Cửu thiên linh giới - Chương 798: Thấu Hiểu Nguyên Điểm: Ma Tâm Bại Lộ
Tiếng gào thét khàn đặc, đầy tuyệt vọng của Ma Quân Huyết Ảnh vẫn còn vang vọng giữa Huyết Ảnh Cung, nhưng giờ đây, nó không chỉ là âm thanh của sự phẫn nộ, mà còn là bản giao hưởng của sự tan rã. Từng tấc da thịt, từng thớ gân cốt tà hóa của hắn bị xé rách bởi chính ma khí cuộn ngược, không ngừng nứt toác, lộ ra những mảng xương trắng hếu và dòng máu đen đặc quánh. Hắn loạng choạng, thân hình khổng lồ như sắp đổ sụp, đôi mắt đỏ ngầu chực trào những dòng huyết lệ, nhìn chằm chằm vào Cửu Thiên Linh Châu, nơi Lục Trường Sinh vẫn đang ngồi yên bất động, như một pho tượng đá cổ xưa.
Ma Quân Huyết Ảnh không thể tin được. Hắn đã dồn tâm huyết, thậm chí là bản nguyên của mình vào việc tà hóa viên châu này, coi nó như một phần linh hồn, một phần cơ thể của mình. Vậy mà giờ đây, nó đang phản bội hắn, đang bị thanh tẩy bởi một sức mạnh mà hắn không thể chạm tới, không thể hiểu nổi. Sự phản phệ từ Linh Châu không chỉ là cơn đau thể xác, mà còn là sự xé nát linh hồn, là sự sụp đổ của một niềm tin đã bám rễ sâu xa. Hắn đã mất quyền kiểm soát. Toàn bộ kế hoạch, toàn bộ tham vọng của hắn đang tan thành mây khói dưới bàn tay của một phàm nhân mà hắn từng khinh miệt.
“Không có ta, ngươi cũng đừng mong tồn tại! Hủy diệt! Ta sẽ kéo tất cả xuống cùng ta!” Ma Quân Huyết Ảnh gầm lên một tiếng cuối cùng, dữ dội đến mức Huyết Ảnh Cung rung chuyển bần bật, những tảng đá lớn trên trần rơi xuống như mưa. Từ thân thể tan rã của hắn, một luồng khói đen kịt, đậm đặc hơn bất cứ tà khí nào trước đây, mang theo ý chí hủy diệt thuần túy, bùng phát. Luồng khói ấy không nhằm vào Lục Trường Sinh, không nhằm vào Tiêu Hạo hay Bách Lý Trần, mà lao thẳng vào Cửu Thiên Linh Châu, như một kẻ tuyệt vọng muốn kéo đối thủ cùng chôn vùi. Hắn không thể giữ Linh Châu, vậy thì hắn sẽ phá hủy nó, phá hủy tất cả, để không ai có được.
Cửu Thiên Linh Châu, vốn đang phát ra ánh sáng thanh tịnh yếu ớt, giờ đây bỗng chốc bị bao phủ hoàn toàn bởi lớp khói đen tử khí. Tà khí cuồn cuộn như một con thủy quái khổng lồ, cố gắng nuốt chửng ánh sáng bên trong. Tuy nhiên, viên châu không dễ dàng khuất phục. Ánh sáng thuần khiết bên trong nó, như một ngọn lửa bất diệt, bùng lên mãnh liệt, cố gắng đẩy lùi sự xâm nhập của khói đen. Đó là một màn giao tranh ánh sáng và bóng tối ngay tại trung tâm điện thờ, một cuộc giằng co giữa sự sống và cái chết, giữa sự thanh tẩy và sự hủy diệt. Không khí trong Huyết Ảnh Cung bỗng chốc trở nên nặng nề đến nghẹt thở, linh khí và tà khí va chạm, tạo ra những tiếng "tạch tạch" nhỏ như tiếng nứt vỡ của không gian, xen lẫn với tiếng "rắc rắc" ghê rợn của tà khí đang bị ăn mòn. Mùi máu tanh và tử khí nồng nặc hòa lẫn với mùi ozon từ linh khí thanh khiết đang tỏa ra, tạo thành một hỗn hợp kỳ lạ, vừa ghê tởm vừa mang theo một tia hy vọng mong manh.
Lục Trường Sinh, toàn thân tàn tạ, đạo bào đơn sơ đã rách nát nhiều chỗ, lộ ra làn da ngăm đen và những vết thương nhỏ. Hắn vẫn ngồi đó, đối diện với Cửu Thiên Linh Châu, đôi mắt khép hờ, gương mặt thanh tú toát lên vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng giữa cơn bão táp. Đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, không hề lay chuyển trước sự điên cuồng cuối cùng của Ma Quân. Từ mi tâm hắn, một luồng ánh sáng vàng nhạt, mang theo khí tức cổ xưa, nguyên thủy của Tàn Pháp Cổ Đạo, không ngừng lan tỏa, hòa vào Linh Châu. Ánh sáng ấy không chói chang, không rực rỡ, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh kiên cố, bền bỉ, như dòng nước ngầm len lỏi qua từng kẽ đá, dẫn dắt ý thức của Lục Trường Sinh đi sâu hơn vào bản nguyên của viên ngọc thần bí.
Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của Ma Quân, nhưng không phải là sự đồng cảm, mà là sự thấu hiểu. Hắn hiểu rằng, sự hủy diệt này không phải là sức mạnh, mà là biểu hiện cuối cùng của sự yếu đuối, của một linh hồn bị mắc kẹt trong nỗi sợ hãi và dục vọng. Tàn Pháp Cổ Đạo không đối đầu trực diện, mà là hóa giải, là chuyển hóa. Nó như một dòng suối mát lành, len lỏi vào từng ngóc ngách của Cửu Thiên Linh Châu, tìm kiếm những vết nứt, những điểm yếu mà tà khí của Ma Quân đã lợi dụng để bám rễ. Cảm giác kiệt quệ về thể xác không thể làm lung lay ý chí của hắn. Ngược lại, mỗi khi Ma Quân gào thét, mỗi khi tà khí cố gắng bùng nổ, Lục Trường Sinh lại càng chìm sâu hơn vào trạng thái nhập định, càng kết nối chặt chẽ hơn với Cửu Thiên Linh Châu, và qua đó, với Vạn Cổ Khai Thiên. Hắn đang ở một ranh giới mong manh giữa sự tồn vong của thế giới, nhưng trong tâm hắn, chỉ có sự bình an và tĩnh lặng.
***
Trong không gian siêu hình của Cửu Thiên Linh Châu, nơi không có khái niệm về thời gian hay không gian vật lý, ý thức của Lục Trường Sinh và Ma Quân Huyết Ảnh đối đầu trực diện. Đây không phải là một chiến trường với kiếm quang bão táp hay pháp thuật nổ tung, mà là một cuộc chiến của ý chí, của đạo tâm, của bản nguyên. Ban đầu, nơi đây là một hỗn độn khổng lồ của tà khí và linh khí giao tranh, như một cơn bão vũ trụ không ngừng xoáy vặn. Những hình ảnh về sự hủy diệt, về nỗi sợ hãi, về sự đau khổ của chúng sinh do Ma Quân gây ra không ngừng ập đến, cố gắng nhấn chìm ý thức của Lục Trường Sinh.
Ma Quân Huyết Ảnh, trong hình dạng tinh thần, là một bóng đen khổng lồ, với đôi mắt đỏ rực như hai hố lửa địa ngục. Hắn gầm thét, tung ra vô số xúc tu tà khí, cố gắng xuyên thủng lớp phòng ngự tinh thần của Lục Trường Sinh, cố gắng bóp nát ý chí của hắn. "Ngươi là cái gì mà dám đối nghịch ta? Ngươi chỉ là một phàm nhân yếu ớt, dựa dẫm vào cái thứ tàn pháp vô dụng đó! Ngươi không thể hiểu sức mạnh của ta! Ta là hiện thân của tuyệt vọng! Ta là chúa tể của nỗi sợ hãi!" Giọng nói của hắn, méo mó và đầy oán hận, vọng thẳng vào tâm thức Lục Trường Sinh, như muốn xé toạc linh hồn hắn.
Tuy nhiên, Lục Trường Sinh không hề hoảng sợ. Ý thức của hắn, được Tàn Pháp Cổ Đạo bảo vệ và dẫn dắt, như một ngọn đèn dầu nhỏ nhoi nhưng kiên cường giữa đêm bão. Hắn không phản công bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu. Hắn quan sát, hắn lắng nghe, hắn cảm nhận từng luồng tà khí, từng mảnh vỡ của nỗi sợ hãi và dục vọng mà Ma Quân đã hấp thụ. Dần dần, một sự thật kinh hoàng nhưng cũng đầy xót xa hiện ra trước mắt hắn. Ma Quân Huyết Ảnh không phải là một thực thể mạnh mẽ bẩm sinh. Sức mạnh của hắn không phải là của chính hắn, mà là sự ký sinh, sự bóp méo linh khí nguyên thủy, sự hấp thụ nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng và linh hồn của kẻ khác. Hắn là một kẻ đói khát vĩnh viễn, không thể tự mình đứng vững nếu không có "nhiên liệu" từ sự đau khổ của thế gian. Bản chất của hắn, sâu thẳm bên trong cái vẻ ngoài hung tợn, lại vô cùng yếu ớt, đầy sự sợ hãi và bất an.
"Ngươi không phải là kẻ hủy diệt, mà là kẻ bị hủy diệt bởi chính nỗi sợ hãi của mình," ý thức của Lục Trường Sinh vang vọng trong không gian tinh thần, bình tĩnh nhưng kiên định, như một lời phán quyết của thiên đạo. "Ngươi không thể đứng vững trên chính đôi chân của mình. Ngươi chỉ là một cái bóng, một phản chiếu méo mó của nỗi sợ hãi trong tâm trí chúng sinh. Ngươi không tạo ra tà khí, ngươi chỉ khuếch đại nó. Ngươi không có bản nguyên, ngươi chỉ ký sinh."
Những lời nói ấy, không có bất kỳ sức mạnh công kích nào, nhưng lại như những nhát kiếm vô hình, đâm thẳng vào cốt lõi tồn tại của Ma Quân Huyết Ảnh. Bóng đen khổng lồ kia bắt đầu run rẩy dữ dội. "Không thể! Ngươi không thể hiểu! Sức mạnh của ta là vô tận! Ta là hiện thân của tuyệt vọng!" Ma Quân gào thét trong tuyệt vọng và kinh hoàng. Hắn không thể chịu đựng được sự thật bị phơi bày, không thể chấp nhận rằng thứ sức mạnh mà hắn tôn thờ, thứ mà hắn cho là vô địch, lại chỉ là một sự vay mượn, một sự ký sinh. Đây là điểm yếu chí mạng nhất của hắn, là bản chất mà hắn đã cố gắng che giấu suốt vạn năm.
Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh, không cần dùng đến sức mạnh bạo lực, giờ đây như một dòng chảy nguyên thủy, tinh khiết, len lỏi vào từng kẽ hở của tà khí, phơi bày sự mục ruỗng bên trong. Nó không phá hủy, mà là 'bóc trần'. Từng lớp tà khí bao bọc lấy bản thể tinh thần của Ma Quân Huyết Ảnh bị lột bỏ, để lộ ra một thực thể méo mó, nhỏ bé, run rẩy bên trong. Đó không phải là một vị Ma Quân oai phong, mà là một linh hồn nhỏ bé, đầy sợ hãi, cố gắng bám víu vào mọi nguồn năng lượng tiêu cực để tồn tại. Những hình ảnh nguyên thủy của Vạn Cổ Khai Thiên bắt đầu hiện lên rõ ràng hơn trong không gian này: những dòng linh khí dồi dào chảy xiết, những hạt giống sự sống đầu tiên nảy mầm, những chủng tộc cổ xưa hòa thuận, sự phồn thịnh của Tiên đạo. Tất cả như một dòng thác ánh sáng, đang dần đẩy lùi và bao trùm lấy bóng tối của Ma Quân.
Sự bóc trần này còn đau đớn hơn bất kỳ đòn tấn công nào. Linh hồn Ma Quân co rúm lại, phát ra những tiếng rít gào thảm thiết, như thể bị thiêu đốt bởi ánh sáng sự thật. Hắn cảm thấy mình đang tan biến, không phải vì bị đánh bại, mà vì bản chất của hắn đang bị phơi bày, bị coi thường, bị phủ nhận. Sự phụ thuộc của hắn vào ngoại lực, vào sự đau khổ của thế gian, chính là gông xiềng trói buộc hắn, và giờ đây, gông xiềng ấy đang bị Lục Trường Sinh tháo gỡ.
***
Bên ngoài Cửu Thiên Linh Châu, trong Huyết Ảnh Cung, khung cảnh hỗn loạn bỗng chốc đạt đến đỉnh điểm mới. Khi Ma Quân Huyết Ảnh bị bài xích dữ dội từ bên trong Linh Châu, thân thể tà hóa của hắn bên ngoài cũng bắt đầu tan rã nhanh chóng hơn bao giờ hết. Không phải là những vết nứt, không phải là sự chảy máu, mà là từng khối thịt, từng thớ xương đang tự phân rã, tự biến thành khói đen và bụi tro. Những tiếng gào thét của Ma Quân, giờ đây không còn sự phẫn nộ, mà chỉ là sự tuyệt vọng và căm hận tột cùng, vang vọng khắp Huyết Ảnh Cung, nghe thê lương đến rợn người. Toàn thân hắn như một khối bùn đen khổng lồ đang chảy xuống, biến dạng, hình thù quái dị không thể nhận ra.
"KHÔNG! TA KHÔNG THỂ CHẾT! TA LÀ MA QUÂN HUYẾT ẢNH! TA SẼ KHÔNG BAO GIỜ CHẾT!" Hắn gầm lên, nhưng giọng nói đã yếu ớt, chỉ còn là những tiếng rít khàn đặc, lạc lõng giữa tiếng tan rã của chính mình.
Cùng lúc đó, quân đoàn tà vật và Ma Binh, vốn đã bị suy yếu và hoảng loạn từ trước, giờ đây mất đi hoàn toàn sự kết nối và kiểm soát từ chủ nhân, rơi vào trạng thái hỗn loạn không thể vãn hồi. Như những con rối đứt dây, chúng không còn giữ được đội hình, không còn tuân theo bất kỳ mệnh lệnh nào. Một số con ma binh, thân thể vốn đã mục nát, bỗng chốc tự phát nổ thành những đám khói đen hôi thối, tan biến vào hư không. Một số khác, trong cơn điên loạn, quay sang tấn công đồng loại, những nhát cào, những cú đấm đầy tà khí giáng xuống nhau, tạo nên một cảnh tượng tàn khốc và đáng thương. Lại có những con ma vật, thân thể bắt đầu tan chảy, biến thành những vũng bùn đen đặc quánh, bốc lên mùi lưu huỳnh nồng nặc và tử khí ngột ngạt. Tiếng "rắc rắc" của tà khí tan rã, tiếng "lộp bộp" của những khối thịt mục rữa rơi xuống, tiếng gào rú tuyệt vọng của Ma Quân, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự sụp đổ.
Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, dù mệt mỏi và kiệt sức sau trận chiến dài đằng đẵng, nhưng khi chứng kiến cảnh tượng này, trong mắt họ bùng lên một tia sáng hy vọng. Tiêu Hạo, với khuôn mặt tròn trĩnh lấm lem bụi bẩn và máu, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây tràn đầy sự quyết đoán. Hắn vẫn nhanh nhẹn, linh hoạt như một con sóc, lao vun vút giữa bầy tà vật đang điên loạn. Từng lá bùa chú được hắn phóng ra, không còn là bùa phòng ngự, mà là những lá bùa tấn công mạnh mẽ, những luồng sét, những lưỡi lửa, những làn gió sắc bén càn quét đám tà vật còn sót lại.
“Cơ hội đây rồi! Chúng ta phải dọn dẹp sạch sẽ! Đừng để bất cứ con nào chạm vào Trường Sinh!” Tiêu Hạo hét lớn, giọng nói khàn đặc vì đã chiến đấu quá lâu, nhưng vẫn đầy uy lực. Hắn không ngừng di chuyển, tạo ra một vòng bảo vệ xung quanh Lục Trường Sinh, tiêu diệt bất kỳ con tà vật nào dám bén mảng đến gần. Hắn biết, lúc này, Lục Trường Sinh đang ở thời khắc then chốt nhất, và bất kỳ sự quấy nhiễu nào cũng có thể dẫn đến thất bại. Mùi ozon từ linh khí thanh khiết đang tỏa ra từ Cửu Thiên Linh Châu giờ đây đã lấn át mùi máu tanh và tử khí, mang đến một cảm giác trong lành, dù vẫn còn chút cay nồng của tàn dư tà khí.
Bách Lý Trần đứng vững vàng như một ngọn núi. Dáng người cao ráo, thanh mảnh của hắn giờ đây được bao bọc bởi một lớp kiếm ý sắc bén, uy phong. Thanh kiếm cổ trong tay hắn không ngừng reo vang, phát ra những luồng kiếm quang rực rỡ, lạnh lẽo, như những tia chớp xé toạc màn đêm. Mỗi nhát kiếm của hắn đều dứt khoát, chính xác, không một động tác thừa, chặt đứt những con tà vật thành từng mảnh.
“Hắn đang tan rã… Cả quân đoàn của hắn cũng vậy! Lực lượng của hắn đã bị phá hủy từ gốc rễ!” Bách Lý Trần nói, giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt toát lên vẻ ngạc nhiên và khâm phục sâu sắc. Hắn chưa từng thấy một cường giả như Ma Quân Huyết Ảnh lại có thể bị đánh bại theo cách này, không phải bằng sức mạnh đối chọi, mà bằng sự thấu hiểu và thanh tẩy từ bên trong. Điều này vượt xa mọi lý giải về kiếm đạo, về tu hành mà hắn từng biết. Hắn cảm nhận được một sự thay đổi lớn lao đang diễn ra, không chỉ trong Huyết Ảnh Cung này, mà còn trong toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.
Hào quang ánh sáng thanh tịnh từ Cửu Thiên Linh Châu bỗng chốc bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một mặt trời nhỏ giữa Huyết Ảnh Cung tăm tối, đẩy lùi hoàn toàn lớp khói đen cuối cùng của Ma Quân. Tiếng rít gào của Ma Quân Huyết Ảnh tắt lịm, thân thể hắn, giờ chỉ còn là một khối bùn đen khổng lồ, cuối cùng cũng hoàn toàn tan rã, biến thành những hạt bụi li ti và một luồng tà khí cực kỳ yếu ớt, cố gắng thoát ra qua một vết nứt trên trần cung điện. Cả Huyết Ảnh Cung bỗng chốc chìm vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc của Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, cùng với tiếng "tạch tạch" nhỏ của linh khí thanh tịnh đang hòa vào Cửu Thiên Linh Châu.
Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, đôi mắt khép hờ, nhưng trên khuôn mặt hắn, dù vẫn còn vẻ mệt mỏi, đã hiện lên một nụ cười nhẹ, thanh thản. Hắn đã hoàn thành. Cửu Thiên Linh Châu, giờ đây, không còn bị tà hóa, không còn là vũ khí hủy diệt, mà đang phát ra ánh sáng rực rỡ, ấm áp, như một nguồn năng lượng tái tạo và chữa lành cho Cửu Thiên Linh Giới. Thế giới này đã được chữa lành, ít nhất là một phần. Tuy nhiên, Lục Trường Sinh biết, con đường tu hành không bao giờ có điểm dừng. Ma Quân Huyết Ảnh đã bị đánh bại, nhưng tà khí và tư tưởng của hắn, những nỗi sợ hãi và dục vọng mà hắn đã khơi gợi, vẫn còn dai dẳng đâu đó. Chúng sẽ không biến mất hoàn toàn, mà sẽ ẩn mình, chờ đợi cơ hội để trỗi dậy. Thế giới cần thời gian để phục hồi, và những thách thức mới sẽ xuất hiện. Nhưng hiện tại, một cột mốc quan trọng đã được hoàn thành. Lục Trường Sinh, thông qua việc thấu hiểu "nguyên điểm" của Linh Châu và bản chất tà khí, đã đạt đến một cảnh giới tu luyện và nhận thức mới, không chỉ về sức mạnh mà còn về ý nghĩa sâu xa của vạn vật. Hắn không phải là một "chiến binh" thông thường, mà là một người "chữa lành" và "dẫn dắt" thế giới bằng đạo tâm của mình.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.