Cửu thiên linh giới - Chương 806: Tàn Dư Huyết Ảnh: Tiếng Vọng Khởi Nguyên
Bình minh đã thực sự ló dạng, những tia nắng vàng óng bắt đầu chiếu rọi mạnh mẽ hơn vào Huyết Ảnh Cung, xua tan hoàn toàn màn đêm tà khí. Nhưng trong cái ánh sáng mới mẻ ấy, vẫn còn đó những góc tối sâu thẳm, những vết sẹo của đại chiến, và những tàn dư của tà niệm. Cuộc chiến trực tiếp với Ma Quân Huyết Ảnh đã kết thúc, nhưng con đường tu hành của Lục Trường Sinh, con đường đối mặt với bản chất của tà ác và sự thay đổi của thế giới, thì vẫn còn rất dài. Hắn biết, đây chỉ là một khởi đầu mới, một chương mới trong hành trình vô tận của mình.
Huyết Ảnh Cung, nơi vừa trải qua trận chiến kinh thiên động địa, giờ đây hiện lên trong ánh bình minh tàn tạ và hoang phế đến đau lòng. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới, thay vì mang lại sức sống, lại phơi bày trần trụi sự đổ nát của một công trình từng sừng sững, uy nghiêm. Tường đá đen sẫm nứt toác như mạng nhện, để lộ những vết sẹo sâu hoắm do pháp thuật và kiếm khí để lại. Các tòa tháp nhọn hoắt, vốn vươn cao kiêu hãnh, nay đổ nghiêng ngả, có chỗ sập hoàn toàn, chỉ còn trơ lại những khối đá vụn chất đống. Khắp nơi là những mảng vữa tróc lở, những đường rạn sâu hoắm trên nền đá cứng rắn, và những mảnh vỡ pháp khí vương vãi, lấp lánh một cách vô hồn dưới ánh sáng mờ nhạt. Mùi máu tanh nồng, mùi tử khí u ám và hơi lưu huỳnh từ những tàn dư tà pháp vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi đất đá ẩm ướt và bụi bặm, tạo nên một thứ hương vị ngột ngạt, khó chịu.
Các cường giả Liên Minh chính đạo, những người vừa trải qua thử thách sinh tử, đứng giữa đống đổ nát ấy với vẻ mặt mệt mỏi cùng cực. Áo bào của họ lấm lem bụi đất và máu khô, nhiều người mang trên mình những vết thương chưa kịp chữa lành. Nét hân hoan chiến thắng lướt qua nhanh chóng, nhường chỗ cho sự kiệt sức và nỗi lo âu về những gì sắp tới. Mộc Thanh Y, dù vẫn giữ được vẻ thanh thoát, cao quý thường thấy, nhưng đôi mắt phượng của nàng đã hằn lên những quầng thâm mệt mỏi, và nàng khẽ thở dài, thanh kiếm cổ bên hông vẫn lạnh lẽo.
“Ma Quân đã ngã xuống, nhưng cái giá phải trả quá đắt.” Giọng nàng khẽ run lên, mang theo chút nghẹn ngào, “Linh Giới này… cần bao lâu để hồi phục đây?” Nàng ngước nhìn lên bầu trời xanh trong, nhưng dường như tâm trí nàng đang nhìn về một tương lai xa xăm, đầy rẫy thử thách.
Thanh Liên Nữ Đế đứng cạnh đó, khí chất trang nghiêm của nàng dường như cũng bị bào mòn phần nào bởi cuộc chiến. Nàng khẽ vuốt phất trần, ánh mắt hướng về phía những tu sĩ đang được cứu chữa. “Đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm.” Nàng nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự thương xót sâu sắc. “Sự bình yên hôm nay có được là nhờ xương máu của bao người. Chúng ta không thể để những hy sinh này trở nên vô nghĩa.”
Long Tộc Thái Tử, với vẻ ngoài uy phong tuấn tú, giờ đây cũng không che giấu được sự mệt mỏi. Đôi mắt vàng kim của hắn lấp lánh vẻ kiên nghị, nhưng cũng ẩn chứa sự suy tư. “Tà khí vẫn còn vương vấn. Đây chỉ là một khởi đầu mới, không phải kết thúc.” Hắn siết chặt nắm tay, nhìn về phía chân trời, nơi những luồng tà khí mờ nhạt vẫn còn lượn lờ, như những bóng ma của quá khứ. Hắn cảm nhận được rằng, dù Ma Quân Huyết Ảnh đã bị tiêu diệt, nhưng mối đe dọa thực sự vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình cường tráng nay cũng mang nhiều vết xước, giáp sắt trắng ánh lên vẻ cũ kỹ. Hắn đứng thẳng tắp, ánh mắt sắc lạnh quét qua chiến trường. “Kẻ dám xâm phạm lãnh thổ của ta, chết không toàn thây!” Dù Ma Quân đã tan biến, nhưng lời thề dũng mãnh của hắn vẫn vang vọng, như một lời nhắc nhở về sự cảnh giác không ngừng.
Các tu sĩ khác của Liên Minh đang vội vã kiểm kê tổn thất, thu dọn tàn cuộc. Tiếng rên rỉ yếu ớt của người bị thương, tiếng gọi nhau hối hả của các y sư, và tiếng va chạm khô khốc của những mảnh vỡ pháp khí tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự hậu chiến. Giữa không khí nặng nề đó, Tiêu Hạo đang cẩn thận đỡ một tu sĩ trẻ bị thương, khuôn mặt tròn của hắn đầy vẻ lo lắng. Hắn đảo mắt tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc.
“Trường Sinh đâu rồi? Hắn lại biến mất rồi à?” Tiêu Hạo lẩm bẩm, một sự lo lắng mơ hồ dâng lên trong lòng. Hắn biết Lục Trường Sinh không phải kiểu người thích ăn mừng chiến thắng, nhưng trong tình cảnh này, sự biến mất của hắn lại càng khiến Tiêu Hạo thêm phần bất an.
Đúng như dự đoán của Tiêu Hạo, Lục Trường Sinh đã tách mình ra khỏi đám đông. Hắn không tham gia vào việc thu dọn chiến trường hay cứu chữa người bị thương, không phải vì hắn vô tâm, mà vì hắn biết mình có một nhiệm vụ khác. Với thân hình hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, hắn bước đi chậm rãi, trầm tĩnh, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một bầu trời suy tư. Hắn hướng về phía trung tâm Huyết Ảnh Cung, nơi Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa từng ngự trị, nơi mà hắn cảm nhận được một mối đe dọa sâu xa hơn cả những gì họ vừa đối mặt. Bộ đạo bào màu xám của hắn vẫn sạch sẽ, chỉnh tề, nhưng bước chân hắn lại nặng trĩu, chứa đựng một sự mệt mỏi vô hình. Hắn biết, con đường tu hành của mình không bao giờ là một cuộc chiến đơn thuần, mà là một hành trình chiêm nghiệm không ngừng nghỉ về bản chất của vạn vật.
Lục Trường Sinh bước đến khu vực trung tâm Huyết Ảnh Cung, nơi trước đó Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa đã tỏa ra những luồng tà khí kinh hoàng. Giờ đây, nơi đó chỉ còn lại một khoảng trống hoang tàn, nhưng chính giữa khoảng trống ấy, Cửu Thiên Linh Châu vẫn lơ lửng, một vật thể vô hồn, xám xịt, không còn chút rực rỡ hay sinh khí nào. Nó trông như một hòn đá bình thường, bị bỏ quên giữa đống đổ nát, nhưng Lục Trường Sinh cảm nhận được điều khác biệt. Từ viên châu ấy, vẫn có những luồng tà khí mỏng manh, tựa như những sợi rễ vô hình, len lỏi ra xung quanh. Chúng không cuồn cuộn mãnh liệt như khi Ma Quân Huyết Ảnh còn ngự trị, mà âm thầm, lặng lẽ, như những dòng nước ngầm độc hại, bắt đầu thấm vào những vết nứt trên mặt đất, xuyên qua những phiến đá vỡ, và thậm chí là lan tỏa vào không khí, ảnh hưởng đến những linh thể bị suy yếu sau trận chiến, hay những sinh linh nhỏ bé còn sót lại trong Huyết Ảnh Cung.
Hắn đứng yên lặng, nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể tự động vận chuyển. Hắn không dùng nó để tấn công hay phòng thủ, mà để cảm nhận, để thấu hiểu. Hắn cảm nhận được sự bất ổn sâu sắc hơn cả những gì Ma Quân có thể gây ra. Ma Quân chỉ là kẻ khơi mào, kẻ lợi dụng, nhưng nguồn gốc của tà niệm này, Lục Trường Sinh linh cảm, đã tồn tại từ rất lâu, rất lâu rồi.
"Tà niệm này... nó không chỉ đến từ Ma Quân. Nó sâu xa hơn rất nhiều. Hắn chỉ là kẻ kích hoạt." Giọng nói nội tâm của Lục Trường Sinh vang lên trầm lắng, mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn mở mắt, nhìn chằm chằm vào Cửu Thiên Linh Châu. Vẻ mặt hắn không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng trong đôi mắt đen láy ấy, có một sự lo lắng, một nỗi bối rối khó tả. "Nếu không ngăn chặn nó, Linh Giới sẽ bị nuốt chửng từ bên trong. Ta phải hiểu được nó."
Đúng lúc đó, Tiêu Hạo, với vẻ mặt lo lắng, đã tìm thấy Lục Trường Sinh. Hắn nhanh chóng bước đến, thấy Lục Trường Sinh đang đứng bất động trước Cửu Thiên Linh Châu, vẻ mặt trầm tư khác thường.
“Trường Sinh, huynh ổn không?” Tiêu Hạo hỏi, giọng nói đầy sự quan tâm. “Huynh kiệt sức lắm rồi. Linh Châu có vẻ… không ổn định. Huynh đừng quá sức.” Hắn thấy Lục Trường Sinh gầy đi trông thấy, sắc mặt nhợt nhạt, dù hắn không trực tiếp tham chiến một cách quyết liệt, nhưng việc vô hiệu hóa Cửu Thiên Linh Châu đã tiêu hao quá nhiều tinh lực của hắn.
Lục Trường Sinh khẽ quay đầu lại, ánh mắt kiên định nhìn Tiêu Hạo. “Nếu không ngăn chặn nó, Linh Giới sẽ bị nuốt chửng từ bên trong. Ta phải hiểu được nó.” Hắn lặp lại lời nội tâm của mình, không phải là một lời giải thích, mà là một tuyên bố về quyết tâm. Hắn biết Tiêu Hạo sẽ không hoàn toàn hiểu được sự phức tạp của vấn đề, nhưng hắn tin vào sự ủng hộ của người bạn này.
Không nói thêm lời nào, Lục Trường Sinh từ từ đưa bàn tay phải lên, đặt nhẹ nhàng lên bề mặt xám xịt, lạnh lẽo của Cửu Thiên Linh Châu. Bàn tay hắn run rẩy vì kiệt sức, nhưng ý chí lại kiên định đến lạ thường. Khoảnh khắc da thịt hắn tiếp xúc với viên châu, một luồng năng lượng lạnh buốt, vừa trống rỗng lại vừa chứa đựng sự hỗn loạn, lập tức tràn vào cơ thể hắn. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển hết công suất, không phải để chống đỡ hay phản công, mà để tiếp nhận, để hóa giải, để phân tích. Hắn muốn tìm hiểu bản chất của tà niệm này, không phải bằng sức mạnh mà bằng sự thấu hiểu.
Cửu Thiên Linh Châu bắt đầu rung động dữ dội. Những luồng tà khí mỏng manh ban đầu bỗng trở nên đậm đặc hơn, chúng xoáy vào cơ thể Lục Trường Sinh, hút lấy linh lực và cả tinh thần của hắn. Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng, một cơn đau nhói như xé toạc linh hồn bùng lên. Toàn bộ thế giới xung quanh hắn mờ đi, Huyết Ảnh Cung đổ nát, tiếng Tiêu Hạo gọi tên hắn, tất cả đều tan biến vào hư vô.
Lục Trường Sinh ngã quỵ xuống, cơ thể hắn như một cái vỏ rỗng, tinh thần bị kéo vào một vực xoáy ánh sáng và ký ức. Tiêu Hạo hoảng loạn chạy đến, cố gắng đỡ lấy hắn, nhưng đã quá muộn. Lục Trường Sinh đã chìm sâu vào một thế giới khác, bỏ lại Tiêu Hạo đang kêu gọi trong vô vọng giữa đống đổ nát của Huyết Ảnh Cung.
Lục Trường Sinh thấy mình trôi nổi trong một không gian vô định, không có trên dưới, không có phương hướng, chỉ có sự hỗn độn nguyên thủy bao la. Đây không phải là Huyết Ảnh Cung, cũng không phải là Cửu Thiên Linh Giới mà hắn từng biết. Hắn biết, đây là Hư Không Chi Hải, nơi khởi nguồn của vạn vật, không có khái niệm thời gian hay không gian theo cách thông thường. Xung quanh hắn là những luồng năng lượng cuộn xoáy, những dải màu sắc kỳ ảo giao thoa, tựa như những dòng sông tinh vân khổng lồ. Không có âm thanh, nhưng hắn lại "nghe" thấy một tiếng ngân nga nguyên thủy, một bản giao hưởng của sự hình thành, một tiếng gọi từ thuở hồng hoang. Mùi vị của ozon tinh khiết, của sự trống rỗng và của năng lượng vô hạn tràn ngập khứu giác hắn.
Rồi, trước mắt hắn, một cảnh tượng hùng vĩ, chấn động linh hồn diễn ra. Hắn chứng kiến sự phân chia của Cửu Thiên Linh Giới từ một khối hỗn độn nguyên thủy khổng lồ. Khối hỗn độn ấy, tựa như một sinh linh khổng lồ đang thức tỉnh, từ từ tách ra, hình thành nên những tầng không gian, những tinh cầu, những vì sao. Những luồng linh khí đầu tiên bùng nổ, dồi dào đến mức hóa lỏng, chảy thành những con sông linh khí cuồn cuộn, uốn lượn giữa hư vô. Những ngọn núi linh thạch rực rỡ mọc lên từ lòng đất nguyên sơ, phát ra ánh sáng đủ màu sắc, chiếu rọi khắp nơi. Hắn thấy sự xuất hiện của các chủng tộc đầu tiên, không phải là hình hài vật chất mà là những hình thái năng lượng thuần khiết, những sinh linh của ánh sáng và ý thức, sinh ra từ chính linh khí nguyên thủy.
Tầm nhìn của Lục Trường Sinh bị kéo về một điểm tập trung. Hắn chứng kiến sự hình thành của Cửu Thiên Linh Châu. Nó không phải là một tạo vật được đúc thành từ bàn tay nào, mà là một phần cốt lõi của Cửu Thiên Linh Giới, tựa như trái tim của vũ trụ này. Nó được sinh ra từ sự kết tinh của linh khí nguyên thủy, từ bản nguyên của vạn vật, thuần khiết và tràn đầy sinh mệnh. Ánh sáng của nó không chói lóa, mà dịu nhẹ, bao dung, mang theo sự ấm áp của sự sống, sự cân bằng của đạo lý.
Nhưng trong giây phút hình thành thiêng liêng và hùng vĩ ấy, một vết nứt nhỏ, một bóng tối mờ ảo đã xuất hiện. Nó không đến từ bên ngoài, không phải là một sự xâm nhập hay tấn công. Nó tựa như một phần bẩm sinh, một sự mất cân bằng nguyên thủy nằm sâu trong linh hồn của Linh Giới, một 'hạt mầm' của tà niệm. Nó là một điểm đen li ti, nhỏ đến mức gần như vô hình, nhưng lại mang trong mình một sức mạnh hủy diệt tiềm tàng. Nó không phải là tà ác theo cách Ma Quân Huyết Ảnh thể hiện, mà là một sự thiếu hụt, một khuyết điểm trong sự hoàn mỹ của khởi nguyên, một sự phân cực đối lập với bản chất thuần khiết của Linh Châu. Hắn cảm nhận được rằng, đó là nguồn gốc của mọi tà niệm, mọi sự tha hóa, không phải là do ngoại lực, mà là một phần cố hữu trong chính sự tồn tại của Cửu Thiên Linh Giới.
Lục Trường Sinh, trong tầm nhìn ấy, cảm thấy toàn bộ kiến thức, toàn bộ niềm tin của hắn về thiện và ác bị đảo lộn. Hắn luôn nghĩ tà niệm là một thứ ngoại lai, một sự tha hóa do con người hoặc ma vật gây ra. Nhưng giờ đây, hắn chứng kiến nó đã tồn tại từ thuở ban sơ, ẩn mình ngay trong trái tim của Cửu Thiên Linh Giới.
"Đây là... khởi nguyên?" Giọng nói nội tâm của Lục Trường Sinh vang lên, đầy kinh ngạc và bàng hoàng. "Cửu Thiên Linh Châu được sinh ra từ đây... và cả tà niệm kia nữa? Nó đã tồn tại từ thuở ban sơ?"
Tâm trí hắn như bị xé toạc bởi sự thật kinh hoàng này. Sự mệt mỏi từ trận chiến, sự tiêu hao linh lực khi tiếp xúc với Linh Châu, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước tầm nhìn này. Hắn cố gắng nắm bắt ý nghĩa của những hình ảnh hỗn loạn và hùng vĩ, cố gắng hiểu được bản chất của 'hạt mầm' tà niệm kia. Áp lực đè nặng lên hắn không phải là thể xác, mà là tinh thần. Làm sao có thể đối phó với một thứ tà ác đã tồn tại từ khi vũ trụ mới hình thành? Làm sao có thể loại bỏ nó, khi nó là một phần của chính sự sống?
Lục Trường Sinh cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai. Các cường giả khác, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ nhìn thấy tà ác ở bề mặt, ở những biểu hiện của nó. Họ không thể thấu hiểu nguồn gốc sâu xa này. Và nếu hắn không thể hiểu, không thể tìm ra cách giải quyết, thì Cửu Thiên Linh Giới sẽ mãi mãi bị đe dọa bởi thứ tà niệm cố hữu này.
Dù tâm trí đang quay cuồng, dù tinh thần đang bị xé nát, Lục Trường Sinh vẫn giữ được sự kiên định của đạo tâm. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn đã tu hành để hiểu về bản chất của vạn vật, để tìm kiếm chân lý, chứ không phải chỉ để xưng hùng xưng bá. Và giờ đây, hắn đã được ban cho một cái nhìn sâu sắc nhất về bản chất của tà niệm. Điều này không làm hắn sợ hãi, mà càng làm sâu sắc thêm quyết tâm của hắn. Hắn phải tìm ra cách để thanh tẩy, để cân bằng lại nguồn gốc của Linh Giới, không phải bằng cách tiêu diệt, mà bằng cách thấu hiểu và chuyển hóa. Đây không phải là một cuộc chiến, mà là một hành trình chiêm nghiệm và tái tạo.
Tầm nhìn bắt đầu mờ đi, những luồng năng lượng hỗn độn dần tan biến. Lục Trường Sinh cảm thấy mình đang bị kéo trở lại thế giới thực, nhưng tâm trí hắn đã hoàn toàn thay đổi. Hắn không còn là Lục Trường Sinh của trước đó. Hắn đã nhìn thấy một phần của khởi nguyên, và điều đó đã gieo vào lòng hắn một hạt giống của sự hiểu biết mới, một trách nhiệm mới, và một con đường tu hành còn dài hơn, sâu sắc hơn cả những gì hắn từng tưởng tượng. Cuộc chiến với Ma Quân Huyết Ảnh có thể đã kết thúc, nhưng hành trình thật sự của Lục Trường Sinh, hành trình đối mặt với tiếng vọng của khởi nguyên và bản chất của tà niệm, chỉ mới vừa bắt đầu.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.