Cửu thiên linh giới - Chương 691: Liên Minh Đồng Lòng: Chuyển Hóa Cổ Trận Huyết Ảnh
Bầu trời Thâm Uyên Chi Địa bị bao phủ bởi một tầng mây đen kịt, không ngừng cuộn xoáy như một cái miệng khổng lồ chuẩn bị nuốt chửng vạn vật. Dưới lớp mây mù u ám đó, cảnh tượng hoang tàn hiện ra rõ nét, khắc nghiệt đến rợn người. Đất đai khô cằn nứt nẻ thành từng mảng lớn, màu nâu xám xịt như đã chết từ vạn năm trước. Những thân cây cổ thụ, đáng lẽ phải vươn cao xanh tốt, giờ chỉ còn trơ trọi những cành khô cong queo, đen đúa, như những ngón tay quỷ dị vươn lên giữa không trung, cố gắng níu kéo chút sinh khí cuối cùng. Thỉnh thoảng, một làn gió rít lên như tiếng than khóc của oán linh, mang theo mùi máu tanh, tử khí nồng nặc và cả mùi lưu huỳnh khó chịu, khiến lồng ngực người ta như bị nén chặt.
Trong bầu không khí nặng nề, áp lực đè nén đến nghẹt thở ấy, hàng trăm tu sĩ chính đạo của Liên Minh đã tụ tập, tạo thành một vòng tròn đồng tâm rộng lớn, bao quanh khu vực trung tâm nơi Trận Pháp Thôn Phệ Linh Khí đang bùng nổ sức mạnh tà ác. Ánh sáng xanh lục ma quái và những vệt đỏ máu lập lòe từ sâu bên trong trận pháp, hắt lên khuôn mặt căng thẳng của các cường giả, khiến khung cảnh càng thêm quỷ dị. Mặc dù là ban ngày, nhưng nơi đây tối tăm như đáy vực, linh khí hỗn loạn và tà khí nồng nặc đến mức khiến những tu sĩ có đạo tâm không vững phải run rẩy.
Ở vị trí then chốt, trung tâm của vòng tròn, Lục Trường Sinh đứng đó, dáng người không cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên một vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Hắn mặc bộ đạo bào vải thô màu xám, giản dị nhưng lại nổi bật giữa muôn vàn y phục lộng lẫy của các tông môn. Đôi mắt đen láy của hắn khép hờ, hàng mi dài khẽ rung động, dường như đang cảm nhận từng dòng chảy năng lượng hỗn tạp trong không gian. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng đó, nhưng lại là điểm tựa tinh thần vững chắc cho toàn bộ Liên Minh.
Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sáng, đứng ngay bên cạnh Lục Trường Sinh. Bộ đạo bào xanh thẫm của ông ta phấp phới trong gió, toát ra khí chất của một lãnh đạo kiệt xuất. Ông ta cùng các Đại Sư Trận Pháp khác – những người râu tóc bạc phơ, thân hình nhỏ bé nhưng đôi mắt tinh anh như sao – đang căng thẳng điều chỉnh pháp quyết, chuẩn bị cho bước đầu tiên của kế hoạch "chuyển hóa". Những lá bùa cổ xưa, những trận bàn phức tạp được bày ra, linh quang lập lòe.
“Chư vị, hãy nhớ lời Lục đạo hữu!” Vạn Pháp Tông Chủ cất tiếng, giọng nói tuy không quá lớn nhưng vang vọng rõ ràng, át đi tiếng gió rít. “Không phải phá hủy, mà là chuyển hóa. Giữ vững tâm niệm! Vạn pháp quy tông, chỉ cầu bản nguyên. Chúng ta không đối kháng, mà là dẫn Đạo!”
Ánh mắt của ông ta đảo qua các tu sĩ, khích lệ tinh thần họ. Sự hoài nghi ban đầu đã được thay thế bằng niềm tin, nhưng sự căng thẳng vẫn hiện rõ trên từng khuôn mặt. Đây là một canh bạc lớn, một phương pháp chưa từng có tiền lệ.
Thanh Liên Nữ Đế, với khí chất trang nghiêm, thanh thoát trong bộ y phục xanh ngọc bích, tay cầm phất trần, cũng lên tiếng. Nàng nhìn sang Mộc Thanh Y, người đang đứng ở một vị trí quan trọng của trận đồ ngoại vi, bao quanh lớp trong cùng của Liên Minh.
“Mộc sư muội,” giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực. “Dòng chảy Hỏa – Mộc cần sự tinh tế tuyệt đối. Hãy dẫn dắt! Đừng để một tia tà khí nào thoát ly khỏi sự kiểm soát!”
Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát, cao ráo, mái tóc đen nhánh buộc cao gọn gàng, gật đầu dứt khoát. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng ẩn chứa sự kiên định. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, như muốn hòa cùng nhịp đập với đạo tâm của chủ nhân. Nàng không nói nhiều, chỉ tập trung toàn bộ tinh thần vào việc điều khiển dòng linh lực Hỏa và Mộc của môn phái mình, kết nối chúng một cách hài hòa với các luồng linh lực khác.
Bạch Ngưng Sương, trong bộ bạch y tinh khiết, mái tóc trắng bạc dài óng ả, đứng ở một góc khác. Dáng người uyển chuyển của nàng như hòa vào làn sương mờ ảo. Đôi mắt long lanh như sương mai của nàng lộ rõ vẻ lo lắng, nhưng cũng đầy kiên cường. Nàng không ngừng thi triển các pháp quyết hỗ trợ, điều hòa linh lực và ổn định pháp trận. Nàng cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ của đạo tâm trong toàn bộ Liên Minh, một cảm giác ấm áp lan tỏa xua đi phần nào sự lạnh lẽo của tà khí. “Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến,” nàng thầm nhủ, lời giáo huấn của Lục Trường Sinh vang vọng trong tâm trí.
Long Tộc Thái Tử, với vẻ ngoài uy phong, tuấn tú, đôi mắt vàng kim rực rỡ, cùng Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình cường tráng, giáp sắt trắng sáng loáng, đứng ở hai phía đối diện, tạo thành hai lá chắn vững chắc nhất. Họ không am hiểu trận pháp sâu sắc như Vạn Pháp Tông Chủ, nhưng sức mạnh Long Nguyên và khí thế mãnh hổ của họ là bức tường thành không thể xuyên thủng. Hàng nghìn binh lính Long Tộc và Bạch Hổ Tộc đã được triệu tập, sẵn sàng chiến đấu, tạo thành một vành đai bảo vệ bên ngoài.
Theo hiệu lệnh của Vạn Pháp Tông Chủ, Liên Minh chính đạo bắt đầu đồng loạt thi triển công pháp. Hàng trăm luồng linh lực thuần khiết, đa sắc màu – từ lam biếc của thủy hệ, xanh lục của mộc hệ, đỏ rực của hỏa hệ, vàng óng của thổ hệ, đến trắng bạc của kim hệ – từ các tông môn khác nhau, như những con sông cuồn cuộn, hội tụ về trung tâm. Chúng đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới ánh sáng chói lòa, hùng vĩ, từ từ bao trùm lấy Trận Pháp Thôn Phệ Linh Khí.
Lục Trường Sinh lúc này mới từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn dĩ trầm tư, giờ đây sâu thẳm như vũ trụ, phản chiếu ánh sáng của vạn pháp. Hắn nhẹ nhàng vươn tay, không thi triển bất kỳ pháp quyết hoa mỹ nào, chỉ là một động tác rất đỗi bình thường. Nhưng chính động tác ấy lại dẫn dắt một luồng linh khí vô hình, tinh khiết đến mức không thể nhận ra, thẩm thấu vào mạng lưới ánh sáng đang hình thành. Dòng linh khí vô hình của hắn không mang theo sức mạnh bùng nổ, mà mang theo sự cân bằng, tuần hoàn, như một dòng nước chảy từ từ gột rửa mọi tạp chất.
Sự phối hợp của các cường giả trong Liên Minh trở nên ăn ý đến lạ. Mỗi người đều dốc hết tâm lực, linh lực của họ như được điều hòa, kết nối bởi một sợi dây vô hình mà Lục Trường Sinh là người điều khiển. Tiếng rì rầm niệm chú, tiếng linh lực vận chuyển hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng hùng tráng, đối chọi với tiếng gió rít và tiếng gầm rú của tà khí. Bầu không khí căng như dây đàn, nhưng mỗi tu sĩ đều cảm thấy một nguồn sức mạnh mới, một sự đồng lòng chưa từng có đang chảy trong huyết quản. “Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn,” lời nói của Lục Trường Sinh vang vọng trong tâm trí họ, củng cố thêm niềm tin vào phương pháp "chuyển hóa" này.
Vạn Pháp Tông Chủ nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ thán phục. Kế hoạch này, thoạt nghe điên rồ, nhưng dưới sự chỉ dẫn của Lục Trường Sinh, nó đang từng bước hiện thực hóa. Ông ta cảm nhận được rằng, không chỉ là linh lực đang được điều phối, mà ngay cả đạo tâm của mỗi tu sĩ cũng đang được "dẫn dắt", trở nên vững vàng và thuần khiết hơn. Lục Trường Sinh không chỉ là một tu sĩ, hắn là một đạo sư, một người có thể nhìn thấu bản chất của Đạo, và dẫn dắt người khác đi trên con đường đó.
Trong khoảnh khắc ấy, không còn là những tông môn riêng lẻ, không còn là những tu sĩ với những mục tiêu khác nhau. Chỉ có một Liên Minh duy nhất, một ý chí duy nhất, đang hướng về một mục tiêu chung: thanh tẩy tà ác, phục hồi thiên địa. Ánh sáng của chính đạo ngày càng mạnh mẽ, đẩy lùi bóng đêm của Thâm Uyên Chi Địa, báo hiệu một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà còn bằng trí tuệ và đạo lý sắp bắt đầu.
***
Khi luồng linh lực của Liên Minh bắt đầu thẩm thấu sâu vào Trận Pháp Thôn Phệ Linh Khí, trái tim của sự tà ác ấy lập tức phản công dữ dội. Từ sâu thẳm trung tâm trận pháp, những làn sóng tà khí khổng lồ bùng nổ, không ngừng cuộn trào như những con rồng đen đói khát, gầm gừ lao về phía Liên Minh. Chúng không chỉ mang theo sức mạnh hủy diệt vật chất, mà còn ẩn chứa ảo ảnh ghê rợn, cố gắng ăn mòn đạo tâm và linh lực của các tu sĩ. Tiếng rít gào của vô số oán linh, tiếng than khóc của những linh hồn bị nuốt chửng vang vọng khắp không gian, muốn kéo mọi người vào vực thẳm của sự tuyệt vọng. Áp lực linh lực cực lớn đè nén mọi thứ, không khí đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở, cảm giác như đang đứng trên bờ vực của sự hủy diệt. Ánh sáng xanh lục ma quái và đỏ máu từ trung tâm trận pháp càng lúc càng dữ dội, chớp nhá liên tục, khiến khung cảnh trở nên kinh hoàng.
“Cố thủ! Đừng để tà khí xuyên phá!” Long Tộc Thái Tử gầm lên một tiếng Long Ngâm kinh thiên động địa. Khí chất vương giả của hắn bùng nổ, thân thể lập tức hóa thành một con giao long khổng lồ màu vàng kim, vảy rồng sáng lấp lánh như dát vàng. Long Nguyên cuộn trào, tạo thành một lá chắn ánh sáng vững chắc bao bọc lấy hàng trăm tu sĩ ở tuyến đầu. Từng đợt tà khí va chạm vào lá chắn, tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc, nhưng không thể xuyên thủng.
Bên cạnh, Bạch Hổ Tướng Quân cũng không hề kém cạnh. Thân hình cường tráng của ông ta bọc trong bộ giáp sắt trắng, tay cầm đại đao sắc lạnh. Khí thế mãnh hổ như muốn xé toạc bầu trời. Ông ta vung chiến kích, từng đạo đao quang sáng rực xé toạc không gian, phá tan các đợt tấn công từ bên ngoài, ngăn chặn mọi tà vật, oán linh dám đến gần. Tiếng vũ khí va đập chan chát, tiếng gầm thét của các cường giả hòa lẫn với tiếng rít gào của tà khí, tạo nên một bản anh hùng ca giữa chốn địa ngục.
Tuy nhiên, áp lực bên trong trận pháp ngày càng tăng cao. Dòng chảy tà khí không ngừng cuộn trào, không chỉ tấn công từ bên ngoài mà còn cố gắng len lỏi, ăn mòn từ bên trong mạng lưới linh lực của Liên Minh. Nhiều tu sĩ bắt đầu chao đảo, khuôn mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Thậm chí một số tu sĩ có đạo tâm kém hơn còn lộ ra vẻ sợ hãi, ánh mắt hoảng loạn.
Mộc Thanh Y, dù đang dồn toàn lực duy trì dòng chảy Hỏa – Mộc, vẫn cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập. Nàng nhìn thấy Lục Trường Sinh, vẫn điềm tĩnh đứng ở vị trí trung tâm, đôi mắt đen láy bỗng mở to, sáng rực một vầng sáng cổ xưa như chứa đựng cả vũ trụ. Hắn không chút do dự, bước thẳng vào vùng nguy hiểm nhất của trận pháp, nơi tà khí cuồng bạo nhất.
“Trường Sinh, nguy hiểm! Ngài đang làm gì vậy?!” Mộc Thanh Y không kìm được thốt lên, giọng nói sắc sảo thường ngày giờ đây lại mang theo một chút lo lắng. Nàng biết Lục Trường Sinh phi phàm, nhưng đây là trung tâm của Trận Pháp Thôn Phệ Linh Khí, nơi ngay cả cường giả đỉnh phong cũng phải dè chừng.
Lục Trường Sinh không đáp lời trực tiếp, nhưng giọng nói trầm ổn của hắn, mang theo một sức mạnh kỳ lạ, vang vọng khắp không gian, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa dòng thác tà khí: “Tâm ma sinh từ sợ hãi. Trận pháp này bóp méo đạo lý, hãy thuận theo đạo lý của nó, nhưng là đạo lý chân chính!”
Hắn không thi triển bất kỳ thần thông hủy diệt nào. Thay vào đó, Lục Trường Sinh thi triển Tàn Pháp Cổ Đạo, một công pháp không tăng cường tu vi nhanh chóng, mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ. Từng dòng linh khí tinh thuần, mang theo sự hài hòa và cân bằng, từ cơ thể hắn tuôn ra, không đối kháng trực diện với tà khí mà lại nhẹ nhàng “dẫn dắt” chúng. Hắn không muốn phá hủy, mà muốn “chuyển hóa”.
Lục Trường Sinh cảm nhận được bản chất của Trận Pháp Thôn Phệ Linh Khí. Nó không phải là một sức mạnh hoàn toàn mới, mà là sự bóp méo của một đạo lý cổ xưa về sự tuần hoàn của linh khí, về sự sinh diệt tự nhiên của vạn vật. Ma Quân Huyết Ảnh đã cưỡng ép sự tuần hoàn ấy, biến nó thành sự thôn phệ một chiều, tạo ra sự mất cân bằng khủng khiếp. Mục tiêu của Lục Trường Sinh là tìm ra điểm yếu trong sự “phản phệ” của nó, nơi mà sự cưỡng ép đã tạo ra những khe hở, những lỗ hổng trong bản chất tà ác của trận pháp.
Hắn điều phối linh lực của Liên Minh, biến đổi chúng thành một dòng chảy tuần hoàn, không ngừng thanh tẩy và chuyển hóa tà khí. Từng chút một, ánh sáng xanh lục ma quái và đỏ máu trong trung tâm trận pháp bắt đầu nhạt dần. Thay vào đó, những vệt sáng trắng dịu nhẹ, tinh khiết, như sương sớm ban mai, xuất hiện, lan tỏa ra xung quanh. Linh khí hỗn loạn bắt đầu được sắp xếp lại, tà khí đậm đặc dần trở nên trong suốt, rồi biến mất.
Quá trình này không nhanh chóng, mà diễn ra từ từ, chậm rãi, nhưng lại vô cùng kiên định. Lục Trường Sinh đứng giữa dòng xoáy năng lượng hỗn loạn ấy, đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn cảm nhận được sự giằng xé dữ dội từ trận pháp, như một sinh vật khổng lồ đang vùng vẫy trong cơn hấp hối. Nhưng hắn biết, chỉ có sự kiên trì và thấu hiểu bản chất của Đạo mới có thể thuần hóa được nó.
Các cường giả Liên Minh, dù mệt mỏi và kiệt sức, nhưng chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng dấy lên niềm hy vọng và sự thán phục vô hạn. Họ đã từng chứng kiến vô số trận chiến, vô số công pháp hủy diệt. Nhưng đây là lần đầu tiên họ thấy một người không dùng sức mạnh đối kháng, mà dùng trí tuệ và đạo lý để “thuần hóa” tà ác. Tiêu Hạo, đứng ở một vị trí an toàn hơn, đôi mắt láu lỉnh giờ đây mở to, miệng há hốc kinh ngạc. “Hóa ra, tu hành còn có thể như thế này ư?” hắn lẩm bẩm.
Bạch Ngưng Sương, cảm nhận được sự chuyển hóa của linh khí, đôi mắt nàng ánh lên một tia sáng rực rỡ. Nàng đã từng thấy sự hủy diệt, sự mất mát, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được sự tái sinh một cách rõ ràng đến thế. Con đường của Lục Trường Sinh không chỉ là một kế sách, mà là một lời tiên tri về một tương lai mới cho Cửu Thiên Linh Giới. Nàng tin, nếu có một người có thể dẫn dắt thế giới thoát khỏi loạn lạc, thì đó chính là hắn.
Quá trình “chuyển hóa” tiếp tục. Ánh sáng trắng dịu nhẹ ngày càng lan rộng, đẩy lùi hoàn toàn màu xanh lục và đỏ máu. Tiếng rít gào của oán linh dần yếu ớt, rồi biến mất. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng kỳ lạ, một cảm giác bình yên đang dần trở lại với Thâm Uyên Chi Địa. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, như một ngọn hải đăng giữa dòng thác dữ, dẫn dắt con thuyền Liên Minh vượt qua bão tố.
***
Với một tiếng nổ lớn, không phải là nổ tung dữ dội của sự hủy diệt, mà là âm thanh của sự “giải phóng” năng lượng, Trận Pháp Thôn Phệ Linh Khí hoàn toàn biến mất. Không có khói lửa, không có tàn tích. Tà khí cuồn cuộn bao phủ Thâm Uyên Chi Địa bỗng chốc tan biến như sương mai gặp nắng. Bầu trời u ám dần hé mở, những đám mây đen kịt từ từ rút đi, để lộ ra những vệt sáng yếu ớt của ánh mặt trời buổi chiều tà.
Vùng đất từng bị tà khí thôn phệ, hoang tàn và chết chóc, giờ đây lộ ra một vẻ xơ xác nhưng đã bắt đầu hồi sinh. Từ những kẽ đất nứt nẻ, những mầm xanh yếu ớt đầu tiên nhú lên, rụt rè vươn mình đón lấy ánh sáng. Chúng nhỏ bé, mong manh, nhưng lại là dấu hiệu của sự sống, của hy vọng. Không khí từ nặng nề, u ám chuyển sang trong lành, mát mẻ, dù vẫn còn chút dấu vết của tà khí vương vấn đâu đó, như một lời nhắc nhở về những gì đã xảy ra. Một mùi hương của đất ẩm và cỏ non, pha lẫn chút mùi ozon nhẹ sau vụ nổ năng lượng, lan tỏa, xua đi mùi tử khí nồng nặc trước đó.
Các cường giả Liên Minh, sau thời gian dài dốc hết tâm lực, giờ đây thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt họ lại tràn ngập vẻ kinh ngạc và tôn kính tột độ khi nhìn về phía Lục Trường Sinh. Hắn vẫn đứng đó, điềm tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra, bộ đạo bào màu xám không một vết bẩn, đôi mắt đen láy nhìn xa xăm, trầm tư. Hắn không hề lộ vẻ mệt mỏi hay kiêu hãnh, chỉ có sự bình thản như một bậc thầy đã làm xong việc của mình.
Vạn Pháp Tông Chủ là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Ông ta tiến đến gần Lục Trường Sinh, ánh mắt sáng rực. “Thật không thể tin được… Lục đạo hữu, người đã làm được điều không tưởng! Phương pháp ‘chuyển hóa’ này, quả thực… quả thực là một đạo lý thâm sâu mà bấy lâu nay chúng ta đã bỏ quên!” Giọng ông ta run run, không giấu nổi sự xúc động.
Thanh Liên Nữ Đế, với vẻ mặt trang nghiêm thường thấy, cũng không kìm được sự tán thán. Nàng khẽ gật đầu, cây phất trần trong tay nàng khẽ khàng lay động. “Đây không chỉ là phá trận, mà là kiến tạo. Đạo của Lục Trường Sinh… thật sự phi phàm. Ma Quân Huyết Ảnh chỉ biết hủy diệt, còn ngươi, lại mang đến sự tái sinh.” Nàng cảm nhận được một luồng linh khí thanh tẩy đang lan tỏa khắp Thâm Uyên Chi Địa, không còn sự nặng nề của tà khí mà thay vào đó là sự tinh khiết, nhẹ nhàng.
Tiêu Hạo, nhanh nhẹn hơn, chạy đến gần Lục Trường Sinh, đôi mắt láu lỉnh chớp liên hồi, đầy vẻ phấn khích. “Trời ơi! Ma Quân chắc chắn sẽ tức điên lên cho mà xem! Chúng ta có nên chuẩn bị cho đợt phản công không?” Hắn nói nhanh, hoạt bát, nhưng trong lời nói cũng ẩn chứa sự lo lắng về những gì sắp tới.
Lục Trường Sinh khẽ liếc nhìn Tiêu Hạo, rồi ánh mắt lại hướng về phía xa, nơi chân trời còn vương vấn chút mây đen. Hắn không đáp trực tiếp câu hỏi của Tiêu Hạo, mà chỉ trầm ngâm cất tiếng, giọng nói vẫn trầm ổn và mang đầy tính triết lý, vang vọng khắp không gian như một lời cảnh tỉnh: “Một trận chiến không chỉ là sức mạnh, mà còn là ý chí. Chúng ta đã chiến thắng một trận, nhưng cuộc chiến vẫn còn dài.” Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.
Đúng lúc đó, một tiếng gầm giận dữ vang vọng từ rất xa, xuyên qua không gian, xé rách sự bình yên vừa mới được thiết lập. Tiếng gầm ấy mang theo sự phẫn nộ tột cùng, sự hủy diệt không thể kiềm chế, cho thấy Ma Quân Huyết Ảnh đã cảm nhận được sự thất bại của mình. Tiếng gầm ấy khiến không khí vừa dịu nhẹ trở nên căng thẳng trở lại, báo hiệu một cơn bão mới sắp ập đến.
Bạch Hổ Tướng Quân và Long Tộc Thái Tử, vốn đang thả lỏng một chút, ngay lập tức chuyển sang trạng thái cảnh giác cao độ. Long Tộc Thái Tử hóa lại hình người, đôi mắt vàng kim của hắn lóe lên ánh sáng kiên quyết. Bạch Hổ Tướng Quân siết chặt đại đao trong tay, khí thế như mãnh hổ trở lại. Các binh lính Long Tộc và Bạch Hổ Tộc cũng sẵn sàng chiến đấu, chuẩn bị cho bất kỳ phản ứng nào từ phía Ma Quân.
Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời. Hắn cảm nhận được sự thay đổi của linh khí khu vực, sự phục hồi chậm rãi nhưng chắc chắn của thiên địa. Hắn biết, việc “chuyển hóa” tà khí này không chỉ là phá giải một trận pháp, mà còn là một minh chứng rằng bản chất của linh khí, của thiên địa, cuối cùng vẫn là cân bằng và tuần hoàn, dù có bị cưỡng ép đến đâu chăng nữa. Đây là một bước ngoặt, một chân lý mới cho Cửu Thiên Linh Giới đang chìm trong loạn lạc. Đạo của hắn, không phải là Đạo của sự hủy diệt, mà là Đạo của sự chuyển hóa, của sự tái sinh.
Sự tin tưởng và ngưỡng mộ của các cường giả Liên Minh đối với Lục Trường Sinh được củng cố vững chắc. Hắn đã thực sự trở thành trụ cột tinh thần, là ngọn hải đăng dẫn lối cho họ giữa bóng tối của đại thế. Việc Thâm Uyên Chi Địa bắt đầu hồi sinh cũng cho thấy tiềm năng của đạo lý 'kiến tạo' của Lục Trường Sinh, không chỉ là phá hủy mà còn là phục hồi, mở ra một con đường mới để giải quyết vấn đề 'Linh Khí Hỗn Loạn' trên diện rộng của Cửu Thiên Linh Giới. Nhưng tiếng gầm của Ma Quân Huyết Ảnh đã rõ ràng báo trước rằng, dù một trận chiến đã thắng, một cuộc chiến khác, có lẽ còn tàn khốc hơn, đang chờ đợi họ ở phía trước. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, và của cả Cửu Thiên Linh Giới, vẫn còn rất dài.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.