Cửu thiên linh giới - Chương 648: Lời Thề Ngàn Năm: Long Tộc Quy Minh
Không gian trong Điện Thủy Long chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách và tiếng Long Ngâm vọng lại từ xa xăm, tựa như hơi thở của đại dương bao la đang thủ thỉ những câu chuyện cổ xưa. Ánh sáng xanh ngọc và vàng kim huyền ảo từ những viên ngọc trai khổng lồ vẫn chiếu rọi, soi sáng khuôn mặt trầm tư của Long Tộc Thái Tử và vẻ điềm tĩnh của Lục Trường Sinh. Đêm đã qua đi, mang theo sự tĩnh lặng của những vì sao và sự trăn trở không ngừng trong tâm khảm vị Thái Tử trẻ tuổi.
Khi tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua tầng nước sâu thẳm, nhuộm một màu xanh biếc lên Điện Thủy Long, Long Tộc Thái Tử vẫn ngồi bất động trên bảo tọa. Vẻ trầm tư trên gương mặt hắn không hề vơi bớt, nhưng đôi mắt vàng kim sâu thẳm giờ đây đã ánh lên một tia sáng khác lạ, không còn là sự kiêu hãnh cố chấp hay thách thức ban đầu, mà là sự dằn vặt nội tâm, là sự cân nhắc cẩn trọng đến tột cùng. Linh khí Long Nguyên cuồn cuộn quanh người hắn, lúc thì ngưng đọng như băng, lúc lại cuộn chảy như dòng thủy triều, phản ánh sự giao tranh dữ dội bên trong. Hắn hít sâu một hơi, mùi nước biển trong lành, hòa quyện với hương rêu phong cổ kính và Long Nguyên nồng đậm, tràn vào lồng ngực, giúp hắn lấy lại sự bình tĩnh cần thiết.
Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương đứng cạnh Lục Trường Sinh, cả đêm qua họ cũng không hề chợp mắt. Mộc Thanh Y, với dáng người thanh thoát, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây cũng ẩn chứa vẻ mệt mỏi nhưng không kém phần kiên định. Nàng nhìn Long Tộc Thái Tử, rồi lại nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng tràn ngập sự căng thẳng và một chút hy vọng mong manh. Bạch Ngưng Sương, trong bộ bạch y tinh khiết, mái tóc trắng bạc tự nhiên buông xõa, gương mặt thanh tao nhưng đôi mắt long lanh như sương mai cũng không giấu được sự lo âu. Nàng nắm chặt thanh kiếm băng giá bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, tựa như cố gắng giữ vững tâm trí mình.
Các Long Tộc Trưởng Lão, râu tóc bạc phơ, ánh mắt tinh anh nhưng đầy vẻ lo âu, cũng đã tề tựu đông đủ. Họ không ngừng trao đổi ánh mắt, thỉnh thoảng lại thì thầm với nhau bằng những âm thanh trầm đục như tiếng sóng biển, biểu lộ sự bất an sâu sắc. Họ đại diện cho truyền thống ngàn năm, cho sự kiêu hãnh đã ăn sâu vào huyết mạch Long Tộc, và họ biết rằng quyết định sắp tới của Thái Tử sẽ lay chuyển tất cả. Áp lực vô hình từ Long Uy của Thái Tử, dù không cố ý, vẫn đè nặng lên không gian, khiến không khí càng thêm ngột ngạt.
Cuối cùng, Long Tộc Thái Tử chậm rãi mở lời, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một sự nặng nề khó tả.
“Đêm qua, những lời của Lục Trường Sinh… đã khiến ta suy nghĩ rất nhiều.” Hắn nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, ánh mắt như muốn xuyên thấu tận cùng. “Ta đã sống trong sự kiêu hãnh của Long Tộc từ khi sinh ra, tin rằng sự cô lập chính là cách tốt nhất để bảo vệ chủng tộc ta, để gìn giữ sự thuần khiết của huyết mạch rồng. Nhưng giờ đây, ta nhận ra… có lẽ, sự cô lập ngàn năm của Long Tộc, không phải là sự bảo vệ, mà là một gánh nặng… một xiềng xích vô hình đang trói buộc chúng ta khỏi dòng chảy của thiên địa.”
Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, dáng người không cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ điềm tĩnh đến lạ thường. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Hắn biết, thời điểm này, mọi lời nói đều là thừa thãi. Sự im lặng của hắn không phải là lạnh nhạt, mà là sự tôn trọng đối với cuộc đấu tranh nội tâm của Long Tộc Thái Tử, để hắn tự mình chiêm nghiệm và tìm ra câu trả lời. Ánh mắt thâm thúy của Lục Trường Sinh dường như đang nhìn thấu mọi ngóc ngách trong tâm hồn Long Tộc Thái Tử, chứng kiến sự giằng xé giữa truyền thống và trách nhiệm.
Một vị Long Tộc Trưởng Lão lớn tuổi, râu bạc phơ như rễ san hô cổ thụ, bước ra khỏi hàng, cất giọng khàn khàn đầy lo lắng.
“Thái Tử điện hạ, xin hãy suy nghĩ kỹ! Ân oán với nhân tộc không dễ dàng bỏ qua, và việc gia nhập liên minh có thể đẩy Long Tộc vào hiểm cảnh! Chúng ta đã trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, chính vì sự tự cường và không can dự vào nhân quả của phàm trần mà Long Tộc mới có thể trường tồn đến ngày nay. Huyết chiến ngàn năm với Ma Tộc, Long Tộc chúng ta cũng chưa bao giờ cần đến sự giúp đỡ của bất kỳ chủng tộc nào khác!”
Những lời của Trưởng Lão như một gáo nước lạnh tạt vào bầu không khí căng thẳng, nhưng cũng phản ánh rõ ràng nỗi sợ hãi và định kiến đã ăn sâu vào tâm trí các Long Tộc. Một số Trưởng Lão khác cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt họ vẫn còn vương vấn sự hoài nghi và cảnh giác. Họ nhìn về phía Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương với vẻ không thiện cảm, như thể sự hiện diện của hai vị nhân tộc này đã mang đến tai họa.
“Đúng vậy thưa Thái Tử!” Một vị Trưởng Lão khác tiếp lời, giọng nói có phần gay gắt hơn. “Long Tộc ta kiêu hãnh, không bao giờ cúi đầu trước bất kỳ thế lực nào. Việc liên minh với nhân tộc, chẳng khác nào tự hạ thấp thân phận, tự mình dấn thân vào vũng lầy tranh chấp mà bọn họ gây ra. Ma Quân Huyết Ảnh dù đáng sợ, nhưng cũng là mối họa của nhân tộc trước. Long Tộc ta ẩn mình trong bí cảnh, dựa vào sức mạnh của Long Uy, liệu có thế lực nào dám xâm phạm?”
Long Tộc Thái Tử đưa tay ra hiệu cho các Trưởng Lão im lặng. Hắn nhắm mắt lại, một hồi lâu sau mới mở ra, ánh mắt vàng kim sắc bén như kiếm quang, quét qua từng gương mặt Trưởng Lão.
“Các vị Trưởng Lão nói đúng, Long Tộc ta kiêu hãnh, Long Tộc ta tự cường. Nhưng kiêu hãnh không có nghĩa là mù quáng, tự cường không có nghĩa là ích kỷ. Lục Trường Sinh đã nói… ‘Sông khô cạn, biển cũng cạn. Đất nứt nẻ, trời cũng nứt nẻ.’ Liệu các vị có tin rằng, khi Cửu Thiên Linh Giới này biến thành một vực sâu vô tận, khi Ma Đạo lan tràn khắp nơi, Long Tộc ta có thể an toàn ẩn mình trong cái gọi là ‘bí cảnh’ này hay không?” Giọng hắn trầm xuống, nhưng lại mang một sự kiên quyết không thể lay chuyển.
“Tổ tiên Long Tộc đã từng làm điều đó, không phải vì nhân tộc, không phải vì bất kỳ chủng tộc nào khác, mà vì đại đạo, vì chính sự tồn vong của Long Tộc và Cửu Thiên Linh Giới. Đó là sự kiêu hãnh chân chính nhất, là đạo nghĩa cao cả nhất.” Hắn lặp lại lời Lục Trường Sinh đã nói, từng chữ như gõ vào tâm can, không chỉ của các Trưởng Lão mà còn của chính hắn. “Ta đã suy nghĩ rất nhiều về lời này. Sự kiêu hãnh của Long Tộc là trường tồn, là bất diệt, nhưng nếu không còn thiên địa để tồn tại, thì kiêu hãnh ấy có ý nghĩa gì? Nếu chúng ta chỉ lo giữ lấy cái gọi là ‘thuần khiết’ của mình, mà bỏ mặc Cửu Thiên Linh Giới chìm vào bóng tối, thì đó là kiêu hãnh hay là sự hèn nhát?”
Ánh mắt hắn dời khỏi các Trưởng Lão, lại một lần nữa dừng lại trên Lục Trường Sinh. Có lẽ, trong lịch sử Long Tộc, chưa từng có một nhân tộc nào có thể khiến một vị Long Tộc Thái Tử phải chiêm nghiệm sâu sắc đến vậy. Hắn biết, quyết định này sẽ vấp phải sự phản đối mạnh mẽ từ một bộ phận trong tộc, nhưng hắn cũng biết, đây là con đường duy nhất để Long Tộc thực sự tồn tại và phát triển trong đại thế biến động này. Hắn không muốn trở thành vị Thái Tử đã nhìn Long Tộc chìm vào diệt vong vì cố chấp giữ lấy những định kiến đã lỗi thời.
Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương nín thở, mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề. Họ nhìn thấy sự đấu tranh trong ánh mắt của Long Tộc Thái Tử, và họ hy vọng. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đôi mắt trầm tĩnh như hồ sâu không đáy, không hề có bất kỳ sự thúc giục hay ép buộc nào. Hắn chỉ đơn thuần là một người quan sát, một người gieo hạt giống của đạo lý vào tâm trí kẻ khác.
Long Tộc Thái Tử đứng phắt dậy khỏi bảo tọa, một luồng Long Uy mạnh mẽ hơn gấp bội lần đột nhiên bùng phát, quét ngang qua toàn bộ Điện Thủy Long. Không khí ẩm ướt bỗng trở nên đặc quánh, các Trưởng Lão Long Tộc không ai bảo ai đều khẽ run rẩy, cúi đầu thấp hơn. Ngay cả Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương cũng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, nhưng họ vẫn kiên cường đứng vững, không hề lùi bước. Ánh mắt vàng kim của Long Tộc Thái Tử giờ đây không còn sự dao động, mà thay vào đó là một sự kiên định sắt đá, là quyết tâm đã được tôi luyện qua một đêm dài chiêm nghiệm.
Linh khí Long Nguyên trong Điện Thủy Long bỗng trở nên cuồn cuộn, như những dòng thủy triều ngầm đang trỗi dậy, báo hiệu một sự kiện trọng đại sắp xảy ra. Tiếng Long Ngâm từ xa xăm giờ đây không còn mơ hồ mà trở nên rõ ràng và hùng vĩ hơn, tựa như đang hưởng ứng quyết định của vị Thái Tử.
“Ta, Long Tộc Thái Tử, phụng mệnh tổ tiên, gánh vác trách nhiệm bảo vệ tộc nhân, bảo vệ Cửu Thiên Linh Giới!” Giọng hắn vang vọng khắp Điện Thủy Long, mỗi chữ đều mang theo Long Uy cuồn cuộn, như sấm rền từ đáy biển sâu. Hắn giơ cao Long Tộc quyền trượng, một pháp khí cổ xưa được truyền từ đời này sang đời khác, tượng trưng cho quyền lực tối thượng của Long Tộc. Quyền trượng được làm từ xương rồng hóa thạch, trên đỉnh khảm một viên Long Châu xanh biếc, lúc này bùng lên ánh sáng rực rỡ, chiếu sáng cả đại điện. Ánh sáng xanh ngọc ấy hòa quyện với ánh vàng kim, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, tráng lệ đến kinh ngạc.
“Ta tuyên bố: Từ giờ phút này, Long Tộc sẽ gác lại ân oán ngàn năm với nhân tộc, từ bỏ sự cô lập, gia nhập Liên Minh Chính Đạo!” Hắn nói, ánh mắt kiên định nhìn về phía Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương. “Long Tộc ta, sẽ cùng chung sức chống lại Ma Quân Huyết Ảnh, bảo vệ đại đạo của thiên địa, bảo vệ sự tồn vong của Cửu Thiên Linh Giới!”
Một luồng Long Uy cực lớn từ người Long Tộc Thái Tử bùng nổ, quét qua mọi ngóc ngách của Điện Thủy Long, tựa như lời thề của hắn đã được thiên địa chứng giám. Ánh sáng xanh ngọc từ Long Châu trên quyền trượng càng lúc càng mạnh mẽ, soi rõ từng vẻ mặt. Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương không giấu được vẻ nhẹ nhõm và vui mừng tột độ. Nàng Mộc Thanh Y khẽ thở phào, đôi mắt phượng ánh lên tia hy vọng rạng rỡ, bàn tay nắm chặt thanh kiếm bên hông cũng dần nới lỏng. Bạch Ngưng Sương mỉm cười thanh khiết, nỗi lo âu trong đôi mắt long lanh như sương mai tan biến, thay vào đó là sự hài lòng và tin tưởng tuyệt đối vào quyết định của Long Tộc Thái Tử.
Các Long Tộc Trưởng Lão dù còn vài người chưa hoàn toàn đồng tình, nhưng trước Long Uy và quyết tâm không thể lay chuyển của Thái Tử, họ cũng không dám phản đối thêm. Họ đồng loạt cúi đầu, chấp thuận quyết định trọng đại này. Dù trong lòng vẫn còn những mối nghi ngại về việc dấn thân vào cuộc chiến của nhân tộc và những hệ lụy lịch sử, nhưng họ hiểu rằng, Thái Tử đã nhìn thấy một con đường mà họ chưa từng dám nghĩ tới, một con đường vì đại cục, vì sự tồn vong chân chính của Long Tộc.
“Long Tộc ta, không bao giờ cúi đầu trước tà ác!” Long Tộc Thái Tử cất tiếng, câu nói đặc trưng của hắn vang vọng khắp điện, khẳng định ý chí kiên cường và bất khuất của một trong những chủng tộc hùng mạnh nhất Cửu Thiên Linh Giới.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên khóe môi. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt đã chứa đựng sự tán thưởng và một chút kỳ vọng. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, và giờ đây, hắn đã thấy một hạt mầm của sự thay đổi nảy mầm trong lòng kiêu hãnh của Long Tộc. Việc Long Tộc gia nhập Liên Minh không chỉ là thêm một thế lực mạnh mẽ, mà còn là một biểu tượng, một minh chứng cho lời hắn nói: Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến, mới là con đường chân chính để đi đến vĩnh hằng. Đây là bước ngoặt lớn, không chỉ cho Long Tộc mà còn cho toàn bộ Liên Minh Chính Đạo.
***
Vài ngày sau tuyên bố chấn động của Long Tộc Thái Tử, tin tức đã lan truyền như bão qua các kênh tình báo và thương hội khắp Cửu Thiên Linh Giới. Thiên Đô Thành, trung tâm của các tông môn chính đạo và cũng là nơi Liên Minh Chính Đạo đặt đại bản doanh, trở nên xôn xao hơn bao giờ hết. Các quán trà, tửu lầu, và quảng trường đều tràn ngập những câu chuyện và bàn tán về sự kiện phi thường này.
Thiên Đô Thành vào ban ngày vốn đã nhộn nhịp, nhưng hôm nay lại càng sôi động hơn. Kiến trúc phức tạp và đa dạng của thành phố, từ các tòa tháp cao vút bằng đá quý, cung điện lộng lẫy của các gia tộc lớn, đến các khu chợ sầm uất với nhà cửa san sát, dường như cũng đang reo vui. Trên những con đường rộng lớn, lát đá xanh, có nhiều trận pháp bảo vệ, dòng người tấp nập di chuyển, tiếng người nói chuyện ồn ào hòa cùng tiếng xe ngựa lọc cọc, tiếng rao hàng the thé và tiếng pháp khí va chạm từ các lò rèn. Mùi thức ăn đa dạng từ các quán ăn ven đường, hương liệu từ các cửa hàng linh dược, mùi kim loại từ lò rèn và cả mùi bụi đường quen thuộc, tất cả trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Ánh sáng rực rỡ từ các cửa hàng và pháp trận chiếu sáng lung linh, phản chiếu lên những khuôn mặt tu sĩ đang bàn tán sôi nổi.
Tại một quán trà cổ kính ở trung tâm Thiên Đô Thành, nơi linh khí khá ổn định nhưng không quá dồi dào, ba vị tu sĩ đang ngồi quây quần bên ấm trà bốc hơi nghi ngút.
“Ngươi nghe gì chưa? Long Tộc... Long Tộc kiêu ngạo ấy mà cũng chịu ra mặt sao? Đây quả là kỳ tích!” Tu sĩ A, một nam nhân trung niên với bộ y phục lam nhạt, râu lún phún, mắt mở to kinh ngạc.
Tu sĩ B, một nữ tu trẻ tuổi hơn, vẻ mặt xinh đẹp nhưng cũng không kém phần ngạc nhiên, khẽ che miệng cười: “Ai mà ngờ được chứ? Ta cứ nghĩ bọn họ sẽ mãi ẩn mình trong đáy biển sâu, mặc kệ nhân gian phong ba bão táp. Nhưng nay lại tuyên bố gia nhập Liên Minh… thật khiến người ta không thể tin nổi!”
“Điều này chứng tỏ Liên Minh Chính Đạo của chúng ta đã có sức ảnh hưởng rất lớn!” Tu sĩ C, một lão giả râu dài, vẻ mặt đầy suy tư, vuốt ve bộ râu bạc. “Việc Long Tộc gia nhập, không chỉ là thêm sức mạnh, mà còn là một minh chứng hùng hồn cho sự đúng đắn của con đường đoàn kết. Lần này, Ma Quân Huyết Ảnh xem ra khó mà đắc ý được nữa.”
Lời bàn tán không chỉ dừng lại ở các quán trà. Tin tức nhanh chóng được Thiên Cơ Các, tổ chức tình báo hàng đầu của Liên Minh, xác nhận và gửi đến các thành viên cốt cán.
Trong đại điện Thiên Đô Thành, Tiêu Hạo, với vẻ ngoài anh tuấn và khí chất bất phàm, đang xem xét một phong ngọc giản truyền tin. Hắn là một trong những trụ cột của Liên Minh, thường ngày luôn mang vẻ nghiêm nghị. Nhưng giờ đây, khuôn mặt hắn không giấu được vẻ kinh ngạc tột độ, rồi nhanh chóng chuyển sang vui mừng khôn xiết.
“Long Tộc… thực sự đã gia nhập?!” Hắn lẩm bẩm, không thể tin vào mắt mình. Sự kiện này nằm ngoài mọi dự đoán của hắn và cả Thiên Cơ Các. Hắn nhớ lại những khó khăn mà Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương đã gặp phải, và việc Long Tộc Thái Tử kiên quyết từ chối. Điều gì đã xảy ra để thay đổi cục diện nhanh đến vậy? Trong tâm trí Tiêu Hạo, một cái tên chợt hiện lên rõ ràng: Lục Trường Sinh. Hắn biết, chỉ có Lục Trường Sinh, với đạo tâm thâm sâu và khả năng lay động lòng người, mới có thể làm được điều phi thường này. ‘Người phá vỡ cục diện’ theo lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân, quả nhiên không phải hư danh.
Tiêu Hạo lập tức đứng dậy, bước nhanh đến chỗ Vạn Pháp Tông Chủ, người đang ngồi tĩnh tọa ở vị trí trung tâm của đại điện. Vạn Pháp Tông Chủ, với khí chất uy nghiêm và phong thái trầm ổn, dường như đã biết trước mọi việc. Hắn mở mắt, nở một nụ cười ẩn ý, nhìn về phía Tiêu Hạo.
“Tông Chủ… Long Tộc đã tuyên bố gia nhập Liên Minh! Tin tức đã được Thiên Cơ Các xác nhận!” Tiêu Hạo báo cáo, giọng nói vẫn còn mang chút hưng phấn.
Vạn Pháp Tông Chủ khẽ gật đầu, ánh mắt lão nhìn xa xăm, tựa như có thể xuyên thấu qua vách đá, nhìn về phía Long Tộc Bí Cảnh, hoặc xa hơn nữa, về phía Ma Quân Huyết Ảnh đang ẩn mình.
“Quả nhiên, Lục Trường Sinh đạo hữu chưa bao giờ khiến chúng ta thất vọng.” Vạn Pháp Tông Chủ thốt lên, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự tán thưởng. “Con đường của hắn, tuy chậm rãi, nhưng lại là con đường vững chắc nhất, có thể lay động những bản nguyên sâu thẳm nhất trong lòng người, thậm chí là các chủng tộc cổ xưa. Đây là một bước tiến vĩ đại cho Liên Minh chúng ta, một biểu tượng cho thấy sự đoàn kết là không thể ngăn cản.”
Lão khẽ nhấp một ngụm trà linh, rồi ánh mắt chợt trở nên nghiêm nghị hơn. “Tuy nhiên, niềm vui này cũng chỉ là nhất thời. Ma Quân Huyết Ảnh chắc chắn sẽ không ngồi yên. Việc Long Tộc gia nhập sẽ khiến hắn phải thay đổi kế hoạch, thậm chí có thể kích hoạt một trận pháp hủy diệt lớn để tiêu diệt Liên Minh ngay từ trong trứng nước. Chúng ta cần phải cảnh giác hơn bao giờ hết.”
Vạn Pháp Tông Chủ nhìn về phía Tiêu Hạo, rồi lại nhìn về phía góc đại điện, nơi Lục Trường Sinh thường chọn một vị trí khiêm tốn để tĩnh tọa, dù hắn không có mặt ở đây lúc này nhưng ảnh hưởng của hắn hiện hữu khắp nơi.
“Và cũng đừng quên Bạch Hổ Tộc.” Vạn Pháp Tông Chủ nói tiếp, giọng điệu mang hàm ý sâu xa. “Long Tộc đã lay động, Bạch Hổ Tộc sẽ là mục tiêu tiếp theo. Có lẽ, Long Tộc Thái Tử, sau khi đã tự mình vượt qua rào cản, sẽ có thể đóng vai trò quan trọng trong việc này. Nhưng việc hợp nhất các chủng tộc khác nhau cũng sẽ mang đến những thách thức mới, những lợi ích và phương pháp hành động khác biệt. Liên Minh của chúng ta mới chỉ bắt đầu, và con đường phía trước còn gian nan gấp bội.”
Tiêu Hạo gật đầu, hiểu rõ ý của Tông Chủ. Niềm vui đã nhanh chóng lắng xuống, thay vào đó là sự thận trọng và ý thức về trách nhiệm. Việc Long Tộc gia nhập là một chiến thắng tinh thần to lớn, nhưng cũng là một dấu hiệu cho thấy cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Lục Trường Sinh, với đạo tâm vững như bàn thạch, đã một lần nữa chứng minh rằng tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và con đường ấy đã dẫn dắt hắn trở thành một trụ cột tinh thần không thể thiếu của Cửu Thiên Linh Giới trong đại thế biến thiên này.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.