Cửu thiên linh giới - Chương 746: Thanh Tẩy Căn Nguyên: Phản Phệ Huyết Mạch
Đêm đã về khuya, sương mù đen kịt từ vô số linh hồn oan khuất cùng tà khí cổ xưa vẫn bao phủ Mê Vụ Cổ Trấn, tạo nên một bức màn u ám, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Từ vết nứt loang lổ trên mặt đất, nơi pháp trận tà ác của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng vừa bị vô hiệu hóa, một luồng tà khí đỏ thẫm, cuồn cuộn như dòng dung nham máu, phun trào lên không ngừng. Nó không giống thứ tà khí đen đặc của oán niệm hay chết chóc mà Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo từng đối mặt trước đây; thứ tà khí này mang một màu đỏ rực như máu khô đã ngủ yên hàng vạn năm, ẩn chứa một sự cổ xưa, nguyên thủy và đáng sợ hơn bội phần. Mỗi luồng khí phun lên đều mang theo tiếng rít gào thê lương, như tiếng mở cửa địa ngục, khiến cả không gian như bị xé toạc bởi sự hiện diện của một thế lực cổ xưa, đã lãng quên từ lâu. Mùi máu tanh nồng nặc, pha lẫn với mùi lưu huỳnh và một thứ mùi ẩm mốc, mục nát của đất cũ, trào dâng dữ dội, lấn át tất cả những thứ hương vị khác, kể cả mùi hương thanh tẩy mà Lục Trường Sinh vừa tạo ra.
Cửu Thiên Linh Châu trong lòng bàn tay Lục Trường Sinh, vốn đang tỏa ra ánh sáng trắng dịu nhẹ, giờ đây dường như bị nuốt chửng bởi sự tăm tối vô tận của luồng tà khí đỏ thẫm. Ánh sáng của nó trở nên yếu ớt hơn, như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa đại dương đen, chật vật chống lại sự xâm thực của huyết khí tà ác đang dâng trào. Dáng người Lục Trường Sinh vẫn thanh tú, không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó lường. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa của hắn giờ đây hiện lên vẻ trầm tư cực độ, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào "cổng" tà khí mini đang xoáy tròn dữ dội, không một chút biểu lộ cảm xúc rõ rệt, nhưng ánh nhìn đó lại sâu thăm thẳm, như đang xuyên thấu qua lớp vỏ ngoài để nhìn vào bản chất bên trong.
Tiêu Hạo đứng cạnh Lục Trường Sinh, lưng hơi còng xuống, các đốt ngón tay siết chặt lấy những tấm phù lục phòng ngự đã được kích hoạt. Ánh mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây tràn ngập sự cảnh giác và lo lắng tột độ. Hắn cảm nhận rõ rệt áp lực nặng nề từ luồng tà khí mới này, nó không chỉ đè nén thân thể mà còn vặn vẹo cả tâm thần, gieo rắc sự tuyệt vọng và sợ hãi vào sâu trong linh hồn. Những tấm phù lục phòng ngự quanh y lập lòe ánh sáng vàng nhạt, tạo thành một hàng rào mỏng manh trước sự công kích vô hình. Dù rất sợ hãi, nhưng Tiêu Hạo vẫn quyết tâm bảo vệ Lục Trường Sinh, y biết hắn đang làm một việc vô cùng quan trọng, có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của cả một vùng đất.
“Đây không phải tà khí thông thường… Nó là huyết mạch, là căn nguyên… của sự tha hóa.” Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp, mang theo một sự chiêm nghiệm sâu sắc, như thể hắn đang nói với chính bản thân mình hơn là với Tiêu Hạo. Hắn không hề di chuyển, nhưng từng thớ thịt trên cơ thể hắn, từng sợi linh lực trong kinh mạch hắn đều đang ở trạng thái căng thẳng tột độ, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Hắn hiểu rằng, thứ tà khí này chính là linh mạch của Mê Vụ Cổ Trấn, đã bị Ma Quân Huyết Ảnh dùng Cửu Thiên Linh Châu tà hóa, biến chất thành một dòng sông máu độc. Sự hủy diệt không chỉ dừng lại ở bề mặt, mà đã ăn sâu vào tận gốc rễ của thế giới này.
Tiêu Hạo nuốt khan, ánh mắt đảo qua Lục Trường Sinh rồi lại quay về phía "cổng" tà khí đang xoáy tròn. “Trường Sinh, huynh có chắc không? Khí tức này quá đáng sợ… có lẽ chúng ta nên lùi lại và tìm cách khác?” Giọng y run rẩy, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà là vì lo lắng cho người đạo hữu đang đứng cạnh y. Y chưa từng thấy một luồng tà khí nào kinh khủng đến vậy, nó như một sinh vật sống, hít thở và tỏa ra sự chết chóc. “Chúng ta có thể báo cho Bách Lý Trần tiền bối, có lẽ Liên Minh có cách khác…”
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn không rời khỏi vết nứt. “Không thể lùi, Tiêu Hạo. Nguồn gốc của sự tha hóa nằm ở đây. Nếu không thanh tẩy tận gốc, tai họa sẽ không bao giờ chấm dứt.” Giọng hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một ý chí kiên định như bàn thạch. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Hắn biết, đây là một trận chiến không thể dùng sức mạnh đơn thuần để trấn áp. Thứ Ma Quân Huyết Ảnh gieo rắc không chỉ là tà khí, mà còn là sự tha hóa của bản nguyên, của ý chí, của linh hồn. Chỉ có thanh tẩy từ căn nguyên, dùng đạo tâm để dẫn dắt, mới mong hóa giải được tai ương này. Hắn hít sâu một hơi, mùi máu tanh và mục nát tràn vào lồng ngực, nhưng không hề làm lay chuyển ý chí hắn. Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể vận chuyển cực hạn, linh lực tinh khiết từ đan điền cuồn cuộn chảy ra, kết nối với Cửu Thiên Linh Châu trong tay. Ánh sáng của Linh Châu, dù yếu ớt, vẫn kiên cường bừng sáng, như một ngọn hải đăng nhỏ nhoi giữa bão táp. Hắn chuẩn bị tiến vào sâu thẳm của huyết mạch tà khí, một hành trình mà chỉ có đạo tâm kiên cố mới có thể vượt qua.
***
Trong cảnh giới tinh thần của mình, Lục Trường Sinh cảm thấy mình như một hạt bụi nhỏ nhoi, lạc giữa một thế giới hỗn loạn, tràn ngập tà khí. Xung quanh hắn là một màu đỏ thẫm u ám, từng luồng tà khí cuộn xoáy như những dòng sông máu, gầm gào và va đập vào nhau, tạo nên một âm thanh trầm đục, ghê rợn, như tiếng tim đập của một sinh vật khổng lồ đang hấp hối. Hắn không nhìn thấy bầu trời hay mặt đất, chỉ có vô tận những dải tà khí đỏ rực, xoáy sâu xuống một điểm. Đó là một 'trái tim' khổng lồ, làm bằng chất lỏng màu đỏ sẫm, đặc quánh như máu đông. Nó đập thình thịch, mỗi nhịp đập lại phun trào ra vô số những mạch máu đen ngòm, vươn dài như những xúc tu, đâm sâu vào hư không, chính là 'huyết mạch tà khí' của linh mạch đã bị tha hóa.
Mỗi nhịp đập của 'trái tim' đó đều phát ra một luồng xung kích tinh thần mạnh mẽ, mang theo vô số tà niệm, như những mũi tên vô hình bắn thẳng vào đạo tâm Lục Trường Sinh. Những tà niệm này không phải là lời nói thông thường, mà là những cảm xúc, những ký ức đau khổ, những ảo ảnh tuyệt vọng của vô số sinh linh đã bị tà khí thôn phệ. Chúng thì thầm trong tâm trí hắn, không ngừng cố gắng bóp méo ý chí, gieo rắc sự nghi ngờ và tuyệt vọng.
"Vô ích thôi... Tất cả rồi sẽ bị thôn phệ... Ngươi cũng vậy..."
"Hãy buông bỏ... Cứu rỗi là một ảo ảnh... Chỉ có hủy diệt mới là vĩnh hằng..."
"Ngươi chỉ là một phàm nhân nhỏ bé... Ngươi không thể chống lại bản nguyên của thế giới... Hãy hòa nhập vào chúng ta... Cảm nhận sức mạnh tột cùng của sự hủy diệt..."
Lục Trường Sinh cảm nhận rõ rệt sự đau đớn của linh mạch đang bị xé rách, như những sợi gân cốt của thế giới đang bị gặm nhấm. Hắn nghe thấy tiếng kêu gào thảm thiết của vô số linh hồn bị giam cầm trong tà khí, tiếng nức nở của những sinh linh đã mất đi ý chí, hóa thành vật nuôi của Ma Quân. Đó là một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng, một cơn ác mộng sống động đang cố gắng nhấn chìm hắn. Tà khí không chỉ tấn công tâm trí, mà còn cố gắng ăn mòn linh hồn, như hàng vạn mũi kim vô hình đang đâm vào linh thức, mang đến một nỗi đau xé lòng, vượt xa bất kỳ đau đớn thể xác nào.
Nhưng Lục Trường Sinh không lùi bước. Đôi mắt hắn vẫn kiên định, dù trong cảnh giới tinh thần này, hắn không hề có thân thể vật lý, nhưng ý chí của hắn vẫn vững như bàn thạch. Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm hải vận chuyển cực hạn, từng luồng linh lực tinh khiết, mang theo đạo lý sinh tồn, đạo lý cân bằng của vạn vật, tỏa ra từ hắn. Chúng như một tia sáng yếu ớt, nhưng kiên cường, giữa biển cả tà khí vô tận. Hắn không cố gắng chống lại hay tiêu diệt những tà niệm, mà hắn lắng nghe chúng, cảm nhận nỗi đau và sự tuyệt vọng của chúng. Hắn biết, tà khí không phải sinh ra đã là tà ác, nó chỉ là sự biến chất của linh khí, của những ý niệm tiêu cực bị phóng đại đến cực điểm.
"Không... Đạo của ta kiên định... Không gì có thể lay chuyển..." Lục Trường Sinh thầm nhủ, giọng nói nội tâm vang vọng như một tiếng chuông giữa hỗn loạn. Hắn không phản bác những lời thì thầm, không tranh cãi với sự tuyệt vọng. Hắn chỉ đơn giản là giữ vững bản tâm, giữ vững con đường của riêng mình. Hắn không tìm cách áp đảo, mà tìm cách thanh tẩy, tìm cách tái tạo. Linh lực tinh khiết của Tàn Pháp Cổ Đạo từ từ kết nối với Cửu Thiên Linh Châu trong tay hắn, tạo thành một luồng ánh sáng mềm mại nhưng mạnh mẽ, bắt đầu thẩm thấu vào 'trái tim' tà khí khổng lồ.
Mỗi lần linh lực tinh khiết chạm vào 'trái tim' đó, một luồng phản phệ dữ dội lại bùng lên. Không phải là sự chống trả của một đối thủ, mà là sự co rút kịch liệt của một cơ thể đang bị bệnh, bị tổn thương sâu sắc. Lục Trường Sinh cảm thấy như có hàng vạn mũi kim đâm vào linh hồn, như có hàng ngàn con dao đang xé nát tâm thức hắn. Đó là sự đau đớn của linh mạch đang bị thanh tẩy, nỗi thống khổ khi những ký ức tà ác, những ý niệm độc hại bị gột rửa. Một phần của 'trái tim' tà khí khổng lồ khẽ run rẩy, những mạch máu đen ngòm co rút lại một chút, nhưng ngay lập tức, một luồng tà khí mạnh mẽ hơn lại phản công, cố gắng đẩy lùi linh lực của Lục Trường Sinh. Sự nguy hiểm của việc thanh tẩy tà khí ở cấp độ căn nguyên này cho thấy Ma Quân Huyết Ảnh đã gieo mầm tà ác sâu sắc vào Cửu Thiên Linh Giới, và cuộc chiến sẽ còn kéo dài và gian nan hơn nhiều. Lục Trường Sinh nhận thức sâu sắc hơn về bản chất của tà khí và sự liên kết của nó với Cửu Thiên Linh Châu tà hóa sẽ là chìa khóa để hắn tìm ra cách vô hiệu hóa hoàn toàn Linh Châu.
Hắn không chỉ thanh tẩy tà khí, hắn còn cố gắng hiểu nó, cố gắng tìm ra nguyên nhân sâu xa của sự tha hóa này. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là công pháp tu luyện, nó còn là một con đường chiêm nghiệm về Đạo, về bản chất của vạn vật. Hắn biết, tà khí này là một phần của thế giới, bị biến chất, bị vặn vẹo. Việc tiêu diệt nó không phải là giải pháp, mà là tái tạo, là trả lại nó về với bản nguyên. Đây là một cuộc chiến không có máu me, không có âm thanh bạo liệt, nhưng lại là cuộc chiến khốc liệt nhất mà Lục Trường Sinh từng trải qua, một cuộc chiến với chính bản thân và căn nguyên của tà ác.
***
Bên ngoài 'cổng' tà khí, trong màn đêm dày đặc của Mê Vụ Cổ Trấn, Tiêu Hạo thấy Lục Trường Sinh đang run rẩy kịch liệt. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, chảy thành dòng trên khuôn mặt thanh tú tái nhợt của hắn, khiến vài sợi tóc đen bết dính vào thái dương. Hắn cắn chặt môi, đến mức một vệt máu nhỏ rịn ra, nhưng đôi mắt đen láy vẫn kiên định nhìn thẳng vào hư không, không hề có ý định lùi bước. Mỗi thớ thịt trên cơ thể hắn dường như đang co giật, như thể có một luồng năng lượng vô hình đang giằng xé hắn từ bên trong. Sự run rẩy này không phải là sợ hãi, mà là sự chịu đựng tột cùng của một linh hồn đang chiến đấu.
Từ vết nứt khổng lồ dưới chân, nơi 'cổng' tà khí đỏ thẫm đang xoáy tròn, những luồng tà khí bùng lên dữ dội hơn, cuồng bạo hơn gấp bội. Chúng không còn chỉ là dòng chảy đơn thuần, mà bắt đầu ngưng tụ thành các hình thù quái dị, dữ tợn. Một luồng tà khí đỏ thẫm bùng lên, ngưng kết thành một bàn tay khổng lồ với móng vuốt sắc nhọn như dao cạo, lao thẳng về phía Lục Trường Sinh. Ngay sau đó, một luồng khác xoáy tròn, hóa thành một cái đầu thú với hàm răng lởm chởm, rít lên những âm thanh kinh hoàng, cố gắng xé nát hàng rào phòng ngự của Tiêu Hạo để chạm tới Lục Trường Sinh. Mùi tử khí, máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc hơn bao giờ hết, quyện vào mùi khét của linh lực đang bị đốt cháy bởi sự va chạm không ngừng. Gió hú ghê rợn, mang theo những tiếng gầm gừ trầm thấp từ 'cổng' tà khí, như một bản nhạc rùng rợn của địa ngục.
“Khốn kiếp!” Tiêu Hạo gầm lên, không ngừng phóng ra những tấm phù lục. Một lá phù chú hỏa hệ bùng cháy, hóa thành một con hỏa long nhỏ, lao vào bàn tay tà khí, tạo ra một tiếng nổ trầm đục. Một lá khác là phù lục thổ hệ, lập tức dựng lên một bức tường đất kiên cố, chặn đứng cái đầu thú tà khí đang lao tới. Y triệu hồi Ngân Ưng Linh Thú, con vật trung thành lập tức dang rộng đôi cánh bạc, gào thét một tiếng chói tai, lao vào những luồng tà khí nhỏ hơn đang cố gắng len lỏi qua khe hở. Tiêu Hạo biết, áp lực mà Lục Trường Sinh đang gánh chịu không chỉ là sức mạnh vật chất. Hắn đang chiến đấu một trận chiến không ai thấy được, một trận chiến với chính bản thân và căn nguyên của tà ác. Sự phản phệ này không chỉ là công kích thân thể, mà nó đang cố gắng bóp nát ý chí, tha hóa đạo tâm của Lục Trường Sinh.
Một tia lo lắng tột độ hiện lên trong đôi mắt láu lỉnh của Tiêu Hạo. Y chưa từng thấy Lục Trường Sinh gặp phải tình huống nguy hiểm đến mức này. Dù Lục Trường Sinh luôn điềm tĩnh, nhưng hiện tại, sự run rẩy và tái nhợt trên khuôn mặt hắn đã nói lên tất cả. Y biết, nếu Lục Trường Sinh bị gián đoạn dù chỉ một khoảnh khắc, hậu quả sẽ khôn lường. Không chỉ là thất bại trong việc thanh tẩy, mà còn có thể là sự tha hóa của chính Lục Trường Sinh, hoặc tệ hơn, sự bùng nổ của huyết mạch tà khí sẽ hủy diệt cả Mê Vụ Cổ Trấn và lan rộng ra toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.
Tiêu Hạo siết chặt tay, linh lực trong cơ thể y vận chuyển đến cực điểm. Y triệu hồi một tấm chắn bằng linh lực màu xanh biếc, dày đặc, chặn đứng một luồng tà khí hình móng vuốt đang lao tới với tốc độ kinh hoàng. Tiếng va chạm "rầm" một tiếng, tấm chắn rung lên bần bật, nhưng may mắn là vẫn trụ vững. Ngay khi đó, Lục Trường Sinh khẽ rên một tiếng, thân thể hắn lại run rẩy kịch liệt hơn, như thể một luồng xung kích cực mạnh vừa xuyên qua hắn. Nhưng hắn vẫn không lùi bước, đôi mắt vẫn kiên định, linh lực từ Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn vẫn kiên cường chảy vào 'huyết mạch tà khí' dưới lòng đất. Dù mức độ hủy diệt và biến chất của linh mạch thế giới do Ma Quân gây ra là rất lớn, cho thấy ngay cả sau khi Ma Quân bị đánh bại, thế giới sẽ cần một quá trình phục hồi rất dài, nhưng Lục Trường Sinh vẫn không từ bỏ.
Tiêu Hạo thầm nghĩ: 'Trường Sinh… huynh nhất định phải trụ vững!' Y biết, đây là niềm hy vọng duy nhất. Đạo của Lục Trường Sinh, con đường của hắn, chính là con đường duy nhất có thể đối phó với sự tha hóa căn nguyên này. Y không thể làm gì hơn ngoài việc bảo vệ, tạo không gian và thời gian cho Lục Trường Sinh hoàn thành nhiệm vụ của mình. Hắn có thể không phải là anh hùng xưng bá thiên hạ, nhưng trong thời khắc này, hắn chính là cột trụ, là niềm tin duy nhất giữa biển cả tà ác đang cuồng bạo. Sự kiên cường của đạo tâm Lục Trường Sinh khi đối mặt với phản phệ cho thấy hắn đang tiến gần hơn đến đỉnh cao của sự trưởng thành nội tâm, củng cố giá trị con đường tu hành của hắn. Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, giữa màn đêm đen kịt và luồng tà khí đỏ thẫm, một trận chiến không chỉ vì sinh linh, mà còn vì bản nguyên của Đạo.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.