Cửu thiên linh giới - Chương 840: Đạo Của Cân Bằng: Khế Hợp Thiên Địa
Bầu trời phía đông đã ửng hồng, nhuộm một vệt sắc vàng cam dịu nhẹ lên những đám mây còn vương chút ánh trăng tàn. Ánh bình minh đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ nhỏ của căn nhà gỗ đơn sơ, đánh thức Lục Trường Sinh khỏi giấc thiền định sâu lắng. Đêm qua, hắn đã đứng trên đỉnh đồi An Bình Thôn, lặng lẽ chiêm nghiệm về sự thay đổi của thiên địa, về những lời lẽ chất phác của Lão Nông và những phàm nhân nơi đây, về ý nghĩa sâu xa của Thiên Quy mới. Giờ đây, khi một ngày mới bắt đầu, cảm giác đó càng trở nên rõ ràng và mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Hắn khẽ mở đôi mắt đen láy, không còn chút mệt mỏi nào sau một đêm không ngủ. Linh khí trong phòng, vốn đã tinh khiết, giờ đây dường như còn cô đọng hơn, mang theo một sự ôn hòa, dễ chịu mà trước kia chưa từng có. Nó không còn là những dòng chảy mãnh liệt, hung bạo như khi đại thế biến động, cũng không phải là thứ linh khí tạp nham, hỗn loạn của kỷ nguyên cũ. Thay vào đó, nó là một dòng suối trong lành, nhẹ nhàng thấm vào từng thớ thịt, từng kinh mạch, không cần hắn phải cố gắng dẫn dắt hay ép buộc.
Lục Trường Sinh đưa tay ra, cảm nhận những hạt linh khí nhỏ li ti lấp lánh trong không khí, tựa như những giọt sương ban mai. Mùi hương của đất ẩm sau một đêm sương giáng, mùi rơm rạ khô từ mái nhà và thoang thoảng hương hoa dại từ khu vườn nhỏ bên ngoài cửa sổ tràn vào, tạo nên một bản hòa âm thanh khiết của tự nhiên. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng chó sủa lanh lảnh, và tiếng trẻ con cười đùa đã bắt đầu rộn ràng từ những ngôi nhà kế bên. Tất cả đều là âm thanh của sự sống, của một thế giới đang dần trở lại với bản nguyên.
Hắn chậm rãi nhắm mắt lại, nhập định một lần nữa. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không cần hắn thúc giục, tự động vận chuyển theo một nhịp điệu hài hòa với linh khí mới của thiên địa. Mỗi hơi thở hít vào, linh khí tinh thuần như dòng mật ngọt, nhẹ nhàng thấm nhuần toàn thân, thanh lọc từng tạp chất nhỏ nhất. Mỗi hơi thở ra, cảm giác thanh tịnh, bình yên lan tỏa khắp châu thân. Không có sự tăng trưởng tu vi đột biến, không có cảm giác sức mạnh bùng nổ, chỉ có sự vững chắc, bền bỉ và một cảm giác khế hợp sâu sắc với vũ trụ.
Lục Trường Sinh thầm nhủ trong lòng: "Thiên Quy đã định, vạn vật hồi sinh. Đạo của ta, cuối cùng cũng tìm được nơi nương tựa vững chắc nhất." Hắn đã từng hoài nghi, từng chiêm nghiệm không biết bao nhiêu đêm dài về con đường mà hắn đã chọn – con đường của sự cân bằng, của sự chậm rãi và vững chắc. Trong một thế giới mà tất cả đều chạy theo tốc độ và sức mạnh, con đường của hắn bị coi là dị biệt, thậm chí là ngốc nghếch. Nhưng giờ đây, dưới ánh sáng của Thiên Quy mới, hắn hiểu rằng con đường của hắn không chỉ đúng, mà còn là con đường duy nhất để tồn tại và phát triển bền vững. Đạo tâm của hắn, vốn đã vững như bàn thạch, nay càng trở nên kiên cố hơn, không còn chút nghi hoặc nào. Sự thay đổi của thiên địa không làm hắn hoang mang, mà ngược lại, củng cố niềm tin của hắn vào con đường đã chọn. Hắn cảm thấy mình như một phần của ngọn núi, của dòng sông, của cây cỏ nơi đây, hòa mình vào nhịp thở của tự nhiên, không còn là một cá thể đơn độc mà là một điểm nhỏ trong bức tranh vĩ đại của Đại Đạo.
Hắn ngồi đó, cho đến khi ánh nắng đã lên cao, xuyên qua những tán lá cây bên ngoài cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đất. Không gian xung quanh hắn dường như cũng trở nên tĩnh lặng hơn, lắng nghe nhịp thở đều đặn của hắn. Cái cảm giác hòa mình vào thiên địa, vào dòng chảy linh khí mới, là một trải nghiệm mà hắn chưa từng có trước đây, dù đã tu hành hàng trăm năm. Nó không chỉ là sự tăng cường về sức mạnh, mà là một sự thăng hoa về mặt tinh thần, một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vũ trụ. Hắn biết rằng, với sự biến đổi này, con đường tu hành của hắn sẽ không còn là những cuộc chiến tranh giành sinh tử, mà là một hành trình chiêm nghiệm và hòa hợp không ngừng. Đây chính là bản chất của "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán", và hắn đã chọn cách để tâm mình hòa hợp với vạn vật.
Sau khi thoát khỏi trạng thái nhập định, Lục Trường Sinh không vội vàng làm gì. Hắn chỉ đơn giản là đứng dậy, bước ra khỏi căn nhà gỗ, hít thở bầu không khí trong lành của buổi sáng An Bình Thôn. Tiếng chim hót ríu rít trên cành cây cổ thụ đầu làng, tiếng nước chảy róc rách từ con suối nhỏ sau nhà, tất cả đều là những âm thanh của sự bình yên. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh ngắt, không một gợn mây, cảm thấy một sự thanh thản chưa từng có. Mặc dù Thiên Quy mới đã giáng lâm, mang đến sự thay đổi sâu rộng, nhưng đối với Lục Trường Sinh, đó không phải là một sự ép buộc, mà là một sự trở về. Sự trở về với sự cân bằng, với bản nguyên của vạn vật. Con đường của hắn, con đường của sự cân bằng, không có điểm dừng, mà chỉ có sự mở rộng vô tận, và giờ đây, hắn cảm thấy mình đã bước thêm một bước dài trên con đường đó, vững vàng hơn bao giờ hết.
***
Khi ánh dương đã lên cao, nhuộm vàng cả không gian, Lục Trường Sinh rời An Bình Thôn, hướng bước về phía Linh Thạch Sơn. Con đường mòn quanh co uốn lượn qua những cánh đồng xanh mướt, nơi những bông lúa trĩu hạt đang vươn mình đón nắng. Dưới chân hắn, từng cọng cỏ dại dường như cũng trở nên tràn đầy sức sống hơn, xanh tươi mơn mởn. Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, không chút vội vã, từng bước chân hòa vào nhịp điệu của đất trời. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng của linh khí từ lòng đất, một nguồn năng lượng thuần khiết và dồi dào, đang dần phục hồi sau những biến động.
Linh Thạch Sơn, vốn là một ngọn núi có mạch linh thạch tự nhiên, nay dưới tác động của Thiên Quy mới, đã trở thành một cảnh tượng kỳ vĩ và huyền ảo hơn bao giờ hết. Khi Lục Trường Sinh đến gần, một lớp sương mù trắng xóa, mỏng manh như lụa, bao phủ các khe núi và thung lũng, đó chính là linh khí cô đọng đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương, tạo nên những dải sáng lung linh, huyền ảo, phản chiếu sắc cầu vồng trên những mạch linh thạch lộ thiên. Tiếng gió thổi qua khe đá, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng sáo, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ các suối linh mới hình thành, tạo nên một bản giao hưởng của tự nhiên. Mùi đá, mùi ozon đặc trưng của linh khí, và một chút hương thơm thanh khiết của những loại linh thảo mới mọc lan tỏa trong không khí, khiến tâm hồn con người trở nên tĩnh lặng.
Hắn men theo một con đường đá nhỏ, đi sâu vào bên trong ngọn núi. Các vách đá hai bên đường đều là những khối linh thạch khổng lồ, lấp lánh dưới ánh sáng. Lục Trường Sinh chú ý thấy những vết nứt cũ trên linh thạch, những vết sẹo của thời kỳ linh khí hỗn loạn, nay đã không còn nữa. Thay vào đó, chúng đã được lấp đầy bởi những tinh thể linh thạch mới, trong suốt và thuần khiết hơn, tựa như những vết thương đang lành lại, để lại một bề mặt hoàn hảo hơn. Xung quanh đó, những chồi cây linh thảo nhỏ bé đang vươn mình, xanh tốt lạ thường, hấp thụ linh khí dồi dào từ lòng đất. Trước kia, những nơi này có thể khô cằn, hoặc bị tà khí xâm nhiễm, nhưng giờ đây, tất cả đều đang tự hồi sinh.
Lục Trường Sinh dừng lại bên một mạch linh thạch lớn, đưa tay khẽ chạm vào bề mặt mát lạnh, trơn nhẵn của nó. Hắn không cần phải vận chuyển công pháp, không cần phải cố gắng thu nạp. Chỉ cần đứng yên đó, linh khí tinh thuần từ mạch linh thạch đã tự động tràn vào cơ thể hắn, thanh tẩy từng tạp chất nhỏ nhất, củng cố căn cơ của hắn một cách tự nhiên. Đó là một cảm giác nhẹ nhàng, dễ chịu, không hề có chút gò bó hay cưỡng ép nào. Giống như một cái cây tự nhiên vươn mình hấp thụ tinh hoa của trời đất, không cần phải cố gắng.
Hắn thầm nhủ: "Sự phục hồi này, không phải là đột biến, mà là sự trở về của bản nguyên." Nó không phải là một sự vội vã, không phải là một cuộc đua tranh, mà là một quá trình chậm rãi, bền bỉ và tự nhiên. Thiên Quy mới đã tái thiết lập trật tự, đưa vạn vật trở về với quỹ đạo vốn có của chúng. Những linh mạch địa mạch bị tổn thương đang tự chữa lành, những nguồn linh khí bị ô nhiễm đang tự thanh lọc. Tất cả đều diễn ra một cách thầm lặng, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ. Đây chính là biểu hiện rõ ràng nhất của "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến" – vạn vật thay đổi, nhưng bản chất của chúng vẫn luôn hướng về sự cân bằng và hài hòa.
Lục Trường Sinh đứng đó một lúc lâu, chiêm nghiệm về sự vĩ đại của thiên địa, về khả năng tự phục hồi không ngừng của vũ trụ. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé biết bao, nhưng đồng thời cũng cảm thấy mình là một phần không thể thiếu của bức tranh vĩ đại đó. Con đường tu hành của hắn, vốn đã chú trọng vào sự cân bằng và bền vững, nay càng hòa hợp hơn với Thiên Quy mới. Hắn không còn phải đối mặt với những thử thách gay gắt về sức mạnh, mà là những thử thách tinh tế hơn về đạo tâm, về sự thấu hiểu và hòa hợp với vạn vật. Hắn biết rằng, trong kỷ nguyên mới này, sức mạnh không còn là yếu tố duy nhất để định đoạt mọi thứ, mà là sự kiên định của đạo tâm, sự thấu hiểu về bản nguyên của vạn vật. Đó chính là con đường mà hắn đã chọn, và hắn sẽ tiếp tục bước đi trên con đường đó, không ngừng chiêm nghiệm, không ngừng phát triển nội tại.
Hắn tiếp tục dạo bước qua Linh Thạch Sơn, ngắm nhìn những cảnh tượng hồi sinh kỳ diệu. Mỗi cành cây, ngọn cỏ, mỗi phiến đá, dòng suối đều mang một vẻ đẹp thanh khiết, tràn đầy sức sống. Lục Trường Sinh biết rằng, sự phục hồi này sẽ cần rất nhiều thời gian, nhưng nó chắc chắn sẽ diễn ra. Cửu Thiên Linh Giới đang bước vào một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của sự bình yên và bền vững, nơi mỗi tu sĩ cần phải tự tìm thấy con đường hòa hợp của riêng mình với dòng chảy vĩ đại của Thiên Quy.
***
Khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rải những tia nắng vàng rực xuống khắp An Bình Thôn, Lục Trường Sinh trở về từ Linh Thạch Sơn. Hắn không về nhà ngay, mà đi thẳng ra bờ sông Thanh Thủy Giang, nơi dòng nước trong vắt đang nhẹ nhàng trôi. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh rì ven sông, và mùi hương thanh mát của nước, của hoa dại ven bờ tạo nên một không gian bình yên, thoát tục.
Đúng lúc đó, từ phía xa, hai bóng người quen thuộc xuất hiện. Đó là Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo. Mộc Thanh Y vẫn khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, dáng người thanh thoát, đôi mắt phượng sáng ngời nhưng ẩn chứa chút trầm tư. Còn Tiêu Hạo, với bộ y phục năng động và đôi mắt láu lỉnh, giờ đây lại mang vẻ mặt đầy suy tư, không còn vẻ hoạt bát thường thấy. Cả hai dường như đã tìm kiếm hắn từ lâu.
“Trường Sinh!” Tiêu Hạo gọi, giọng điệu có chút mệt mỏi. “Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi rồi. Ta cứ tưởng ngươi lại ẩn mình ở nơi nào đó chiêm nghiệm đạo lý.”
Lục Trường Sinh nở một nụ cười nhẹ, gật đầu chào hỏi. “Hai vị đạo hữu có chuyện gì sao?”
Mộc Thanh Y tiến lại gần, đôi mắt nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, giọng nói vẫn sắc sảo nhưng giờ đây lộ rõ sự băn khoăn. “Linh khí giờ đây quá ôn hòa, Trường Sinh. Kiếm ý của ta, vốn dĩ cần sự mãnh liệt, sự bùng nổ, giờ đây dường như không còn tìm được chỗ dựa như trước. Kiếm pháp cường mãnh của ta trở nên… vô dụng. Mỗi lần vận chuyển, ta đều cảm thấy một sự phản phệ nhẹ, tựa như thiên địa đang bài xích.” Nàng đưa tay khẽ chạm vào thanh kiếm cổ bên hông, ánh mắt lộ vẻ phức tạp. “Ta đã cố gắng điều chỉnh, nhưng vẫn cảm thấy mơ hồ, không biết nên đi theo hướng nào.”
Tiêu Hạo cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt cau có. “Đúng vậy! Các chiêu thức bạo liệt của ta giờ đây hấp thu linh khí chậm chạp, còn bị phản phệ nữa. Cứ như thể linh khí không muốn tuân theo ý ta vậy. Ta đã thử nhiều cách, nhưng tu vi không những không tiến triển mà còn có dấu hiệu chững lại, thậm chí là suy yếu. Ngươi thì sao, Trường Sinh? Ta thấy ngươi dường như còn mạnh hơn trước, nhưng lại không có bất kỳ dấu hiệu tu vi bùng nổ nào.” Hắn nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy hiếu kỳ và ngạc nhiên. “Chẳng lẽ, con đường tu hành của ngươi lại khế hợp với cái ‘Thiên Quy’ này đến vậy sao?”
Lục Trường Sinh lắng nghe từng lời của hai người bạn. Hắn hiểu được sự khó khăn mà họ đang đối mặt. Suốt hàng trăm năm, các tu sĩ đã quen với việc tranh giành linh khí, luyện hóa những công pháp cường mãnh, chạy theo tốc độ để đạt được sức mạnh tối thượng. Giờ đây, khi Thiên Quy mới thiết lập, mọi thứ đều thay đổi. Linh khí trở về bản nguyên, tinh khiết nhưng cũng ‘kén chọn’ hơn. Những phương pháp tu luyện chạy theo sức mạnh đã không còn phù hợp.
Hắn nhìn ra dòng sông Thanh Thủy Giang, nơi những đàn cá nhỏ đang bơi lội tung tăng. “Đạo của Cân Bằng, không phải là chống lại, mà là thuận theo. Thiên Quy đã định, linh khí trở về bản nguyên, chỉ những gì hòa hợp với nó mới có thể tồn tại và phát triển bền vững.” Giọng hắn trầm lắng, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của sự thấu hiểu. “Các ngươi đã quen với việc ép buộc linh khí, điều khiển nó theo ý mình. Nhưng giờ đây, linh khí không còn là một công cụ để tranh giành, mà là một phần của sự sống, của thiên địa. Nó đòi hỏi sự tôn trọng, sự hòa hợp, chứ không phải sự khống chế.”
“Tàn Pháp Cổ Đạo của ta, từ bao đời nay, đã luôn là con đường của sự chậm rãi, của sự bền vững. Nó không tranh giành, không ép buộc, mà là một sự dung hòa, một sự thấu hiểu về bản chất của linh khí. Mỗi khi ta vận chuyển, nó không chỉ hấp thu linh khí, mà còn cảm nhận, hòa mình vào nhịp đập của thiên địa. Chính vì lẽ đó, khi Thiên Quy mới giáng lâm, Tàn Pháp Cổ Đạo của ta không hề bị ảnh hưởng, mà ngược lại, còn trở nên mạnh mẽ và khế hợp hơn bao giờ hết. Mỗi hơi thở, mỗi bước đi, mỗi khoảnh khắc chiêm nghiệm đều là một phần của Đại Đạo, một sự thanh lọc, một bước tiến vững chắc.” Lục Trường Sinh giải thích, không phải để khoe khoang, mà là để chia sẻ chiêm nghiệm của mình.
Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo lắng nghe, ánh mắt từ từ mở rộng. Họ bắt đầu nhận ra sự khác biệt cơ bản trong triết lý tu hành của Lục Trường Sinh. Từ trước đến nay, họ vẫn cho rằng hắn chỉ là một kẻ ngốc, đi theo con đường lạc hậu. Nhưng giờ đây, con đường lạc hậu đó lại trở thành kim chỉ nam cho kỷ nguyên mới. Sự tuyệt vọng và khó khăn của họ chính là minh chứng cho việc họ đã đi sai hướng trong một thời gian dài, chạy theo những giá trị hời hợt. “Vậy… chúng ta phải làm gì?” Tiêu Hạo hỏi, giọng nói nhỏ hơn hẳn, không còn vẻ ngạo nghễ thường ngày.
“Không cần làm gì cả, chỉ cần chiêm nghiệm và cảm nhận.” Lục Trường Sinh đáp, đôi mắt trầm tư nhìn về phía chân trời. “Hãy từ bỏ những ham muốn về sức mạnh bùng nổ, về tốc độ tăng trưởng. Hãy học cách lắng nghe linh khí, lắng nghe thiên địa, lắng nghe chính bản thân mình. Hãy tìm kiếm sự cân bằng, sự hài hòa trong từng chiêu thức, từng công pháp. Một cái cây muốn lớn mạnh, không thể chỉ dựa vào việc hút chất dinh dưỡng nhanh chóng, mà còn cần thời gian, sự kiên nhẫn, và sự hòa hợp với đất trời.”
Cả Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo đều chìm vào suy tư. Lời nói của Lục Trường Sinh không phải là một pháp quyết thần kỳ, nhưng lại như một tia sáng soi rọi vào tâm trí họ, giúp họ nhìn thấy con đường mới. Họ nhận ra rằng, thách thức của kỷ nguyên mới không phải là tìm kiếm một công pháp mạnh mẽ hơn, mà là thay đổi tư duy, thay đổi cách tiếp cận với tu hành, tìm về với bản nguyên của Đại Đạo.
***
Khi hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, ba người Lục Trường Sinh, Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo vẫn ngồi bên bờ sông Thanh Thủy Giang. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi khói bếp từ An Bình Thôn và hương thơm dịu nhẹ của hoa dại ven sông. Xa xa, trên cánh đồng lúa bát ngát, bóng dáng Lão Nông vẫn cần mẫn vun xới những luống rau cuối cùng trước khi trời tối hẳn. Khuôn mặt khắc khổ của lão giờ đây rạng rỡ niềm vui, lưng còng xuống nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt, không chút mệt mỏi. Tiếng cười đùa của trẻ con từ làng vọng lại, tiếng chó sủa, tiếng gà cục tác, tạo nên một bức tranh bình dị, tràn đầy sức sống.
Lục Trường Sinh đưa mắt nhìn về phía cánh đồng, nơi ánh sáng cuối ngày đang hắt lên những bông lúa trĩu hạt. “Nhìn xem, cánh đồng này. Không phải một đêm mà xanh tốt. Đạo lý tu hành cũng vậy. Thiên Quy mới chỉ đơn thuần là trở về với tự nhiên, với sự cân bằng vốn có.” Giọng hắn trầm lắng, như đang kể một câu chuyện cổ xưa. “Trước kia, chúng ta chạy theo sức mạnh, tranh giành linh khí, ép buộc thiên địa phải phục tùng ý mình. Điều đó giống như việc cố gắng làm cho lúa nhanh lớn bằng cách bón quá nhiều phân bón, rồi cuối cùng cây sẽ héo úa hoặc cho ra hạt kém chất lượng. Giờ đây, linh khí tinh thuần, nhưng nó cũng đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự thuận theo. Nó đang tự thanh lọc, tự phục hồi, và nó mong muốn chúng ta cũng làm điều tương tự.”
Mộc Thanh Y nhìn theo ánh mắt của Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn xuống thanh kiếm của mình. Đôi mắt nàng dần dần sáng lên một vẻ thấu hiểu. “Ta hiểu rồi. Kiếm đạo của ta cần phải tìm kiếm sự tinh tế, sự hòa hợp, không phải chỉ là sức mạnh hủy diệt. Kiếm ý phải như dòng nước, mềm mại nhưng có thể xuyên thủng đá, chứ không phải như ngọn lửa bùng cháy dữ dội nhưng chóng tàn.” Nàng khẽ chạm vào chuôi kiếm, cảm nhận một sự kết nối mới, không phải bằng sức mạnh mà bằng sự thấu hiểu. “Sự biến đổi này, không phải là làm suy yếu ta, mà là chỉ cho ta một con đường rộng lớn hơn, sâu sắc hơn.”
Tiêu Hạo cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang trầm tư, rồi cuối cùng là một sự nhẹ nhõm. “Vậy ra, ta phải học cách ‘chậm lại’ và ‘cảm nhận’ nhiều hơn. Các công pháp bạo liệt của ta không phải là vô dụng, mà là ta đã dùng sai cách, không hòa hợp với dòng chảy linh khí. Có lẽ, ta cần phải tìm kiếm sự ‘dịu dàng’ trong sự ‘mãnh liệt’, tìm kiếm sự ‘cân bằng’ trong sự ‘bùng nổ’.” Hắn nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy tôn kính. “Trường Sinh, ngươi đã cho ta thấy một con đường mà trước nay ta chưa từng nghĩ tới. Ta cứ mãi chạy theo tốc độ, theo sức mạnh, mà quên mất bản chất của tu hành là gì.”
Lục Trường Sinh không nói gì thêm, chỉ khẽ mỉm cười. Hắn biết rằng, hạt giống của sự thấu hiểu đã được gieo vào lòng hai người bạn. Sự phục hồi của Cửu Thiên Linh Giới sẽ là một quá trình lâu dài, bền bỉ, và nó sẽ tạo ra những cơ duyên mới, nhưng cũng đòi hỏi các tu sĩ phải có cái nhìn sâu sắc và đạo tâm vững vàng để nắm bắt. Tàn dư tà đạo, dù bị suy yếu, sẽ không biến mất mà tìm cách biến đổi, ẩn mình và lợi dụng những kẽ hở của Thiên Quy mới hoặc sự yếu đuối trong đạo tâm của tu sĩ để trỗi dậy. Nhưng giờ đây, những người như Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo đã bắt đầu tìm thấy con đường của riêng mình, không còn chạy theo sức mạnh bề ngoài mà tìm kiếm sự tinh tế và hòa hợp trong đạo pháp.
Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo đứng dậy, cảm giác như trút bỏ được gánh nặng. Họ cúi đầu chào Lục Trường Sinh một cách trang trọng, không còn là cái nhìn tò mò hay hoài nghi như trước, mà là sự tôn kính chân thành. Vai trò của Lục Trường Sinh trong kỷ nguyên mới sẽ không phải là anh hùng chiến đấu, mà là người dẫn đường về đạo lý, một ‘ngọn hải đăng’ về sự kiên định và cân bằng. Hắn không cần phải xưng bá, không cần phải chứng minh sức mạnh của mình bằng những trận chiến kinh thiên động địa. Chỉ cần hắn kiên định trên con đường của mình, hắn đã là một phần không thể thiếu của sự thay đổi, của sự phục hồi.
Khi màn đêm dần buông, những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẳm, Lục Trường Sinh ngẩng đầu nhìn lên. Trong lòng hắn không một chút lo lắng hay bận tâm, chỉ có sự bình thản của người đã thấu hiểu chân lý, của người đã tìm thấy vị trí của mình trong dòng chảy vĩ đại của vũ trụ. Con đường tu hành của hắn vẫn sẽ tiếp diễn, không có điểm dừng, mà chỉ có sự mở rộng vô tận, cùng với sự phục hồi chậm rãi nhưng chắc chắn của Cửu Thiên Linh Giới.
Đại thế đã biến thiên, nhưng bản tâm của hắn vẫn kiên định. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.