(Đã dịch) Đà Gia - Chương 424: Thét chói tai
Lục Văn Long chẳng thể làm gì hơn, ngoài việc nhờ A Lâm tìm một trường dạy lái xe giúp đỡ. Y tự mình đưa Trần Kim Liên về nhà, sau đó cùng Dương Cảnh Hành đánh m���t chược suốt buổi chiều, lòng thấp thỏm không yên.
Dương Cảnh Hành vốn là người tính tình ôn hòa, thái độ đối với Lục Văn Long cũng hết sức bình thản, còn mời y ở lại dùng cơm. Thế nhưng, Lục Văn Long nhìn Trần Kim Liên như một con bướm hoa lượn lờ giữa bàn mạt chược, chào hỏi người quen, đôi khi còn đụng chạm tay chân với mấy gã thanh niên trẻ tuổi, trong lòng càng thêm phiền não. Y thầm nghĩ: Sao không sinh ra vào thời Dân Quốc mà đi làm giao tế hoa luôn đi!
Người mẹ vợ này thật là phiền phức!
Bởi vậy, Lục Văn Long liền nhất quyết không muốn ở lại dùng cơm, chỉ ngồi đó đánh một trận mạt chược, thua tám đồng hai hào rồi vội vã rời đi. Chẳng qua, trước khi y đi, Dương Cảnh Hành thuận miệng nói: "Miểu Miểu gọi điện thoại về, bảo tiền thưởng đã được phát rồi. Con bé hỏi bên con đang làm ăn, có cần chuyển tiền về không?"
Lục Văn Long không hề có ý nghĩ này, đáp: "Không cần đâu, Miểu Miểu có được tiếng tăm là tốt rồi. Bên con không cần tiền."
Trần Kim Liên đi dạo trở lại, nghe thấy vậy thì cười khẩy: "Con đúng là phóng khoáng thật đấy, nói không cần là vứt bỏ tiền luôn. Cả nhà chúng ta còn trông vào tiền này để chi tiêu đó."
Dương Cảnh Hành không quá chi li như thế, nhưng quả thực rất quan tâm đến tiền bạc. Ông nói: "Ừm, vậy cứ tạm để ở chỗ ta đây. Khi nào Miểu Miểu cần thì cứ nói với ta một tiếng là được..."
Lục Văn Long thờ ơ gật đầu một cái, rồi kéo Từ Kình Tùng và Trương Dương – hai kẻ đã liên thủ thắng sạch tiền của hai bà lão kia – uy hiếp chúng phải giao ra mười tám đồng tiền “chiến lợi phẩm”, rồi vội vàng ra cửa.
Ai ngờ được, đây lại là lần cuối cùng y nhìn thấy Dương Cảnh Hành...
Kể từ sau khi nói chuyện với Victor – mà thực chất là lão Lý – Lục Văn Long liền không gọi điện thoại cho Victor nữa. Y thấy không cần thiết, bởi y chẳng phải hạng người cúi đầu khom lưng đến cửa cầu xin, cứ tự mình làm việc của mình. Thế nhưng, vài ngày sau, một đêm nọ y lại nhận được điện thoại của Victor: “Gọi mấy cuộc rồi, thật không dễ dàng gì mới tìm được anh...”
Lục Văn Long đã để lại số điện thoại của phòng làm việc Thang Xán Thanh và quán tào phớ cho Victor, nhưng tối nay y lại đang ở chỗ Ưu Sư. Y nói: "Nhưng cuối cùng rồi cũng tìm được ta thôi. Sao rồi? Bên cậu vẫn ổn chứ?" Nghe giọng Victor không được rõ ràng cho lắm.
Victor cười khan một tiếng: "Ổn ư? Rất ổn... Ta vẫn ở chỗ cũ làm đại thiếu gia Lý gia đây..." Giọng điệu càng thêm có chút úp úp mở mở.
Lục Văn Long có thể nghe ra điều đó, hỏi: "Sao thế? Cậu uống rượu à?"
Victor cười ha ha: "Ừm... Uống cũng không ít rồi. Chúng ta là anh em mà? Xem ra anh không coi tôi là huynh đệ... Không ngờ không nói một tiếng nào đã đi rồi sao?"
Lục Văn Long trong bụng cũng nổi giận, lớn tiếng nói: "Huynh đệ ư? Cậu nói xem cậu đã làm chuyện gì? Đến một đám người, toàn bộ đều là người của lão gia tử nhà cậu, coi ta là thứ gì chứ? Kẻ ăn mày à? Ta còn tưởng là cậu cùng cha cậu ra mặt coi thường ta đây. Ta mẹ nó đúng là chẳng ra gì, nhưng lão tử đây xương cốt cứng rắn! Đầu gối tuyệt đối sẽ không cong, cậu muốn ta làm huynh đệ kiểu gì? Đến ôm chân cậu mà cầu xin cậu sao?" Kể từ khi về nhà, thời gian ở cùng đám huynh đệ của y càng ngày càng nhiều, nên lời lẽ thô tục trong giọng điệu của y cũng càng ngày càng nhiều. Nếu không phải Tô Văn Cẩn và Thang Xán Thanh liên tục sửa sai, e rằng còn nhiều hơn nữa.
Victor cũng bắt đầu gầm lên: "Ta mẹ nó có biện pháp gì chứ! Toàn Hồng Kông, tất cả những kẻ làm địa ốc sư mẹ nó đều phải ăn cơm của Lý gia! Ngay cả đối thủ cạnh tranh cũng không dám không nể mặt lão già đó mấy phần, ta làm sao biết phía sau lão ấy đã mua chuộc tất cả mọi người rồi chứ?!" Y dừng lại một chút rồi lặp lại: "A... Ta mẹ nó làm sao biết phía sau lão ấy đã mua chuộc tất cả mọi người rồi chứ? Oa... Chửi thề đúng là gây nghiện thật!" Xem ra quả nhiên đã uống rất nhiều.
Lục Văn Long cười nhạo Victor: "Vậy cậu làm được cái rắm gì! Cậu cái gì cũng không có, mấy tờ tiền dưới gối cậu có phải bị lão cha cậu đánh dấu rồi không? Cút đi, cậu chính là cái dương vật mềm nhũn dưới đáy quần lão cha cậu! Chẳng biết cái gì, cũng chẳng có cái gì. Lão tử đây trắng tay, nhưng lão tử có huynh đệ, bây giờ chúng ta cái gì cũng có!"
Victor trầm mặc. Lục Văn Long phát tiết một trận rồi cũng hết giận. Y lại không uống rượu, tựa vào quầy hàng tạp hóa bên cạnh chiếc điện thoại, nói: "Thôi được rồi, cậu đừng có làm bộ làm tịch như con nít nữa, ngoan ngoãn trở về làm đại thiếu gia của cậu đi. Hạng côn đồ như chúng ta không với cao được cậu đâu."
Victor thấp giọng hỏi: "Anh coi tôi là huynh đệ sao?"
Lục Văn Long không thèm để ý, đáp: "Huynh đệ là để ra chắn dao, là để đánh đấm mà có, chứ không phải nói mồm mà thành. Cậu là người thẳng tính, nhưng đến cuối cùng cũng phải bị lão cha cậu mài mòn đi, thôi thì cứ để bị mài mòn đi!"
Victor cố chấp hỏi lại: "Anh coi tôi là huynh đệ sao?"
Lục Văn Long cười đáp: "Đúng! Đại thiếu gia Lý gia muốn người ta làm huynh đệ, ai mà chẳng thấp thỏm lo sợ chứ, Victor! Ta sẽ nói với cậu một lần, ta cảm thấy cậu là người không tệ, có trách nhiệm, nhưng chính là bị lão cha cậu làm cho choáng váng thôi. Ta coi cậu là huynh đệ, mới nói với cậu những lời này, chứ sẽ không như những kẻ khác mà ca tụng Lý gia của cậu đâu. Ta nợ các cậu điểm nào ư?! Đệch! Còn muốn cho ta cái gì mà quản lý nghiệp vụ? Muốn lão tử mặc âu phục đi khom lưng cúi chào hai cha con các người sao?" Nói đến đoạn sau, y ha ha một tiếng rồi cúp điện thoại!
Vừa cúp điện thoại, y xoay người định đi thì chiếc điện thoại lại reo. Lục Văn Long vui vẻ thầm nghĩ: "Ố ồ? Cái đại thiếu gia này còn nhất quyết bám lấy ta rồi sao?" Y đưa tay liền nhấc ống nói lên: "Victor! Ta nói cậu..."
Đầu dây bên kia là một giọng nói kinh hoàng: "A Long... A Long, có người muốn giết ta... A Liên muốn cùng người khác giết ta để cướp tài sản..." Đó chính là Dương Cảnh Hành!
Lời còn chưa dứt, trong ống nghe liền truyền tới một giọng nói quen thuộc khác: "Ở bên này! Đang gọi điện thoại, giật điện thoại! Bao vây lại!" Giọng nói ấy sắc nhọn mà điên cuồng!
Đó chính là Trần Kim Liên!
Trong đầu Lục Văn Long ong một tiếng!
Chỉ nghe thấy tiếng ống nói "ba" một cái bị cúp. Lục Văn Long trên người chỉ khoác áo khoác liền bật dậy, trước tiên y hét lớn sang phòng bên cạnh một tiếng: "Lập tức gọi điện thoại cho A Quang, Tiểu Bạch, bảo bọn họ kéo người cả xe cùng mấy chiếc xe gắn máy tới! Lão tử thay quần áo!" Rồi y xông lên lầu.
Một thằng nhóc con lập tức chạy tới nhấc điện thoại gọi. Lục Văn Long hai ba bước xông lên lầu. Tô Văn Cẩn từ tiếng bước chân của y nghe ra điều bất thường, cũng bật dậy khỏi nệm, hỏi: "Sao thế?"
Lục Văn Long lập tức bắt đầu mặc quần jean cùng áo khoác da, vớ cũng không kịp xỏ, nói: "Mẹ nó, mẹ vợ nhà lão Dương muốn giết cha vợ!"
Cô nương vốn đang ngồi trên nệm thu dọn quần áo, một bên giúp y mặc quần áo, một bên nắm lấy một bộ y phục, hỏi: "Có muốn ta đi cùng không? Nàng... Nàng không ở nhà, các cậu cũng toàn là đàn ông, vạn nhất có gì bất tiện thì sao?"
Lục Văn Long dừng một chút, gật đầu một cái: "Được!" Y cởi chiếc áo khoác của mình ra liền cho Tô Văn Cẩn khoác lên, nói: "Bên ngoài lạnh lắm..." Sau đó y liền lao xuống lầu...
Vừa tới tiệm sửa xe lấy mấy cây đèn pin, khởi động xe gắn máy, ba bốn chiếc xe gắn máy cùng hai chiếc xe van đã tới. Vốn dĩ khoảng cách cũng không xa, huống chi những người này đều là cú đêm, quần áo cũng không cần đổi, trực tiếp đã có mặt rồi. "Chuyện gì thế? Có cần gọi thêm người không? Có phải gọi A Trúc đến chỉ huy không..." Mọi người đều có thói quen, một khi xảy ra chuyện, Lục Văn Long nhất định sẽ xung phong đi đầu, còn phía sau sẽ do Dư Trúc dẫn đội áp trận thu dọn tàn cuộc.
Lục Văn Long ngồi trên xe gắn máy, uốn người giúp Tô Văn Cẩn kéo chặt thêm chiếc áo khoác da một chút, nói: "Mẹ của Tứ tẩu nàng ta trộm trai giết người, chúng ta qua đó cứu người! Đừng hỏi nhiều nữa..." Sau đó "vèo" một cái liền khởi động xe gắn máy lao đi! Thật sự là không còn mặt mũi nào mà!
Mấy người còn lại nhìn nhau, với vẻ mặt kỳ quái, dở khóc dở cười cũng khởi động xe, ngoắc tay ra hiệu cho xe van đuổi theo. Thế rồi, họ liền lao đi với mã lực lớn trong màn đêm, mang theo một tràng tiếng nổ rồi biến mất trong ánh đèn đường vàng vọt trên đường lộ...
Tô Văn Cẩn cũng từng cùng Lục Văn Long đi xe hai lần, lúc này nàng nằm ghì trên lưng y, tay lại thật chặt kéo vạt áo của Lục Văn Long để che gió. Nửa đường, y liền rút một tay ra, nhét bàn tay nàng vào túi của mình. Chiếc nón an toàn cũng là cô nương đang đội, toàn thân cũng được che chắn kỹ càng, chỉ mỗi bàn tay nhỏ bé quên đeo bao tay, gió lớn quá!
Lục Văn Long đầu trọc, lại chẳng cảm thấy lạnh chút nào. Trên người y nóng bỏng, trong lòng có chút phẫn nộ. Cái Trần Kim Liên này ngay cả một chút tình nghĩa vợ chồng cũng không màng, như vậy mà phản bội trượng phu và nữ nhi sao?
Trong lòng y lạnh đến thấu xương!
Bốn năm chiếc xe gắn máy gây ra tiếng động không nhỏ trong đêm đông lạnh buốt. Trên đường phố khắp nơi đều vắng ngắt trống trải, cho nên tiếng động càng phát ra có vẻ khoa trương hơn. Lục Văn Long không có tâm trí nào mà suy nghĩ những điều này, chỉ vặn ga lao về phía trước. Tô Văn Cẩn muốn nói điều gì đó, nhưng vì đang đội chiếc nón an toàn đen sì, to kềnh – vốn đã quá nặng đối với cô nương – nàng đoán chừng Lục Văn Long cũng không nghe thấy, liền khẽ thở dài một cái, tựa chiếc nón an toàn cồng kềnh vào lưng y, ôm chặt y thêm một chút...
Khoảng cách không gần, đoàn người vượt qua hai khu mới tới được thành tây. A Quang vốn quen đường quen nẻo, thậm chí còn vọt lên phía trước. Khi đoàn người xông vào khu xưởng của nhà máy, tiếng động càng thêm lớn, kéo theo không ít người mở cửa sổ thò đầu ra hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
Lục Văn Long vung chiếc xe gắn máy về phía sân nhà Dương gia, không kịp chống xe. Y thấy Tô Văn Cẩn đã nhảy xuống, liền tiện tay ném xe một cái, mặc kệ cho nó đổ xuống đất, rồi vớ lấy cây gậy bóng chày cắm ở đuôi xe, xông thẳng về phía cửa. A Quang đã đang đạp cửa, miệng hô: "Khóa chặt rồi!"
Phía sau, A Lâm và Jansen ngay sau đó xông tới cùng tiến lên đạp cửa. Lục Văn Long rướn cổ họng kêu hai tiếng: "Dương thúc! Dương thúc!" Nhưng không có ai đáp lại!
Cánh cổng sắt lá của sân được làm bằng vật liệu của nhà máy, rất chắc chắn, mấy người cũng không đạp văng được. Ngoài gậy bóng chày ra lại không có công cụ khác, mà tên tiểu tặc Trương Dương này lại không đến. Lục Văn Long không chút do dự, chỉ vào đầu tường: "Lại đây! Đẩy ta lên trên đó!"
Hầu Tử cùng Jansen liền tới, hai tay chụm lại, nửa ngồi xuống chuẩn bị sẵn sàng. Lục Văn Long lùi về phía sau mấy bước, lấy đà một cái đạp lên đôi tay chụm lại của hai người. Hai người đột nhiên đứng dậy như vậy, Lục Văn Long liền được đẩy vọt lên đầu tường giữa tiếng Tô Văn Cẩn khẽ kêu lên!
Lục Văn Long lật mình nhảy vào, mở cửa sân để đồng bọn tiến vào, rồi mở đèn pin lên chiếu khắp nơi. Người trong khu xưởng cũng bắt đầu vây lại xem trò vui, trông có vẻ rất giống đang tìm Dương gia trả thù.
Lục Văn Long thuận miệng chỉ huy mấy người ở dưới lầu tách ra tìm kiếm các căn phòng: "Canh chừng cửa, không cho bất luận kẻ nào đi vào hay đi ra ngoài!" Bản thân y liền mang theo A Quang, Tiểu Bạch xông lên lầu. Tô Văn Cẩn do dự một chút, rồi cũng cùng A Lâm và bọn họ đi lên lầu.
Đợi khi nàng đi lên lầu, phía trên hoàn toàn yên tĩnh!
Lục Văn Long cùng một đám thiếu niên tay cầm gậy bóng chày, nhìn Dương Cảnh Hành đang nằm giữa một vũng máu lớn...
Cô gái phát ra tiếng thét chói tai khó có thể kiềm chế!
Tiếng thét ấy xuyên thấu màn đêm đông lạnh giá! Bản dịch này là tài sản riêng của Truyen.free, kính mong chư vị bằng hữu tôn trọng.