến tạo cũng vậy. Và điều quan trọng nhất, là kiến tạo từ bên trong, kiến tạo một trật tự cho chính mình, để rồi có thể đối mặt với mọi hỗn loạn bên ngoài.
Trong sâu thẳm tâm trí, Lục Trường Sinh tự nhủ: *'Đạo không nằm ở sự hủy diệt hay kiến tạo bên ngoài, mà ở sự kiên định của nội giới... Kiến tạo từ trong hỗn độn, đó mới là chân đạo của ta.'*
Hắn đã không còn nghi ngờ về con đường mình đã chọn. Tàn Pháp Cổ Đạo đã chứng minh giá trị của nó, không chỉ là công pháp phòng ngự, mà là một phương pháp tôi luyện đạo tâm chủ động, biến nguy nan thành cơ hội để củng cố nội lực. Sự bình tĩnh và đạo tâm kiên cố mới này sẽ không chỉ là tấm khiên bảo vệ hắn, mà còn là ngọn hải đăng cho những ai đang lạc lối trong bão tố. Hắn hình dung, một ngày nào đó, hắn sẽ không chỉ kiến tạo nội giới của mình, mà còn có thể áp dụng nguyên lý này ra bên ngoài, tác động lên môi trường, lên những người xung quanh, giúp họ tìm lại trật tự trong hỗn loạn.
Khi Lục Trường Sinh từ từ mở mắt, ánh sáng ban trưa trong Tàng Thư Lâu Cổ dường như trở nên rõ ràng và trong trẻo hơn. Hắn cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, tinh thần sảng khoái, như vừa trải qua một giấc mộng dài và sâu sắc. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây không chỉ trầm tĩnh, mà còn ẩn chứa một tia sáng minh triết, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về vạn vật.
Cổ Thư Sinh, vẫn ngồi ở vị trí cũ, khẽ đặt cuốn sách xuống. Ông nhìn thấy sự thay đổi rõ rệt trong khí chất của Lục Trường Sinh. Một sự vững chãi, một sự thanh tịnh mà ngay cả những tu sĩ lão luyện cũng khó lòng đạt được. Ông biết, Lục Trường Sinh đã không chỉ vượt qua một thử thách tinh thần, mà còn khai mở một tầng lĩnh ngộ mới về Tàn Pháp Cổ Đạo. Khả năng "kiến tạo" và "thanh lọc" của công pháp này đã trở thành chìa khóa quan trọng để Lục Trường Sinh đối phó với những đòn tấn công tinh thần và ma đạo cấp cao của Ma Quân Huyết Ảnh trong tương lai.
Lục Trường Sinh đứng dậy, động tác vẫn nhẹ nhàng, không một chút vội vã. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời xanh thẳm trải dài vô tận, những đám mây trắng lững lờ trôi, như một bức tranh tĩnh lặng, trái ngược hoàn toàn với cơn bão tố vừa diễn ra trong nội giới của hắn. Hắn biết, bên ngoài kia, Ma Quân Huyết Ảnh vẫn đang gieo rắc nỗi kinh hoàng, đại thế vẫn đang biến động dữ dội. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về "người phá vỡ cục diện" vẫn còn đó, và Lục Trường Sinh, với đạo tâm ngày càng kiên cố của mình, đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thử thách. Hắn đã kiến tạo được trật tự cho riêng mình, và giờ đây, hắn có thể bắt đầu nhìn nhận cách để kiến tạo trật tự cho thế gian. Con đường của hắn, dù vẫn còn dài và đầy chông gai, nhưng giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.