Đại Lục Liên Hoa - Chương 60: U Vân Địa Cung (14).
Trong một khoảnh khắc.
Chân khí trong đan điền chợt trở nên mạnh mẽ. Sau đó thì bộc phát ra bên ngoài hóa thành những hào quang tím đậm.
Đồng thời xuất hiện thêm một đốm sáng mang theo chữ "Thần" uốn lượn vòng cung xung quanh thân thể chàng.
Với sức mạnh này chàng có cảm tưởng rằng bản thân có thể làm mọi thứ.
Dù biết đây chỉ là vay mượn, nhưng cũng khiến Trương Vệ cảm thấy vô cùng hứng khởi.
Chàng đưa tay ra muốn bắt lấy hào quang đang phủ lấy mình, tuy không thể nắm được thứ vô hình đấy nhưng mà chàng cũng tràn đầy tự tin mà nói rằng:
"Xem ta phá trận này như nào?"
"Ngươi nghĩ rằng chỉ bấy nhiêu là có thể đánh bại bọn ta sao? Ngu xuẩn!"
Hãn Huyết thấy sự hống hách của chàng thì không chịu được mà lên tiếng. Nhưng chàng nào có bận tâm, chàng dùng song thủ đấm vào nhau ngay giữa ngực.
"Phải thử mới biết!"
Nói đoạn chàng nhếch một bên mép. Sau đó đạp mạnh xuống nền đất lao v·út đến như tên bắn.
Thấy một con người cao ngạo dám chống đối thần thánh. Hãn Huyết không chần chừ mà xuất chiêu ngăn cản.
Hai chi trước liền giơ lên cao, đồng thời tích lũy năng lượng vào chiếc sừng của mình.
Khi chỉ còn một chút nữa là chàng đã tiếp cận được vào người của thần thú này . Thì nó đã phóng ra một chùm ánh sáng đỏ đương cự với quyền pháp của chàng.
Sức mạnh có sự chênh lệch nhất định nên chàng đã bị đẩy lùi về sau ngay lập tức. Thực chất chàng ra tay chỉ với ba thành công lực, vậy nên kết quả này đã sớm nằm trong tiên liệu của chàng.
Hì!
Thành ra chàng đã nở một cười sảng khoái để đón nhận nó. Phải nói rằng chàng đang rất hưng phấn, đây là lần đầu chàng sở hữu sức mạnh lớn đến nhường ấy.
Nên chàng rất muốn kéo dài trận chiến này ra thêm, để xem thử bản thân thực sự có thể chạm đến đâu.
Dù có là Thần hay Thánh thì giờ phút này chàng cũng không mảy mai sợ hãi.
Trong khi chàng vẫn chưa chuẩn bị cho lần t·ấn c·ông kế tiếp thì một chùm sáng ngũ sắc từ phía các thần thú bắn đến.
Vì Không kịp tụ lực nên chàng đành phải dựng "Hỏa Khiên" lên để bảo vệ bản thân.
Mặc dù cùng là một chiêu thức, nhưng lúc này chân khí của chàng đã mạnh gấp ngàn lần trước đây.
Vậy nên, cổ năng lượng kia bất chợt đã trở thành vật thử nghiệm. Kết quả không thể làm chàng lay chuyển dù chỉ là một chút.
Nhờ đó lại càng khiến chàng tự tin hơn vào khả năng của mình.
Vừa xong, chàng đang định phản công ngay thì bất chợt nhận ra không gian xung quanh đã biến đổi, thành một khu rừng già với cây cối phủ kín bốn bề.
Bấy giờ chàng đang đứng giữa vòng vây của bốn thần thú: Đường Lang, Hồ Điệp, Chi Thiện và Kê Hoàng.
Tình cảnh này giúp chàng hiểu ra, Bắc Đẩu Thất Tinh Trận đã được phát động.
Thấy vậy, Trương Vệ chắp tay hướng về phía họ.
"Tiên chủ hậu khách."
Chàng ngụ ý nhường họ ra tay trước. Chính vì cái dáng vẻ tự tin hóa cao ngạo này khiến những Thần thú không vừa mắt.
Tức thì thần thú Đường Lang, bay l·ên đ·ỉnh đầu sau đó dùng chiếc càng to lớn mạnh mẽ giáng xuống. Tuy nhiên thứ mà nó đánh trúng chỉ là một tàn ảnh của chàng mà thôi.
Trong khi nó vẫn còn kinh ngạc với tốc độ của chàng, thì chàng đã ngay lập tức xuất hiện từ phía đằng sau.
Bàn tay biến từ chưởng hóa thành quyền, đấm một cái như búa bổ lên lưng của nó.
Phát ra một tiếng.
Uỳnh..
Từ đó sản sinh ra một làn khói lớn, đến khi nó tan đi bớt thì không có chuyện gì xảy ra cả.
Phần lưng của Đường Lang quá cứng cộng với quyền pháp của Trương Vệ quá hiền. Thành ra trông chẳng khác gì đang phủi bụi cho đối phương.
Đường Lang sau khi nhận biết ra vị trí của chàng liền xoay người đánh bậc chàng lùi lại.
Sau đó thì liên hoàn công kích chàng bằng hai chiếc càng sắt nhọn.
Từng đường cắt sản sinh ra một lượng sóng xung kích không hề nhỏ, chính nó đã phá nát kết cấu những cây cối xung quanh. Nhưng thật bất ngờ, ở trong môi trường này,mọi thứ rất nhanh được khôi phục lại như mới.
Sẽ không có gì đáng nói, nếu như Trương Vệ cứ dùng chính tốc độ của bản thân mà tiếp tục tránh đòn.
Tuy nhiên giữa chừng chàng lại nổi hứng muốn đấu thật nghiêm túc. Vậy nên chàng đã đấm mạnh song quyền đánh chặn song sát của đối phương ngay trên không.
Vốn dĩ, hai chiếc càng của Đường Lang đã nặng đến ngàn cân. Cộng với kích thước chênh lệch giữa người và thần nên sức sát thương là cực lớn.
Tuy nhiên, Trương Vệ đã tẩm vào quyền pháp lượng chân khí lên đến mười thành công lực
Kết quả cả hai va vào nhau sinh ra một âm thanh chói tay đi kèm một v·ụ n·ổ lớn. Cuốn phăng mọi vật trong phạm vị ảnh hưởng.
Dù vậy vẫn bất phân thắng bại.
Cả hai kèn cựa nhau trên không trung một lúc mà không tìm ra người chiến thắng.
Bấy giờ, Đường Lang đập cánh sinh ra những lưỡi đao bằng sóng âm lao v·út lên không trung và rồi giáng xuống người chàng.
Nhận ra được nguy hiểm đang cận kề, tuy nhiên tình hình lúc này với chàng là vô cùng bất lợi.
Khi mà đôi tay vẫn đang bận rộn, nên trong một tích tắt rất khó để ngăn cản luồng sóng âm này.
Thành ra, chàng đã để chúng cứ thế va vào người.
Phát ra tiếng.
Chát... chát.
Cảm tưởng như bị roi da đánh vào thân thể vậy. Rất may mắn khi mà công lực gia tăng thì nội công hộ thể theo đó mà được củng cố.
Vậy nên với lần trúng chiêu này chàng không hề hấn gì.
Nhưng mà Đường Lang vẫn liên tục t·ấn c·ông theo cách đó, khiến Trương Vệ cảm thấy khó chịu, buộc chàng không thể đứng yên mà chịu trận thêm nữa.
Chàng liền vận hết sức bên trong cơ thể bạo phát ra bên ngoài. Quyết tâm đánh bại thần thú này trong một đòn.
Khi gân xanh nổi lên khắp người thì cũng là lúc sức mạnh của chàng đạt đỉnh. Bằng một cái đẩy vai, song quyền của chàng đánh vỡ chiêu thức của Đường Lang, mở đường cho chàng tiến lên đấm một quyền vào mặt nó như trời giáng.
Quá bất ngờ.
Đường Lang b·ị đ·ánh bay xa mà không kịp chống cự. Chưa dừng lại ở đó.
Trương Vệ đột ngột xuất hiện và tặng thêm một quyền nữa cực mạnh ngay giữa bụng đối phương.
Khiến hình thể của thần thú cong lại như dây cung bị kéo căng sau đó bay như tên bắn xuống khu rừng bên dưới.
Rầm.
Một hố sâu hơn bảy trượng đã c·hôn v·ùi Đường Lang Thôi Thủ.
Với kết quả này, Trương Vệ đang là người nắm lấy lợi thế.
Nhưng như thế với chàng có lẽ là chưa đủ, ngay lập tức chàng bay xuyên qua màn bụi khói vừa được sinh ra hậu v·a c·hạm.
Mà tiến đến một vùng không gian vô định mà vung nắm đấm.
Bốp.
Một quyền cực mạnh làm Hồ Điệp hiện nguyên hình. Nhờ đó mà đánh bậc thần thú này ra xa và chạm thẳng vào tấm màn kết giới do chính trận pháp giăng nên.
Bấy giờ, như thể dòng máu chiến đấu trong người chàng đang sục sôi.
Chàng điên cuồng công kích đối phương bằng liên hoàn đấm. Để rồi chuẩn bị dứt điểm nó bằng một quyền cực mạnh.
Bỗng.
Chàng cảm thấy có gì đó bất thường. Nhìn ra mới biết không gian lần nữa được biến đổi. Thành một môi trường với đồng cỏ xanh mướt.
Chưa kịp nắm bắt tình hình.
Thì Hồ Điệp đã đập cánh tạo ra cơn gió lớn, cuốn chàng bay đi.
Điều này đến chàng còn không tin nổi. Cứ ngỡ đòn t·ấn c·ông bất ngờ của mình sẽ trực tiếp loại khỏi cuộc chiến thêm một thần thú nữa.
Nhưng có vẻ như sức chịu đòn của nó bền hơn những gì chàng tưởng tượng.