Cửu thiên linh giới - Chương 947: Nguyên Thủy Biến Chuyển: Đạo Của Vô Tận Thời Gian
“...không có thiên phú nghịch thiên hay bàn tay vàng, hắn đã thay đổi cả đại thế bằng chính đạo của mình!”
Hội nghị kết thúc trong không khí hưng phấn và niềm tin mãnh liệt vào một tương lai tươi sáng hơn. Kỷ nguyên mới đã chính thức được tuyên ngôn, không chỉ bằng lời nói, mà bằng sự đồng thuận của hàng trăm thế lực tu hành. Sự chấp nhận rộng rãi triết lý 'tu hành bền vững' sẽ đặt ra những thách thức mới trong việc thực sự tái thiết và duy trì một Cửu Thiên Linh Giới cân bằng, cần sự nỗ lực chung của nhiều thế lực. Kỷ nguyên mới, dù mang lại hy vọng, sẽ không hoàn toàn yên bình; có thể sẽ xuất hiện những thế lực mới hoặc những tàn dư cũ chưa bị tiêu diệt hoàn toàn, đòi hỏi sự kiên định và cảnh giác. Nhưng ít nhất, con đường đã được mở ra, và hướng đi đã trở nên rõ ràng.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của buổi hoàng hôn bắt đầu phai nhạt, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây, một màn sương mỏng nhẹ nhàng giăng xuống U Cốc. Nơi đây, không gian hoàn toàn tách biệt với sự ồn ào của thế giới bên ngoài, chỉ có tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tiếng chim hót líu lo trong những tán cây cổ thụ, và tiếng gió thổi vi vu qua những vách đá phủ đầy rêu phong. Mùi cây cỏ dại, đất ẩm và hương hoa rừng thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thanh tịnh, nơi linh khí trong lành dồi dào hơn bất cứ nơi nào.
Sâu trong một động phủ nhỏ ẩn mình giữa những tảng đá khổng lồ, Lục Trường Sinh ngồi thiền định. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc. Hắn mặc một bộ đạo bào vải thô màu xám đơn giản, không hoa văn, nhưng luôn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường.
Hắn không cần phải có mặt tại Thiên Đô Thành để biết rằng một sự kiện trọng đại vừa diễn ra. Đạo tâm của hắn, vốn đã vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, giờ đây cảm nhận được một luồng linh khí mới đang lan tỏa khắp Cửu Thiên Linh Giới. Đó không phải là linh khí cuồng bạo, mạnh mẽ, mà là một dòng chảy hài hòa, cân bằng và trong lành hơn, như thể những tàn dư của sự hỗn loạn đang dần bị đẩy lùi, nhường chỗ cho trật tự tự nhiên. Hắn cảm nhận được sự nhẹ nhõm từ hàng tỷ sinh linh, sự tái cân bằng của thiên địa, và cả sự thức tỉnh của những tâm hồn đã từng u mê.
Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt. Đồng tử đen láy của hắn phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực đang nhuộm U Cốc. Một nụ cười nhẹ, rất nhạt nhưng mãn nguyện, khẽ nở trên môi hắn. Nụ cười đó không phải vì danh vọng hay sự công nhận cá nhân, mà vì niềm vui khi thấy thế giới được chữa lành, thấy Đạo lý của tự nhiên được chấp nhận và phát triển theo con đường đúng đắn. Niềm tin vào 'Đạo Vô Cùng Cực' trong hắn càng trở nên kiên cố, như một cây cổ thụ đã bám rễ sâu vào lòng đất, không gì có thể lay chuyển.
Trong nội tâm, hắn thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng suối chảy, nhẹ nhàng như gió thoảng: “Lời thì thầm của nguyên thủy, cuối cùng cũng được lắng nghe. Con đường này, ta không hề sai. Đạo của ta, vốn dĩ không phải để xưng bá hay thống trị, mà là để kiến tạo, để hài hòa, để dẫn lối cho sự sống… Giờ đây, chỉ còn tiếp tục bước đi, chiêm nghiệm và cảm nhận.”
Lục Trường Sinh đứng dậy, động tác thanh thoát và tự nhiên như một chiếc lá rơi. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi màn đêm đang dần buông xuống, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh. Hắn biết, thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo, những chân lý sâu xa hơn về vũ trụ, không dừng lại ở sự công nhận của thế giới. Hắn biết, dù con đường của hắn đã được chấp nhận và lan tỏa, hành trình của riêng hắn vẫn sẽ là một hành trình vô tận, đôi khi cô độc, nhưng luôn kiên định.
***
Đêm khuya buông xuống U Cốc, màn sương càng thêm dày đặc, bao phủ vạn vật trong một vẻ huyền ảo, mơ hồ. Ánh trăng vằng vặc xuyên qua tầng mây mỏng, rải một vầng sáng bạc lên động phủ nơi Lục Trường Sinh nhập định. Không khí se lạnh thấm vào da thịt, nhưng đối với hắn, cái lạnh của đêm hay tiếng suối chảy róc rách, tiếng côn trùng rỉ rả đã hoàn toàn biến mất. Tâm thần hắn đã tách rời khỏi thân thể phàm tục, phiêu du vào một không gian khác, một dòng thời gian khác, nơi chỉ có những nguyên lý cơ bản nhất của vũ trụ tồn tại, nơi khởi nguồn của vạn vật được tái hiện.
Khí tức quanh người Lục Trường Sinh trở nên cực kỳ ổn định và cổ xưa, như thể hắn đã hòa mình vào chính thiên địa, trở thành một phần của vạn vật. Từng luồng linh khí trong U Cốc như bị một lực vô hình hấp dẫn, nhẹ nhàng xoáy quanh hắn, rồi thẩm thấu vào nội thể, làm cho đạo bào xám của hắn khẽ lay động, nhưng bản thân hắn lại bất động như một pho tượng đá đã tồn tại từ vạn cổ. Trong sâu thẳm ý thức, một cánh cửa vô hình mở ra, đưa hắn trở về thời khắc sơ khai nhất, khi Cửu Thiên Linh Giới còn chưa thành hình, khi vũ trụ còn là một vùng hỗn độn nguyên thủy.
Hắn “thấy” mình đứng giữa hư vô, nơi không gian và thời gian chưa định hình rõ ràng. Xung quanh là một màu trắng xóa, không phải của tuyết hay mây, mà là ánh sáng nguyên thủy, thuần túy, tràn ngập năng lượng kiến tạo. Từ trong sự tĩnh lặng tuyệt đối đó, một tiếng rít khẽ vọng lại, không phải của gió mà là âm thanh của không gian bị xé toạc, của các nguyên tố sơ khai đang va chạm, kết hợp.
Trước tầm mắt của Lục Trường Sinh, những khối năng lượng khổng lồ bắt đầu ngưng tụ, rồi từ từ vươn cao, không ngừng phát triển, biến thành những dãy núi khổng lồ, sừng sững chọc trời. Đó không phải là Thiên Sơn của hiện tại, với những đỉnh núi băng giá và linh mạch rõ ràng, mà là Thiên Sơn nguyên thủy, được tạo nên từ linh khí tinh khiết hóa băng tuyết, với những tảng đá khổng lồ mang theo màu sắc của buổi bình minh vũ trụ. Mỗi tảng băng, mỗi ngọn núi đều lấp lánh ánh sáng bạc, tỏa ra một luồng linh khí tinh khiết đến mức gần như hóa lỏng, chảy thành những dòng sông băng lấp lánh, uốn lượn qua các khe núi.
Không khí nơi đây lạnh lẽo thấu xương, khô hanh và mang theo mùi băng tuyết tinh khiết, nhưng Lục Trường Sinh lại không hề cảm thấy buốt giá. Hắn chỉ cảm nhận được sự hùng vĩ, cái trật tự ẩn giấu trong sự hỗn độn sơ khai. Tiếng băng nứt vỡ từ từ vang lên, như tiếng thở của vũ trụ đang tự mình định hình. Các chủng tộc nguyên thủy đầu tiên bắt đầu hình thành từ trong linh khí nguyên bản đó, mang theo sức sống mãnh liệt nhưng cũng đầy sự non nớt, ngây thơ. Chúng không tranh đấu, không tham lam, chỉ đơn thuần tồn tại, hấp thụ linh khí, và phát triển theo một quy luật chậm rãi, vững chắc.
Lục Trường Sinh chiêm nghiệm về quá trình kiến tạo này, cảm nhận từng hạt bụi, từng tảng băng đều mang trong mình một quy luật bất biến. Hắn nhận ra, sự khởi đầu của vạn vật không phải là một vụ nổ bùng mạnh mẽ, mà là một quá trình cân bằng tinh vi, một sự hình thành từ từ, kiên nhẫn. Sự cân bằng của âm dương, của sáng tối, của kiến tạo và hủy diệt, tất cả đều hòa quyện trong từng khoảnh khắc.
Hắn tự vấn trong tâm thức, giọng nói vang vọng trong không gian trống rỗng của khởi nguyên: "Đây chính là 'Đạo Vô Cùng Cực' mà ta đã chiêm nghiệm sao? Sự hình thành của vạn vật, của Thiên Địa, vốn dĩ không phải là sự vội vã, mà là sự bền vững. Mỗi bước đi, mỗi sự biến đổi đều tuân theo một quy luật tự nhiên, không cưỡng cầu, không vội vã. Linh mạch và khí vận của một thế giới cũng vậy, chúng cần thời gian để lắng đọng, để tự điều chỉnh. Tu hành cũng như thế, căn cơ là tất cả. Nếu không có nền tảng vững chắc, thì dù có đạt được sức mạnh vĩ đại nhất thời, cũng sẽ như lâu đài cát, dễ dàng sụp đổ."
Lục Trường Sinh "quan sát" sự hình thành của linh mạch và khí vận trên Thiên Sơn nguyên thủy, cảm nhận dòng chảy năng lượng vũ trụ, sự tương tác giữa các nguyên tố sơ khai. Hắn hiểu rằng, sự phục hồi của Cửu Thiên Linh Giới hiện tại, sự tái cân bằng của linh khí, chính là một sự quay trở lại với những nguyên lý cơ bản này. Đó không phải là một sự "cứu rỗi" mà là một sự "trở về". Niềm tin trong hắn càng thêm kiên cố, một sự xác nhận sâu sắc rằng con đường hắn đã chọn, dù có vẻ chậm chạp và khác biệt, lại chính là con đường thuận theo thiên đạo, thuận theo chân lý khởi nguyên.
***
Từ sự khắc nghiệt hùng vĩ của Thiên Sơn nguyên thủy, tâm thức Lục Trường Sinh chợt chuyển dịch, như một dòng suối băng tan chảy, chảy về một nơi tràn đầy sức sống và màu sắc. Hắn "bước vào" một Bách Hoa Cốc nguyên thủy, một khung cảnh trái ngược hoàn toàn nhưng lại là một phần không thể thiếu của bức tranh khởi nguyên. Nơi đây, linh khí Mộc thuộc tính nồng đậm đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, hóa thành những dải sương mù ngũ sắc lãng đãng trôi, mang theo hương thơm ngào ngạt của vô số loài hoa và thảo mộc chưa từng được biết đến ở thế giới hiện tại.
Ánh sáng nơi đây rực rỡ nhưng dịu nhẹ, không phải từ mặt trời mà từ chính sức sống mãnh liệt của vạn vật. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng kêu vo ve, tiếng suối linh chảy róc rách, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống. Những loài hoa và linh thảo đầu tiên nở rộ, mỗi cánh hoa, mỗi chiếc lá đều tỏa ra một luồng sinh mệnh thuần khiết. Lục Trường Sinh "đi qua" khu vườn, chạm vào những linh thảo nguyên thủy, cảm nhận được sự ấm áp dịu nhẹ của linh khí Mộc, sự sống đang cuộn trào trong từng thớ thịt của cây cỏ. Mùi hương của hoa dại, của đất ẩm và cây cỏ tươi mới, của linh khí tinh khiết, tất cả đánh thức những giác quan sâu thẳm nhất trong tâm hồn hắn.
Hắn "thấy" các chủng tộc cổ xưa, những tiên nhân sơ khai, không phải là những kẻ tranh đoạt quyền lực hay truy cầu sức mạnh đỉnh cao, mà là những sinh linh sống hòa hợp tuyệt đối với thiên nhiên. Họ tu luyện theo một cách tự nhiên, thuận theo dòng chảy của linh khí, không cưỡng cầu tốc độ mà chú trọng vào việc bồi đắp căn cơ, dưỡng tâm dưỡng tính. Mỗi người đều có một đạo lộ riêng, nhưng tất cả đều hướng về sự cân bằng, sự hài hòa. Tiên đạo phồn thịnh vô cùng, nhưng sự phồn thịnh đó không đến từ sự cạnh tranh khốc liệt, mà đến từ sự cộng sinh, sự tôn trọng lẫn nhau.
Lục Trường Sinh nhận ra, đây chính là hình ảnh nguyên mẫu của 'tu hành bền vững' mà hắn đã và đang truyền bá. Sự phồn thịnh đích thực không nằm ở việc sở hữu bao nhiêu linh bảo, hay đạt đến cảnh giới cao siêu nào trong thời gian ngắn nhất, mà nằm ở sự vững chắc của Đạo tâm, ở sự hòa hợp với thiên địa, ở việc xây dựng một nền tảng không gì có thể lay chuyển.
Hắn tự vấn sâu sắc: "Thế nào là phồn thịnh? Là sức mạnh nhất thời, là quyền uy thống trị, hay là sự bền vững của vạn vật, sự bình yên của sinh linh? Tiên đạo phồn thịnh trong quá khứ đã đạt đến đỉnh cao, nhưng rồi lại suy tàn vì chạy theo sức mạnh, vì quên mất căn cơ. Thế giới hiện tại, sau bao nhiêu biến cố, đang có cơ hội được trở về với những nguyên lý này. Nhưng liệu họ có thể giữ vững được không? Liệu tâm người có thể chống lại cám dỗ của quyền lực, của tốc độ, của sự vội vã?"
Một thoáng hoài nghi nhẹ nhàng lướt qua tâm thức Lục Trường Sinh, về việc liệu thế giới hiện tại có thể duy trì được 'kỷ nguyên mới' này hay sẽ lại rơi vào vòng xoáy tranh đấu cũ. Nhưng niềm tin vào sự bền vững của các nguyên lý vũ trụ nhanh chóng xoa dịu nó. Hắn biết, Đạo của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn tu luyện, không chỉ là một công pháp, mà là một chân lý. Nó giúp hắn ổn định đạo tâm, chống lại phản phệ, nhưng hơn hết, nó giúp hắn nhìn thấu bản chất của vạn vật, của dòng chảy thời gian và vũ trụ.
Niềm vui khi thấy Đạo của mình được chấp nhận và lan tỏa, dù chỉ là một phần nhỏ, là có thật. Nhưng Lục Trường Sinh cũng cảm nhận được một sự cô độc sâu sắc. Dù triết lý của hắn đã được công nhận, nhưng bản thân hắn vẫn là người duy nhất thực sự cảm ngộ được chiều sâu của 'Đạo Vô Cùng Cực' từ khởi nguyên, người duy nhất trải qua hành trình chiêm nghiệm này. Con đường của hắn, dù đã ảnh hưởng đến toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới, vẫn là một con đường đơn độc, một hành trình vô tận của sự khám phá và chiêm nghiệm.
Hắn nhắm mắt lại trong tâm thức, hít thở mùi hương của linh khí nguyên thủy, cảm nhận sinh mệnh và linh khí thuần khiết đang luân chuyển. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Giọng nói của hắn, dù chỉ là độc thoại nội tâm, nhưng lại mang theo sức nặng của vạn cổ.
Dần dần, những hình ảnh về Thiên Sơn và Bách Hoa Cốc nguyên thủy phai nhạt, Lục Trường Sinh nhẹ nhàng rút lui khỏi cảnh giới Vạn Cổ Khai Thiên. Hắn mở mắt, trở về với U Cốc tĩnh mịch. Ánh trăng vẫn đổ xuống, bao phủ hắn một vầng sáng bạc, nhưng giờ đây, tâm hồn hắn đã thanh tịnh và kiên định hơn bao giờ hết. Hắn là một phần của Đạo, và Đạo là một phần của hắn, hòa quyện vào vạn vật, vĩnh cửu và vô cùng.
Lục Trường Sinh đứng dậy, động tác thanh thoát và tự nhiên như một chiếc lá rơi. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi màn đêm đang dần buông xuống, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh. Hắn biết, thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo, những chân lý sâu xa hơn về vũ trụ, không dừng lại ở sự công nhận của thế giới. Hắn biết, dù con đường của hắn đã được chấp nhận và lan tỏa, hành trình của riêng hắn vẫn sẽ là một hành trình vô tận, đôi khi cô độc, nhưng luôn kiên định, luôn hướng về phía trước, tìm kiếm những chân lý sâu xa hơn về nguồn gốc và sự cân bằng của vũ trụ.
Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới, nhưng đối với Lục Trường Sinh, mỗi bước đi là một sự chiêm nghiệm mới, một sự hòa mình vào Đạo, một sự khám phá không ngừng nghỉ. Con đường của hắn, cũng như Đạo Vô Cùng Cực, vẫn tiếp diễn, vô tận và vĩnh hằng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.