Cửu thiên linh giới - Chương 817: Hồi Quang Phản Chiếu: Linh Mạch Vẫn Còn Suy Yếu
Lục Trường Sinh khẽ mở mắt, ánh nhìn tĩnh mịch như cổ đàm không gợn sóng, xuyên qua không gian tĩnh lặng của Huyết Ảnh Cung đã được thanh tẩy. Tàn tích của một đại điện tà ác giờ đây chỉ còn là những khối đá đen sẫm đổ nát, những cột trụ vỡ vụn và những bức tường hoang tàn, nhưng không còn vương vấn chút tà khí nào. Nắng sớm xuyên qua những khe nứt trên vòm đá cao vút, rải rác những vệt sáng vàng nhạt xuống nền đất, xua đi vẻ u ám kinh hoàng từng ngự trị nơi đây. Không còn tiếng gió rít gào như oán linh, không còn mùi máu tanh nồng hay tử khí quỷ dị, chỉ còn lại sự tĩnh mịch đến lạ lùng, và một mùi hương đất đá ẩm ướt pha lẫn chút tinh khiết của linh khí vừa được phục hồi. Bầu không khí vốn nặng nề, ngột ngạt nay trở nên trong lành, dịu mát, như thể một vết thương thâm căn cố đế vừa được gột rửa sạch sẽ.
Cửu Thiên Linh Châu lơ lửng trước mặt hắn, tỏa ra một vầng sáng ngũ sắc rực rỡ nhưng lại vô cùng dịu mát, thuần khiết. Nó không còn là một bảo vật ẩn chứa hỗn loạn, mà đã trở thành một tinh thể hoàn mỹ, phản chiếu bản nguyên của thiên địa. Ánh sáng từ Linh Châu không chói chang, mà như một ngọn hải đăng bình yên, soi rọi không gian xung quanh, khiến những vết sẹo chiến tranh trên đá cũng như được xoa dịu, phủ lên một lớp linh quang mỏng manh. Mỗi tia sáng đều mang theo một sinh lực dồi dào, một ý chí của sự sống, khiến ngay cả những hạt bụi trong không trung cũng dường như đang nhảy múa theo nhịp điệu của sự hồi sinh.
Hắn chậm rãi vươn tay, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào bề mặt trong suốt, nhẵn mịn của Linh Châu. Một cảm giác ấm áp và dịu nhẹ lập tức lan tỏa, không phải là sự nóng bỏng của năng lượng, mà là sự giao hòa của hai bản nguyên thuần túy. Hắn cảm thấy như đang chạm vào chính mạch nguồn của sự sống, vào trái tim của vũ trụ. Linh Châu khẽ rung động tinh tế, không phải vì hỗn loạn hay phản kháng, mà là một sự cộng hưởng sâu sắc, một niềm hoan ca của sự tái sinh. Nó như một sinh linh vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ ngàn thu, chào đón ý thức của Lục Trường Sinh.
Một luồng linh thức mạnh mẽ, không gợn tạp niệm, từ Lục Trường Sinh hòa vào Cửu Thiên Linh Châu. Linh Châu như một cánh cửa mở rộng, tiếp nhận linh thức của hắn, không hề có chút kháng cự hay ngăn cản. Ngay lập tức, linh thức của hắn được khuếch đại vô hạn, vượt qua giới hạn của không gian và thời gian, mở rộng ra khắp Cửu Thiên Linh Giới. Hắn không cần nhắm mắt, bởi vì cảnh tượng trước mắt hắn đã vượt xa mọi hình ảnh hữu hình. Hắn "thấy" được toàn cảnh thế giới, không phải bằng thị giác phàm tục, mà bằng một sự thấu thị của linh hồn, một sự nhận biết trực tiếp về bản chất của vạn vật.
Trong linh thức của Lục Trường Sinh, Cửu Thiên Linh Giới hiện ra như một bức tranh hùng vĩ nhưng đầy bi thương. Các linh mạch lớn, vốn là huyết mạch của thế giới, nay hiện lên như những dòng sông khô cạn, những rễ cây cổ thụ đã héo úa. Hắn "thấy" những vết đứt gãy lớn như những vết sẹo khổng lồ trên da thịt của đại địa, nơi linh khí hoàn toàn cạn kiệt, biến thành những hoang mạc chết chóc, chỉ còn lại cát bụi và đá sỏi. Những dòng sông linh vốn cuồn cuộn chảy nay chỉ còn là những khe nước cạn, hoặc hoàn toàn biến mất, để lại những lòng sông trơ trọi. Những ngọn núi linh mạch, vốn là nơi linh khí tụ hội, nay tan nát, vụn vỡ, chỉ còn lại vẻ hoang tàn, u tối. Mỗi vết thương, mỗi sự suy yếu đều như một nhát dao cứa vào tâm can hắn, khiến hắn cảm nhận được nỗi đau của chính thế giới.
Tuy nhiên, giữa bức tranh bi thương đó, Lục Trường Sinh cũng "thấy" được những tia hy vọng nhỏ bé, mong manh. Từ chính Cửu Thiên Linh Châu, những luồng linh khí thuần khiết, thanh tân như sương sớm, đang từ từ lan tỏa ra khắp nơi. Chúng như những giọt mưa đầu tiên sau hạn hán kéo dài, thấm vào từng khe nứt của linh mạch, từng giọt một, rất chậm rãi nhưng kiên trì. Hắn "thấy" những điểm linh khí nhỏ nhất, những sinh linh yếu ớt nhất ở những vùng đất hoang tàn, bắt đầu được kích hoạt trở lại. Một mầm cây khô héo bỗng nảy chồi xanh, một dòng suối cạn bỗng róc rách chảy lại một dòng nước nhỏ, một phiến đá vô tri bỗng toát ra linh quang nhàn nhạt. Đó là sự "thở" trở lại của thế giới, một quá trình phục hồi chậm chạp nhưng chắc chắn, được khởi đầu bởi sự thanh tẩy của Linh Châu.
Cảm giác trong linh thức là sự pha trộn phức tạp giữa nỗi đau xót vô hạn trước sự tàn phá, và một niềm hy vọng mãnh liệt vào sự tái sinh. Hắn thấu hiểu rằng mặc dù Cửu Thiên Linh Châu đã hoàn toàn thuần khiết, nhưng đó chỉ là bước đầu tiên. Mức độ tàn phá của linh mạch Cửu Thiên Linh Giới vẫn còn quá lớn, quá sâu sắc. Rất nhiều linh mạch chính yếu, những cột trụ năng lượng của thế giới, đã bị tổn thương nghiêm trọng đến mức gần như không thể hồi phục. Chúng cần một lượng năng lượng khổng lồ, một quá trình chữa lành kéo dài hàng ngàn năm, và một ý chí kiên định đến mức khó tin để có thể hồi sinh hoàn toàn.
Lục Trường Sinh thu hồi linh thức, đôi mắt vẫn mở, nhưng ánh nhìn đã xa xăm, như đang nhìn thấy một con đường dài vô tận trải dài trước mắt. Khuôn mặt thanh tú của hắn không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy ấy, một sự trầm tư sâu sắc, một quyết tâm không gì lay chuyển đang dâng trào. Hắn hít thở sâu, cảm nhận linh khí tinh khiết đang vờn quanh mình, và sự kết nối vững chắc với Cửu Thiên Linh Châu.
"Sự thuần khiết đã trở lại, nhưng vết sẹo thì vẫn còn đó... Đây mới chỉ là khởi đầu," Lục Trường Sinh thầm thì, giọng nói trầm lắng, chỉ đủ để chính hắn nghe thấy. Sự "khởi đầu" này không phải là một sự kết thúc, mà là cánh cửa mở ra một thử thách mới, vĩ đại hơn bất kỳ điều gì hắn từng đối mặt. Nhiệm vụ phục hồi linh mạch toàn bộ thế giới, một công việc mà ngay cả các Tiên Quân cũng phải e dè, nay đặt nặng lên vai một tu sĩ phàm nhân với đạo lộ "chậm mà chắc" như hắn.
Liệu một mình hắn, với Tàn Pháp Cổ Đạo và đạo tâm kiên cố, có thể hoàn thành nhiệm vụ tưởng chừng bất khả thi này? Câu hỏi này không làm hắn nao núng, mà càng củng cố thêm ý chí của hắn. Đạo tâm của Lục Trường Sinh, sau bao phen tôi luyện, đã vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn đã từng bước đi trên con đường riêng của mình, chấp nhận sự chậm rãi để đổi lấy sự vững chắc, sự thấu hiểu để đổi lấy sức mạnh. Giờ đây, con đường đó lại dẫn hắn đến một ngã rẽ mà ở đó, sự kiên trì và đạo tâm của hắn sẽ phải đối mặt với một thử thách to lớn về thời gian và quy mô.
Mặc dù Ma Quân Huyết Ảnh đã bị đánh bại, nhưng hậu quả của sự tàn phá linh mạch vẫn còn hiện hữu khắp Cửu Thiên Linh Giới. Những linh mạch suy yếu có thể dẫn đến những biến động kinh hoàng, những thiên tai chưa từng có, và sự cạn kiệt linh khí ở nhiều nơi, đe dọa sự sống còn của vạn vật. Từ những khe hở trong linh mạch, những vùng đất bị tà khí xâm nhiễm nhưng chưa hoàn toàn bị thanh tẩy, những sinh vật biến dị hoặc tàn dư của Ma Đạo có thể trỗi dậy, tạo ra những thách thức mới không ngừng. Thế giới cần thời gian để phục hồi, và những thách thức mới sẽ xuất hiện. Con đường tu hành không bao giờ có điểm dừng.
Lục Trường Sinh biết rằng, việc phục hồi linh mạch sẽ là một quá trình dài và gian nan, đòi hỏi hắn phải vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo và đạo tâm của mình đến cực hạn, không chỉ trong việc thanh tẩy mà còn trong việc tái tạo. Cửu Thiên Linh Châu, giờ đây đã hòa làm một với ý chí của hắn, sẽ trở thành một công cụ mạnh mẽ để điều hòa và tái tạo linh mạch, nhưng nó cần được "dẫn dắt" bởi sự thấu hiểu và lòng kiên định của hắn. Hắn không còn là một tu sĩ bình thường, mà là một người đã chạm đến cốt lõi của sự cân bằng, một người đã tự mình định nghĩa lại con đường tu hành. Con đường của hắn vẫn còn dài, nhưng giờ đây, hắn đã có một nền tảng vững chắc hơn bao giờ hết, một đạo tâm không thể lay chuyển, một sự thấu hiểu về vũ trụ sâu sắc hơn bất kỳ ai.
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi Huyết Ảnh Cung đổ nát, ánh mắt dõi về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây trắng bồng bềnh cuộn trôi. Ở đó, có thể một ngày nào đó, Tiên Quân Dao Quang sẽ xuất hiện, để "duy trì trật tự" khi hắn bắt đầu can thiệp sâu vào linh mạch thế giới, tạo ra một xung đột tiềm tàng về triết lý giữa kẻ tuân thủ quy tắc và người tìm kiếm sự cân bằng. Nhưng Lục Trường Sinh không hề sợ hãi. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.