Cửu thiên linh giới - Chương 594: Đạo Tâm Trấn Thế: Thanh Tẩy Huyết Ảnh
Trong tĩnh mịch hỗn loạn của U Minh Cổ Địa, nơi từng là Huyết Ảnh Cung nay chỉ còn là những mảnh vỡ trôi nổi trong dòng xoáy tà khí, một cuộc chiến của Đạo đang diễn ra, vượt xa mọi định nghĩa thông thường về sức mạnh và quyền năng. Ma Thần Hỗn Loạn, khối năng lượng đen đỏ khổng lồ, vẫn đang gào thét, cuồn cuộn như một cơn thịnh nộ nguyên thủy của vũ trụ. Thân hình vặn vẹo của nó, được tạo thành từ vô số oán linh và tà khí cuồng bạo, không ngừng vươn những xúc tu như roi quật, cố gắng siết chặt, nuốt chửng một điểm sáng duy nhất trong bóng tối vô tận: Lục Trường Sinh.
Tiếng gió hú ghê rợn vẫn còn vương vấn đâu đó, hòa cùng tiếng xương cốt va chạm lách cách từ những mảnh tàn tích Huyết Ảnh Cung chưa kịp tan biến hoàn toàn. Thi thoảng, tiếng kêu thét thảm thiết của những vong hồn bị giam cầm trong khối Ma Thần vang vọng, đầy sự thống khổ và tuyệt vọng, như một bản giao hưởng kinh hoàng của địa ngục. Mùi tử khí, mùi ẩm mốc sâu lắng của cổ địa, mùi lưu huỳnh nồng gắt từ tà khí, và cả mùi kim loại gỉ sét từ những pháp khí bị phá hủy, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí đặc quánh, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Sương mù đen kịt vẫn bao phủ không gian, khiến tầm nhìn trở nên hạn chế, nhưng trong phạm vi vài trượng quanh Lục Trường Sinh, màn sương ấy đã bị đẩy lùi, nhường chỗ cho một quầng sáng thanh tịnh, như một ốc đảo yên bình giữa biển cả bão tố. Mưa axit nhẹ vẫn lất phất rơi, nhưng khi chạm vào quầng sáng đó liền hóa thành những giọt nước trong vắt, không còn sức ăn mòn.
Ma Quân Huyết Ảnh, từ sâu thẳm bên trong khối Ma Thần Hỗn Loạn, phát ra một tiếng gầm gừ pha lẫn sự kinh hãi tột độ: "Không thể nào! Ngươi... ngươi là cái gì? Ngươi không thể cản được ta!" Giọng nói khàn khàn, trầm thấp của hắn giờ đây không còn sự tự tin cuồng ngạo mà chất chứa một nỗi sợ hãi nguyên thủy, như thể hắn đang đối diện với một thứ gì đó nằm ngoài mọi định luật mà hắn từng biết. Hắn là hiện thân của sự hỗn loạn, của tà ác, của dục vọng không đáy, nhưng trước mặt Lục Trường Sinh, tất cả những bản năng nguyên thủy ấy dường như trở nên vô dụng.
Lục Trường Sinh đứng đó, thân hình không cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên một sự dẻo dai khó tả, tựa như một cây tùng bách đứng vững giữa phong ba. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt đen láy thăm thẳm không chút gợn sóng, phản chiếu ánh sáng trắng ngà của Đạo Tâm mà hắn đang phát ra. Bộ đạo bào vải thô màu xám, đơn giản, không hoa văn, nhưng lại sạch sẽ, chỉnh tề một cách lạ thường, như thể không hề bị ảnh hưởng bởi trận chiến kinh thiên động địa xung quanh. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ đưa hai tay lên, kết một thủ ấn cổ xưa, chậm rãi và ung dung.
Khi thủ ấn hoàn thành, một luồng ánh sáng thanh tịnh bùng nổ mạnh mẽ hơn từ thân thể hắn. Đó không phải là ánh sáng chói lòa, rực rỡ đến mức làm lóa mắt, mà là một ánh sáng ôn hòa, trong suốt, mang theo sắc thái trắng ngà hoặc vàng nhạt, bao bọc lấy hắn thành một lá chắn hình cầu kiên cố. Lá chắn này không chỉ đơn thuần là phòng ngự; nó phản chiếu và làm suy yếu từng luồng tà lực ăn mòn mà Ma Thần Hỗn Loạn phóng thích. Mỗi khi một xúc tu đen đỏ như lưỡi rắn lao tới, chạm vào lá chắn, nó không hề tạo ra tiếng nổ long trời lở đất, mà chỉ là một tiếng rít nhỏ, như thể tà khí đang bị thiêu đốt hoặc bị đóng băng ngay lập tức. Sau đó, những xúc tu ấy co giật dữ dội, màu đen đỏ u ám dần nhạt đi, sự hung hãn tan biến, trước khi chúng bị bật ngược trở lại, mang theo một phần sức mạnh đã bị suy yếu.
Ma Thần Hỗn Loạn gầm lên, cố gắng siết chặt vòng vây hơn nữa. Hàng ngàn, hàng vạn luồng tà lực như những mũi tên độc, những con dao găm vô hình, không ngừng đâm xuyên vào lá chắn. Tuy nhiên, mỗi đòn tấn công đều như đá ném vào biển rộng, không thể lay chuyển được sự kiên cố của Lục Trường Sinh. Khí tức thôn phệ vạn vật mà Ma Thần Hỗn Loạn mang theo, thứ khí tức từng khiến cả một giới vực phải run sợ, giờ đây dường như đang bị một lực lượng vô hình kìm hãm, không thể phát huy hết uy lực của nó. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, thân như bàn thạch, Đạo Tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn không hề cố gắng phản công hay tấn công lại, chỉ duy trì sự phòng ngự và thanh tẩy một cách tĩnh lặng, nhưng vô cùng hiệu quả. Đây không phải là một sự đối đầu của sức mạnh đối chọi, mà là một sự đối đầu của bản chất, của Đạo.
Ma Quân Huyết Ảnh, bị giam cầm trong hình thái Ma Thần hỗn loạn, cảm thấy từng thớ thịt, từng sợi tà khí trong cơ thể mình đang bị bào mòn một cách chậm rãi nhưng không thể ngăn cản. Sự hỗn loạn mà hắn tạo ra, vốn là sức mạnh của hắn, giờ đây lại trở thành điểm yếu chí mạng khi đối diện với sự thuần khiết tuyệt đối. Hắn không thể hiểu được, một phàm nhân với linh căn tạp, lại có thể đạt đến cảnh giới Đạo Tâm mà ngay cả những cường giả cổ xưa nhất cũng khó lòng chạm tới. Sự tức giận của hắn biến thành nỗi tuyệt vọng, nỗi tuyệt vọng biến thành sự hoảng loạn. Hắn không thể chấp nhận rằng con đường tà đạo mà hắn đã dốc cả đời để theo đuổi, con đường mà hắn tin là sẽ dẫn đến sự thống trị Cửu Thiên Linh Giới, lại bị hóa giải bởi một thứ sức mạnh nhẹ nhàng, không hề mang theo chút sát khí nào.
Mưa axit bên ngoài lá chắn càng lúc càng yếu đi, những tiếng hú của gió cũng dịu bớt, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đáng sợ. Chỉ còn lại tiếng gầm gừ ngày càng yếu ớt của Ma Thần Hỗn Loạn và tiếng rít nhẹ của tà khí khi chúng bị Đạo Tâm của Lục Trường Sinh thanh lọc. Ánh sáng từ Lục Trường Sinh không chỉ đẩy lùi bóng tối, mà còn mang theo một cảm giác ấm áp lạ thường, một sự đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo chết chóc của U Minh Cổ Địa. Hắn không chỉ là một tu sĩ, mà giờ đây, trong khoảnh khắc này, hắn là một ngọn hải đăng thực sự, đứng vững giữa biển cả bão tố của thời đại, chiếu rọi ánh sáng hy vọng vào những nơi tăm tối nhất.
Lục Trường Sinh chậm rãi nhắm mắt lại. Hành động này không phải là dấu hiệu của sự mệt mỏi hay lơ là, mà là sự tập trung cao độ vào nội tại, vào dòng chảy của Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận chuyển trong cơ thể hắn. Hắn không cần nhìn, bởi vì hắn đang cảm nhận, đang thấu hiểu. Đạo Tâm của hắn, "Vạn Thể Quy Nhất," không chỉ là một phương pháp phòng ngự thụ động, mà nó đã trở thành một quy luật tự nhiên, một nguyên lý nguyên thủy, tương tự như những gì đã tồn tại từ thời Vạn Cổ Khai Thiên, khi vạn vật mới hình thành và chưa bị phân hóa bởi thiện ác hay tà chính.
Trong tâm trí hắn, không có sự đối kháng hay chiến đấu. Chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của năng lượng. Hắn thầm nghĩ, giọng trầm ổn, vang vọng trong tâm thức mình: *“Đạo không phân thiện ác, chỉ phân thuận nghịch. Tà lực cũng là một loại năng lượng, chỉ là bị bóp méo. Quy về nguyên bản, tự sẽ không còn hủy diệt.”* Đây không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, mà là một triết lý sống, một con đường tu hành mà hắn đã kiên định theo đuổi suốt bao năm qua. Hắn đã từng nghe Kiếm Lão Nhân và Cổ Thư Sinh khai sáng về ý nghĩa của tu hành, về việc không chỉ tìm kiếm sức mạnh mà còn là tìm kiếm sự thật, tìm kiếm bản nguyên của vạn vật. Giờ đây, hắn đang áp dụng những lời dạy ấy, không phải bằng lời nói, mà bằng chính hành động của mình.
Các luồng tà khí từ Ma Thần Hỗn Loạn vẫn không ngừng va đập vào lá chắn Đạo Tâm của Lục Trường Sinh. Tuy nhiên, chúng không còn tan biến ngay lập tức như trước, mà chậm rãi chuyển hóa. Màu sắc đen đỏ u ám của chúng dần nhạt đi, trở nên xám xịt, rồi cuối cùng là một màu trắng trong suốt, như làn khói vô hại. Sự hung bạo, tính chất ăn mòn của chúng biến mất, thay vào đó là một sự yên bình lạ thường. Không có tiếng nổ lớn, không có tiếng rít gào, chỉ có một tiếng "xì xèo" nhẹ nhàng, như tiếng nước sôi bốc hơi, hoặc như một linh hồn cuối cùng cũng tìm được sự siêu thoát. Không khí xung quanh Lục Trường Sinh, vốn đã trong lành hơn, giờ đây càng trở nên thanh khiết, mang theo một mùi hương nhẹ nhàng của Đạo, một mùi hương không thuộc về thế tục nhưng lại vô cùng gần gũi với bản nguyên của vạn vật.
Lục Trường Sinh từ từ đưa một tay ra, lòng bàn tay hướng thẳng về phía khối Ma Thần Hỗn Loạn đang cuồng loạn. Động tác của hắn không hề mang theo chút sát khí hay ý định tấn công nào. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển trong cơ thể hắn, không phải để phóng thích một chiêu thức hủy diệt, mà để "dẫn dắt." Các tia tà lực từ Ma Thần Hỗn Loạn, vốn đang cố gắng tấn công, đột nhiên như bị một lực lượng vô hình kéo về phía bàn tay hắn. Chúng không còn chống cự, không còn giãy giụa, mà ngoan ngoãn chảy vào vòng bảo hộ Đạo Tâm của Lục Trường Sinh. Khi đi qua lá chắn ấy, chúng mất đi toàn bộ sự hung hãn, sự cuồng bạo, trở nên hiền hòa, yếu ớt, như một làn khói trắng mong manh, không còn khả năng gây hại.
Đây không phải là một sự hấp thụ hay thôn phệ, mà là một sự chuyển hóa, một sự "chỉnh sửa" tận gốc bản chất của năng lượng. Tà lực, vốn là sự bóp méo của linh khí, giờ đây được Tàn Pháp Cổ Đạo dẫn dắt trở về trạng thái nguyên bản, trở thành một loại năng lượng thuần túy nhưng không còn mang theo bất kỳ thuộc tính hủy diệt nào. Quá trình này diễn ra một cách chậm rãi nhưng không thể ngăn cản, như một dòng sông chảy về biển lớn, như một quy luật tự nhiên không thể đảo ngược.
Ma Quân Huyết Ảnh, từ trong khối Ma Thần Hỗn Loạn, cảm nhận được điều này một cách rõ ràng nhất. Hắn cảm thấy sức mạnh của mình đang bị rút cạn, không phải bởi một đòn tấn công vật lý, mà bởi một sự thanh tẩy từ bên trong, một sự biến đổi bản chất của chính linh hồn hắn. Sự bất an trong lòng hắn ngày càng lớn, biến thành nỗi hoảng sợ tột độ. Hắn đã từng nghĩ rằng mình là hiện thân của sự hỗn loạn, là kẻ bất khả chiến bại, nhưng giờ đây, hắn đang đối diện với một thứ sức mạnh hoàn toàn đối lập, một sức mạnh không cố gắng hủy diệt hắn mà cố gắng "khôi phục" hắn, và điều đó còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Mưa axit đã ho��n toàn biến mất trong phạm vi ảnh hưởng của Lục Trường Sinh, sương mù đen cũng mỏng đi rất nhiều, không khí không còn ngột ngạt mà trở nên thoáng đãng, dễ chịu một cách lạ thường. Dù bầu trời vẫn u ám và cảnh vật xung quanh vẫn mang vẻ hoang tàn, nhưng trong không gian nhỏ bé này, một sự sống, một sự thanh tịnh đang dần hồi sinh. Đây là sức mạnh của Đạo Tâm, sức mạnh của sự kiên định vào con đường mình đã chọn, không bị lay chuyển bởi ngoại cảnh, không bị ô nhiễm bởi dục vọng.
Một tiếng gầm rú đau đớn, kinh hãi đến tột cùng xé toang không gian, vang vọng từ khối Ma Thần Hỗn Loạn. Đó không còn là tiếng gầm của một kẻ cuồng ngạo, mà là tiếng kêu thảm thiết của một sinh vật đang đứng trước bờ vực của sự tan rã. "Không... không thể! Sao có thể... Đạo của ta... bị ngươi... thanh tẩy?!" Giọng nói của Ma Quân Huyết Ảnh trở nên yếu ớt, run rẩy, đầy sự hoảng sợ và không thể tin được. Hắn không thể chấp nhận rằng thứ sức mạnh nguyên thủy của tà đạo, thứ mà hắn đã dày công tu luyện, lại bị một phàm nhân như Lục Trường Sinh "chỉnh sửa" chứ không phải bị phá hủy.
Thân thể khổng lồ của Ma Thần Hỗn Loạn bắt đầu co rút nhanh chóng, không còn giữ được vẻ hung hãn như ban đầu. Các xúc tu đen đỏ co giật dữ dội, không còn sự sắc bén, sự quyết liệt, mà chỉ là sự giãy giụa vô vọng của một con thú bị mắc kẹt. Những mảnh tà khí bị thanh lọc thoát ra khỏi nó không còn là làn khói đen kịt, mà là những làn khói trắng mong manh, bay lơ lửng trong không trung, rồi tan biến vào hư vô như những hạt bụi cuối cùng cũng tìm được sự an nghỉ. Mỗi khi một mảnh tà khí được thanh tẩy, cơ thể Ma Thần Hỗn Loạn lại co lại một chút, yếu ớt hơn một chút. Nó không thể hiểu tại sao sức mạnh của mình, thứ sức mạnh của sự hỗn loạn và thôn phệ, lại bị biến thành những làn sóng năng lượng vô hại, không còn khả năng uy hiếp.
Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây không còn vẻ trầm tư đơn thuần, mà ánh lên một sự thấu triệt sâu sắc về bản nguyên của vạn vật. Ánh nhìn của hắn không hề biểu lộ sự hả hê hay chiến thắng, chỉ có sự bình thản và kiên định đến lạ. Đạo Tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, không một chút dao động, không một chút gợn sóng. Hắn đứng đó, thân hình đơn bạc nhưng sừng sững như một ngọn núi cổ kính, vững chãi trước mọi phong ba bão táp.
Không khí trong phạm vi vài chục trượng xung quanh Lục Trường Sinh đã thanh sạch hơn đáng kể. Dù vẫn còn một chút lạnh lẽo cố hữu của U Minh Cổ Địa, nhưng cảm giác chết chóc, ngột ngạt đã hoàn toàn biến mất. Ánh sáng Đạo Tâm của Lục Trường Sinh tiếp tục chiếu sáng, đẩy lùi bóng tối, tạo ra một vùng không gian trong lành, tinh khiết, như một biểu tượng của sự sống và trật tự giữa tàn tích của sự hỗn loạn. Hắn không chỉ hóa giải đòn tấn công chí mạng của Ma Quân Huyết Ảnh, mà còn chuyển hóa nó, biến tà lực hủy diệt thành một làn sóng năng lượng yếu ớt, không còn khả năng gây hại.
Sự suy yếu nghiêm trọng của Ma Quân Huyết Ảnh báo hiệu rằng hắn sẽ không thể duy trì hình thái Ma Thần Hỗn Loạn lâu hơn nữa, và một thất bại toàn diện đang chờ đợi hắn. Khả năng "thanh tẩy" và "chuyển hóa" tà lực của Lục Trường Sinh cho thấy Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là công pháp phòng ngự mà còn có sức mạnh thay đổi bản chất của năng lượng, mở ra tiềm năng mới cho Lục Trường Sinh trong việc đối phó với tà đạo. Ánh sáng Đạo Tâm của Lục Trường Sinh tỏa sáng giữa biển tà khí, củng cố hình ảnh hắn là "ngọn hải đăng hy vọng" cho toàn bộ tu sĩ, chuẩn bị cho ảnh hưởng sâu rộng của hắn lên Cửu Thiên Linh Giới.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, giữa sự tan rã của Ma Thần Hỗn Loạn và sự tỏa sáng của Đạo Tâm, Lục Trường Sinh là hiện thân của sự kiên định, là minh chứng sống động cho con đường tu hành khác biệt của hắn. Hắn không tìm kiếm sự cường đại bằng cách thôn phệ hay hủy diệt, mà bằng cách thấu hiểu và chuyển hóa, bằng cách giữ vững bản tâm giữa đại thế biến thiên. Con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Và giờ đây, con đường ấy đã hóa giải được đòn tấn công kinh hoàng nhất của Ma Quân Huyết Ảnh, biến hắn trở thành một trụ cột tinh thần, một biểu tượng của sự kiên định và hy vọng giữa thời kỳ hỗn loạn, một ngọn hải đăng thực sự đang soi rọi cho toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.