Cửu thiên linh giới - Chương 744: Hắc Vụ Thôn Phệ: Trận Pháp Cổ Kiềm Chế
Mê Vụ Cổ Trấn chìm trong một màn đêm vô tận, không phải bởi sự tuần hoàn của nhật nguyệt, mà bởi luồng tà khí cuồn cuộn không ngừng nghỉ. Nơi đây đã trở thành một địa ngục trần gian, nơi sự sống bị bóp méo, nơi linh hồn bị đày đọa. Sau lời thì thầm đau đớn của người phụ nữ bị tha hóa, Lục Trường Sinh không lùi bước, hắn tiến lên, để lại Tiêu Hạo đứng phía sau với ánh mắt căng thẳng. Đạo tâm của hắn như bàn thạch, kiên định đến lạ thường, dù cho cảnh tượng trước mắt có ghê rợn đến đâu cũng không thể lay chuyển. Hắn nhắm mắt, toàn bộ tâm trí hòa vào Tàn Pháp Cổ Đạo, cảm nhận từng dòng tà khí đang xoáy trong cơ thể người phụ nữ, cố gắng tìm kiếm tia hy vọng mong manh. Cửu Thiên Linh Châu trong tay hắn rung động không ngừng, linh quang mờ ảo chập chờn, như một ngọn hải đăng yếu ớt giữa biển cả tà khí vô biên.
"Tà khí này... không chỉ là năng lượng," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm khảm, "nó là sự biến chất của ý chí, sự tha hóa của bản nguyên sinh mệnh. Nó không giết chết ngay lập tức, mà từ từ thôn phệ, biến linh hồn thành một vỏ bọc rỗng tuếch, phục tùng ý niệm của kẻ khác." Hắn cảm nhận được nỗi đau tột cùng, sự tuyệt vọng vô bờ bến ẩn sâu trong từng tế bào của người phụ nữ. Đó không phải là nỗi đau thể xác, mà là sự dằn vặt của một ý thức đang bị giam cầm, giãy giụa trong xiềng xích của tà niệm. Từng sợi tơ tà khí nhỏ như lông tơ, len lỏi qua từng kinh mạch, hút cạn sinh khí, biến đổi linh căn, và quan trọng hơn hết, bóp méo ký ức, xóa nhòa nhân tính.
Cửu Thiên Linh Châu trong lòng bàn tay Lục Trường Sinh đột nhiên phát ra một luồng nhiệt ấm áp, không chói chang mà dịu dàng, như một lời an ủi, một lời hứa hẹn. Luồng nhiệt này không chỉ lan tỏa trong lòng bàn tay hắn, mà còn truyền thẳng vào ý thức, dẫn dắt hắn đi sâu hơn vào bản chất của tà khí. Hắn cảm nhận được một nguồn lực khổng lồ đang đẩy những luồng tà khí này, một trung tâm của sự mục ruỗng, một trái tim đen tối đang đập mạnh mẽ ở đâu đó trong lòng Mê Vụ Cổ Trấn.
Tiêu Hạo vẫn đứng cảnh giác, ánh mắt y không ngừng quét qua những bóng hình lờ mờ trong làn sương mù đen đặc. Dù có phần sợ hãi, nhưng sự kiên định của Lục Trường Sinh đã truyền cho y một sức mạnh vô hình. Y biết, nhiệm vụ của mình là bảo vệ Lục Trường Sinh, tạo điều kiện cho hắn hoàn thành sứ mệnh thanh tẩy. "Trường Sinh, ngươi có ổn không?" Tiêu Hạo khẽ hỏi, giọng nói bị màn sương nuốt chửng, chỉ còn là một tiếng vọng mờ nhạt. Lục Trường Sinh không trả lời, hắn vẫn chìm sâu trong cảm ứng. Hắn dường như đang lắng nghe một bản giao hưởng kinh hoàng của sự thống khổ, một khúc ca bi ai của những linh hồn bị giam cầm.
Trong giây phút ấy, một luồng khí tức hung hãn, tràn ngập sát ý đột nhiên bùng nổ từ phía xa, xé toang màn sương mù đen kịt. Tiêu Hạo lập tức quay đầu, ánh mắt y căng thẳng đến cực độ. Từ trung tâm Cổ Trấn, một pháp trận tà ác khổng lồ hiện ra, phát ra ánh sáng đỏ như máu, cùng với những luồng tà khí đen đặc cuồn cuộn vút lên trời cao, tựa như một trụ cột đen vươn tới Cửu Thiên. Tiếng gầm gừ, tiếng cười điên dại vọng lại, báo hiệu sự hiện diện của kẻ chủ mưu.
"Trường Sinh, tà khí này còn nồng hơn cả ở Ma Uyên!" Tiêu Hạo kinh hãi kêu lên, giọng nói đầy vẻ lo lắng. Y có thể cảm nhận được áp lực ghê gớm từ pháp trận kia, một loại áp lực không chỉ đè nặng lên thể xác mà còn muốn nghiền nát cả ý chí. "Lão già kia chắc là đầu sỏ rồi!"
Từ trong làn khói đen kịt của pháp trận, một bóng người cao lớn, toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, khuôn mặt độc ác như quỷ dạ xoa, tay cầm một cây thương hình răng nanh sắc bén bước ra. Đó chính là Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, thủ lĩnh của đội quân tà đạo cục bộ. Hắn ta cười một tiếng điên dại, âm thanh chói tai như tiếng quỷ khóc. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn quét qua Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, lộ rõ vẻ khinh miệt và tàn bạo. Phía sau hắn, vô số Ma Binh, toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, mắt đỏ ngầu, tay cầm vũ khí thô sơ, đang gầm gừ tiến lên, tạo thành một bức tường sắt máu.
"Hắc hắc, đám kiến cỏ các ngươi dám bén mảng đến đây sao? Sinh khí của các ngươi sẽ giúp Ma Quân đại nhân sớm hoàn thành đại nghiệp!" Ma Sát Tiểu Đội Trưởng gằn giọng, thanh âm vang vọng khắp Cổ Trấn, mang theo sự cuồng tín và sát ý không thể che giấu. Hắn ta vung tay, ra lệnh cho đám Ma Binh lao lên. Chúng như những con dã thú khát máu, lao về phía Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo với tốc độ kinh hoàng.
Lục Trường Sinh mở mắt. Ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong là một luồng sáng kiên định. Hắn biết, đã đến lúc phải hành động. "Tiêu Hạo, yểm hộ ta!" Hắn nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh lạ thường, dù cho nguy hiểm đang cận kề. Hắn không hề lùi bước, mà ngược lại, lách mình về phía pháp trận tà ác đang cuồn cuộn tà khí. Hắn biết, nguồn gốc của sự tha hóa này nằm ở pháp trận, và chỉ khi pháp trận bị vô hiệu hóa, những linh hồn bị giam cầm mới có cơ hội được giải thoát.
Tiêu Hạo không chút do dự. Y hiểu ý Lục Trường Sinh. Nhanh như chớp, y rút ra một loạt phù lục vàng óng, miệng lẩm bẩm chú ngữ, vung tay ném ra. Những phù lục này không mang theo sức mạnh tấn công hủy diệt, mà là những lá bùa gây nhiễu, tạo ảo ảnh và khói mù. "Huyễn Ảnh Mê Tung!" Tiêu Hạo hét lớn, những lá phù lục nổ tung trong làn sương mù, tạo ra hàng chục bóng ma ảo ảnh của chính y, cùng với những tiếng động hỗn loạn, thu hút sự chú ý của đám Ma Binh.
Đám Ma Binh, vốn chỉ là những cỗ máy giết chóc không có trí tuệ, bị những ảo ảnh này làm cho bối rối. Chúng gầm gừ, vung vũ khí chém loạn xạ vào không khí, tiếng kim loại va chạm leng keng vang vọng. Ma Sát Tiểu Đội Trưởng nhíu mày, rõ ràng có chút ngạc nhiên trước chiêu trò của Tiêu Hạo. "Hừ, tiểu tử ranh ma!" Hắn ta khinh thường nói, nhưng vẫn chưa vội xông lên, mà để đám Ma Binh thăm dò. Đây chính là cơ hội mà Lục Trường Sinh cần. Hắn lách mình qua làn sương mù hỗn loạn, ánh mắt kiên định hướng về phía pháp trận tà ác, nơi tà khí đang cuồn cuộn vút lên trời. Mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc từ pháp trận xộc vào mũi hắn, cảm giác lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy hắn, nhưng đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch.
Lục Trường Sinh đứng trước pháp trận tà ác, một cấu trúc khổng lồ được tạo nên từ những bộ xương đen kịt và những phù văn đỏ máu, không ngừng hấp thụ sinh khí từ những thôn dân bị tha hóa đang bị trói buộc xung quanh. Cửu Thiên Linh Châu trong tay hắn khẽ rung lên, một luồng ánh sáng yếu ớt, thuần khiết tỏa ra, như đang cố gắng chống lại sự xâm thực của tà khí. Hắn nhắm mắt, toàn bộ tâm trí hòa vào Tàn Pháp Cổ Đạo, cảm nhận từng luồng tà khí đang xoáy vào tâm trí các thôn dân, thôn phệ ý chí của họ.
Mắt thường không thể nhìn thấy, nhưng trong mắt thần thức của Lục Trường Sinh, pháp trận này không chỉ là một cỗ máy hút sinh khí. Nó là một cỗ máy bóp méo linh hồn, biến đổi bản chất. Tà khí từ pháp trận không đơn thuần là hủy diệt, mà là một sự "tái tạo" ghê tởm, biến nỗi sợ hãi, tuyệt vọng thành nguồn năng lượng nuôi dưỡng nó, biến những ý niệm thiện lương thành những dục vọng đen tối. Những phù văn đỏ máu trên pháp trận không phải là để giam cầm, mà là để "lập trình" lại, để những linh hồn bị tha hóa trở thành công cụ của Ma Quân Huyết Ảnh.
"Bản chất không phải hủy diệt, mà là tha hóa... thôn phệ ý chí... Nó biến nỗi sợ hãi thành sức mạnh." Lục Trường Sinh thầm thì, giọng nói trầm lắng như tiếng gió đêm. Hắn cảm nhận được sự ghê tởm tột cùng của thứ tà khí này. Nó không chỉ đơn thuần là sự đối nghịch với linh khí, mà là sự bóp méo, làm ô uế lên chính nguyên lý của sự sống. Những ký ức tươi đẹp bị xé nát, những hy vọng bị dập tắt, và tất cả những cảm xúc tiêu cực ấy lại được pháp trận thu hút, chuyển hóa thành năng lượng tà ác, nuôi dưỡng sự bành trướng của Ma Quân. Đạo tâm của Lục Trường Sinh, vốn đã trải qua vô vàn thử thách, giờ đây lại đứng trước một thách thức hoàn toàn mới. Đây không phải là chiến đấu với kẻ thù hữu hình, mà là chiến đấu với sự biến chất của chính bản ngã, sự tha hóa của ý chí.
Lục Trường Sinh đưa Cửu Thiên Linh Châu lên ngang tầm mắt, ánh sáng yếu ớt từ nó như một sợi chỉ mỏng manh kết nối hắn với bản nguyên thuần khiết của vũ trụ. Hắn vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải để tấn công, mà là để "hiểu" và "thanh lọc". Hắn cố gắng cảm nhận dòng chảy của tà khí, tìm ra nút thắt, tìm ra điểm yếu trong cấu trúc của sự tha hóa này. Từng luồng linh lực từ Tàn Pháp Cổ Đạo tuôn ra, bao bọc lấy Cửu Thiên Linh Châu, rồi từ đó lan tỏa ra xung quanh, cố gắng xuyên qua lớp vỏ bọc tà khí dày đặc của pháp trận.
Trong khi đó, Tiêu Hạo đang liều mạng chống đỡ các đợt tấn công của Ma Binh. Những phù lục huyễn ảnh của y chỉ có thể cầm chân được chúng trong chốc lát. Đám Ma Binh, với đôi mắt đỏ ngầu và sức mạnh hoang dại, liên tục chém giết vào những ảo ảnh. Nhưng Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đã nhận ra sự bất thường. Hắn ta gầm lên một tiếng, vung cây thương răng nanh về phía Tiêu Hạo. Một luồng tà khí đen kịt, mang theo sức mạnh hủy diệt, lao thẳng tới.
Tiêu Hạo nhanh chóng né tránh, nhưng luồng tà khí quá mạnh, sượt qua vai y, khiến một mảnh áo bị xé toạc, lộ ra vết bỏng rát. Y nghiến răng, từ trong túi trữ vật rút ra một chiếc vòng tay bằng ngọc bích, ném về phía trước. Chiếc vòng tay lập tức hóa thành một lá chắn xanh biếc, chặn đứng đám Ma Binh đang lao tới. "Thiên Cương Bảo Khí!" Tiêu Hạo hét lớn, sắc mặt trắng bệch. Y liên tục ném ra các loại pháp bảo và bùa chú, từ Phù Lục Ngũ Lôi đánh vào đám Ma Binh, đến những viên Linh Châu Bạo Phá tạo ra những tiếng nổ chói tai, cố gắng kéo dài thời gian.
"Trường Sinh, nhanh lên! Ta không cầm cự được bao lâu!" Tiêu Hạo hét lớn, giọng nói đứt quãng vì phải vận dụng linh lực quá mức. Y biết, thời gian là vàng bạc. Mỗi giây phút Lục Trường Sinh còn chìm sâu trong cảm ứng, là mỗi giây y phải đối mặt với nguy hiểm cận kề cái chết. Dù vậy, ánh mắt y vẫn kiên định, không hề có ý niệm từ bỏ. Y tin tưởng Lục Trường Sinh, tin vào con đường của hắn.
Lục Trường Sinh nghe thấy tiếng kêu gọi của Tiêu Hạo, nhưng hắn không thể phân tâm. Toàn bộ ý thức của hắn đang dồn vào việc giải mã pháp trận tà ác. Hắn cảm nhận được rằng, pháp trận này không phải là một thực thể đơn lẻ, mà là một phần mở rộng của một thứ gì đó lớn hơn, sâu hơn. Cửu Thiên Linh Châu trong tay hắn càng rung động mạnh mẽ hơn, như một kim chỉ nam, dẫn dắt hắn đi sâu vào bản chất của nguồn tà khí. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa pháp trận này và một nguồn năng lượng tà ác khác, ẩn mình sâu dưới lòng đất, như một trái tim đen tối đang đập, truyền đi những luồng tà khí đến pháp trận, rồi từ pháp trận lan tỏa ra khắp Mê Vụ Cổ Trấn.
Hắn bắt đầu vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo một cách tinh vi hơn. Thay vì cố gắng phá hủy, hắn tập trung vào việc "thay đổi". Hắn không muốn hủy diệt tà khí, mà muốn thanh lọc nó, biến đổi nó trở lại bản nguyên. Đó là một ý tưởng điên rồ, nhưng cũng là bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo và con đường tu hành của Lục Trường Sinh. Hắn không tin rằng bất cứ thứ gì đều hoàn toàn thuần tà, luôn có một bản nguyên, một mầm mống của sự thuần khiết ẩn sâu bên trong, dù là nhỏ nhoi nhất. Nhiệm vụ của hắn là tìm ra nó, và dùng Cửu Thiên Linh Châu làm cầu nối, dùng đạo tâm của mình làm chất xúc tác, để đánh thức nó.
Trong khoảng khắc ấy, một luồng ánh sáng xanh biếc từ Cửu Thiên Linh Châu đột nhiên bùng lên, xuyên qua lớp vỏ tà khí dày đặc của pháp trận. Không phải là một vụ nổ, mà là một sự lan tỏa nhẹ nhàng, từ từ, như một giọt mực xanh rơi vào vũng nước đen, bắt đầu khuếch tán. Những phù văn đỏ máu trên pháp trận bắt đầu chớp tắt, rồi dần dần chuyển sang màu xám tro, như thể sức mạnh của chúng đang bị rút cạn. Những thôn dân bị trói buộc quanh pháp trận khẽ rên rỉ, một số người co giật, như thể đang thoát khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng.
Trong khi Lục Trường Sinh đang chìm sâu vào cuộc chiến vô hình với pháp trận tà ác, ở một nơi cách xa Mê Vụ Cổ Trấn hàng vạn dặm, tại một phòng chỉ huy tạm thời của Liên Minh Chính Đạo, không khí cũng căng thẳng đến nghẹt thở. Nơi đây là tuyến đầu, nơi các cường giả của Liên Minh đang kiên cường chống lại sự bành trướng của Ma Quân Huyết Ảnh. Bách Lý Trần, với dáng người cao ráo, thanh mảnh nhưng khí chất sắc bén như kiếm, đang đứng trước một bản đồ trận pháp khổng lồ. Đó là trận pháp "Thiên Cương Địa Võng", một kiệt tác của trận đạo, được thiết lập để kiềm chế sự bành trướng của Ma Quân.
Bản đồ trận pháp không phải là một tấm bản đồ thông thường, mà là một hệ thống linh quang phức tạp, trên đó các điểm sáng và tối liên tục nhấp nháy, biểu thị cho từng mắt trận, từng nút trận. Mồ hôi lấm tấm trên vầng trán thanh tú của Bách Lý Trần, nhưng đôi mắt hắn vẫn lạnh lùng và kiên định. Hắn liên tục vung tay, điều chỉnh các điểm nút trận pháp, mỗi động tác đều vô cùng chuẩn xác và dứt khoát. Từng sợi linh lực từ các đầu ngón tay hắn tuôn ra, hòa vào bản đồ, truyền đi mệnh lệnh đến các mắt trận ở tiền tuyến. Tiếng gió hú rít qua những khe cửa của phòng chỉ huy, mang theo hơi lạnh của chiến trường, cùng với những âm thanh trầm đục của những trận chiến xa xăm. Bầu không khí nặng nề, ám ảnh bởi mùi thuốc súng và máu tanh.
"Tình hình tiền tuyến thế nào?" Một vị trưởng lão của Vạn Pháp Tông, với mái tóc bạc phơ và gương mặt khắc khổ, hỏi, giọng nói đầy vẻ lo lắng.
Bách Lý Trần không quay đầu, ánh mắt hắn vẫn tập trung vào bản đồ. "Trận pháp 'Thiên Cương Địa Võng' vẫn vững. Tuy nhiên, Ma Quân đang dồn lực tấn công vào mắt trận phía Tây Bắc. Hắc Phong Lão Tổ đích thân dẫn đầu." Giọng nói của hắn ngắn gọn, dứt khoát, mang theo sự nghiêm nghị và một chút mệt mỏi. "Ta đã điều động Càn Khôn Các và Lạc Thần Cung tăng cường phòng thủ ở đó."
Vị trưởng lão thở dài, khẽ lắc đầu. "Hắc Phong Lão Tổ... Ma Quân quả nhiên không tiếc bất cứ giá nào để phá vỡ phòng tuyến này."
Đúng lúc đó, một phù lục truyền tin đột nhiên lóe sáng trong tay Bách Lý Trần. Ánh sáng xanh nhạt từ phù lục làm bừng sáng khuôn mặt hắn trong chốc lát. Hắn nhanh chóng đưa phù lục lên trán, nhắm mắt lại. Đó là tin tức từ Mộc Thanh Y, hỏi về tình hình chung và đặc biệt là về tiến độ của Lục Trường Sinh.
"Trường Sinh..." Bách Lý Trần khẽ lẩm bẩm. Hắn mở mắt, ánh mắt lộ rõ vẻ suy tư. Hắn biết, nhiệm vụ của Lục Trường Sinh còn khó khăn hơn nhiều lần so với việc chiến đấu trực diện. "Mê Vụ Cổ Trấn... tà khí ở đó rất cổ quái, không thể dùng vũ lực mà diệt trừ. Chỉ có đạo tâm của Lục Trường Sinh mới có thể đối phó."
Hắn nhanh chóng truyền lại thông tin cho Mộc Thanh Y qua phù lục, tóm tắt tình hình căng thẳng ở tuyến đầu và khẳng định rằng Lục Trường Sinh đang hành động ở Mê Vụ Cổ Trấn. "Trường Sinh, tình hình tuyến đầu rất căng thẳng. Ma Quân đang dồn lực phá vỡ trận pháp 'Thiên Cương Địa Võng' của ta. Ngươi ở Mê Vụ Cổ Trấn thế nào rồi?" Hắn thầm nhủ, như thể Lục Trường Sinh có thể nghe thấy. Dù không thể trực tiếp hỗ trợ, nhưng sự liên lạc này là một sợi dây kết nối vô hình, duy trì tinh thần chiến đấu cho cả hai bên.
Bách Lý Trần biết rõ gánh nặng trên vai mình. Trận pháp "Thiên Cương Địa Võng" là phòng tuyến cuối cùng, là ranh giới sống còn của Liên Minh. Nếu nó bị phá vỡ, Ma Quân sẽ như hổ sổ lồng, càn quét khắp Lục Vực, Cửu Châu. "Phải giữ vững... không thể để chúng xuyên phá..." Hắn tự nói với chính mình, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên cường. Hắn siết chặt nắm tay, linh lực trong cơ thể cuồn cuộn vận chuyển. Dù mệt mỏi, dù áp lực nặng nề, nhưng Bách Lý Trần không cho phép mình lùi bước. Hắn là một trong những trụ cột của Liên Minh, là người gánh vác trách nhiệm bảo vệ vô số sinh linh. Con đường của hắn, cũng như Lục Trường Sinh, không chỉ là con đường tu hành vì bản thân, mà còn là con đường gánh vác trách nhiệm vì thiên hạ.
Hắn nhìn lại bản đồ trận pháp, các điểm sáng vẫn kiên cường chống đỡ các điểm tối đang điên cuồng công kích. Cuộc chiến này sẽ còn kéo dài, và mỗi người đều phải cố gắng hết sức mình ở vị trí của mình. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, tin rằng hắn sẽ tìm ra cách hóa giải tà khí ở Mê Vụ Cổ Trấn, và đó sẽ là một đòn giáng mạnh vào kế hoạch của Ma Quân, gián tiếp giảm bớt áp lực cho tuyến đầu. Đêm nay, tại tiền tuyến, không một ai được phép chợp mắt.
Trở lại Mê Vụ Cổ Trấn, luồng ánh sáng xanh biếc từ Cửu Thiên Linh Châu đã lan tỏa khắp pháp trận, khiến những phù văn đỏ máu dần dần phai nhạt. Dòng tà khí cuồn cuộn vút lên trời cao cũng đã yếu đi rõ rệt, không còn mang theo sức mạnh hủy diệt như trước. Màn sương mù đen đặc bao phủ Cổ Trấn cũng trở nên loãng hơn, từ từ tan biến, để lộ ra những ngôi nhà đổ nát và những con đường hoang tàn dưới ánh trăng mờ ảo.
Một vài thôn dân bị trói buộc quanh pháp trận đã được giải thoát khỏi sự khống chế. Họ ngã vật xuống đất, cơ thể co quắp, ánh mắt vẫn còn sự hoảng loạn và trống rỗng, như những con búp bê bị đứt dây. Họ không còn gầm gừ, không còn hung hãn, nhưng cũng chưa hoàn toàn tỉnh táo. Họ chỉ nằm đó, thở dốc, những âm thanh rên rỉ yếu ớt thoát ra từ cổ họng khô khốc. Lục Trường Sinh tiến lại gần, nhìn họ với ánh mắt đầy xót xa. Hắn biết, việc thanh tẩy pháp trận chỉ là bước đầu tiên. Việc chữa lành linh hồn bị tổn thương, khôi phục lại nhân tính cho những con người này, còn khó khăn hơn gấp vạn lần.
"Vậy là chúng ta mới chỉ giải quyết được phần nổi thôi sao?" Tiêu Hạo thở hổn hển, chạy đến bên cạnh Lục Trường Sinh. Y đã đẩy lùi được đám Ma Binh, chúng gầm gừ rút lui, không còn quá hung hãn khi pháp trận đã yếu đi. Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đứng cách đó không xa, hắn ta vẫn cười điên dại, nhưng nụ cười đó giờ đây mang theo vẻ u ám, đầy ẩn ý. Hắn ta không hề hoảng sợ, không hề tỏ ra bất ngờ trước hành động của Lục Trường Sinh, như thể mọi thứ đều nằm trong dự liệu.
Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. Hắn nhìn xuống lòng đất, tay siết chặt Cửu Thiên Linh Châu. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác sâu hơn, mạnh mẽ hơn, vẫn đang ẩn mình dưới lòng đất, như một trái tim đen tối của Mê Vụ Cổ Trấn. "Tà khí này... nó ăn mòn sâu hơn ta tưởng. Cần phải thức tỉnh ý chí của họ... và tìm ra nguồn gốc thật sự." Hắn trầm giọng nói. "Pháp trận này chỉ là một công cụ, một bộ phận của một cơ chế lớn hơn. Nguồn gốc của sự tha hóa này không phải ở đây, mà là ở sâu bên dưới."
Cửu Thiên Linh Châu trong tay Lục Trường Sinh rung động kịch liệt, ánh sáng xanh biếc từ nó càng lúc càng mạnh mẽ, như đang cố gắng xuyên phá lớp vỏ đất đá, hướng thẳng xuống lòng đất. Nó dường như đang "giao tiếp" với thứ gì đó ở bên dưới, một thứ mang theo bản chất tương tự, nhưng bị bóp méo đến cực điểm. Lục Trường Sinh cảm nhận được một sự liên kết kỳ lạ giữa Cửu Thiên Linh Châu của hắn và nguồn tà khí ẩn sâu kia. Không phải là sự đối đầu đơn thuần, mà là một sự "đồng nguyên" đã bị tha hóa.
Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đứng đó, đôi mắt đỏ ngầu của hắn ta nhìn chằm chằm vào Lục Trường Sinh, trên môi vẫn nở nụ cười quỷ dị. "Ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao, phàm nhân? Ngươi chỉ mới chạm được vào lớp vỏ ngoài thôi." Hắn ta gằn giọng, thanh âm khàn khàn nhưng mang theo một sự tự tin đáng sợ. "Ma Quân đại nhân đã gieo mầm tà ác vào tận xương tủy của thế giới này. Ngươi có thể thanh tẩy một hạt, hai hạt, nhưng ngươi không thể nhổ tận gốc cả một khu rừng đã mục nát!"
Lục Trường Sinh không đáp lời. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn xuống lòng đất, nơi Cửu Thiên Linh Châu đang chỉ dẫn. Hắn biết, lời của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng không phải là lời nói dối. Loại tà khí này, loại tha hóa này, không phải là thứ có thể dễ dàng bị diệt trừ bằng vũ lực. Nó đã ăn sâu vào linh mạch của thế giới, vào tâm trí của con người. Con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, không chỉ là chiến đấu, mà là sự kiên trì, là sự thấu hiểu, và là sự cảm hóa.
"Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lục Trường Sinh thầm nhủ. Hắn tin vào con đường của mình, tin rằng dù tà khí có mạnh mẽ đến đâu, nó cũng không thể hoàn toàn tiêu diệt được bản nguyên của sự sống. Hắn sẽ tìm ra nguồn gốc thật sự, sẽ thanh tẩy nó, từng bước một, từng hạt một, cho đến khi ánh sáng thuần khiết có thể một lần nữa chiếu rọi khắp Mê Vụ Cổ Trấn, và xa hơn nữa là toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Con đường tu hành của hắn, tại đây, tại Mê Vụ Cổ Trấn này, chỉ mới bắt đầu một chương mới, một chương đầy thử thách và chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất của đạo và tà, của sự sống và sự tha hóa.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.