Cửu thiên linh giới - Chương 800: Huyết Tế Linh Châu: Phản Kích Tử Thần
...Con đường tu hành, quả nhiên không bao giờ có điểm dừng.
***
Trong sâu thẳm Huyết Ảnh Cung, nơi tà khí cuồn cuộn như sóng dữ và tử khí nồng nặc đến nghẹt thở, Ma Quân Huyết Ảnh đang co cụm lại. Hắn giờ đây không còn hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối tà khí đen kịt, không ngừng biến đổi, co rút và phình to, như một trái tim đang đập những nhịp đập cuối cùng trong tuyệt vọng. Âm thanh ầm ĩ từ chiến trường bên ngoài, tiếng hô xung trận, tiếng Long Ngâm, tiếng kiếm reo, tiếng nổ vang vọng như sấm rền, xuyên qua tầng tầng lớp lớp pháp trận, vọng đến tai hắn, càng khiến hắn thêm căm phẫn và điên cuồng. Mùi tà khí trong không gian vẫn đậm đặc, nhưng yếu hơn rất nhiều so với trước kia, không còn sự hùng vĩ, bao trùm mà chỉ còn sự bám víu, mục nát. Bầu không khí ở đây tràn ngập sự tuyệt vọng, sự điên cuồng và một cái lạnh lẽo thấu xương, không phải của băng giá mà của sự hủy diệt.
Ma Quân Huyết Ảnh cảm nhận rõ ràng sự suy yếu của bản thân, sự tan rã của quân đoàn tà vật, và sự tiến công như thủy triều của Liên Minh chính đạo. Hắn cũng cảm nhận được ánh sáng thanh tẩy từ Cửu Thiên Linh Châu, không ngừng ăn mòn hắn từ bên trong, khiến bản thể tà khí của hắn không ngừng bị thiêu đốt, đau đớn tột cùng. Hắn đã thua, thua một cách thảm hại, không phải vì sức mạnh đối kháng, mà vì sự kiên định của một phàm nhân, vì một đạo lý mà hắn chưa bao giờ thấu hiểu. Sự căm hận và tuyệt vọng dâng lên tột độ, như một dòng dung nham sôi sục trong tâm trí hắn. Hắn gầm lên một tiếng không ra tiếng, âm thanh đó chỉ là một luồng sóng tà niệm hỗn loạn, chấn động cả không gian xung quanh.
“Lục Trường Sinh... Liên Minh... Các ngươi nghĩ có thể thắng ta sao? Các ngươi nghĩ có thể tiêu diệt ta sao? Ta là bản nguyên của tà niệm, là bóng tối sâu thẳm nhất trong tâm hồn vạn vật! Các ngươi không thể tiêu diệt ta!” Giọng hắn khàn đặc, đầy sự căm hận và điên cuồng, không còn sự tự mãn hay kiêu ngạo của kẻ mạnh. Hắn biết mình đang đứng trên bờ vực của sự tan biến, nhưng sự tức giận thiêu đốt đã vượt qua nỗi sợ hãi. Hắn không thể chấp nhận kết cục này, không thể chấp nhận sự thất bại trước những kẻ mà hắn luôn coi thường, những kẻ chỉ biết nương tựa vào đạo lý giả tạo và sự yếu đuối của linh hồn. Hắn đã từng là kẻ thống trị, kẻ gieo rắc nỗi kinh hoàng, vậy mà giờ đây lại bị dồn vào đường cùng bởi một phàm nhân mang linh căn tạp và một đám tu sĩ chính đạo cố chấp. Hắn sẽ không buông xuôi, dù chỉ là một hơi tàn cuối cùng.
“Ta sẽ cho các ngươi thấy... cái giá của sự chiến thắng! Cái giá của sự cứu rỗi giả tạo!” Ma Quân Huyết Ảnh gằn lên, từng chữ như xé nát không gian. Khối tà khí của hắn co rút kịch liệt, sau đó bắt đầu phình to một cách bất thường, tỏa ra những luồng tà quang đỏ rực, không còn mang tính phòng thủ mà mang ý chí hủy diệt. Hắn biết mình không thể trốn thoát, không thể chống cự. Nhưng hắn sẽ không chấp nhận thất bại một cách dễ dàng. Hắn sẽ kéo tất cả xuống địa ngục cùng mình. Hắn bắt đầu thi triển một cấm thuật cổ xưa, một chiêu thức mà ngay cả chính hắn cũng chưa từng muốn sử dụng. Đó là một cấm thuật lấy chính bản nguyên tà niệm của hắn để kích hoạt những pháp trận hủy diệt ẩn sâu trong Huyết Ảnh Cung, những pháp trận được tạo ra để biến nơi đây thành một ngục tù vĩnh cửu, hoặc một ngọn núi lửa tà khí khổng lồ, đủ sức hủy diệt bất cứ ai còn tồn tại trong phạm vi của nó.
Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Mộc Thanh Y, đang dẫn dắt đội hình tấn công trên tiền tuyến, bỗng nhiên co rút lại. Nàng cảm thấy một luồng chấn động kinh hoàng xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp linh trận hộ vệ của Liên Minh, một cảm giác bất an dâng lên mãnh liệt trong tâm hải. Nàng đang đứng giữa một cảnh tượng hỗn loạn nhưng có trật tự. Quân đoàn tà vật, vốn đã tan rã và hỗn loạn từ chương trước, giờ đây càng thêm suy yếu dưới ánh sáng thanh tẩy của Cửu Thiên Linh Châu và những đợt tấn công như vũ bão của Liên Minh. Tiếng Long Ngâm của Long Tộc Thái Tử vang vọng, trấn áp tà khí. Kiếm khí sắc bén của Bách Lý Trần xé toạc màn đêm. Những lá chắn kiên cố của Bạch Hổ Tướng Quân chặn đứng mọi đòn phản công. Thế trận đang nghiêng hẳn về phía chính đạo, nhưng rồi, cái cảm giác bất an kia lại dâng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Từ sâu bên trong Huyết Ảnh Cung, một tiếng gầm thét xé tai vang lên, không phải tiếng gào thét của kẻ bại trận, mà là tiếng gầm của một con thú bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng liều chết phản công. Tiếng gầm đó chấn động cả Huyết Ảnh Cung, khiến những tòa tháp nhọn hoắt, những bức tường đá đen sẫm, những họa tiết đầu lâu, xương chéo, tất cả đều run rẩy bần bật. Một luồng tà quang đỏ rực đột ngột bùng nổ từ trung tâm Huyết Ảnh Cung, xuyên thẳng lên bầu trời, bao trùm lên cả Cửu Thiên Linh Châu vừa được thanh tẩy một phần, khiến nó chập chờn giữa ánh sáng tinh khiết và tà khí đỏ thẫm.
“Ma Quân! Hắn định làm gì nữa?” Mộc Thanh Y khẽ thốt lên, đôi mắt phượng sáng ngời bỗng chốc đong đầy vẻ cảnh giác. Nàng cảm thấy một sự bất thường to lớn, một sự điên cuồng vượt quá mọi giới hạn, ngay cả đối với một Ma Quân tàn bạo như Huyết Ảnh. Hắn đang làm một điều gì đó liều lĩnh, một điều gì đó sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện, dù là theo hướng tồi tệ nhất.
Từng sợi tà khí từ bản thể của Ma Quân Huyết Ảnh như những xúc tu đen tối, vươn dài, xuyên qua lòng đất, kết nối với những pháp trận ẩn sâu trong cấu trúc Huyết Ảnh Cung. Những pháp trận cổ xưa này, vốn đã bị phong ấn, giờ đây như được tưới máu, bắt đầu phát sáng đỏ rực, rung chuyển dữ dội. Toàn bộ Huyết Ảnh Cung bắt đầu run rẩy, những vết nứt xuất hiện trên các bức tường, trần nhà, và từ những vết nứt đó, những luồng tà khí đỏ sẫm bốc lên, mang theo hơi thở của sự hủy diệt. Cùng lúc đó, một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra trên chiến trường. Các Ma Binh còn sót lại, những kẻ đang bị Liên Minh chính đạo dồn ép, bỗng nhiên run rẩy kịch liệt, hình thể méo mó và tan rã thành những làn khói huyết vụ đỏ tươi, không kèn không trống, không một tiếng kêu gào. Những làn huyết vụ đó không tan biến, mà như có một lực hút vô hình, bay ngược về phía Ma Quân Huyết Ảnh, hội tụ vào khối tà khí đang không ngừng bành trướng của hắn. Chúng là tế phẩm, là những sinh linh bị hiến tế để đổi lấy một sức mạnh hủy diệt cuối cùng. Đây là nỗ lực cuối cùng của Ma Quân Huyết Ảnh, một sự trả thù điên cuồng, một lời nguyền rủa vĩnh viễn dành cho những kẻ dám chống lại hắn. Hắn không thể thắng, nhưng hắn có thể đảm bảo rằng, chiến thắng của Liên Minh chính đạo sẽ phải trả bằng cái giá đắt nhất, một vết sẹo không thể xóa nhòa trên Cửu Thiên Linh Giới. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi lưu huỳnh gay gắt, mùi tử khí cuồn cuộn, biến cả không gian thành một lò luyện ngục. Ánh sáng đỏ máu và xanh lục ma quái chớp tắt liên tục, bầu trời như bị nhuộm đen kịt bởi mây tà khí cuồn cuộn, sấm sét tà khí chớp giật không ngừng. Một cảm giác áp lực nặng nề đè nén tất cả, khiến tâm thần mọi tu sĩ đều cảm thấy nghẹt thở.
***
Bầu trời trên Huyết Ảnh Cung, vốn đã bị mây đen và tà khí bao phủ quanh năm, giờ đây càng thêm u ám và đáng sợ. Từng cơn sấm sét tà khí liên tục giáng xuống, không phải từ trên cao, mà từ chính khối huyết vụ và tà lực đang hội tụ tại trung tâm Huyết Ảnh Cung. Huyết vụ từ vô số Ma Binh bị hiến tế, hòa lẫn với tà lực cuồn cuộn từ Cửu Thiên Linh Châu – thứ tà lực mà Ma Quân Huyết Ảnh đã cưỡng ép rút ra, dù nó đang được thanh tẩy – tất cả xoáy vào nhau tạo thành một xoáy năng lượng khổng lồ, đen đặc và đỏ sẫm. Xoáy năng lượng này không ngừng bành trướng, nuốt chửng cả ánh sáng và không gian xung quanh, tạo thành một hố đen khủng khiếp trên nền trời. Tiếng gió rít ghê rợn hòa cùng tiếng sấm sét tà khí, tiếng gầm gừ trầm đục từ sâu thẳm xoáy năng lượng, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Từ trong xoáy đó, một thực thể ghê rợn, cao vút chạm trời, dần hiện hình. Đó không còn là Ma Quân Huyết Ảnh, mà là một cái bóng khổng lồ, méo mó, mang hình dáng của một Cổ Thần bị tha hóa, một tồn tại được sinh ra từ sự tuyệt vọng, oán hận và tà niệm thuần túy. Nó không có đường nét rõ ràng, chỉ là một khối tà khí đỏ đen cuồn cuộn, không ngừng biến đổi, nhưng lại mang một sự uy hiếp kinh hoàng. Toàn thân nó bao phủ bởi những luồng tà khí đỏ đen, từng thớ thịt, từng đường gân đều được tạo thành từ những linh hồn tà niệm và huyết dịch của Ma Binh. Đôi mắt nó rỗng tuếch, không có con ngươi, chỉ phát ra ánh sáng hủy diệt màu đỏ sẫm, như hai hố đen sâu thẳm có thể nuốt chửng mọi sự sống. Trên đỉnh đầu nó, một khối năng lượng khổng lồ hình thành, giống như một vầng hào quang của sự chết chóc.
“Đây là… Ma Ảnh Cổ Thần?! Hắn đã hóa điên rồi!” Long Tộc Thái Tử, vốn luôn giữ vẻ uy phong, tuấn tú và khí chất vương giả, giờ đây cũng không giấu nổi vẻ kinh hoàng trên khuôn mặt. Đôi mắt vàng kim của hắn mở to, nhìn chằm chằm vào thực thể khổng lồ đang dần thành hình trên bầu trời. Hắn đã từng nghe về những cấm thuật cổ xưa của Ma Đạo, về những cách thức điên cuồng để triệu hồi các Ma Ảnh từ tà niệm, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ phải chứng kiến tận mắt một cảnh tượng khủng khiếp đến vậy. Mùi máu tanh và tử khí nồng nặc giờ đây càng thêm đậm đặc, khiến lồng ngực hắn như bị bóp nghẹt.
Thanh Liên Nữ Đế, với khuôn mặt thanh tú và khí chất trang nghiêm, cũng không khỏi nghiêm nghị, đôi tay cầm phất trần siết chặt. Y phục màu xanh ngọc bích của nàng phấp phới trong gió tà, nhưng vẻ uy nghi của nàng không hề suy giảm, chỉ là thêm vào đó một sự lo lắng sâu sắc. Nàng đã từng đối mặt với vô số hiểm nguy, nhưng Ma Ảnh Cổ Thần này, được sinh ra từ sự hiến tế và tà lực của Cửu Thiên Linh Châu, rõ ràng không phải là thứ có thể xem thường. “Không thể để nó hình thành hoàn chỉnh! Toàn lực công kích!” Giọng nàng, dù đã cố gắng giữ vững sự bình tĩnh, nhưng vẫn thoáng chút run rẩy, cho thấy mức độ nghiêm trọng của tình hình.
Theo mệnh lệnh của Thanh Liên Nữ Đế, toàn bộ Liên Minh chính đạo, dù đang trong cơn choáng váng vì cảnh tượng kinh hoàng, lập tức dồn tổng lực tấn công. Hàng vạn pháp bảo bay lên, hàng vạn đạo thuật bùng nổ, tạo thành một cơn bão năng lượng rực rỡ sắc màu, lao thẳng vào Ma Ảnh Cổ Thần. Tiếng kiếm reo, tiếng pháp khí va chạm, tiếng niệm chú vang vọng khắp không gian, cố gắng ngăn cản sự hình thành của thực thể tà ác. Tuy nhiên, mọi đòn tấn công dường như chỉ như gãi ngứa cho Ma Ảnh Cổ Thần. Những luồng tà khí đỏ đen bao phủ lấy nó, hấp thụ và phân tán mọi sức mạnh, khiến những đòn công kích mạnh nhất cũng chỉ làm nó hơi chao đảo một chút, rồi lại càng thêm kiên cố.
Ma Ảnh Cổ Thần giương cánh tay khổng lồ của nó lên, bàn tay không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối tà khí cuồn cuộn, nắm chặt lấy không gian. Sau đó, nó giáng xuống một đòn đánh đầu tiên – không phải là một đòn vật lý, mà là một làn sóng xung kích tà khí cực lớn, mang theo sức mạnh của sự hủy diệt và oán hận. Làn sóng tà khí này, đen đặc và đỏ sẫm, lao thẳng vào đội hình tiên phong của Liên Minh, nơi các tu sĩ cấp thấp và trung đang dũng mãnh chiến đấu.
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, chấn động đến tận cốt tủy. Làn sóng tà khí xé toạc đội hình tiên phong của Liên Minh như xé rách một tấm vải mỏng. Vô số tu sĩ không kịp phản ứng, bị làn sóng đó nghiền nát thành tro bụi, hóa thành những đốm sáng yếu ớt tan biến trong không gian. Pháp bảo vỡ vụn, linh khí tiêu tán, máu tươi bắn tung tóe. Tiếng la hét kinh hoàng, tiếng kêu gào thảm thiết vang vọng khắp chiến trường, hòa cùng tiếng nổ dữ dội. Trong khoảnh khắc đó, hàng trăm, hàng ngàn sinh mạng đã vĩnh viễn biến mất, trở thành tế phẩm cho sự điên cuồng của Ma Quân Huyết Ảnh. Khí tức u ám, lạnh lẽo bao trùm tất cả, khiến người khác phải rùng mình. Bầu không khí nặng nề, đầy áp lực, như thể cả thế giới đang bị đè nén. Ánh sáng mờ ảo, thường là màu đỏ máu hoặc xanh lục ma quái, càng làm tăng thêm vẻ ma quái, ghê rợn của chiến trường.
Bạch Hổ Tướng Quân, với thân hình cường tráng và khuôn mặt dữ tợn nhưng chính trực, gầm lên một tiếng như mãnh hổ, vung đại đao chém ra một luồng đao khí trắng xóa như tuyết, cố gắng ngăn cản làn sóng tà khí thứ hai. "Kẻ dám xâm phạm lãnh thổ của ta, chết không toàn thây!" Hắn gầm lên, nhưng đao khí của hắn, dù mạnh mẽ đến mấy, cũng chỉ làm suy yếu được một phần nhỏ của làn sóng tà khí, không thể chặn đứng hoàn toàn. Sự kinh hoàng lan khắp các chiến tuyến. Đây không còn là một trận chiến bình thường, mà là một cuộc chiến sinh tử, nơi một kẻ điên cuồng đang cố gắng kéo tất cả xuống địa ngục cùng hắn.
***
Trên tiền tuyến của Liên Minh chính đạo, nơi những đợt sóng tà khí cuồn cuộn từ Ma Ảnh Cổ Thần đang không ngừng giáng xuống, không gian như bị xé toạc, rung chuyển dữ dội. Các cường giả Liên Minh như Mộc Thanh Y, Thanh Liên Nữ Đế, Long Tộc Thái Tử, và Bạch Hổ Tướng Quân dốc toàn lực chống đỡ. Mộc Thanh Y, với thanh kiếm cổ trong tay, tung ra những đường kiếm khí xanh ngọc bích sắc bén, mỗi đường kiếm đều mang theo sức mạnh của thiên địa, chém vào làn sóng tà khí, cố gắng phân tán nó. Thanh Liên Nữ Đế vung phất trần, từng sợi tơ trắng mềm mại hóa thành những dải lụa tiên linh, quấn lấy và hóa giải tà khí, đồng thời dẫn dắt các tu sĩ khác lập thành trận pháp phòng ngự. Long Tộc Thái Tử hóa thân thành một con rồng vàng kim khổng lồ, thân hình uy vũ chắn ngang trước tiền tuyến, phun ra Long Viêm nóng bỏng thiêu đốt tà khí, đôi mắt vàng kim rực sáng đầy vẻ kiên cường. Bạch Hổ Tướng Quân, với giáp sắt trắng và đại đao trên tay, gầm thét, tung ra những đòn phòng thủ mạnh mẽ, mỗi cú vung đao đều tạo ra một luồng khí thế như mãnh hổ, chặn đứng những đợt tấn công trực diện nhất.
Tuy nhiên, dù dốc toàn lực, các đòn pháp thuật và kiếm khí mạnh nhất của họ vẫn không thể ngăn cản bước tiến của Ma Ảnh Cổ Thần. Mỗi đòn đánh của nó không chỉ mang theo sức mạnh vật lý hủy diệt, mà còn chứa đựng tà niệm và oán hận khổng lồ, ăn mòn cả linh lực và ý chí của các tu sĩ. Huyết Ảnh Cung rung chuyển dữ dội, những mảng đá vỡ vụn rơi xuống, bụi đất và tà khí mù mịt. Các trận pháp phòng ngự của Liên Minh, vốn được bố trí vững chắc, giờ đây liên tục bị phá vỡ từng lớp, ánh sáng linh lực chớp tắt rồi tan biến, để lộ ra sự hỗn loạn và thương vong ngày càng tăng.
Trong bối cảnh hỗn loạn và tuyệt vọng đó, Lục Trường Sinh, dù toàn thân kiệt quệ, vẫn cố gắng ổn định tâm thần. Hắn đang ở một vị trí hơi lùi về phía sau tiền tuyến, được Tiêu Hạo và Bách Lý Trần bảo vệ. Làn da ngăm đen của hắn giờ đây tái nhợt, khuôn mặt thanh tú lộ rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư giờ đây lại ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ và một nỗi lo lắng sâu sắc. Hắn đã dốc cạn sức lực để thanh tẩy Cửu Thiên Linh Châu, và giờ đây, cảm nhận được sự phản công điên cuồng của Ma Quân Huyết Ảnh, hắn biết rằng đây chính là thời khắc quyết định.
“Trường Sinh, chúng ta phải làm gì đây?! Sức mạnh này quá khủng khiếp!” Tiêu Hạo, với khuôn mặt tròn và đôi mắt láu lỉnh thường ngày, giờ đây đầy vẻ hoảng loạn. Hắn liên tục né tránh một đòn tà khí sượt qua, dùng bùa chú và linh dược để hỗ trợ Lục Trường Sinh, nhưng bàn tay hắn run rẩy không ngừng. Hắn chưa từng thấy một sức mạnh nào kinh hoàng đến vậy, một thực thể tà ác khổng lồ có thể nghiền nát mọi thứ chỉ bằng một cái vung tay.
Bách Lý Trần, dù dáng người thanh mảnh nhưng khí chất ngạo nghễ vẫn không suy giảm, kiếm khí quanh thân hắn bùng nổ dữ dội, chém tan những tà niệm yếu ớt cố gắng xâm nhập. “Ta sẽ không lùi bước! Nhưng đây... thật sự là tuyệt vọng!” Giọng hắn trầm khàn, mang theo sự bất lực hiếm thấy. Hắn, một kiếm tu tự tin vào đạo kiếm của mình, cũng phải thừa nhận rằng sức mạnh trước mắt đã vượt quá giới hạn của sự hiểu biết và chống đỡ. Những đòn tấn công của Ma Ảnh Cổ Thần không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là sự ăn mòn của tà niệm, khiến tâm thần của hắn cũng cảm thấy dao động.
Lục Trường Sinh không đáp lời, đôi mắt hắn vẫn nhìn về phía Ma Ảnh Cổ Thần, linh giác của hắn đã vượt qua giới hạn của thị giác thông thường, kết nối sâu sắc với luồng năng lượng hỗn loạn đang diễn ra. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển chậm rãi, dù linh lực cạn kiệt, đạo tâm vẫn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn và bản chất ‘rỗng tuếch’ của Ma Ảnh Cổ Thần. Nó khổng lồ, nó hủy diệt, nhưng nó không có linh hồn, không có bản nguyên vững chắc. Nó chỉ là một sự bùng nổ cuối cùng, một sự tập hợp cưỡng ép của tà niệm và tàn dư linh lực bị tha hóa từ Cửu Thiên Linh Châu, được điều khiển bởi ý thức điên cuồng của Ma Quân Huyết Ảnh.
Trong tâm hải Lục Trường Sinh, một tiếng thở dài thầm vọng. *“Đòn phản công của kẻ tuyệt vọng... nhưng cũng là dấu hiệu của sự kết thúc. Không có gốc rễ, nó sẽ không tồn tại lâu. Cơ hội... nằm ở chính sự hủy diệt này.”* Hắn suy ngẫm, nhớ lại những lời mà hắn đã từng chiêm nghiệm về vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Ma Quân Huyết Ảnh đã đi đến bước đường cùng, bản tâm hắn đã hoàn toàn bị tà niệm nuốt chửng, chỉ còn lại sự căm hận và ý muốn hủy diệt. Ma Ảnh Cổ Thần này chính là sự phản ánh rõ nhất cho bản tâm đó – mạnh mẽ đến điên cuồng, nhưng không có sự sống, không có sự bền vững.
Lục Trường Sinh, trong khi Tiêu Hạo và Bách Lý Trần vẫn đang ra sức bảo vệ, bắt đầu vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Từng sợi linh lực yếu ớt, nhưng thuần khiết và kiên cố, bắt đầu luân chuyển trong kinh mạch hắn. Ánh sáng xanh lục nhạt từ người hắn phát ra, rất mờ nhạt, nhưng lại mang theo một sức sống bất diệt, một sự tĩnh tại giữa cơn bão táp. Ánh sáng đó không rực rỡ như Cửu Thiên Linh Châu đã từng, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc về bản nguyên. Hắn nhắm mắt lại, linh thức tập trung hoàn toàn, kết nối với Cửu Thiên Linh Châu vẫn đang chập chờn giữa ánh sáng thanh tẩy và tà khí đỏ thẫm. Hắn tìm kiếm một sơ hở, một phương thức để đối phó với thực thể tà hóa, không phải bằng sức mạnh đối kháng trực diện, mà bằng cách cảm nhận và hóa giải bản nguyên của nó. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn tin rằng, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và con đường của hắn chính là tìm kiếm sự cân bằng, sự thanh tẩy, ngay cả trong thời khắc hỗn loạn nhất. Hắn biết, trận chiến vẫn chưa thực sự kết thúc, mà chỉ đang chuyển sang một giai đoạn tàn khốc hơn, nơi mà con đường của hắn có thể sẽ quyết định tất cả.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.