Cửu thiên linh giới - Chương 836: Ánh Sáng Hư Vô: Tái Định Hình Quy Tắc
Bình minh hé rạng trên Bích Lạc Sơn, đánh dấu sự kết thúc của một đêm chiêm nghiệm sâu sắc. Sương sớm vẫn còn vương vấn trên những tán lá xanh non, lấp lánh như những hạt ngọc dưới ánh mặt trời đầu tiên. Tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, tiếng suối chảy róc rách vọng lại càng rõ, tiếng gió xào xạc mang theo mùi hương của cây cỏ và đất ẩm, tất cả đều gợi lên một cảm giác bình yên đến lạ.
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Thị kiến về Hư Không Chi Hải và Cửu Trọng Thiên Cung đã tan biến, nhưng những đạo lý hắn lĩnh ngộ vẫn còn nguyên vẹn, khắc sâu trong tâm hồn, như những văn tự cổ xưa được tạc vào vách đá vĩnh cửu. Hắn thở ra một hơi dài, một luồng khí trọc từ sâu bên trong cơ thể được đẩy ra, mang theo chút mệt mỏi còn sót lại của quá trình nhập định kéo dài. Cảm giác toàn thân thanh thoát đến lạ thường, như thể mọi gánh nặng đã được trút bỏ. Đạo tâm của hắn, vốn đã vững như bàn thạch, nay lại càng thêm kiên cố, không chút dao động.
Sự bối rối về bản chất của 'Thiên Ý', những suy tư về vai trò của các cường giả và số phận của Cửu Thiên Linh Giới, tất cả đều đã tan biến. Thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc và một bình yên nội tại hiếm có. Hắn đã hiểu, sự can thiệp của Tiên Quân Dao Quang không phải là để 'cứu' Cửu Thiên Linh Giới khỏi diệt vong theo cách mà phàm nhân hay tu sĩ cường giả vẫn nghĩ, mà là để 'chỉnh sửa' nó, để đưa nó trở về đúng quỹ đạo cân bằng vốn có, giống như cách vũ trụ đã được tạo ra từ thuở Vạn Cổ Khai Thiên. Nàng không phải là một đấng cứu thế mang theo cảm xúc hay ý chí cá nhân, nàng là một nguyên lý, một đạo lý, hiện thân của sự cân bằng.
Lục Trường Sinh lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng gió sớm, như một lời thì thầm với chính bản thân và với cả vũ trụ: "Đạo của nàng, là Đạo của Cân Bằng. Không thiện, không ác, chỉ là duy trì trật tự." Lời nói đó không mang theo phán xét, không có sự sợ hãi hay kỳ vọng, chỉ là một sự chấp nhận chân lý một cách hoàn toàn. Hắn đứng dậy, vươn vai, các khớp xương kêu răng rắc một tiếng nhỏ, xua tan đi sự tê mỏi. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn đã mang vẻ trầm tư, giờ đây lại càng thêm thâm thúy, tĩnh lặng như mặt hồ sâu không đáy. Ánh sáng bình minh chiếu rọi vào mắt hắn, không làm hắn chói mắt, mà như được hấp thụ vào sâu bên trong, soi rọi con đường mà hắn đã chọn.
Hắn biết rằng, với sự thấu hiểu này, hắn sẽ không còn bối rối trước những biến động sắp tới. Sự can thiệp của Tiên Quân Dao Quang, dù có mang hình thái nào, cũng sẽ không nằm ngoài tầm thấu hiểu của hắn. Hắn sẽ không tìm kiếm quyền lực, nhưng con đường tu hành của hắn, con đường của sự thấu triệt và cân bằng, sẽ là một ngọn hải đăng cho những ai lạc lối trong kỷ nguyên mới. Thế giới bên ngoài vẫn còn đầy rắc rối, đầy những thế lực tranh giành quyền lợi, những tu sĩ bối rối trước những quy tắc mới. Ma Đạo vẫn còn âm thầm tồn tại, chờ đợi cơ hội phục hưng. Nhưng đối với Lục Trường Sinh, điều đó không còn quá quan trọng. Hắn đã tìm thấy sự bình yên trong chính mình, tìm thấy chân lý của Đạo. Hắn bước đi trên con đường mòn phủ rêu, chậm rãi và vững vàng, như thể mỗi bước chân đều đang hòa mình vào nhịp đập của vũ trụ. Con đường tu hành không bao giờ có điểm dừng. Và Đạo của Cân Bằng, mà hắn vừa lĩnh ngộ, là một phần không thể thiếu trong hành trình vô tận đó.
Lục Trường Sinh đứng trên đỉnh Bích Lạc Sơn, nơi không khí trong lành mang theo mùi cây cỏ tươi mát, mùi đất ẩm và hương hoa dại thoang thoảng. Xung quanh hắn, những công trình bằng gỗ tự nhiên, hài hòa với môi trường, ẩn mình trong rừng cây, như những phần không thể tách rời của tạo hóa. Tiếng chim hót vẫn líu lo, tiếng suối chảy vẫn róc rách, nhưng trong thâm tâm hắn, một sự thay đổi vi tế đã bắt đầu. Hắn cảm nhận được Cửu Thiên Linh Giới đang thức tỉnh, không chỉ là linh khí dồi dào hơn mà còn là một sự rung động sâu thẳm từ nền tảng vũ trụ, như một cơ thể khổng lồ đang điều hòa hơi thở.
Đột nhiên, một luồng sáng chói lọi, không phải ánh mặt trời, cũng không phải hào quang của thần thông, mà là một thứ ánh sáng thuần khiết, thanh tịnh đến từ cõi hư vô, bắt đầu phủ lên đỉnh núi. Nó không mang theo nhiệt độ hay sự chói chang làm bỏng rát mắt, mà chỉ là một sự hiện diện vô cùng mạnh mẽ, như thể toàn bộ vũ trụ đang cô đọng lại thành một điểm sáng duy nhất. Luồng sáng ấy không gây tổn hại, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, tinh khiết đến mức khiến mọi tạp chất phải tự tan rã. Linh khí xung quanh hắn, vốn đã nồng đậm, giờ đây trở nên trong suốt và rung động với một tần số cao hơn, như những hạt ngọc lấp lánh trong không gian.
Lục Trường Sinh đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi luồng sáng đầu tiên hé lộ, từ từ lan tỏa, nhuộm trắng cả vòm trời Bích Lạc Sơn. Ánh mắt hắn tĩnh lặng, không chút kinh ngạc hay sợ hãi, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. "Đây chính là sự khởi đầu... của Đạo Của Cân Bằng," hắn khẽ thầm nhủ, giọng nói hòa vào tiếng gió, như một lời khẳng định cho những gì hắn đã chiêm nghiệm. Hắn không hề di chuyển, chỉ đứng đó, như một phần của bức tranh sơn thủy vĩ đại, chứng kiến sự biến đổi của thiên địa. Toàn bộ không gian dường như ngưng đọng lại, chờ đợi sự tái sinh của một kỷ nguyên mới, được dẫn dắt bởi ánh sáng thuần khiết từ hư vô.
***
Trong Thiên Đô Thành sầm uất, nhộn nhịp, nơi những tòa tháp cao vút bằng đá quý chạm tới mây, cung điện lộng lẫy của các gia tộc lớn tỏa ra khí thế uy nghiêm, và những khu chợ sầm uất với nhà cửa san sát, người người tấp nập qua lại. Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng xe ngựa lạch cạch, tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng khắp các con phố lát đá xanh rộng lớn. Mùi thức ăn đa dạng, hương liệu quý hiếm, mùi kim loại từ lò rèn và cả mùi linh dược trộn lẫn với mùi bụi đường, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và hoạt động không ngừng.
Bầu không khí đang sôi động bỗng trở nên khác lạ. Một luồng sáng trắng tinh khiết, không chói gắt nhưng rực rỡ đến lạ lùng, xuyên qua những tầng mây, bao phủ toàn bộ Thiên Đô Thành. Mọi hoạt động dường như chậm lại, hàng vạn tu sĩ và phàm nhân đều ngước nhìn lên bầu trời, đôi mắt đầy kinh ngạc. Linh khí trong không khí, vốn dĩ đã khá ổn định, giờ đây trở nên tinh khiết đến lạ thường, dễ hấp thu hơn bao giờ hết. Nhưng đồng thời, nó cũng trở nên 'nặng' hơn, như có một quy tắc vô hình đang đè nén, khiến những ai có tu vi thấp cảm thấy một chút khó thở, nhưng lại mang đến cảm giác vững chãi cho những tu sĩ chính đạo.
Tiêu Hạo, đang cùng Mộc Thanh Y tản bộ trên một con phố lớn, bất giác dừng lại, ngước nhìn lên. Đôi mắt láu lỉnh của hắn mở to, vẻ mặt từ hiếu kỳ chuyển sang kinh ngạc. Hắn vung tay thử vận chuyển linh lực trong cơ thể, và lập tức cảm thấy một sự khác biệt rõ rệt. Linh lực của hắn dường như được gột rửa, tinh khiết hơn, nhưng cũng khó điều khiển hơn một chút, như thể nó đang cố gắng thích nghi với một quy tắc mới. “Trường Sinh huynh nói đúng... Đây là Thiên Đạo đang tự sửa chữa sao? Linh khí dường như... thay đổi rồi!” Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói nhanh và hoạt bát thường ngày giờ đây mang theo chút bối rối và lo lắng. Hắn quay sang Mộc Thanh Y, hy vọng tìm thấy lời giải đáp.
Mộc Thanh Y, với dáng người thanh thoát và bộ đạo bào xanh ngọc, đứng cạnh Tiêu Hạo, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng đã nhắm nghiền từ lúc luồng sáng xuất hiện. Nàng không vội vàng thử vận chuyển linh lực, mà dùng toàn bộ tinh thần để cảm nhận sự biến đổi vi tế nhất trong không khí. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng nguyên thủy, mạnh mẽ đang cuộn trào khắp mọi ngóc ngách của Cửu Thiên Linh Giới, tái định hình các quy luật cơ bản của linh khí và đạo pháp. Khi mở mắt ra, vẻ mặt nàng nghiêm trọng lạ thường, pha lẫn sự kinh ngạc sâu sắc. Nàng nhìn lên bầu trời, nơi ánh sáng hư vô vẫn đang bao phủ, rồi khẽ nói, giọng sắc sảo và dứt khoát nhưng cũng đầy suy tư: “Thật khó tin. Các quy tắc cơ bản của linh khí đang bị tái định hình. Liệu đây có phải là dấu hiệu cho sự xuất hiện của Dao Quang Tiên Quân?”
Tiêu Hạo gãi đầu, vẫn còn chút bối rối. "Nếu là vậy, thì nàng ấy thực sự không phải đến để cứu thế giới theo cách chúng ta nghĩ, mà là để... tạo ra một thế giới khác hoàn toàn?" Hắn nhìn xung quanh, thấy nhiều tu sĩ khác cũng đang thử nghiệm công pháp của mình. Một số người hiển nhiên là tà tu, khuôn mặt họ tái mét, linh lực trong cơ thể họ dường như đang bị đè nén, thậm chí là bài xích. Những pháp khí của họ trở nên chậm chạp, phản ứng kém linh hoạt hơn. Trong khi đó, các tu sĩ chính đạo lại cảm thấy linh lực của mình dồi dào hơn, việc hấp thu linh khí trở nên dễ dàng hơn, dù vẫn còn chút cảm giác 'nặng' mà Mộc Thanh Y đã nói đến.
Mộc Thanh Y khẽ gật đầu, ánh mắt nàng vẫn dán chặt vào bầu trời. "Không chỉ là thay đổi, mà là một sự thanh lọc. Những gì không phù hợp với trật tự nguyên thủy đang bị đào thải. Đây là một sự kiện vĩ đại, Tiêu Hạo. Một sự kiện có thể định hình lại toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới trong hàng vạn năm tới." Nàng đưa tay ra, cảm nhận những hạt linh khí lấp lánh trong không khí, giờ đây mang một mùi hương ozon tinh khiết, như sau một trận mưa rào tẩy rửa. Bầu không khí trở nên trong lành đến lạ, xua tan đi mùi bụi và hỗn tạp thường ngày của Thiên Đô Thành. Cả hai đứng đó, giữa dòng người đang dần lấy lại sự ồn ào, nhưng ánh mắt của họ vẫn không rời khỏi vòm trời, nơi luồng sáng từ hư vô vẫn đang thực hiện sứ mệnh tái tạo của nó.
***
Sâu thẳm trong hang ổ tăm tối của Huyết Ảnh Cung, nơi kiến trúc gothic u ám với những tòa tháp nhọn hoắt bằng đá đen sẫm vươn lên giữa không trung, và những họa tiết đầu lâu, xương chéo khắc trên tường đá lạnh lẽo. Nơi đây, tiếng gió rít ghê rợn hòa lẫn với tiếng kêu than yếu ớt từ những ngục tù bí mật, cùng tiếng pháp khí tà ác va chạm và những tiếng cười khẩy của các tà tu. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi tử khí, mùi lưu huỳnh và mùi thảo dược tà ác quyện vào nhau, tạo nên một không gian đầy rẫy sự u ám, lạnh lẽo và tà khí cuồn cuộn. Ánh sáng mờ ảo, thường là màu đỏ máu hoặc xanh lục ma quái, chỉ đủ để thấy những bóng hình vật vờ của các tà tu.
Hắc Vương, với thân hình đồ sộ bao phủ trong hắc khí, đôi mắt đỏ rực như máu, đang ngồi trên một ngai vàng xương trắng, cố gắng tu luyện. Bên cạnh hắn, Ma Sứ Âm Phong với khuôn mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu, đang chỉ đạo một đám tàn quân tà tu yếu ớt. Chúng đang cố gắng duy trì những trận pháp tà đạo đã đổ nát sau đại chiến, hy vọng có thể thu thập chút tà khí còn sót lại để phục hồi.
Đột nhiên, một luồng sáng trắng tinh khiết, mạnh mẽ đến từ hư vô, xuyên qua những tầng mây đen dày đặc đã tan rã, chiếu rọi thẳng vào Huyết Ảnh Cung. Ánh sáng ấy không phải là ánh mặt trời, mà là một thứ năng lượng thuần túy, mang theo sự thanh tẩy và bài xích tà khí một cách triệt để. Ngay lập tức, tà khí trong cung điện bắt đầu sôi trào dữ dội, không phải do Ma Quân kích hoạt mà là do bị bài xích một cách bản năng. Giống như nước và lửa không thể dung hòa, ánh sáng thuần khiết này đang cố gắng đẩy lùi mọi tà niệm, mọi ma khí khỏi không gian này.
Các tà tu cấp thấp, với tu vi yếu kém, không thể chịu đựng nổi sự xung đột dữ dội này. Linh lực của chúng, vốn đã bị ma khí ăn mòn, giờ đây bị luồng sáng trắng phản phệ ngược trở lại. Chúng kêu gào thảm thiết, thân thể co quắp, da thịt cháy xém, linh lực tan rã, hóa thành những luồng khí đen tan biến vào hư không. Mùi tà khí cháy khét hòa lẫn với mùi lưu huỳnh trở nên nồng nặc hơn bao giờ hết.
Hắc Vương, dù mạnh mẽ hơn, cũng cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nén. Hắc khí bao phủ quanh hắn bắt đầu co rút, trở nên yếu ớt, như một ngọn lửa đang bị dập tắt. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, phẫn nộ, cố gắng chống lại luồng sáng đang thanh tẩy mình. “Cái quái gì thế này?! Ma khí của ta... nó đang bị thanh tẩy! Không thể nào!” Hắn đánh một chưởng vào vách đá, ma khí bùng nổ nhưng ngay lập tức bị luồng sáng trắng làm suy yếu, tan biến chỉ còn lại một làn khói mỏng. Toàn thân hắn run rẩy, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào từng lỗ chân lông, gột rửa đi mọi tạp chất tà ác mà hắn đã tích lũy trong hàng ngàn năm.
Ma Sứ Âm Phong, với bản chất âm hàn, cảm nhận sự bài xích này còn rõ rệt hơn. Khuôn mặt xanh xao của hắn giờ đây trắng bệch, đôi mắt trũng sâu lộ rõ vẻ hoảng loạn và bất lực. Hắn co rúm người lại, cố gắng giữ vững ma khí trong cơ thể, nhưng không thành công. Ma khí cứ thế bốc hơi, tan biến, khiến hắn cảm thấy như một phần linh hồn đang bị xé toạc. “Thiên Đạo... nó đang bài xích chúng ta! Các quy tắc đã thay đổi!” Hắn lắp bắp, giọng nói run rẩy, không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày. Hắn cảm nhận được sự ghê tởm từ chính thiên địa, như thể bản thân hắn là một vết nhơ cần phải bị loại bỏ. Đây không phải là một cuộc chiến bằng sức mạnh, mà là một cuộc chiến ở cấp độ bản chất tồn tại, nơi tà đạo đang thất bại thảm hại trước sự thanh tẩy của vũ trụ.
Tất cả các pháp khí tà ác trong Huyết Ảnh Cung đều rung lên bần bật, nứt vỡ, mất đi linh tính. Những trận pháp ma đạo mà chúng vừa cố gắng duy trì cũng lần lượt sụp đổ, tan biến thành bụi. Hắc Vương và Ma Sứ Âm Phong biết rằng, nếu cứ tiếp tục ở lại đây, chúng sẽ bị luồng sáng này thanh tẩy hoàn toàn, biến thành tro bụi. Đây là một sự kiện chưa từng có trong lịch sử tu hành, một sự thay đổi cơ bản đến từ chính nền tảng của vũ trụ, không thể chống cự bằng bất kỳ sức mạnh tà ác nào. Sự phẫn nộ trong Hắc Vương dần chuyển thành sự tuyệt vọng, còn sự hoảng loạn của Ma Sứ Âm Phong đã đạt đến đỉnh điểm. Chúng buộc phải tìm cách lẩn trốn, ẩn mình sâu hơn vào những vùng cực đoan nhất, nơi ánh sáng này chưa thể chạm tới, hoặc tìm cách chuyển hóa bản chất của mình, nếu không muốn bị xóa sổ hoàn toàn khỏi Cửu Thiên Linh Giới.
***
Luồng sáng từ hư vô dần rút đi, mang theo sự tinh khiết và thanh tẩy, để lại một Cửu Thiên Linh Giới đã thay đổi hoàn toàn. Trên đỉnh Bích Lạc Sơn, ánh chiều tà dịu nhẹ bắt đầu nhuộm vàng những tán lá xanh, không khí trở nên trong lành và quang đãng đến lạ thường. Mùi ozon tinh khiết vẫn còn vương vấn, hòa lẫn với hương cỏ cây dịu nhẹ, tạo nên một cảm giác bình yên sâu sắc.
Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng tạc từ đá, nhưng đôi mắt hắn đã sáng hơn, chứa đựng cả một bầu trời sao. Hắn cảm nhận rõ ràng sự tái định hình của linh khí và vận hành đạo pháp. Linh khí trong không khí giờ đây trở nên thuần khiết hơn, dễ hấp thu hơn đối với những tu sĩ chính đạo, nhưng lại mang một sự 'nặng' đặc trưng, như thể mỗi hạt linh khí đều chứa đựng một phần của quy luật vũ trụ mới. Các đạo pháp, đặc biệt là những công pháp chú trọng đến sự cân bằng và tự nhiên, dường như trở nên mạnh mẽ hơn, dễ tu luyện hơn, trong khi những công pháp tà ác, đi ngược lại với lẽ trời, đều bị suy yếu, thậm chí là phản phệ.
Hắn hiểu rằng, đây không phải là một sự hủy diệt, mà là một sự 'nâng cấp' của vũ trụ, một sự trở về với nguyên bản, với Đạo của Cân Bằng mà Tiên Quân Dao Quang đại diện. Các yếu tố bất ổn, đặc biệt là tà khí và tư tưởng ma đạo, đã bị thanh lọc một cách triệt để ở cấp độ nền tảng. Dù vẫn còn âm thầm tồn tại ở một số nơi, nhưng chúng đã không còn khả năng đe dọa trật tự vũ trụ như trước đây. Sự biến đổi này sẽ là nền tảng cho trật tự vũ trụ mới do Tiên Quân Dao Quang thiết lập trong tương lai, một trật tự mà Lục Trường Sinh đã thấu hiểu từ sâu thẳm trong thị kiến Vạn Cổ Khai Thiên.
Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và bình yên. Ánh mắt hắn nhìn xa xăm, bao quát toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới đang dần chìm vào ánh hoàng hôn rực rỡ. "Cân bằng... Thiên Đạo cuối cùng đã tìm lại được sự cân bằng của mình," hắn thì thầm, giọng nói trầm lắng, như một lời khẳng định cho hành trình tu hành của chính mình. Con đường tu hành của hắn, vốn tập trung vào đạo tâm và sự cân bằng, giờ đây trở nên phù hợp và mạnh mẽ hơn bao giờ hết trong kỷ nguyên mới này. Hắn không tìm kiếm quyền lực, nhưng sự thấu triệt chân lý này sẽ đặt nền móng cho vai trò độc đáo của hắn trong tương lai, không phải là một anh hùng xưng bá, mà là một ngọn hải đăng của sự thấu hiểu và duy trì cân bằng.
Hắn đưa tay đón lấy những tia nắng cuối ngày, cảm nhận sự ấm áp và năng lượng thanh khiết truyền qua lòng bàn tay. Rồi, hắn bắt đầu bước xuống núi, từng bước chân chậm rãi và vững vàng trên con đường mòn phủ rêu. Mỗi bước đi đều mang theo sự kiên định, như thể hắn đang hòa mình vào nhịp đập của vũ trụ, từng bước tiến vào một kỷ nguyên mới, nơi những thách thức mới sẽ xuất hiện, nhưng con đường của hắn đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và Đạo của Cân Bằng, mà hắn đã lĩnh ngộ, sẽ là kim chỉ nam cho hành trình vô tận đó.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.