Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 809: Cổ Đạo Thanh Tâm: Kết Giới Linh Châu

Lời của Lục Trường Sinh, dẫu khàn đặc và thều thào, lại mang theo một sức nặng ngàn cân, vọng vang trong không gian u ám của Huyết Ảnh Cung. "Khởi nguyên của sự hỗn loạn" – một cụm từ đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một vực sâu không thể dò, một bí mật đã ăn sâu vào cốt lõi của Cửu Thiên Linh Giới, từ thuở khai thiên lập địa. Ba người đồng hành, Tiêu Hạo, Mộc Thanh Y và Thanh Liên Nữ Đế, dù từng trải qua vô số sóng gió, cũng không khỏi rùng mình khi nghe những lời ấy. Họ biết rằng, nhiệm vụ trước mắt Lục Trường Sinh không chỉ là hóa giải một Ma Quân, mà là đối đầu với một bản chất nguyên thủy, một sự mất cân bằng cố hữu đã tồn tại từ vạn cổ.

Lục Trường Sinh đứng lặng trước Cửu Thiên Linh Châu, vật thể vẫn phát ra những luồng tà khí cuồn cuộn, như những xúc tu vô hình đang tìm cách vươn ra, nuốt chửng mọi sự sống. Tuy nhiên, những xúc tu đó giờ đây không còn chạm được vào hắn, dường như có một bức tường vô hình nào đó đã được dựng lên từ chính ý chí và đạo tâm của hắn. Đôi mắt đen láy của Lục Trường Sinh khẽ nhắm lại, không phải vì mệt mỏi, mà để tập trung cao độ, để lắng nghe "âm thanh" của Linh Châu – một âm thanh hỗn loạn, gào thét không ngừng, như tiếng khóc của một sinh linh bị giam cầm trong xiềng xích của tà niệm. Hắn không vội vã hành động, bởi vì hắn hiểu rằng, đối với một thứ đã ăn sâu vào bản nguyên vũ trụ như thế này, mọi sự vội vàng đều có thể dẫn đến họa diệt vong. Thay vào đó, hắn chọn cách lắng nghe, cảm nhận, để thấu hiểu bản chất của sự hỗn loạn nguyên thủy sâu bên trong nó, tìm kiếm một khe hở, một điểm yếu, một con đường để dẫn dắt, chứ không phải đối kháng.

Tà khí cuồn cuộn như những dải lụa đen, xoắn xuýt vào nhau, tạo thành những vòng xoáy chết chóc. Bên ngoài vòng xoáy đó, Tiêu Hạo, Mộc Thanh Y và Thanh Liên Nữ Đế đứng thành một vòng tròn phòng thủ, ánh mắt đầy lo lắng dõi theo từng cử động nhỏ của Lục Trường Sinh. Khí tức của Huyết Ảnh Cung vẫn nặng nề, u ám, với những bức tường đá đen sẫm mang hình thù quái dị, những họa tiết đầu lâu xương chéo ẩn hiện trong ánh sáng mờ ảo đỏ máu. Tiếng gió rít ghê rợn từ bên ngoài, hòa cùng tiếng kêu than yếu ớt của những linh hồn bị giam cầm đâu đó trong cung điện, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc, càng làm tăng thêm sự căng thẳng trong không khí. Mùi máu tanh, mùi tử khí, mùi lưu huỳnh nồng nặc quẩn quanh, nhưng Lục Trường Sinh dường như đã hoàn toàn quên đi sự tồn tại của chúng. Tâm trí hắn giờ đây chỉ còn tập trung vào Cửu Thiên Linh Châu, vào cái "hạt mầm tà niệm" mà hắn đã cảm nhận được.

Mộc Thanh Y, với khí chất thanh thoát nhưng đôi mắt phượng đầy lo âu, khẽ thì thầm với Tiêu Hạo, giọng nàng thấp đến mức gần như không nghe thấy: "Trường Sinh... liệu có ổn không? Tà khí này quá đáng sợ, ta cảm thấy nó có thể nuốt chửng cả một thế giới." Nàng biết rằng, ngay cả những cường giả Tiên Vương cũng khó lòng chạm vào luồng tà khí này mà không bị ảnh hưởng, huống chi là Lục Trường Sinh, người đang đối mặt trực diện với nó.

Tiêu Hạo, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây cũng căng thẳng đến tột độ, nhưng vẫn giữ được chút tin tưởng cuối cùng vào người huynh đệ của mình. "Ta tin hắn. Hắn luôn có cách khác biệt. Từ trước đến nay, Trường Sinh chưa bao giờ làm chúng ta thất vọng." Lời nói của Tiêu Hạo như một lời tự trấn an, không chỉ cho Mộc Thanh Y mà còn cho chính bản thân hắn.

Trong thinh lặng, Lục Trường Sinh chậm rãi hít thở, điều hòa linh lực. Từng hơi thở của hắn đều đặn, sâu lắng, như một dòng suối ngầm chảy trong lòng núi, yên tĩnh nhưng mạnh mẽ. Hắn không vận chuyển linh lực để công kích, mà để làm dịu đi những con sóng cuồng loạn trong tâm trí, để hòa nhập với nhịp đập nguyên thủy của vũ trụ. Hắn đưa hai tay lên, không phải để thi triển pháp thuật hùng mạnh, mà để cảm nhận không gian xung quanh Linh Châu, như một điệu vũ chậm rãi của người nghệ nhân chạm khắc. Một luồng linh lực thuần khiết, dịu nhẹ, với sắc xanh biếc như ngọc, bắt đầu tỏa ra từ cơ thể hắn. Đó không phải là linh lực hùng hậu của một cường giả Tiên Vương, mà là linh lực của Tàn Pháp Cổ Đạo – một loại năng lượng cổ xưa, mang theo sự vững chắc của đạo tâm, sự bình ổn của vạn vật, và sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ tuần hoàn của Đạo. Quầng sáng mờ nhạt ấy không chói lóa, nhưng lại có một vẻ đẹp thanh khiết, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn của Huyết Ảnh Cung. Nó từ từ khuếch tán, như những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ, len lỏi vào từng kẽ hở của không khí, đẩy lùi nhẹ nhàng những làn sương tà khí đang bao trùm.

Trong đầu Lục Trường Sinh, một ý niệm kiên định hiện rõ: 'Không phải đối kháng, mà là dẫn dắt. Không phải hủy diệt, mà là thanh tẩy. Đạo của ta, là cân bằng.' Hắn hiểu rằng, tà niệm cũng là một phần của Đạo, chỉ là nó đã bị bóp méo, bị đẩy đến cực đoan, tạo nên sự hỗn loạn. Nhiệm vụ của hắn không phải là tiêu diệt nó hoàn toàn, điều đó là bất khả thi và có thể gây ra những hậu quả khôn lường cho toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới, mà là dẫn dắt nó trở về với bản nguyên, đưa nó về trạng thái cân bằng. Con đường này, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, nhưng chắc chắn sẽ đòi hỏi một ý chí sắt đá và một đạo tâm không gì lay chuyển.

Đôi tay Lục Trường Sinh bắt đầu biến ảo khôn lường, không phải là những chiêu thức hoa mỹ, mà là những thủ ấn cổ xưa, tinh vi, mang theo dấu vết của thời gian và sự uyên thâm của Tàn Pháp Cổ Đạo. Mỗi ngón tay hắn khẽ động, như đang dệt một tấm lưới vô hình từ những sợi linh lực tinh khiết nhất. Các thủ ấn liên tục biến đổi, tạo ra những vòng xoáy nhỏ của linh khí, không ngừng lan tỏa ra không gian xung quanh Cửu Thiên Linh Châu. Mỗi khi một thủ ấn được kết thành, một sợi linh lực cổ xưa, tinh khiết lại được kéo ra từ cơ thể Lục Trường Sinh, chúng mảnh như tơ nhưng lại chứa đựng một sức mạnh thanh tẩy vô biên, chậm rãi đan xen vào không gian mà Cửu Thiên Linh Châu đang ngự trị.

Những sợi linh lực này không va chạm mạnh mẽ với tà khí cuồng bạo, không đối kháng trực diện, mà nhẹ nhàng bao bọc lấy nó, như nước ôm đá, như gió luồn qua lá. Chúng không gây ra tiếng động lớn, không tạo ra những vụ nổ kinh thiên động địa, mà chỉ thẩm thấu một cách lặng lẽ, từ từ. Tà khí, vốn là những dòng năng lượng hỗn loạn, mạnh mẽ, ban đầu dường như không hề cảm nhận được sự tồn tại của những sợi linh lực thanh khiết ấy. Nhưng dần dần, dưới sự thẩm thấu liên tục, những dòng tà khí bắt đầu chậm lại, dường như bị một lực lượng vô hình nào đó kìm hãm.

Một vầng sáng xanh biếc, dịu mát, với ánh ngọc bích trong suốt, dần dần hiện rõ. Nó không phải là một hào quang chói lòa, mà là một lồng ánh sáng mềm mại, từ từ bao trùm lấy Cửu Thiên Linh Châu. Tấm màn chắn ấy ban đầu mỏng manh như sương khói, nhưng lại mang trong mình một sự kiên cố không thể phá vỡ, bởi nó được dệt nên từ đạo tâm và linh lực thuần khiết của Lục Trường Sinh. Cứ mỗi khoảnh khắc trôi qua, tấm màn sáng ấy lại ngưng tụ thêm một chút, trở nên rõ ràng hơn, tách biệt hoàn toàn Cửu Thiên Linh Châu khỏi sự hỗn loạn và tà ác của Huyết Ảnh Cung xung quanh.

Mộc Thanh Y, đôi mắt phượng sắc sảo, không giấu được vẻ kinh ngạc: "Đây là... kết giới ư? Nhưng nó không giống bất kỳ trận pháp nào ta từng thấy. Nó không có những phù văn phức tạp, không có những điểm huyệt linh khí rõ ràng..." Nàng, với kiến thức uyên bác về trận pháp và công pháp, chưa từng chứng kiến một loại kết giới nào được tạo ra một cách giản dị nhưng lại đầy huyền diệu như vậy. Nó không dựa vào sự phức tạp của cấu trúc, mà dựa vào một thứ gì đó sâu xa hơn, trừu tượng hơn.

Thanh Liên Nữ Đế, khí chất trang nghiêm, ánh mắt đầy suy tư, khẽ lắc đầu: "Không phải trận pháp, Thanh Y. Trận pháp là những quy tắc được con người tạo ra để vận dụng linh khí. Còn điều mà Lục Trường Sinh đang làm... đó là Đạo. Hắn đang dùng Đạo của mình để thiết lập một trật tự mới, một sự cân bằng mới cho Cửu Thiên Linh Châu. Hắn không chống lại tà khí, mà là dẫn dắt nó, thanh tẩy nó." Giọng nàng trầm ấm, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc, như nhìn thấu được bản chất của vạn vật. Nàng hiểu rằng, cái mà Lục Trường Sinh đang làm, đã vượt xa khỏi phạm trù của công pháp hay trận pháp thông thường, chạm đến cảnh giới của Đạo.

Lục Trường Sinh vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo đến cực hạn. Từng thớ thịt, từng kinh mạch của hắn dường như đang reo vang cùng với linh lực, tỏa ra một ánh sáng thuần khiết, bao phủ lấy toàn bộ cơ thể hắn. Ánh sáng ấy không chỉ là linh lực, mà còn là ý chí, là đạo tâm kiên cố của hắn. Kết giới, ban đầu mỏng manh như sương khói, giờ đây đã ngưng tụ thành một lồng ánh sáng trong suốt, màu xanh ngọc bích, bao bọc hoàn toàn Cửu Thiên Linh Châu. Nó không chỉ là một rào cản vật lý, mà còn là một rào cản về ý niệm, tách biệt sự thuần khiết và sự hỗn loạn, sự cân bằng và sự điên cuồng. Các sợi linh lực mà hắn dệt nên, giờ đây đã hòa vào nhau, tạo thành một cấu trúc vững chắc như pha lê, nhưng lại mềm mại như dòng nước. Mỗi thủ ấn của hắn đều mang theo một ý nghĩa sâu xa, một triết lý về sự cân bằng và tuần hoàn của vạn vật. Hắn không cố gắng ép buộc tà khí, mà là tạo ra một môi trường, một "trường" năng lượng, nơi tà khí không còn có thể cuồng bạo, không còn có thể lan tràn, mà buộc phải lắng đọng và dần dần được thanh tẩy. Đây là một phương pháp mà không một cường giả nào khác có thể nghĩ đến, bởi vì nó không đòi hỏi sức mạnh trấn áp tuyệt đối, mà đòi hỏi sự thấu hiểu tuyệt đối về Đạo và bản chất của linh khí.

Ngay khi kết giới hoàn toàn khép kín, một tiếng "ầm ầm" trầm đục vang vọng khắp Huyết Ảnh Cung, không phải từ bên ngoài, mà từ chính bên trong Cửu Thiên Linh Châu. Vật thể huyền bí ấy rung lên bần bật, như một con thú khổng lồ bị giam cầm, đang cố gắng thoát ra khỏi xiềng xích vô hình. Tà khí bên trong nó, vốn đã bị cô lập, giờ đây như một con thú bị nhốt trong lồng, điên cuồng va đập vào thành kết giới. Những luồng tà khí đỏ máu và xanh lục ma quái cuộn trào, tạo thành những con sóng năng lượng hung hãn, liên tục giáng xuống bức tường pha lê xanh biếc.

Mỗi đợt phản phệ của tà khí đều như những nhát búa giáng mạnh vào đạo tâm Lục Trường Sinh. Hắn không trực tiếp chịu đựng sự va đập vật lý, nhưng tinh thần và ý chí của hắn lại phải đối mặt với một áp lực khổng lồ, như có hàng vạn linh hồn tà ác đang gào thét, cố gắng xuyên thủng lớp phòng ngự cuối cùng trong tâm trí hắn. Trán hắn lấm tấm mồ hôi, từng giọt mồ hôi lạnh chảy xuống khuôn mặt tái nhợt. Đôi môi hắn khô khốc, nhưng ánh mắt đen láy vẫn kiên định, không hề dao động dù chỉ một li. Hắn không chống cự lại sự va đập một cách đối kháng, mà dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để "hấp thụ" và "chuyển hóa" những làn sóng tà khí mạnh mẽ nhất. Mỗi khi một đợt sóng tà khí va vào kết giới, nó không tan biến, mà được Tàn Pháp Cổ Đạo dẫn dắt, như dòng nước chảy vào một con kênh, rồi từ từ chuyển hóa thành một phần năng lượng để củng cố chính kết giới đó. Đây là một quá trình vô cùng gian nan, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối và một ý chí sắt đá, bởi vì hắn không chỉ phải duy trì kết giới, mà còn phải liên tục đối mặt với nguy cơ bị tà khí phản phệ, ăn mòn đạo tâm.

Từ bên ngoài kết giới, Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y chứng kiến cảnh tượng đó, cảm nhận được sự nguy hiểm tột cùng mà Lục Trường Sinh đang gánh chịu. Họ không thể thấy rõ những gì đang diễn ra bên trong Linh Châu, nhưng họ có thể cảm nhận được áp lực vô hình từ những đợt sóng tà khí đang không ngừng tấn công, và cả sự tiêu hao linh lực kinh người từ phía Lục Trường Sinh. Mùi tanh của tà khí, vốn đã nồng nặc, giờ đây dường như bị nén lại, tạo thành một áp lực vô hình lên khứu giác, khiến không khí trở nên ngột ngạt hơn.

Trong tâm trí Lục Trường Sinh, một ý niệm kiên định vang vọng: 'Tà niệm... cũng là một phần của Đạo. Chỉ là... đã bị bóp méo.' Hắn hiểu rằng, để thanh tẩy, không phải là tiêu diệt hoàn toàn, mà là đưa nó trở về trạng thái nguyên thủy, nơi nó không còn là tai ương mà là một phần cân bằng của vạn vật. Tiếng tim hắn đập mạnh trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì sự dồn nén linh lực và ý chí đến cực hạn.

"Sức mạnh của hắn... không thể tin được." Tiêu Hạo thốt lên, giọng hắn trầm khàn, đôi mắt mở to nhìn Lục Trường Sinh. "Hắn đang làm gì vậy? Hắn không những không bị thương, mà còn... còn đang biến tà khí thành sức mạnh cho chính mình sao?" Hắn chưa từng thấy một loại công pháp nào có thể làm được điều thần kỳ đến vậy.

Mộc Thanh Y, ánh mắt phượng chứa đầy sự ngưỡng mộ và lo lắng sâu sắc, khẽ siết chặt thanh kiếm bên hông. "Hắn đang gánh vác tất cả... bằng Đạo của mình." Nàng thì thầm, lời nói chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về con đường tu hành khác biệt của Lục Trường Sinh. Nàng hiểu rằng, đây không phải là một cuộc chiến của sức mạnh đối kháng, mà là một cuộc chiến của ý chí, của đạo lý, một cuộc đấu tranh để tái lập trật tự.

Lục Trường Sinh dồn toàn bộ linh lực và ý chí vào việc duy trì kết giới. Từng sợi linh lực trong cơ thể hắn dường như đang cháy bùng, biến thành nguồn năng lượng vô tận để nuôi dưỡng bức tường pha lê xanh biếc. Dưới tác động liên tục của Tàn Pháp Cổ Đạo, các luồng tà khí cuồng bạo bên trong Cửu Thiên Linh Châu dần dần dịu xuống. Sự phản kháng vẫn còn đó, nhưng không còn điên cuồng như trước. Chúng bị cô lập, bị nén chặt, và dần dần, một hiện tượng kỳ diệu bắt đầu xuất hiện. Trong làn sương tà khí đỏ máu và xanh lục ma quái, những đốm sáng nhỏ li ti, màu vàng kim và trắng bạc, bắt đầu nhấp nháy, như những vì sao đầu tiên lóe sáng trong màn đêm. Đó là dấu hiệu của sự thanh tẩy ban đầu, minh chứng cho việc Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh thực sự có thể chuyển hóa và làm suy yếu tà niệm.

Kết giới giờ đây đã vững chắc như một bức tường pha lê khổng lồ, trong suốt, nhưng lại không thể phá vỡ. Nó bảo vệ Cửu Thiên Linh Châu khỏi sự can thiệp từ bên ngoài, và cũng giam cầm tà khí của nó, không cho phép nó lan tràn thêm nữa. Mùi thanh khiết dịu nhẹ tỏa ra từ linh lực của Lục Trường Sinh, dần dần lấn át mùi tanh của tà khí, tạo nên một không gian đối lập kỳ lạ. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đôi mắt khép hờ, toàn thân run rẩy vì kiệt sức, nhưng khóe môi hắn lại khẽ cong lên một nụ cười nhạt nhòa, đầy mệt mỏi nhưng cũng đầy mãn nguyện. Bước đầu tiên, bước gian nan nhất, đã thành công.

Tuy nhiên, hắn biết rõ, đây chỉ là khởi đầu. Quá trình thanh tẩy hoàn toàn Cửu Thiên Linh Châu sẽ là một hành trình lâu dài và gian nan, đòi hỏi sự kiên trì vô hạn. Những đốm sáng nhỏ li ti kia chỉ là dấu hiệu ban đầu, cho thấy tà niệm có thể bị hóa giải, nhưng để làm sạch hoàn toàn một thứ đã ăn sâu vào bản nguyên vũ trụ, đó là một thử thách mà ngay cả những Tiên Vương mạnh nhất cũng không dám nghĩ tới. Mức độ tiêu hao của hắn đã cho thấy rõ điều đó. Hắn cần phải duy trì trạng thái tinh thần và linh lực ổn định, có thể cần đến sự hỗ trợ từ bên ngoài, hoặc những đột phá cá nhân sâu sắc hơn nữa. Con đường phía trước còn xa, nhưng với đạo tâm vững như bàn thạch, hắn tin rằng mình sẽ đi đến cùng, không hối hận.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free