Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Phụng Đả Canh Nhân (Dịch) - Chương 1289:

Lạc Ngọc Hành lạnh lùng nhìn hắn, nghiến răng thốt từng chữ: “Hứa —— Thất —— An —— “

“Quốc sư, ta chỉ nói đùa thôi mà.” Hứa Thất An nhanh chóng biết điều.

Hắn liền áp sát lại, nhưng vấp phải sự phản kháng kịch liệt từ Lạc Ngọc Hành. Nàng mỹ nhân xinh đẹp lạnh lùng cau mày, bàn tay nhỏ bé, ấm mềm như ngọc gắt gao chống lên ngực hắn, mỗi khi Hứa Thất An định tới gần, nàng lại đẩy ra.

Nàng đang giận dỗi… Hứa Thất An túm chặt cổ tay nàng, sau một hồi giằng co, Lạc Ngọc Hành liền không phản kháng nữa mà dỗi hờn quay đầu sang một bên.

Trời vừa hửng sáng.

Lạc Ngọc Hành khoác áo bào, đẩy cửa sổ, để mặc gió lạnh ùa vào phòng, thổi tung mái tóc rối bời, làm cổ áo nàng bay bay, lộ ra làn da trắng ngần ẩn hiện.

Nàng ngẩn người nhìn chân trời phía đông đang dần hửng sáng, nhớ lại mọi thứ xảy ra đêm qua, ngỡ như một giấc mộng.

Cảm giác vui sướng khi lần đầu dùng khí vận dập tắt nghiệp hỏa; sự cảm khái và chút buồn bã khi lần đầu nếm trải tư vị đạo lữ; cùng với những tình cảm trong lòng không muốn thừa nhận nhưng lại chân thật tồn tại.

Nếu quay ngược thời gian về một năm trước, nếu có người nói đạo lữ tương lai của nàng là cái tên đồng la quèn kia ở nha môn Đả Canh Nhân, Lạc Ngọc Hành chắc chắn sẽ cười nhạt.

Nhưng vận mệnh chính là kỳ diệu đến thế. Một người trẻ tuổi mà trước kia nàng xem như vãn bối, thậm chí là con nít, thì nay đã cùng nàng chung chăn gối.

“Ngày đầu tiên nghiệp hỏa đã bình ổn rồi sao?”

Phía sau truyền đến tiếng của Hứa Thất An.

Lạc Ngọc Hành vừa định nói, vòng eo liền bị đôi tay hắn ôm chặt, nụ hôn nóng bỏng như lửa lưu luyến trên gáy nàng…

Cả người nàng nổi da gà, nhíu mày, đẩy Hứa Thất An ra, cố giữ giọng điệu bình tĩnh mà nói:

“Đêm qua chúng ta đã ước định ba điều, giữa ngươi và ta chỉ là giao dịch, chỉ giới hạn trong việc bình ổn nghiệp hỏa.”

Sĩ diện đến chết cũng không bỏ… Hứa Thất An bất đắc dĩ lên tiếng:

“Quốc sư, chúng ta đã là đạo lữ rồi.”

Lạc Ngọc Hành cười lạnh nói: “Đạo lữ của ta, chỉ có thể có mỗi một mình ta.”

“…”

Nàng không tiếp tục tranh cãi về đề tài này nữa, trầm ngâm một lát rồi nói: “Ngươi có biết vì sao mỗi lần nghiệp hỏa thiêu thân, ta lại không gặp người ngoài không? Mà phải bế quan bảy ngày?”

“Sợ bị Nguyên Cảnh đế thừa cơ hội mà vào?” Hứa Thất An đoán.

Nàng lắc đầu: “Lúc đó nghiệp hỏa chưa đến mức thiêu đốt lý trí, ta không muốn thì ai cũng không b��t buộc được. Nguyên nhân thật sự khiến ta phải bế quan, chính là thất tình!”

“Thất tình?” Hứa Thất An hỏi lại.

“Hỉ, nộ, ai, cụ, ái, ác, dục (vui, giận, đau thương, sợ hãi, yêu, ác, ham muốn).”

Lạc Ngọc Hành chậm rãi nói: “Trong bảy ngày kế tiếp, ta sẽ bị thất tình chi phối, trở nên không giống chính mình nữa, thậm chí có những hành động thất thố liên tiếp.”

Nghiệp hỏa của Nhân tông, bản chất chính là thất tình lục dục. Hứa Thất An nửa hiểu nửa không gật đầu.

“Đợi sau khi trời sáng ngươi sẽ biết, nhưng trước đó, ta còn phải ước định với ngươi.” Lạc Ngọc Hành nhìn ra phương xa, nói:

“Không được phép để lộ chuyện này; trong bảy ngày tới, ngươi phải đến phòng ta trước giờ Tý.”

Sau khi Hứa Thất An gật đầu đáp ứng, nàng đóng cửa sổ lại, quấn chăn bông kín mít, điều hòa hơi thở.

Hứa Thất An cũng không thấy mệt, ngược lại tinh thần phấn chấn, liền khoác thêm áo choàng, rời khỏi phòng ngủ.

Hắn xuyên qua nắng sớm ban mai, đón lấy gió lạnh, đi đến suối nước nóng.

Hơi nước lượn lờ, suối nư���c nóng có hơi ấm, nhưng với hắn mà nói, nhiệt độ vừa đủ.

“Có khi nào mình nên kéo nàng ra tắm cùng không nhỉ, nhỡ nàng có thai thì sao…”

Ngâm mình trong làn nước ấm áp thoải mái của hồ, Hứa Thất An đột nhiên nghĩ đến vấn đề này.

Quốc sư vốn đã là cá mập rồi, nếu thông qua song tu mà mang thai, thì cá khác còn đường sống không?

“Là nàng chưa cân nhắc đến yếu tố này, hay là đã âm thầm tính toán rồi, nhưng bề ngoài thì không nói…”

Nghĩ đến đây, Hứa Thất An liền có chút đứng ngồi không yên.

Đồng thời, trong đầu hắn chợt hiện lên một câu lời thoại nổi tiếng kiếp trước: "Ta sẽ dùng nội công ép thứ ngươi để lại trong cơ thể ta ra*."

(*: phim Tân Tiên Hạc Thần Châm)

Xuất xứ đã quên, nhưng lời thoại tồi tệ như vậy, hắn lại nhớ suốt hai kiếp…

Quốc sư nếu có giác ngộ này thì tốt quá!

Sắc trời càng lúc càng sáng, nửa vầng mặt trời đỏ rực từ phía đông mọc lên.

Hứa Thất An ngâm mình thư thái, lên bờ mặc quần áo, vừa khoác áo bào xong, trước mắt hắn chợt lóe lên, bóng dáng Lạc Ngọc Hành xuất hi���n.

Vẻ mặt nàng kỳ lạ, thoáng thấy Hứa Thất An, một phần an tâm, một phần lại có chút sợ hãi, còn lại tám phần là tức giận.

Lạc Ngọc Hành lông mày lá liễu dựng ngược, vẻ mặt giận dữ: “Ngươi đi đâu vậy, sao không ở bên cạnh ta?”

Hứa Thất An ngơ ngác, không hiểu nàng tự dưng lại nổi giận chuyện gì.

Sau đó, tựa như nghĩ tới cái gì, hắn vừa buông lời qua loa lấy lệ, vừa âm thầm quan sát.

“Tối hôm qua lao lực quá độ, mệt mỏi nên mới đi tắm. Quốc sư, dùng bữa sáng chưa?” Hứa Thất An cười nói.

Nghe được “lao lực quá độ”, khuôn mặt trắng nõn của Lạc Ngọc Hành ửng lên hai mảng hồng, giận dữ trừng mắt nhìn hắn:

“Ta đang muốn tìm ngươi dùng bữa.”

Hai người sau đó quay về phòng ngủ ấm áp như mùa xuân, nha hoàn của Thanh Hạnh viên đã dọn sẵn một bàn dài, bên trên bày đầy cháo, bánh bao, bánh ngọt, bánh quẩy, canh rau và các món điểm tâm sáng.

Lạc Ngọc Hành chưa ăn gì khác, bưng một bát cháo hoa, dùng hai ngón tay cầm muôi sứ, húp từng ngụm nhỏ.

“Đây là “nộ” trong thất tình, đúng như tên gọi, nóng nảy dễ giận. Lát nữa mình phải cẩn thận ứng đối mới được.”

Hứa Thất An vừa trầm ngâm, vừa quan sát nàng.

Quốc sư vẫn là vị quốc sư ấy, lạnh nhạt, xinh đẹp, giữa mi tâm có một nốt chu sa, giống như tiên tử không vướng bụi trần.

Mọi thứ tối hôm qua, tựa như đều là mộng cảnh.

Nhưng, dáng người quốc sư nóng bỏng, mê hồn nhường nào, làn da non mịn, mềm mại co dãn đến mức nào, thì Hứa Thất An đã nếm trải đủ rồi.

Ta thế mà đưa được Quốc sư Đại Phụng, mỹ nhân mà Nguyên Cảnh đế cầu mãi không được, lên giường… Giờ phút này đây, nhớ lại tối hôm qua, Hứa Thất An vẫn còn thấy hơi mộng ảo.

“Nhìn đủ chưa?”

Lạc Ngọc Hành nâng mắt lên, trừng mắt nhìn hắn, vẻ mặt hờn dỗi.

Ngủ cũng đã ngủ rồi, nhìn thêm vài lần thì sao chứ… Trong lòng Hứa Thất An nói thầm, ánh mắt hắn tiếp tục dừng lại ở bộ ngực căng tròn của quốc sư.

Đốc!

Một chiếc đũa bay nhanh, cắm phập xuống bàn ngay trước mặt Hứa Thất An.

“Ăn cơm ăn cơm!” Hắn thu hồi ánh mắt, yên lặng húp cháo.

Ăn xong bữa sáng, trong bữa ăn, hai ng��ời không hề nói chuyện hay trao đổi ánh mắt. Chỉ cần Hứa Thất An, dù là lén lút hay quang minh chính đại, thưởng thức dung nhan và dáng người của quốc sư, nàng sẽ tức giận ngay.

Lạc Ngọc Hành đặt bát đũa xuống, đứng dậy với thần thái lạnh lùng, bước chân uyển chuyển đi về phía phòng ngủ.

Khi bước đi, vạt áo đạo bào khẽ đong đưa, tôn lên vẻ nhẹ nhàng, uyển chuyển của nàng.

“Không có việc gì đừng quấy nhiễu ta tu hành.” Nàng thản nhiên nói.

Cánh cửa phòng ngủ mở hé, Hứa Thất An quay đầu nhìn lại, phát hiện chăn và ga giường đêm qua đã được thay mới.

Toàn bộ nội dung truyện này được đội ngũ truyen.free chuyển ngữ với tâm huyết và sự cẩn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free