Cửu thiên linh giới - Chương 624: Huyết Đồ Chiếu Ảnh: Vết Thương Liên Minh
Sự tĩnh lặng bao trùm Thiên Đô Thành sau lời chiêm nghiệm sâu sắc của Lục Trường Sinh, chỉ là một khoảnh khắc ngưng đọng mong manh trước giông bão. Nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng vẫn còn lẩn khuất trong ánh mắt của Vạn Pháp Tông Chủ cùng Thanh Liên Nữ Đế, nhưng đã được thay thế bằng một tia sáng của sự giác ngộ, một hạt giống quyết tâm vừa nảy mầm. Họ chưa kịp củng cố lại đạo tâm, chưa kịp chuyển hóa nỗi sợ thành ý chí, thì một cơn ác mộng khác đã ập đến, chứng minh cho lời cảnh báo của Lục Trường Sinh về cái giá phải trả cho sự chần chừ.
***
Đêm khuya, Liệt Hỏa Môn chìm trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ có ánh lửa bập bùng từ các lò luyện khí soi sáng những con đường đá cuội, cùng tiếng búa đập chan chát đều đặn từ những thợ rèn cần mẫn. Hương lưu huỳnh và kim loại nóng chảy hòa quyện vào không khí, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của tông môn chuyên về Hỏa thuộc tính. Linh khí hỏa diễm nồng đậm, cuồn cuộn như những con rồng lửa vô hình, bảo vệ và nuôi dưỡng môn phái. Các đệ tử, dù là tu luyện hay canh gác, đều mang trong mình ngọn lửa nhiệt huyết, tin tưởng vào sự kiên cố của pháp trận phòng ngự và sức mạnh của linh mạch Hỏa thuộc tính, thứ đã được tổ sư khai phá và trấn giữ qua hàng ngàn năm.
Nhưng sự tự mãn ấy, chính là kẽ hở chí mạng.
Từ sâu thẳm lòng đất, một luồng ma khí âm u, lạnh lẽo như băng giá nghìn năm, bắt đầu len lỏi. Nó không phải là sự xâm nhập trực diện, mà là một sự bóp méo, một sự ăn mòn từ bên trong. Các linh mạch Hỏa thuộc tính, vốn là nguồn sống của Liệt Hỏa Môn, dưới tác động của ma khí cổ quái, dần dần trở nên hỗn loạn, cuồng bạo. Năng lượng hỏa diễm không còn được kiểm soát, biến thành những dòng dung nham nóng chảy, sôi sục dưới lòng đất, chực chờ phá tung mọi thứ.
Phía xa, trên một ngọn đồi đá cằn cỗi, Ma Quân Huyết Ảnh ẩn mình trong bộ áo choàng đen rộng thùng thình, hòa mình vào bóng đêm. Đôi mắt đỏ ngầu như máu của hắn ánh lên sự thỏa mãn tột độ, chiếu rọi khung cảnh hỗn loạn đang diễn ra bên dưới. Gương mặt gầy gò, xương xẩu, đầy những vết sẹo hoặc hoa văn xăm trổ kỳ dị của hắn nhếch lên một nụ cười ghê rợn. Hắn giơ đôi tay dài, móng tay sắc nhọn như vuốt quỷ lên không trung, như đang thưởng thức bản giao hưởng của sự hủy diệt. Hắn đã lợi dụng những tàn tích của một trận pháp cổ xưa bị phong ấn dưới Liệt Hỏa Môn, thứ đã bị ma khí của hắn đánh thức, để biến chính linh mạch của tông môn này thành vũ khí chống lại họ. Đây là một đòn đánh vừa tàn độc, vừa xảo quyệt, phơi bày sự hiểu biết sâu sắc của hắn về những bí mật ẩn giấu trong Cửu Thiên Linh Giới.
“Giết sạch, không tha một ai! Cho chúng thấy hậu quả của sự yếu hèn!”
Giọng nói trầm thấp, khàn khàn của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng vang lên, chứa đầy sự lạnh lẽo và uy hiếp. Hắn, toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, khuôn mặt độc ác, tay cầm vũ khí hình răng nanh sắc bén, dẫn đầu một đội quân Ma Binh hung hãn tràn vào cổng chính. Đôi mắt đỏ ngầu của Ma Binh lóe lên vẻ khát máu, chúng gầm gừ như dã thú đói mồi, lao vào các kiến trúc của Liệt Hỏa Môn như thủy triều vỡ bờ.
Các pháp trận phòng ngự, vốn được coi là bất khả xâm phạm, giờ đây lại tự tan rã hoặc biến chất bởi ma khí. Thay vì ngăn chặn, chúng lại trở thành những cái bẫy chết người, khiến những đệ tử đang liều mình chống trả bị nhấn chìm trong những luồng hỏa độc cuồng loạn. Tiếng la hét kinh hoàng vang vọng khắp tông môn, hòa cùng tiếng gầm rú của Ma Binh, tiếng bùng nổ của những kiến trúc đá bị nung chảy, và tiếng kêu thảm thiết của những sinh linh đang bị ngọn lửa thiêu đốt.
“Không… linh mạch bị bóp méo! Khí tức hỏa độc… Aaa!” Một đệ tử Liệt Hỏa Môn gào thét trong tuyệt vọng, cơ thể bị bao phủ bởi ngọn lửa xanh lè của ma hỏa, linh khí Hỏa thuộc tính của chính hắn phản phệ, thiêu cháy nội phủ. Hắn ngã xuống, đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn bầu trời đêm đang bị nhuộm đỏ bởi ánh lửa và khói đen cuồn cuộn.
“Cứu mạng! Nhanh trốn đi!” Một tiếng kêu thảm thiết khác vang lên, nhưng đã quá muộn. Ma Binh đã bao vây khắp nơi, chúng không cho ai một đường thoát. Vũ khí thô sơ của chúng va chạm với linh khí hộ thân của đệ tử chính đạo, tạo ra những âm thanh chói tai. Mỗi cú vung tay của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đều mang theo uy lực kinh hoàng, chém đổ cả những đệ tử có tu vi khá.
Mùi khói khét lẹt, mùi thịt cháy, và mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa khắp không gian. Không khí trở nên nóng bức, ngột ngạt đến khó thở, không phải chỉ vì ngọn lửa cuồng bạo, mà còn vì sự bủa vây của ma khí. Các lò luyện khí, vốn là niềm kiêu hãnh của tông môn, giờ đây như những miệng núi lửa nhỏ, phun trào dung nham nóng chảy, nhấn chìm mọi thứ. Những đệ tử Liệt Hỏa Môn chống cự trong vô vọng, nhưng chỉ làm chậm đi cái kết cục bi thảm. Một cảnh tượng tàn khốc, đẫm máu diễn ra, không khác gì địa ngục trần gian. Từ xa, Ma Quân Huyết Ảnh vẫn đứng đó, đôi môi khô khốc nở nụ cười, như một vị thần của sự hủy diệt, thưởng thức thành quả của sự xảo quyệt và tàn bạo. Hắn biết rằng, đòn đánh này không chỉ nhằm vào Liệt Hỏa Môn, mà còn là một lời cảnh cáo đanh thép gửi tới toàn bộ chính đạo, một vết dao chí mạng khoét sâu vào niềm tin và sự đoàn kết mong manh của họ.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu rọi Thiên Đô Thành, vẽ nên một bức tranh yên bình đến lạ lùng, tương phản hoàn toàn với cơn ác mộng vừa diễn ra. Trong phòng họp liên minh tại Thiên Đô Thành, không khí vẫn còn nặng nề, u ám sau một đêm dài tranh luận không đi đến hồi kết. Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế, cùng các vị lãnh đạo khác, vẫn còn chìm trong vòng xoáy của những nỗi ngờ vực cũ kỹ và sự do dự cố hữu. Dù lời của Lục Trường Sinh đã gieo mầm vào tâm trí họ, nhưng để phá vỡ những bức tường định kiến hàng ngàn năm đâu phải là chuyện một sớm một chiều.
Bất chợt, cánh cửa phòng họp bật mở mạnh, phá tan sự tĩnh lặng. Tiêu Hạo xông vào, gương mặt y tái mét như tờ giấy, mái tóc đen cắt ngắn giờ rũ rượi, bám đầy bụi bẩn và ám khói. Đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ chỉ còn sự hoảng hốt và bi thương. Y thở dốc, ngực phập phồng, gần như không thể thốt nên lời.
“Liệt Hỏa Môn… đã bị hủy diệt hoàn toàn! Đêm qua… Ma Quân Huyết Ảnh đã ra tay… tàn độc hơn gấp vạn lần chúng ta tưởng!”
Lời nói của Tiêu Hạo như tiếng sấm nổ vang trời, đánh thẳng vào tâm trí mỗi người có mặt. Cả căn phòng như nín thở. Vạn Pháp Tông Chủ, người vẫn còn ngồi trầm ngâm, giật mình đứng bật dậy. Bàn tay ông đập mạnh xuống mặt bàn ngọc, phát ra một tiếng động chói tai.
“Cái gì? Không thể nào! Liệt Hỏa Môn tuy nhỏ nhưng phòng ngự kiên cố… Linh mạch Hỏa thuộc tính của họ được trấn giữ bởi pháp trận cổ xưa… Làm sao có thể… bị hủy diệt hoàn toàn trong một đêm?” Giọng ông run rẩy, xen lẫn sự kinh ngạc và hoài nghi. Ông không thể tin nổi vào tai mình.
Thanh Liên Nữ Đế, gương mặt thanh tú giờ trắng bệch, tay cầm phất trần siết chặt đến mức các đốt ngón tay trở nên trắng bợt. Đôi mắt phượng của nàng mở to, tràn đầy vẻ kinh hoàng và phẫn nộ.
“Huyết Ảnh… hắn dám! Hắn dám lợi dụng sự chia rẽ của chúng ta để giáng đòn chí mạng! Đây là báo ứng cho sự chần chừ… cho sự do dự của chúng ta!” Giọng nàng run rẩy, nhưng mỗi lời thốt ra đều mang theo sự căm phẫn tột độ. Nàng chợt nhận ra, những lời của Lục Trường Sinh không phải là lời cảnh báo suông, mà là một lời tiên tri nghiệt ngã.
Tiêu Hạo, cố gắng lấy lại hơi, đưa ra một mảnh ngọc giản đã nứt toác, bên trong chứa đựng những hình ảnh ghi lại cảnh tượng tàn khốc của Liệt Hỏa Môn. Ánh lửa đỏ rực, khói đen cuồn cuộn bao phủ một vùng trời, những kiến trúc đổ nát, những thi thể nằm la liệt trên nền đá nóng chảy. Mùi khói và máu tanh dường như vẫn còn vương vấn trên mảnh ngọc giản, tấn công khứu giác và thị giác của những người chứng kiến.
“Ma Quân Huyết Ảnh đã… đã lợi dụng chính linh mạch Hỏa thuộc tính của Liệt Hỏa Môn để phá hủy họ từ bên trong, biến các pháp trận phòng ngự thành trận đồ hủy diệt. Hắn còn để lại lời tuyên bố…” Tiêu Hạo ngừng lại, nuốt khan, “Rằng đây là bài học cho những kẻ dám chống lại hắn, cho những kẻ còn ôm giữ ảo tưởng về sự đoàn kết yếu ớt.”
Mộc Thanh Y, đứng bên cạnh Lục Trường Sinh, siết chặt tay, ánh mắt phượng rực lửa phẫn nộ. Nàng cảm thấy một cơn đau nhói trong lồng ngực, không chỉ vì sự mất mát của Liệt Hỏa Môn, mà còn vì sự hối hận sâu sắc.
“Chúng ta đã quá chậm trễ… quá do dự! Đây là cái giá phải trả! Cái giá của sự nghi kỵ và tranh giành vô nghĩa!” Giọng nàng dứt khoát, nhưng ẩn chứa nỗi đau tột cùng. “Không thể chần chừ thêm nữa! Chúng ta phải đoàn kết lại, bằng mọi giá!”
Bạch Ngưng Sương, vẻ mặt vốn thanh tao giờ đây đầy vẻ kinh hoàng và đau buồn. Đôi mắt long lanh như sương mai của nàng ngấn lệ, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự quyết liệt chưa từng có. Nàng nhìn những hình ảnh tàn khốc trên ngọc giản, cảm thấy nỗi đau của hàng ngàn sinh linh vô tội. Nàng không nói gì, nhưng cái siết tay chặt đến trắng bợt và ánh mắt kiên định đã nói lên tất cả.
Không khí trong phòng họp trở nên hỗn loạn. Những tiếng chất vấn vang lên, những lời tự trách, những tiếng đập bàn phẫn nộ. Các vị lãnh đạo chính đạo nhìn nhau, trong ánh mắt mỗi người đều hiện rõ sự kinh hoàng, sự hối hận và một nỗi sợ hãi mới. Họ nhận ra sai lầm chết người của mình, nhận ra rằng sự chần chừ đã phải trả giá bằng máu và nước mắt. Cái "hàng rào vô hình" của sự nghi kỵ lịch sử đã bị phá vỡ không phải bởi lời nói, mà bởi bằng chứng đẫm máu, bởi sự tàn khốc không thể chối cãi của Ma Quân Huyết Ảnh.
Tất cả ánh mắt, cuối cùng, đều đổ dồn về Lục Trường Sinh, người vẫn đứng đó, điềm tĩnh lạ thường giữa cơn bão cảm xúc. Hắn không nói gì, nhưng sự hiện diện của hắn, như một ngọn hải đăng giữa biển cuồng nộ, lại mang đến một cảm giác an lòng kỳ lạ.
***
Rời khỏi phòng họp ngột ngạt, Lục Trường Sinh không theo dòng người đang hối hả bàn bạc kế sách, cũng không ở lại để lắng nghe những lời tự trách và quyết tâm muộn màng. Hắn lặng lẽ tìm đến một góc yên tĩnh trong Thiên Đô Thành, một khoảng không gian thanh tịnh bên cạnh một hồ nước trong vắt, nơi những cành liễu rủ bóng, khẽ đưa mình trong làn gió chiều.
Ánh nắng chiều tà nhuộm vàng cả cảnh vật, tạo nên một khung cảnh bình yên đến nao lòng, tương phản sâu sắc với cảnh tượng hủy diệt và nỗi đau đang giày vò tâm can những người khác. Lục Trường Sinh ngồi xuống một tảng đá phẳng, nhắm mắt lại. Hắn không cần nhìn, cũng không cần nghe. Hắn cảm nhận được.
Làn sóng oán hận, sợ hãi, căm phẫn và đau buồn từ Liệt Hỏa Môn vừa bị hủy diệt như những luồng khí đen tối, cuộn xoáy trong không khí, len lỏi vào từng ngóc ngách của Thiên Đô Thành. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của những linh hồn vừa mất đi sinh mệnh, sự phẫn nộ của những kẻ còn sống sót, và gánh nặng tội lỗi đang đè nặng lên vai Vạn Pháp Tông Chủ cùng Thanh Liên Nữ Đế.
Đó là một bản giao hưởng của sự đau khổ, một bằng chứng sống động cho cái giá của sự chia rẽ. Nhưng trong sự hỗn loạn đó, Lục Trường Sinh vẫn giữ vững đạo tâm của mình, bình thản như mặt hồ không một gợn sóng. Sự điềm tĩnh của hắn không phải là vô cảm, mà là sự kiên định vào con đường mà hắn đã chọn, một đạo tâm đã được tôi luyện qua vô vàn thử thách, đủ sức đứng vững trước bất kỳ biến cố nào mà không bị cuốn trôi.
Hắn hít thở sâu, điều hòa linh khí trong cơ thể, để từng tế bào được thanh tẩy khỏi những tạp niệm tiêu cực. Hắn không tìm cách xua đuổi những cảm xúc đó, mà đón nhận chúng, thấu hiểu chúng, rồi để chúng trôi qua. Bởi vì hắn biết, những cảm xúc này, nếu không được kiểm soát, sẽ trở thành ngọn lửa thiêu rụi chính họ. Nhưng nếu được dẫn dắt đúng cách, chúng sẽ là ngọn đuốc soi đường, là động lực mạnh mẽ nhất để chống lại tà ác.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt đen láy như vực sâu, phản chiếu hình ảnh mặt hồ tĩnh lặng. Đúng lúc đó, Mộc Thanh Y bước đến, dáng người thanh thoát nhưng bước chân có phần nặng nề. Nàng đã tìm thấy hắn, người mà nàng biết sẽ luôn giữ được sự thanh tịnh giữa mọi biến động. Khuôn mặt nàng vẫn còn vương nét đau buồn và phẫn nộ, nhưng đôi mắt đã ánh lên sự quyết tâm.
“Sư huynh…” Nàng khẽ gọi, giọng nói mang theo chút mỏi mệt. “Liệt Hỏa Môn… Cớ sự sao lại thành ra thế này?”
Lục Trường Sinh nhìn nàng, ánh mắt bình thản nhưng sâu thẳm. Hắn không trả lời trực tiếp, mà chậm rãi nói, giọng điệu từ tốn, súc tích: “Nỗi sợ hãi và phẫn nộ… sẽ là ngọn lửa thiêu rụi hoặc là ngọn đuốc dẫn đường. Quan trọng là cách họ nắm giữ nó. Đạo lý của ta… cần phải vững vàng hơn bao giờ hết.”
Hắn dừng lại, nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần ngả màu đỏ cam của hoàng hôn. “Sự đoàn kết không thể đến từ ép buộc, mà phải từ sự giác ngộ. Có lẽ, đây chính là cái giá phải trả cho sự giác ngộ đó. Một cái giá quá đắt, nhưng có khi lại là điều cần thiết để họ thực sự thấu hiểu.”
Mộc Thanh Y lặng lẽ đứng bên cạnh hắn, lắng nghe từng lời. Nàng biết, hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều chứa đựng triết lý sâu xa. Nàng cảm thấy nỗi đau trong lòng vơi đi phần nào, thay vào đó là một sự bình tâm lạ lùng. Hắn không đưa ra giải pháp cụ thể, không hứa hẹn chiến thắng, nhưng lời nói của hắn lại mang đến một niềm tin kiên cố vào 'đạo' mà họ đang theo đuổi.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại một lần nữa, hít một hơi thật sâu. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Liệt Hỏa Môn bị hủy diệt dần thay thế bằng hình ảnh một liên minh vững chắc hơn, được xây dựng trên nền tảng của sự mất mát và giác ngộ. Hắn biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không ngừng lại. Hắn sẽ tiếp tục tấn công vào những điểm yếu của chính đạo, đẩy nhanh tiến độ chiến tranh và khiến tình hình trở nên khốc liệt hơn. Tổn thất này sẽ là động lực mạnh mẽ, buộc các thế lực chính đạo phải từ bỏ hoàn toàn ngờ vực và hình thành liên minh một cách cấp tốc. Sự tàn bạo của Ma Quân Huyết Ảnh trong vụ việc này sẽ củng cố quyết tâm chiến đấu của Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương, khiến họ trở nên kiên cường hơn. Và hắn, Lục Trường Sinh, sẽ phải thể hiện vai trò "người phá vỡ cục diện" bằng cách đưa ra định hướng sau sự kiện chấn động này, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và đạo lý. Con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng đạo tâm hắn, vẫn vững như bàn thạch.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.