Cửu thiên linh giới - Chương 965: Chân Lý Ẩn Sâu: Dòng Chảy Vô Tận Của Thời Không
Ánh bình minh từ từ vươn mình trên đỉnh Thiên Nguyệt Phong, xua đi màn sương mỏng còn vương vấn như những dải lụa bạc. Lục Trường Sinh đã rời khỏi hang động nhỏ, tìm đến một tảng đá phẳng lặng trên đỉnh núi, nơi hắn có thể đón trọn những tia nắng đầu tiên của một ngày mới. Hắn không ngồi theo tư thế nhập định thông thường, mà chỉ đơn giản là khoanh chân, lưng thẳng, hai tay đặt nhẹ trên đầu gối, tâm hồn hoàn toàn buông lỏng. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng đôi mắt đen láy, dù đang khép hờ, lại ẩn chứa một chiều sâu thăm thẳm, như thể đang nhìn thấu vạn vật. Bộ đạo bào màu xám tro giản dị, không chút hoa văn, hòa mình vào màu sắc của đá núi, khiến hắn trông như một phần không thể tách rời của thiên nhiên hùng vĩ này.
Gió núi vẫn rì rào thổi, mang theo hơi lạnh của sương đêm và mùi hương thanh khiết của đá ẩm, của cây cỏ dại len lỏi qua từng khe nứt. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ phía dưới vọng lên, hòa cùng tiếng suối chảy xa xăm, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của đất trời. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng khí mát lạnh tràn vào lồng ngực, thấu tận đan điền. Hắn không còn cố gắng định nghĩa, phân tích hay tìm kiếm một "điểm cuối" hay "khởi điểm" cho những khái niệm vĩ đại như thời gian và không gian. Thay vào đó, hắn chọn cách "thả lỏng tâm thức", để nó tự do trôi nổi, hòa mình vào dòng chảy vận hành của vạn vật xung quanh. Đó là sự tiếp nối tự nhiên của những chiêm nghiệm sâu sắc từ đêm qua, khi hắn nhận ra rằng Đại Đạo không phải là một đích đến, mà là một quá trình vận hành bất tận, và "bản chất bất biến" nằm trong chính "sự biến đổi" không ngừng.
Hắn nhắm mắt, nhưng nội thị của hắn lại mở ra một thế giới vi mô, chi tiết hơn bất kỳ sự quan sát nào bằng nhục nhãn. Hắn cảm nhận được dòng chảy của linh khí trong không khí, những hạt sáng li ti vô hình, không ngừng vận động, xuyên qua nhau, tụ tán. Mỗi hạt linh khí, dù nhỏ bé đến đâu, cũng mang theo một "dấu ấn" của thời gian, một "không gian" riêng biệt để tồn tại. Hắn không chỉ thấy chúng, mà còn "cảm" được chúng. Hắn cảm nhận được sự dịch chuyển tinh vi của những hạt bụi li ti trong ánh nắng ban mai, lấp lánh như những vì sao nhỏ bé đang nhảy múa. Đối với một hạt bụi, một khoảnh khắc của nhân gian có lẽ là cả một trường tồn, và một tấc không gian cũng có thể là cả một vũ trụ. Hắn đặt tâm trí mình vào vị trí của những hạt bụi ấy, cố gắng cảm nhận "tốc độ" mà thời gian trôi qua đối với chúng, và "không gian" mà chúng chiếm giữ, thay đổi từng khoảnh khắc.
Tâm thức hắn lại dịch chuyển, nhẹ nhàng lướt qua những khe đá, nơi một cọng cỏ dại mảnh mai đang vươn mình đón nắng. Hắn cảm nhận được từng thớ thịt cây đang sinh trưởng, từng tế bào đang phân chia, từng dòng nhựa sống đang luân chuyển. Đối với cọng cỏ non này, một ngày là cả một chu kỳ sinh trưởng, một đời là cả một quá trình hưng thịnh rồi lụi tàn. Hắn cảm nhận được "sự kéo dài" của thời gian trong quá trình đó, và "sự mở rộng" của không gian khi cọng cỏ vươn cao hơn, bén rễ sâu hơn. Tất cả đều là dòng chảy, là sự biến đổi, nhưng trong đó, hắn nhận ra một trật tự, một nguyên lý bất biến.
"Thời gian, không gian... không phải là những thực thể cố định, mà là những dòng chảy vô tận của sự biến đổi," Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm thức, lời thì thầm ấy vang vọng như một tiếng chuông cổ trong không gian tĩnh mịch của tâm hồn. "Nhưng trong sự biến đổi đó, ắt hẳn có những nguyên lý bất biến." Hắn hiểu rằng, để thấu hiểu bản chất của Đạo, không thể chỉ nhìn vào những thứ khổng lồ, vĩ mô. Đôi khi, chân lý lại ẩn chứa trong những điều nhỏ bé nhất, những thực thể vi mô nhất. Bởi lẽ, vạn vật đồng nhất thể, Đại Đạo không phân biệt lớn nhỏ, cao thấp. Một hạt cát có thể chứa đựng ba ngàn thế giới, một giọt sương có thể phản chiếu cả bầu trời.
Hắn dần dần mở rộng cảm nhận, không còn chỉ tập trung vào một vật thể đơn lẻ, mà bao quát cả một vùng không gian nhỏ xung quanh mình. Hắn cảm nhận được sự chuyển động của không khí, sự thay đổi của áp suất, sự dao động của linh khí. Tất cả đều là những dòng chảy vô hình, liên tục, không ngừng nghỉ. Mỗi dòng chảy mang theo một "tần số" riêng, một "nhịp điệu" riêng của thời gian. Mỗi không gian, dù là khoảng trống giữa hai ngón tay hay một khe đá nhỏ, cũng đều là một "trường tồn tại" riêng biệt, liên tục mở rộng và co lại, dù chỉ là ở mức độ cực kỳ vi mô mà phàm nhân không thể nhận biết.
"Cảm nhận một giọt sương, nó bao hàm cả vũ trụ. Cảm nhận một khoảnh khắc, nó chứa đựng cả vĩnh hằng," hắn suy tư. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không hề thúc đẩy tu vi theo cách thông thường, nhưng nó lại giúp đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, cho phép hắn duy trì một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối giữa dòng chảy hỗn loạn của vạn vật. Nó là một tấm khiên vô hình chống lại mọi phản phệ của tri thức, của những chân lý vĩ đại có thể dễ dàng khiến tâm trí một tu sĩ bình thường bị vỡ vụn. Nhờ đó, Lục Trường Sinh có thể duy trì sự tập trung cao độ, dùng linh giác tinh tế nhất để "chạm" vào dòng chảy của thời gian, không gian, cảm nhận sự vận hành của chúng ở cấp độ nguyên tử, phân tử. Hắn không cố gắng điều khiển, mà là "tương tác", "cảm nhận", như một nhạc trưởng đang hòa mình vào bản giao hưởng của vũ trụ.
Hắn thử nghiệm một điều táo bạo: làm chậm hoặc tăng tốc cảm nhận về thời gian của một vật thể nhỏ, chỉ bằng ý niệm. Hắn tập trung vào một chiếc lá khô đang chao lượn trong gió. Trong khoảnh khắc, tâm trí hắn như hòa vào chiếc lá, cảm nhận từng sợi gân lá đang từ từ mục rữa, từng sắc tố đang phai nhạt, từng vết rách đang mở rộng. Thời gian dường như trôi chậm lại đối với chiếc lá, để lộ ra những chi tiết mà bình thường không ai có thể nhận thấy bằng mắt thường. Rồi, hắn lại thay đổi ý niệm, cảm nhận thời gian trôi nhanh hơn, như thể tua nhanh một đoạn phim. Chiếc lá trong tâm trí hắn nhanh chóng chuyển từ vàng úa sang nâu sẫm, rồi hóa thành tro bụi, tan biến vào hư vô chỉ trong một sát na.
Đây không phải là thao túng thời gian theo cách thần thông, mà là một sự "thấu hiểu" và "tương tác" ở mức độ nhận thức. Hắn không làm thay đổi thực tại bên ngoài, nhưng hắn đã thay đổi cách hắn cảm nhận và trải nghiệm thực tại đó. Đây chính là con đường "vô vi" của hắn – không phải để kiểm soát vạn vật, mà để hòa hợp với chúng, thấu hiểu chúng từ bên trong. Sự tĩnh tại của Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn khả năng này, một khả năng mà có lẽ ngay cả những tu sĩ mạnh mẽ nhất cũng không thể có được, bởi họ thường bị cuốn theo dục vọng kiểm soát và sức mạnh. Lục Trường Sinh đã tìm thấy một chân trời mới trong sự chiêm nghiệm của mình, một chân trời hứa hẹn những khám phá sâu sắc hơn về bản chất của vũ trụ, nơi mỗi hạt bụi, mỗi cọng cỏ đều là một cánh cửa dẫn đến Đại Đạo.
***
Khi ánh nắng ban mai dần nhường chỗ cho hoàng hôn rực rỡ, rồi màn đêm buông xuống, Thiên Nguyệt Phong lại khoác lên mình một vẻ đẹp huyền ảo khác. Ánh trăng vằng vặc như một tấm gương bạc khổng lồ treo trên bầu trời, soi rọi khắp cảnh vật, khiến những vách đá dựng đứng, những tán cây cổ thụ trở nên lung linh, ma mị. Gió lạnh hơn, mang theo hơi sương đặc quánh, nhưng Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, bất động như một bức tượng tạc từ đá, tâm thức vẫn đang miệt mài chiêm nghiệm.
Dưới ánh trăng, một đóa Dạ Nguyệt Thảo bắt đầu nở. Đây là một loại linh thảo hiếm thấy, chỉ nở vào ban đêm dưới ánh trăng, và chu kỳ sinh trưởng của nó cực kỳ ngắn ngủi. Trong vài khoảnh khắc, từ một nụ hoa e ấp, nó vươn mình bung nở những cánh hoa trắng muốt, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, rồi nhanh chóng tàn úa, héo hon, và cuối cùng rụng xuống, tan vào lòng đất. Lục Trường Sinh không chỉ dùng mắt để nhìn, mà dùng toàn bộ linh giác của mình để "cảm" quá trình đó. Hắn cảm nhận được "dấu ấn" của thời gian trên từng cánh hoa đang chuyển mình, từ tươi tắn đến khô héo. Hắn thấy "nét vẽ" của không gian trên từng đường gân lá, từng đường cong của cánh hoa khi chúng vươn ra rồi co lại.
Sự sinh diệt của đóa Dạ Nguyệt Thảo không còn là một hiện tượng đơn thuần trong mắt hắn. Nó là một bài học sống động về sự vô thường của vạn vật. Nhưng trong sự vô thường đó, hắn nhận ra một trật tự bất biến, một "chân lý" mà hắn đang dần chạm tới. Đó không phải là một quy luật vật lý khô khan về chu kỳ sống, mà là một "ý Đạo" sâu sắc, một nguyên lý chi phối mọi sự tồn tại và biến đổi trong vũ trụ. Đó là sự luân chuyển không ngừng, sự cân bằng giữa sinh và diệt, giữa tụ và tán, giữa khởi và kết. Mọi thứ đều tuân theo một quy luật vô hình, một dòng chảy mà không ai có thể cưỡng lại.
"Vô thường là bản chất, bất biến là nguyên lý. Dòng chảy không ngừng, nhưng dấu vết để lại thì vĩnh hằng," Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm ấm hòa vào tiếng gió đêm, như một lời tự thề với chính bản thân. Hắn đã hiểu rằng, bản chất của Đạo không phải là sự cố định, mà là sự vận động liên tục. Và trong sự vận động đó, có những nguyên lý không bao giờ thay đổi, những chân lý vĩnh cửu. Giống như dòng sông không ngừng chảy, nhưng bản chất của nước, của dòng chảy thì vẫn luôn là một.
Hắn từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây trong suốt như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ, phản chiếu ánh trăng vằng vặc và những vì sao xa xôi. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng, như thể đang chạm vào một thứ gì đó vô hình. Một làn gió nhẹ lướt qua các ngón tay hắn. Trong khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh không chỉ cảm nhận làn gió trên da thịt, mà hắn còn cảm nhận được sự chuyển động của từng phân tử không khí, từng luồng linh khí nhỏ bé cấu thành nên làn gió ấy. Hắn cảm nhận được "sự trôi chảy" của thời gian trên da thịt mình, từng khoảnh khắc trôi qua, từng tế bào đang sống và đang chết. Và hắn cảm nhận được "sự mở rộng" của không gian mà làn gió đi qua, không phải là một không gian cố định, mà là một không gian đang biến đổi, đang tương tác với vạn vật.
Cảm giác này không còn là sự chiêm nghiệm trừu tượng, mà là một sự "thấu cảm" chân thực, một sự "hòa mình" hoàn toàn. Hắn đã tìm thấy một "điểm neo" trong sự vô tận: chính là sự "tồn tại" và "biến đổi" của vạn vật ở mọi cấp độ, từ vi mô đến vĩ mô, được chi phối bởi những nguyên lý thâm sâu, những chân lý bất biến. Điểm neo đó không phải là một vị trí cố định, mà là một trạng thái nhận thức, một sự thấu hiểu sâu sắc rằng mọi thứ đều là một phần của dòng chảy vĩ đại của Đạo.
Sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của thời gian và không gian này sẽ là nền tảng vững chắc cho Lục Trường Sinh trong tương lai. Nó không chỉ giúp hắn duy trì đạo tâm kiên cố giữa những biến động của đại thế, mà còn hứa hẹn những khả năng phi phàm. Hắn nhận ra rằng, khi tâm cảnh đủ rộng lớn, hắn có thể tương tác hoặc nhận thức các chiều không gian khác, hoặc thậm chí là làm chậm hoặc tăng tốc dòng chảy thời gian cục bộ, không phải bằng thần thông cưỡng ép, mà bằng sự cộng hưởng với quy luật tự nhiên. Việc tìm thấy "nguyên lý bất biến" trong sự vô thường cho thấy Lục Trường Sinh đang tiến gần hơn đến việc lĩnh hội một loại "Thiên Đạo" hoặc "Đại Đạo" ở cấp độ cao hơn, vượt ra ngoài giới hạn của ngũ hành hay sinh tử thông thường. Khả năng cảm nhận và phân tích các hiện tượng vi mô như vậy đã củng cố vị thế của Lục Trường Sinh như một "huyền thoại sống", không cần tranh giành quyền lực hay danh vọng, mà bằng sự thấu hiểu và hòa hợp với chính vũ trụ.
Đứng dậy khỏi tảng đá, Lục Trường Sinh không hề có chút mệt mỏi sau một ngày một đêm dài chiêm nghiệm. Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những viên ngọc quý. Con đường của hắn vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết. Sự vô tận của Đạo và vũ trụ, khả năng có những hiểm họa mới trong tương lai xa khi chu kỳ hưng vong của linh khí tiếp diễn, tất cả đều là những điều mà hắn không thể nắm bắt trọn vẹn. Nhưng hắn biết, đạo tâm kiên cố cùng sự thấu hiểu về trật tự vĩnh hằng ẩn chứa trong sự sinh diệt sẽ là la bàn dẫn lối cho hắn. Hắn sẽ tiếp tục con đường của riêng mình, không ngừng chiêm nghiệm, không ngừng thấu hiểu, bởi lẽ "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn". Con đường đó, với Lục Trường Sinh, chính là sự hòa mình vào dòng chảy vĩ đại của thời gian và không gian, tìm kiếm chân lý bất biến trong từng khoảnh khắc vô thường.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.