(Đã dịch) Đại Phụng Đả Canh Nhân (Dịch) - Chương 1703:
Lúc này, hắn cảm thấy sau gáy mình bị người ta gõ một cái, vì thế quen tay lấy ra mảnh vỡ Địa Thư, xem xét tình hình.
Kênh chat riêng số 1 đã gửi tin nhắn.
【 3: Điện hạ? 】
【 1: Bản cung đã phái người đi an ủi Lâm An một phen, phát hiện cảm xúc cô ta tuy không quá tốt, nhưng đã không còn đáng ngại nữa. 】
【 3: A? Lại có chuyện này sao? Ta hoàn toàn không hề hay biết tình hình. 】
Trong ngự thư phòng, Hoài Khánh nhìn mảnh vỡ Địa Thư, “Ha ha” một tiếng.
【 1: Vừa rồi Tiền thủ phụ đã tìm gặp bản cung và đưa ra một vài ý kiến. 】
Hứa Thất An không nói gì, kiên nhẫn chờ đợi, không lâu sau, Hoài Khánh liên tục gửi đến những dòng tin nhắn dài.
【 1: Nữ tử xưng đế, trở ngại cực lớn. Bản cung có thể trấn áp chư thần, quân đội triều đình, nhưng chưa chắc đã có thể trấn áp được lời ra tiếng vào của quan lại các phủ, vệ sở các châu, cho đến cả dân chúng.
【 Bởi vậy, trước khi đăng cơ, việc cần làm hàng đầu là nắm giữ và dẫn dắt dư luận, để các tửu lâu lớn, quán trà trong kinh thành kể về những sự tích của Đại Dương nữ đế năm xưa, nhằm giúp càng nhiều người dân biết đến chuyện này.
【 Sau đó dẫn sứ đoàn Vân Châu đi diễu phố để thị uy, đồng thời tranh thủ lòng dân.
【 Cuối cùng, Tiền thủ phụ đề nghị, vào ngày bản cung đăng cơ, nếu có thể có điềm lành, thì lòng dân sẽ càng ổn định. 】
Trước tiên tuyên truyền công tích của Đại Dương nữ đế, để trong lòng dân chúng có sự chuẩn bị, tối đa hóa việc xoa dịu tâm lý bài xích... Dẫn sứ đoàn Vân Châu đi diễu phố thị uy là một phương thức tranh thủ lòng dân. Ừm, điều này ở một “quốc gia tự do” nào đó trong kiếp trước, với kiểu bầu cử toàn dân, là một cách làm thông thường và vô cùng hữu dụng.
Điềm lành, nói trắng ra chính là kiểu Lưu Bang chém rắn trắng khởi nghĩa vậy, để tự tạo cho mình một danh chính ngôn thuận. Mà điểm này lại chính là quan trọng nhất, vĩnh viễn không thể xem nhẹ bốn chữ “lòng dân hướng tới”.
Hứa Thất An trong lòng phân tích một hồi, rồi gửi tin nhắn:
【 Tiền thủ phụ có tài trị quốc. 】
【 1: Đây là ý tưởng của Tiền thủ phụ Vương Trinh Văn. 】
【 3: Điện hạ nói với ta điều này là sao? 】
(*: ở đây tiền前 thủ phụ là Vương Trinh Văn, còn Tiền钱 thủ phụ là Tiền Thanh Thư, là đồng âm)
【 1: Điềm lành... Bản cung nghĩ đi nghĩ lại, chưa có một chủ ý thích hợp. 】
Cái này ngươi không thể hỏi ta, ta chỉ là võ phu thô thiển... Trong lòng Hứa Thất An lẩm bẩm một câu, rồi nói ra một đề nghị:
�� Để linh long cõng điện hạ, bay một vòng trên không kinh thành? 】
【 1: Dân chúng kinh thành không biết linh long, làm vậy chẳng khác nào đàn gảy tai trâu. 】
【 3: Ta tinh thông thủ đoạn ngự thú, có thể triệu hồi trăm chim chầu phượng. 】
Hắn vừa nói xong, liền tự mình phủ định đề nghị này.
Kinh thành không phải phương nam, mùa đông hầu như không có loài chim nào, năm nay mùa đông đặc biệt lạnh, rất nhiều loài chim chịu rét cũng chết cóng rồi.
Cho dù hắn có mệt chết đi chăng nữa, số loài chim có thể triệu hồi đến cũng có hạn. Một sự kiện nhỏ bé như vậy không có ý nghĩa, không thể làm nổi bật sự trang trọng của nghi thức nữ đế đăng cơ.
【 3: Ngươi nắm Trấn Quốc Kiếm, khống chế linh long bay một vòng? 】
【 1: Người mang huyết mạch hoàng thất đều có thể cầm Trấn Quốc Kiếm. Hơn nữa, dân chúng tầm nhìn có hạn, bay quá cao không nhìn thấy; bay quá thấp, vòng quanh kinh thành một vòng, sẽ khiến bản cung trông như đang cố gắng lấy lòng mọi người. 】
Hoài Khánh nghĩ đi nghĩ lại trường hợp đó, cảm thấy quá mất mặt.
Vậy ngươi đi tìm thuật sĩ và nho gia đi, bọn họ mới là những kẻ thích phô trương, ta chỉ là võ phu thô thiển thôi. Hứa Thất An khẽ nhíu mày:
【 Xin lỗi, ta không có cách nào. 】
【 1: Thôi vậy! 】
Trong ngự thư phòng, Hoài Khánh buông mảnh vỡ Địa Thư, nhẹ nhàng thở dài.
Tiền Thanh Thư ở dưới sảnh lập tức hỏi:
“Điện hạ, Hứa Ngân la có chủ ý nào không?”
Hắn không biết mảnh vỡ Địa Thư, chỉ coi đó là pháp khí dùng để liên lạc trong Ti Thiên Giám.
Hoài Khánh khẽ lắc đầu.
Tả đô ngự sử Lưu Hồng nói:
“Thật sự không được, có thể để Triệu Thủ vào lúc điện hạ đăng cơ, hiển hiện dị tượng rồng phượng cùng cất tiếng.”
Tạo ra điềm lành kiểu này, bọn quan văn này không có cách nào, chỉ có thể nhờ cậy các cao thủ Siêu Phàm. Hứa Thất An không có cách, vậy chỉ có thể tìm Triệu Thủ.
Tiền Thanh Thư trầm ngâm một lúc, nói:
“Cách này được, nhưng cảnh tượng hơi có phần thiếu sót, không đủ sức đi sâu vào lòng dân.”
Trương Hành Anh hiếm thấy phụ họa vị đại lão của Vương đảng nói:
“Điện hạ đăng cơ, khai mở m���t đại sự chưa từng có trong triều ta, không phải chuyện tầm thường. Điềm lành được hiển hiện này, tất nhiên là càng lớn càng tốt.”
Bọn họ cần loại điềm lành có thể làm chấn động kinh thành.
Các quan văn tìm hết sách sử, học theo cách làm của tiền nhân, tổng cộng tìm ra ba loại biện pháp. Rồng phượng cùng cất tiếng xem như là tốt nhất, nhưng Hoài Khánh vẫn không quá hài lòng.
Đương nhiên, nếu là dị tượng tự nhiên, thì sẽ có nhiều cách hơn, chỉ là dị tượng không đồng nghĩa là điềm lành.
Trên thực tế, những dị tượng tự nhiên có quy mô lớn, thường tượng trưng cho tai họa.
Ví dụ như động đất, ví dụ như sấm chớp rền vang, ví dụ như huyết quang ngập trời...
Điềm lành tốt nhất được hiển hiện, chẳng lẽ không phải ta cõng ngươi đi dạo một vòng trong kinh thành sao, ta chính là thụy thú nổi tiếng nhất Đại Phụng đó! Hứa Thất An vừa tự lẩm bẩm, vừa buông mảnh vỡ Địa Thư.
Đột nhiên, hắn ngửi thấy một làn hương hoa, cùng với mùi cỏ cây tươi mát.
Ngạc nhiên nhìn xung quanh, căn phòng đã sớm thay đổi hoàn toàn. Mộ Nam Chi nằm giữa một rừng hoa. Những bông hoa tươi rực rỡ sắc màu và cỏ xanh biếc mọc lên từ khắp mọi nơi: từ trên giường, từ trong chăn bông.
Từ trong thùng tắm, từ bàn trà, từ cột nhà, thậm chí từ mọi đồ vật bằng gỗ khác.
Trong khoảnh khắc này, Hứa Thất An hoài nghi mình không phải đang ngồi trong phòng ngủ, mà là đang ở trong một nhà kính trồng hoa.
Cái này, cái này quả thực quá sức tưởng tượng rồi... Vẻ mặt Hứa Thất An đờ đẫn.
Nói thật, loại năng lực này, cho dù ở cảnh giới Siêu Phàm cũng là vô cùng hiếm có. Linh uẩn của Hoa Thần quả thật kinh khủng đến vậy.
Trong lúc hắn đang băn khoăn không biết làm thế nào để dọn dẹp hết đám hoa cỏ mọc đầy phòng, bỗng nhiên giật mình, lần nữa lấy ra mảnh vỡ Địa Thư, liền gửi tin nhắn riêng cho Hoài Khánh:
【 Điện hạ, ta có một chủ ý, có thể khiến ngươi khi đăng cơ, trời giáng điềm lành, loại điềm lành được ghi vào sử sách ấy. 】
Vừa qua giờ Mão, Cơ Viễn nằm nghiêng trên chiếu, đắp chiếc chăn bông rách rưới vừa bốc mùi vừa bẩn thỉu, bị tiếng mở cửa "rầm rầm" đánh thức.
Tiếng động vọng đến từ cánh cửa sắt cuối hành lang, và ngay sau đó là tiếng bước chân.
Rất nhanh, mười mấy Đả Canh Nhân xuất hiện trong tầm nhìn của Cơ Viễn, cùng với các quan viên Vân Châu đang bị giam giữ.
“Dậy, mang các ngươi ra ngoài phơi nắng một chút.”
Một vị Đồng la lấy ra chìa khóa, mở những chiếc xiềng xích đang quấn quanh song sắt.
Toàn bộ nội dung dịch thuật này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.