Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 990: Hạt Giống Vô Ngôn: Đạo Tâm Nảy Mầm

Dưới ánh tà dương đổ vàng trên những mái ngói rêu phong của Phong Lâm Trấn, Lục Trường Sinh chậm rãi bước đi trên con đường đá cổ kính, nơi dấu chân thời gian đã hằn sâu. Ánh chiều tà nhuộm đỏ cả một vùng trời, hắt lên những bức tường cũ kỹ, tạo nên một vẻ đẹp trầm mặc, hoài cổ. Không khí nơi đây mang một nét gì đó rất riêng, khác biệt hẳn với những chốn đô thị phồn hoa hay những sơn môn lộng lẫy mà hắn từng đi qua. Mùi của khói bếp quyện với hương thảo mộc từ những cửa tiệm đông y, mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều còn vương vấn, và thoang thoảng đâu đó là hương hoa dại nở ven đường, tất cả hòa quyện lại thành một bản giao hưởng của cuộc sống nơi phàm trần.

Hắn không vội vã, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, như thể không muốn làm xáo động chút tĩnh lặng cuối ngày của trấn nhỏ. Đôi mắt đen láy của Lục Trường Sinh lướt qua từng gương mặt, từng dáng hình, từ những lão nông lưng còng gánh nặng trĩu trở về nhà, đến những đứa trẻ hồn nhiên nô đùa trên bãi đất trống. Hắn cảm nhận được dòng chảy linh khí nơi đây, tuy không dồi dào mãnh liệt như ở những nơi có linh mạch hội tụ, nhưng lại mang một sự thuần khiết, hài hòa, như chính cuộc sống của những con người chất phác này. Tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những suy tư về "ảnh hưởng vô ngôn" từ chương trước, về cách một tư tưởng, một triết lý có thể tự tìm đường đến với những người hữu duyên, không cần phải thông qua lời giảng hay sự phô trương.

“Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến,” Lục Trường Sinh thầm nhủ. Hắn từng chiêm nghiệm về những chu kỳ hưng vong của linh khí, về những biến cố lớn lao có thể nhấn chìm cả một kỷ nguyên tu hành. Nhưng có lẽ, chính trong những thay đổi khắc nghiệt ấy, những giá trị cốt lõi nhất của Đạo lại càng trở nên hiển hiện. Đạo không phải là sự hùng mạnh nhất thời, không phải là sự thống trị bề ngoài, mà là sự kiên định, bền bỉ, là khả năng giữ vững bản nguyên giữa dòng chảy vô tận của vạn vật. Hắn đã thấy những tu sĩ trẻ ở tửu lâu kia, những người đang tìm kiếm một con đường khác, một con đường không chạy theo tốc độ mà chú trọng vào sự bền vững của Đạo tâm. Đó chính là những hạt giống đầu tiên, nảy mầm từ mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đã vô tình gieo trồng.

Hắn đi ngang qua một sạp hàng bán các loại bùa chú và pháp khí thô sơ, nơi một bà lão tóc bạc đang kể cho đứa cháu nghe câu chuyện về những vị tiên nhân xa xưa. Lục Trường Sinh khẽ dừng chân, lắng nghe. Giọng bà lão trầm ấm, chậm rãi, kể về những vị anh hùng không chỉ có thần thông quảng đại mà còn có một trái tim nhân ái, một ý chí kiên cường không gì lay chuyển. Những câu chuyện ấy, dù chỉ là truyền thuyết dân gian, lại phản ánh một phần nào đó bản chất của con đường tu hành chân chính: không chỉ là sức mạnh, mà còn là Đạo nghĩa.

Lục Trường Sinh tiếp tục hành trình, ánh mắt hắn dõi theo một dòng suối nhỏ chảy róc rách bên vệ đường. Dòng suối ấy, dù nhỏ bé, vẫn miệt mài chảy xuôi, vượt qua bao ghềnh đá, uốn lượn qua bao khúc quanh, cuối cùng cũng hòa mình vào dòng sông lớn. Nó không hề than vãn hay ngừng nghỉ, chỉ lặng lẽ làm tròn sứ mệnh của mình. Cũng như Đạo của hắn vậy, không cần ồn ào, không cần phô trương, chỉ cần kiên định, bền bỉ, rồi sẽ tự có ngày lan tỏa, tự có ngày hòa vào dòng chảy của vũ trụ.

Hắn tìm thấy một quán trọ nhỏ mang tên "Tụ Linh Các" nằm ở cuối con phố chính. Tên gọi có vẻ hơi kiêu kỳ so với vẻ ngoài mộc mạc của nó, nhưng có lẽ nó là nơi duy nhất còn lại chút không khí tu hành giữa trấn nhỏ này. Ánh đèn lồng đã bắt đầu được thắp sáng, hắt ra những vầng sáng ấm áp, mời gọi. Lục Trường Sinh cảm thấy một sự mệt mỏi nhẹ nhàng sau cả ngày dài du hành, và hắn quyết định tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ chân, tiện thể quan sát thêm về cuộc sống nơi đây.

Bóng tối dần buông xuống hoàn toàn, bao trùm lấy Phong Lâm Trấn, nhưng ánh sáng từ hàng trăm chiếc đèn lồng đã biến thị trấn thành một ốc đảo lung linh giữa màn đêm. Tụ Linh Các, với những chiếc đèn lồng đỏ treo cao trước cửa, càng trở nên nổi bật. Bên trong quán trọ, không khí nhộn nhịp hơn hẳn so với sự tĩnh lặng bên ngoài. Tiếng người nói chuyện, tiếng chén đĩa va chạm lanh canh, tiếng cười nói rôm rả, và cả tiếng nhạc cụ réo rắt từ một góc sảnh, tất cả hòa quyện thành một bản hòa tấu đặc trưng của một quán trọ sầm uất. Mùi thức ăn thơm lừng – từ món canh hầm xương hầm kỹ, món cá nướng than hồng, cho đến hương vị nồng của rượu mạnh – lan tỏa khắp không gian, kích thích khứu giác của bất kỳ ai bước vào.

Lục Trường Sinh, trong bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm, lặng lẽ bước vào. Dáng vẻ giản dị của hắn không thu hút sự chú ý đặc biệt, hắn dễ dàng hòa mình vào đám đông thực khách đủ mọi tầng lớp. Hắn chọn một bàn khuất ở tầng hai, gần cửa sổ, nơi có thể bao quát toàn bộ khung cảnh bên dưới mà không bị ai làm phiền. Gọi một bình trà thanh đạm, hắn thong thả nhấp từng ngụm, ánh mắt trầm tư dõi xuống sảnh chính.

Dưới sảnh, một cảnh tượng ồn ào đang diễn ra, thu hút sự chú ý của Lục Trường Sinh. Một nhóm người ăn mặc lôi thôi, vũ khí tùy tiện, khuôn mặt bặm trợn, đang vây quanh một ông lão béo tốt, phúc hậu – chắc hẳn là Ông Chủ Quán Trọ. Kẻ cầm đầu, một gã đàn ông có vết sẹo dài trên má, mặc áo da thú, dáng vẻ hung hãn, chính là Hồ Tam.

"Lão già, tiền bảo kê tháng này đâu?" Hồ Tam gằn giọng, bàn tay vỗ mạnh xuống bàn, khiến mấy chén đĩa trên bàn rung lên bần bật. "Muốn phá luật sao? Hay là muốn nếm thử mùi vị của bang phái Hắc Hổ bọn ta?"

Ông Chủ Quán Trọ run rẩy, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi, mồ hôi lấm tấm trên trán. "Đại gia Hồ Tam tha cho, dạo này làm ăn khó khăn quá... Tiểu điếm xin khất lại vài ngày, chắc chắn sẽ dâng đủ." Giọng ông lí nhí, đầy vẻ cầu khẩn.

"Khó khăn?" Một tên đệ tử bang phái khác, ánh mắt láo liên, hất hàm cười cợt. "Khó khăn mà ngươi vẫn mở quán sáng đèn, khách khứa tấp nập thế này sao? Mau nộp tiền ra đây, nếu không thì đừng trách!"

Cảnh tượng này không hề xa lạ trong Cửu Thiên Linh Giới, nơi mạnh được yếu thua, và những bang phái nhỏ thường cậy thế bắt nạt kẻ yếu để kiếm chác. Nhiều thực khách trong quán bắt đầu xì xào, nhưng không ai dám đứng ra can thiệp, ánh mắt họ đầy sự thương cảm cho Ông Chủ Quán Trọ nhưng cũng chất chứa nỗi sợ hãi.

Lục Trường Sinh vẫn bình thản nhấp trà, nhưng ánh mắt hắn đã tập trung vào một thanh niên trẻ đang ngồi ở một góc sảnh. Đó là Lâm Hiên, một tu sĩ trẻ tuổi, ước chừng đôi mươi, y phục có phần cũ kỹ nhưng sạch sẽ, toát lên vẻ thư sinh. Hắn ta đang dùng bữa, nhưng ánh mắt không ngừng dõi theo cảnh tượng dưới sảnh, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu và đấu tranh nội tâm. Đôi mắt Lâm Hiên sáng, chứa đựng sự nhiệt huyết nhưng cũng ẩn chứa nét lo âu, bàn tay hắn siết chặt lấy chén rượu, gân xanh nổi lên.

"Lại là bọn chúng..." Lâm Hiên thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. "Mỗi tháng đều đến quấy phá, không để ai yên. Nhưng ta... ta có nên can thiệp không?" Sự do dự hiện rõ trong ánh mắt hắn. Một bên là sự bất bình trước cái ác, một bên là nỗi lo lắng về hậu quả nếu hắn ra mặt. Hắn chỉ là một tu sĩ trẻ, tu vi còn chưa cao, đối đầu với một bang phái địa phương không phải là chuyện đơn giản. Hắn sợ hãi, nhưng trong sâu thẳm, một tiếng nói khác lại vang vọng, nhắc nhở hắn về cái "Đạo" mà hắn đang theo đuổi, về sự kiên định trong tâm hồn. Lục Trường Sinh từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt hắn khẽ nheo lại, một tia sáng thấu hiểu lướt qua. Hắn không vội vàng, chỉ lặng lẽ quan sát, như đang chờ đợi một điều gì đó.

Tiếng quát tháo của Hồ Tam ngày càng lớn, khiến không khí trong Tụ Linh Các trở nên căng thẳng tột độ. Ông Chủ Quán Trọ đã quỳ sụp xuống, van xin thảm thiết, nhưng Hồ Tam và đồng bọn vẫn không buông tha, thậm chí còn hất đổ mấy món ăn trên bàn, khiến tiếng chén đĩa vỡ loảng xoảng. Tiếng cười cợt của đám đệ tử bang phái vang lên đầy ngạo mạn.

Đột nhiên, một âm thanh không lớn nhưng lại đủ sức át đi tiếng ồn ào ấy. Lâm Hiên, tu sĩ trẻ với vẻ ngoài thư sinh, đã đứng dậy. Hắn không rút kiếm, cũng không vận linh lực, chỉ nhẹ nhàng đặt chén rượu xuống bàn, tạo ra một tiếng động thanh thoát. Đám Hồ Tam chợt im bặt, ánh mắt hung hãn chuyển sang Lâm Hiên, đầy vẻ nghi hoặc và thách thức. Ông Chủ Quán Trọ ngước nhìn lên, trong ánh mắt đầy tuyệt vọng lóe lên một tia hy vọng mỏng manh.

Lâm Hiên tiến về phía Hồ Tam, mỗi bước chân đều vững chãi, không chút do dự. Gương mặt hắn đã không còn vẻ lo âu ban đầu, thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, đôi mắt sáng rực một khí chất kiên định. Hắn không hề né tránh ánh mắt đầy sát khí của Hồ Tam, mà trực tiếp đối diện, trầm giọng nói, âm thanh tuy không lớn nhưng lại chứa đựng một sự kiên định lạ thường, như tiếng chuông chùa vang vọng giữa đêm khuya.

"Chư vị, trong lúc thiên hạ biến động, linh khí hỗn loạn, cổ di tích thức tỉnh, tà đạo trỗi dậy, sinh linh lầm than," Lâm Hiên cất tiếng, giọng nói không hề run rẩy, mà ngược lại, còn mang theo một sự uy nghiêm tự nhiên. "Việc tranh giành chén cơm manh áo này, việc ức hiếp những người yếu thế, liệu có đáng không? Liệu có phải là con đường mà một tu sĩ nên theo đuổi?"

Hồ Tam và đồng bọn ngớ người ra. Chúng đã quen với việc bị chống trả bằng sức mạnh, bằng đao kiếm, chứ chưa bao giờ gặp phải một kẻ dám dùng lời lẽ để đối đầu, lại còn là những lời lẽ mang tính triết lý, đạo lý.

"Ngươi... ngươi nói cái gì?" Hồ Tam lắp bắp, sự hung hãn trên mặt hắn bắt đầu biến thành vẻ khó hiểu, xen lẫn một chút bối rối.

Lâm Hiên không đợi Hồ Tam trả lời, tiếp tục nói, ánh mắt hắn như xuyên thấu tâm can đối phương. "Đạo tâm bất ổn, tu vi khó tiến. Chư vị, con đường tu hành là để siêu thoát, là để tìm kiếm chân lý, chứ không phải để chìm đắm trong những tranh giành nhỏ mọn, những lợi ích tầm thường. Khi đại thế biến động, tai ương sắp đến, thì sức mạnh chân chính không phải là ức hiếp kẻ yếu, mà là giữ vững bản tâm, là tìm kiếm sự dung hợp, sự đoàn kết."

Khí chất "đạo tâm kiên cố" bỗng nhiên toát ra từ Lâm Hiên, không phải là sự bùng nổ linh lực, mà là một loại áp lực vô hình từ ý chí, từ sự kiên định trong tư tưởng. Nó khiến Hồ Tam và đồng bọn cảm thấy bị chấn động sâu sắc. Lời lẽ của chúng bỗng trở nên vô lực, những lời đe dọa thường ngày giờ đây nghe thật yếu ớt và vô nghĩa trước sự bình tĩnh và lý lẽ của Lâm Hiên. Chúng thấy bản thân mình trở nên nhỏ bé, tầm thường một cách lạ lùng.

"Hãy nghĩ đến con đường xa hơn, chư vị," Lâm Hiên tiếp lời, giọng điệu vẫn trầm ổn, không hề có ý giễu cợt hay khinh miệt, mà chỉ như một lời khuyên chân thành. "Con đường tu hành còn dài, còn bao nhiêu cảnh giới để khám phá, bao nhiêu chân lý để chiêm nghiệm. Chẳng lẽ, chư vị cam chịu chôn vùi tiềm năng của mình vào những việc vô bổ này sao?"

Hồ Tam nhìn Lâm Hiên, rồi nhìn sang đám đệ tử của mình. Khuôn mặt bặm trợn của hắn giờ đây lộ rõ vẻ bối rối, thậm chí là một chút hổ thẹn. Hắn không biết phải phản ứng thế nào. Đối đầu bằng sức mạnh thì dễ, nhưng đối đầu bằng lý lẽ, bằng một đạo tâm kiên cường thì lại là chuyện khác. Hắn cảm thấy lời lẽ của Lâm Hiên như những nhát dao vô hình, đâm thẳng vào những góc khuất trong tâm hồn hắn, khiến hắn phải suy nghĩ về con đường mà mình đang đi.

"Đạo của ta," Lâm Hiên nói, giọng hắn vang lên rõ ràng giữa sự im lặng bao trùm Tụ Linh Các, "là sự vững vàng trong tâm, không phải tranh đoạt bên ngoài. Là sự thuận theo tự nhiên, không phải cưỡng cầu hay ức hiếp." Hắn dứt lời, không làm gì thêm, chỉ đứng đó, khí chất bình thản nhưng đầy sức thuyết phục.

Cuối cùng, Hồ Tam cùng đồng bọn lúng túng nhìn nhau. Chúng cảm thấy bị mất mặt một cách nặng nề, nhưng lại không tìm được lý do gì để phản bác hay ra tay. Sự kiên định trong ánh mắt và lời lẽ của Lâm Hiên đã hoàn toàn tước đi sự hung hãn của chúng. Chúng thì thầm vài câu không rõ ràng, rồi cuối cùng, Hồ Tam hừ một tiếng, vẫy tay ra hiệu cho đồng bọn bỏ đi. Đám người Hắc Hổ Bang rời khỏi Tụ Linh Các trong sự ngỡ ngàng của những người chứng kiến, sự hống hách ban đầu đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự bối rối và có chút nhục nhã.

Ông Chủ Quán Trọ thở phào một hơi thật dài, cả người mềm nhũn ra. Ông vội vàng đứng dậy, cúi đầu cảm ơn Lâm Hiên rối rít. "Đa tạ... đa tạ thiếu hiệp đã ra tay tương trợ!"

Lâm Hiên chỉ khẽ gật đầu, "Không cần đa lễ, lão bá. Đây là việc nên làm." Hắn quay trở lại bàn của mình, tiếp tục bữa ăn dang dở, nhưng trong ánh mắt hắn đã không còn sự do dự hay lo lắng, thay vào đó là sự kiên định và thanh thản. Hắn đã lựa chọn con đường của mình, và hắn đã không hối hận.

Từ trên tầng hai, Lục Trường Sinh lặng lẽ quan sát toàn bộ sự việc. Một nụ cười nhẹ nhàng, viên mãn nở trên môi hắn. Hắn không hề can thiệp, không hề ra mặt, nhưng những "hạt giống" mà hắn vô tình gieo trồng đã thực sự nảy mầm. Cái "tia sáng nội tâm", cái "con đường bền vững" mà những tu sĩ trẻ đã nhắc đến ở chương trước, đã thực sự được Lâm Hiên vận dụng một cách tài tình, không phải bằng sức mạnh vũ lực, mà bằng sức mạnh của Đạo tâm.

Đây chính là sự lan tỏa của triết lý "đạo tâm kiên cố" và "vô vi" mà Lục Trường Sinh đã chiêm nghiệm. Nó không cần những bài giảng đạo cao siêu, không cần những màn phô diễn thần thông, mà chỉ cần một người hữu duyên, một trái tim kiên định, để nó tự nhiên hiển lộ và thay đổi cục diện. Lục Trường Sinh thầm mãn nguyện. Hắn biết rằng, những người như Lâm Hiên, những tu sĩ trẻ dám đi ngược lại với xu thế chạy theo sức mạnh bề ngoài, sẽ là những người định hình thế hệ tu sĩ mới của Cửu Thiên Linh Giới.

Thế giới tu hành đang dần thay đổi từ bên trong, với những giá trị mới được đề cao bởi các tu sĩ trẻ tuổi. Lục Trường Sinh không cần phải là "anh hùng cứu thế" độc tôn. Hắn chỉ là một lữ khách trên con đường Đạo, âm thầm gieo mầm những hạt giống của sự khai sáng và chân lý. Và con đường ấy, vẫn còn tiếp diễn. Hắn biết rằng, hắn sẽ còn chứng kiến nhiều "hạt giống" khác mà hắn vô tình gieo nảy mầm, củng cố vị thế của hắn như một "huyền thoại sống" mà không cần lộ diện, không cần xưng bá.

Lục Trường Sinh đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm. Hương trà thanh khiết lan tỏa, xoa dịu tâm hồn. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn, chỉ còn những vì sao lấp lánh và ánh đèn lồng rực rỡ. Con đường tu hành của hắn vẫn còn vô tận, và Đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn tin rằng, dù có hiểm họa nào đến trong tương lai xa, khi chu kỳ hưng vong của linh khí tiếp diễn, thì những hạt giống Đạo tâm bền vững đã được gieo sẽ giúp thiên hạ tự đứng vững, tự tìm thấy con đường của riêng mình.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free