Cửu thiên linh giới - Chương 592: Ma Thần Hỗn Loạn: Đòn Tuyệt Vọng Cuối Cùng
Sự căm hờn, nỗi sỉ nhục cùng cực đã hoàn toàn nhấn chìm lý trí cuối cùng còn sót lại của Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn không còn là kẻ thâm trầm toan tính, cũng chẳng còn là Ma Quân uy vũ từng khiến Tam Giới phải run sợ. Giờ đây, đứng trước ánh mắt thấu triệt, bình thản của Lục Trường Sinh, hắn chỉ còn là một sinh linh bé nhỏ bị phơi bày, một tàn niệm yếu ớt đang cố chấp bấu víu vào chút quyền năng tà ác cuối cùng. Lời gầm gừ yếu ớt thốt ra từ cổ họng khô khốc của hắn, nhưng lại mang theo sức nặng của vạn năm oán hận, của sự tuyệt vọng đến tột cùng: "Ngươi... ngươi dám... phơi bày ta! Ta sẽ nghiền nát ngươi!"
Cơ thể gầy gò, hốc hác của Ma Quân Huyết Ảnh run rẩy bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì một luồng năng lượng tà ác khổng lồ đang bị cưỡng ép bùng nổ từ sâu thẳm bản nguyên suy kiệt của hắn. Những vết nứt cổ xưa trên da thịt xanh xao của hắn bỗng chốc tỏa ra thứ ánh sáng đỏ ngầu, như những mạch máu bị vỡ tung dưới lớp da. Tà khí đen kịt, mang theo mùi máu tanh nồng nặc và lưu huỳnh gay gắt, cuồn cuộn trào ra từ mỗi kẽ nứt, từ mỗi lỗ chân lông, biến Ma Quân từ một hình hài vật lý thành một xoáy nước tà khí hỗn loạn. Huyết Ảnh Cung, vốn đã tàn tạ, giờ đây càng không thể chịu nổi áp lực khủng khiếp này. Tường đá nứt toác, trần nhà đổ sập, những tàn tích của pháp trận phòng ngự cuối cùng cũng vỡ vụn thành cát bụi. Tiếng đá đổ ầm ầm hòa lẫn với tiếng gió hú thê lương, tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Không gian xung quanh Ma Quân Huyết Ảnh bắt đầu vặn vẹo, méo mó, như một tấm gương bị bóp méo bởi lực lượng vô hình.
Huyết Ma Đao, thứ pháp khí đã từng là biểu tượng cho quyền năng và sự tàn bạo của hắn, không còn nằm trong tay Ma Quân Huyết Ảnh nữa. Nó bỗng chốc hóa thành một dòng huyết quang dữ dội, không ngừng xoáy tròn quanh cơ thể hắn, như một con mãng xà khổng lồ bằng máu tươi. Dòng huyết quang ấy không ngừng nuốt chửng tà khí đang tuôn trào, hấp thụ cả những linh hồn oán hận thoát ra từ các khe nứt cổ xưa trong Huyết Ảnh Cung, khiến nó càng lúc càng trở nên đỏ rực, cuồng bạo. Dần dần, Huyết Ma Đao không còn là một thanh đao, mà là một phần không thể tách rời của Ma Quân, hòa nhập vào khối tà khí hỗn loạn đang bành trướng.
"Ngươi... Ngươi đã hủy hoại tất cả! Ngươi sẽ phải trả giá! Ta sẽ nuốt chửng Đạo của ngươi, nuốt chửng cả thế giới này!" Giọng nói của Ma Quân Huyết Ảnh không còn trầm thấp khàn khàn, mà biến thành một tiếng gào thét chói tai, vang vọng khắp Huyết Ảnh Cung, mang theo sự điên loạn của một kẻ đã đánh mất tất cả. Từ trong khối tà khí đen kịt đang cuồn cuộn, đôi mắt đỏ ngầu đã nhạt màu của hắn bỗng chốc bùng lên một lần nữa, nhưng giờ đây chúng không còn là ánh mắt của sự uy hiếp, mà là ánh mắt của một con thú bị thương, bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng liều chết. Những đường nét gương mặt gầy gò của hắn thoáng hiện ra giữa dòng tà khí, méo mó vì căm phẫn, rồi lại biến mất, như một ảo ảnh ma quái.
Khối tà khí không ngừng bành trướng, nuốt chửng những tàn tích cuối cùng của Huyết Ảnh Cung. Những mảnh đá vụn, những cột trụ đổ nát, thậm chí cả không khí xung quanh cũng bị hút vào bên trong, tan biến không còn dấu vết. Từ một hình hài con người, Ma Quân Huyết Ảnh đã biến thành một thực thể khổng lồ, vô định hình, một xoáy nước đen kịt cuồn cuộn, phát ra những tia sét đỏ máu và xanh lục ma quái. Đây không còn là Ma Quân Huyết Ảnh mà Lục Trường Sinh từng đối mặt, đây là "Ma Thần Hỗn Loạn", một hóa thân của sự tuyệt vọng và hủy diệt, một cỗ máy nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Mùi máu tanh và tử khí giờ đây nồng nặc đến mức nghẹt thở, hòa lẫn với một thứ mùi ẩm mục, ghê tởm, như mùi của sự mục ruỗng từ vạn năm về trước được đánh thức.
Giữa cơn đại hồng thủy tà khí ấy, Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, thân hình thanh tú, đơn bạc nhưng vững như bàn thạch. Đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh, không một chút biểu cảm sợ hãi hay dao động. Hắn không hề né tránh, cũng không hề tấn công. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát, như một người đứng bên bờ vực thẳm của vũ trụ, chứng kiến sự hình thành và hủy diệt của một tinh vân. Hắn cảm nhận được sự điên loạn, sự tuyệt vọng đang cuộn trào trong thực thể Ma Thần Hỗn Loạn kia. Đó là sự phẫn nộ của một kẻ bị giam cầm, bị kìm hãm qua hàng vạn năm, rồi lại bị phơi bày sự yếu đuối ngay khi tưởng chừng có thể thoát ra. Cơn phẫn nộ ấy, sau khi không thể bóp méo đạo tâm của Lục Trường Sinh, giờ đây quay trở lại thiêu đốt chính bản thân nó, đẩy Ma Quân vào một con đường không lối thoát, một sự biến đổi thành hình thái nguyên thủy nhất của tà ác – sự hỗn loạn và thôn phệ.
Lục Trường Sinh khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng nhưng lại mang theo sức nặng của sự thấu hiểu. Hắn đã thấy quá nhiều kẻ bị dục vọng và nỗi sợ hãi nuốt chửng, biến thành những hình hài méo mó, đáng thương. Ma Quân Huyết Ảnh cũng không ngoại lệ. Kẻ này, có lẽ từ lâu đã không còn là một cá thể sống, mà chỉ là một tàn niệm, một sự phong ấn bị phá vỡ, một cơn ác mộng cổ xưa đang cố gắng tái sinh. Sự yếu đuối mà hắn che giấu, sự phẫn nộ mà hắn nuôi dưỡng, giờ đây đã trở thành ngọn lửa thiêu rụi chính hắn, biến hắn thành một thực thể chỉ biết hủy diệt. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," Lục Trường Sinh thầm nhủ. "Ngươi chọn con đường hủy diệt, ta chọn con đường kiên định." Hắn không phán xét, không căm ghét, chỉ có sự điềm tĩnh đối diện. Đạo của hắn không phải là tiêu diệt, mà là thấu hiểu và vững bền. Và giờ đây, đạo của hắn sẽ đối mặt với sự hỗn loạn tột cùng này.
Ma Thần Hỗn Loạn đã hoàn toàn hình thành, một khối vật chất và năng lượng tà ác không định hình, cao lớn đến mức chạm nóc Huyết Ảnh Cung, dù trần nhà đã sập. Những đôi mắt đỏ ngầu, những gương mặt méo mó, đau khổ thoáng hiện lên rồi biến mất trong khối tà khí cuồn cuộn, như những linh hồn bị nuốt chửng đang gào thét trong câm lặng. Tiếng gầm rú của Ma Quân Huyết Ảnh giờ đây đã biến thành một âm thanh hỗn độn, bao gồm tiếng hú của gió, tiếng rít của linh hồn, và một thứ âm thanh xé toạc màng nhĩ, như thể không gian đang bị xé nát. Nó lao thẳng vào Lục Trường Sinh, không chút do dự, không chút suy nghĩ, chỉ còn bản năng nguyên thủy của sự thôn phệ.
Cơn thịnh nộ tuyệt vọng của Ma Thần Hỗn Loạn quét qua, không gian xung quanh Lục Trường Sinh bắt đầu vặn vẹo dữ dội. Những mảnh vỡ của Huyết Ảnh Cung, những viên đá lớn, những cột trụ còn sót lại, khi chạm vào rìa của khối tà khí hỗn loạn kia, lập tức bị kéo căng ra, biến dạng, rồi bị nghiền nát thành hư vô, không để lại một hạt bụi. Một trường lực thôn phệ khổng lồ, vô hình nhưng mạnh mẽ đến kinh hoàng, bao trùm lấy Lục Trường Sinh, cố gắng xé toạc hắn, nuốt chửng hắn, biến hắn thành một phần của sự hỗn loạn vô tận. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương xen lẫn hơi nóng bỏng của ma khí bao trùm lấy hắn, như hàng vạn luồng năng lượng đối nghịch đang giằng xé cơ thể và linh hồn.
Lục Trường Sinh đứng yên, không lùi một bước. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai phi thường. Đôi mắt đen láy vẫn trầm tư, điềm tĩnh, không hề nao núng trước cảnh tượng hủy diệt trước mặt. Bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn khẽ lay động trong dòng tà khí cuồn cuộn, nhưng thân thể hắn lại như một tảng đá vĩnh cửu giữa dòng nước lũ. Từng tấc da thịt, từng thớ gân cốt của hắn, dù không có vẻ gì là hùng vĩ, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức thanh tịnh, bình hòa, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn đang ập tới.
Từ bản nguyên của Lục Trường Sinh, một vầng sáng trắng tinh khiết, vàng nhạt, từ từ lan tỏa ra, không rực rỡ chói chang, mà ôn hòa và kiên định, như ánh nến nhỏ giữa bão tố, nhưng lại không thể bị dập tắt. Đó là ánh sáng của "Vạn Thể Quy Nhất", của đạo tâm vững như bàn thạch mà hắn vừa đạt được. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển trong cơ thể hắn, không phải để tạo ra sức mạnh tấn công hủy diệt, mà là để củng cố sự phòng ngự, sự kiên định, và sự thấu triệt. Luồng năng lượng thanh tịnh này tạo thành một vòng bảo hộ vô hình quanh Lục Trường Sinh, không phải một lá chắn cứng nhắc, mà là một trường lực mềm mại, linh hoạt, hóa giải và đẩy lùi những luồng tà khí thôn phệ đang lao tới.
Hắn khẽ nâng tay, không phải để xuất chiêu, mà là để giữ vững "Chân Ngã", giữ vững bản thể và đạo tâm của mình trước sự ăn mòn của Ma Thần. Mỗi hơi thở của hắn đều ổn định, đều hòa hợp với thiên địa, dù xung quanh đang là một biển tà khí hỗn loạn. Hắn không cần phải chiến đấu theo cách thông thường, hắn cần phải "đứng vững". Sự tồn tại của hắn, sự kiên định của đạo tâm hắn, chính là sự đối lập gay gắt nhất với bản chất thôn phệ của Ma Thần Hỗn Loạn.
"Bản nguyên của sự hỗn loạn... nhưng không thể thôn phệ được Đạo chân chính," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm khảm. Hắn hiểu rằng, sức mạnh của Ma Thần Hỗn Loạn tuy khủng khiếp, nhưng lại ẩn chứa sự bất ổn cố hữu. Một sức mạnh không có đạo tâm làm nền tảng, không có sự cân bằng và thấu triệt, dù có hủy diệt đến đâu, cuối cùng cũng sẽ tự sụp đổ. Nó giống như một ngọn lửa bùng lên dữ dội nhưng lại thiếu nhiên liệu, sẽ nhanh chóng tàn lụi. Ngược lại, Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, tuy không mang lại sức mạnh bùng nổ, nhưng lại là một dòng chảy trường tồn, vững bền, có thể hóa giải vạn pháp, chống lại vạn kiếp.
Ánh sáng đạo tâm của Lục Trường Sinh, tuy nhỏ bé giữa biển tà khí, nhưng lại trở thành một ngọn hải đăng duy nhất, một điểm tựa kiên cố giữa bóng tối vô tận. Mùi hương thanh tịnh, dịu nhẹ từ cơ thể hắn lan tỏa, dù yếu ớt, nhưng lại đủ để xua đi một phần mùi hôi thối của tử khí và lưu huỳnh xung quanh, như một lời khẳng định về sự sống, về sự tồn tại bền vững. Trường lực thôn phệ của Ma Thần Hỗn Loạn ập đến, va chạm với vòng bảo hộ thanh tịnh của Lục Trường Sinh, tạo ra một sự im lặng kỳ lạ, một điểm tĩnh lặng tuyệt đối ngay giữa tâm bão hủy diệt. Không có tiếng nổ lớn, không có tiếng va đập long trời lở đất, chỉ có sự giằng co vô hình giữa hai thái cực: sự hỗn loạn và sự kiên định, sự thôn phệ và sự tồn tại.
Ma Thần Hỗn Loạn gầm lên một tiếng không rõ ràng, như một sự phẫn nộ trước sự bất lực. Nó không thể nuốt chửng được Lục Trường Sinh. Cơ thể vô định hình của nó co giật dữ dội, những gương mặt đau khổ trong nó càng lúc càng hiện rõ, rồi lại bị tà khí nhấn chìm. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đôi mắt bình thản, như thể hắn đã nhìn thấy viễn cảnh này từ rất lâu. Hắn không chiến đấu để giành chiến thắng, hắn chiến đấu để "tồn tại", để "giữ vững". Đây không chỉ là một cuộc chiến của sức mạnh, mà là một cuộc chiến của Đạo, của ý chí. Và trong cuộc chiến này, con đường tu hành của hắn, con đường của sự kiên định và thấu triệt, sẽ là ngọn hải đăng hy vọng, không chỉ cho riêng hắn, mà cho cả Cửu Thiên Linh Giới đang chìm trong đại thế biến động.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.