(Đã dịch) Đại Phụng Đả Canh Nhân (Dịch) - Chương 887:
Thu Thiền Y "Oa" lên một tiếng, bật khóc nức nở, tay che miệng, nước mắt giàn giụa.
Các đệ tử khác cũng mắt đỏ hoe, ai nấy đều cảm thấy Hứa Ngân La đã dốc hết sức, cho dù bây giờ nhận thua, bọn họ cũng sẽ không có bất cứ lời oán than nào.
Keng!
Cú đấm thứ tư giáng xuống, kim thân ánh vàng đã loang lổ, tựa như tượng Phật lâu năm thiếu tu sửa, đây là dấu hiệu Kim Cương Thần Công tan vỡ.
Hứa Thất An thất khiếu đổ máu, tầm mắt mờ mịt, lực đấm kia không ngừng chấn động lan tỏa trong cơ thể hắn, tàn phá gân cốt và nội tạng. Chấn động này tựa như sợi dây dẫn nổ, châm ngòi từng tế bào một, khiến chúng đồng loạt rung lên, tạo thành cộng hưởng.
Hắn đã hiểu.
Hắn đã lĩnh ngộ ý nghĩa thâm ảo của ngũ phẩm Hóa Kình.
Tào Thanh Dương dựa vào phương thức thô bạo, hung tàn này để truyền cho hắn ý nghĩa thâm ảo của ngũ phẩm Hóa Kình.
Tào Thanh Dương siết chặt nắm tay, chuẩn bị tư thế, cú đấm thứ năm tích lực chờ bùng nổ.
Lý Diệu Chân và Sở Nguyên Chẩn đồng thời ra tay, Lệ Na cùng Hằng Viễn cũng vọt tới. Bên kia, Bạch Liên đạo cô cũng không thể khoanh tay đứng nhìn thêm nữa.
Ai nấy đều thấy rõ, một cú đấm này nện xuống, Hứa Ngân La chắc chắn lành ít dữ nhiều.
“Minh chủ, nương tay!” Tiêu Nguyệt Nô kinh hãi thốt lên.
“Minh chủ, nương tay, đừng làm hại tính mạng Hứa Ngân La!” Dương Thôi Tuyết hô.
Thiên Cơ và Thiên Xu đồng thời chém ra đao mang, chém về phía đám người Sở Nguyên Chẩn, rõ ràng là muốn ngăn cản bọn họ.
Đám đạo sĩ Địa tông lộ ra nụ cười dữ tợn.
Trong con ngươi Hứa Thất An phản chiếu nắm đấm, càng lúc càng lớn, nó tỏa ra luồng khí thổi tung mái tóc trên trán, trực giác võ giả truyền cho hắn tín hiệu nguy hiểm.
Khuôn mặt hắn có chút ngây dại, nét mặt đờ đẫn, tựa như còn chưa thoát khỏi trạng thái mê man. Nhưng nắm tay hắn theo bản năng nắm chặt, một vài tế bào ngủ say trong thân thể bỗng chốc thức tỉnh.
Một vài tế bào ngày xưa không thể kiểm soát, sử dụng, lúc này trở nên vô cùng sinh động.
Lực lượng toàn thân tụ lại thành một khối, toàn bộ tế bào đều đang dồn về một hướng để phát lực.
Hắn dùng hết toàn lực, đón lấy nắm đấm của Tào Thanh Dương, tung ra một quyền.
Phịch!
Trước khi hai nắm tay va chạm, trong mắt Tào Thanh Dương hiện lên nét tán thưởng.
Tiếng nắm tay va chạm vang dội, Hứa Thất An ngửa người về phía sau, tưởng chừng sắp ngã quỵ. Đột nhiên, cơ bụng run rẩy như sóng nước, phát lực một cách phi thường, kéo hắn đứng vững trở lại.
Tào Thanh Dương liên tục lui về phía sau, vừa triệt tiêu lực phản chấn, vừa vung vẩy cánh tay đau đớn.
Bên ngoài, không khí giương cung bạt kiếm chợt khựng lại.
Sở Nguyên Chẩn và Lý Diệu Chân sau khi tránh đi đao mang, ngừng lại, chưa kịp cứu viện, cũng không phản kích, kinh ngạc nhìn Hứa Thất An.
Không phải chứ...
Thiên Cơ và Thiên Xu vừa kinh ngạc vừa giận dữ, hai người nhìn chằm chằm Hứa Thất An, theo dõi mọi cử động và biến hóa trên cơ thể hắn.
Một ý niệm khó có thể tin thoảng qua trong lòng bọn họ.
Đám yêu đạo Địa tông híp mắt, trừng mắt ác ý nhìn Hứa Thất An. Trong mắt Lam Liên đạo sĩ lóe ra vẻ hung ác, cười lạnh nói: “Tào Thanh Dương, ngươi còn muốn đùa giỡn tới bao giờ?”
Trong mắt những người tu luyện đạo môn như bọn họ, Tào Thanh Dương đây là lại đang nương tay, thả đối thủ thêm lần nữa.
“Vừa, vừa rồi một cú đấm đó...”
Các cao thủ Võ Lâm minh nhìn nhau.
Là cao thủ võ đạo cấp cao, bọn họ có kiến thức uyên thâm hơn nhiều so với đạo sĩ Địa tông.
Một quyền đó gây ra chấn động, từng động tác nhỏ triệt tiêu lực phản chấn khi Tào Minh chủ lui về phía sau, đều chứng tỏ hắn không phải diễn trò, mà là thật sự bị một cú đấm của Hứa Thất An đẩy lui.
Phù...
Hứa Thất An phun ra một hơi dài, kìm nén niềm vui sướng tột độ trong lòng, không để lộ chút cảm xúc hân hoan nào trên mặt, vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, chậm rãi nói:
“Ta ngũ phẩm rồi!”
Thật ra, câu hắn muốn thốt lên là: ta vào Lục Địa Thần Tiên rồi!
Nhưng, câu này vẫn tạo nên chấn động cực lớn trong lòng những người chứng kiến.
Hắn quả nhiên đã đạt Ngũ phẩm rồi, lúc trước đã từng nói muốn nhân cơ hội này tấn thăng Ngũ phẩm... Cảm xúc trong lòng Lý Diệu Chân vô cùng phức tạp, vừa vui mừng, lại vừa cảm thấy hụt hẫng vì hắn.
Nàng là Thánh nữ Thiên Tông, Thánh nữ là gì? Phải là người có thiên tư xuất chúng nhất, tiềm lực lớn nhất trong cùng thế hệ của Thiên Tông mới có thể trở thành Thánh nữ.
Mà địa vị Thiên Tông trong chốn giang hồ, đó là tồn tại cao cao tại thượng, làm người ta ngưỡng mộ. Mỗi một vị đệ tử Thiên Tông, dù ném vào giang hồ, đều là con cưng của trời.
Lý Diệu Chân chính là con cưng của trời trong số những con cưng của trời.
Tuổi ngoài đôi mươi, đã đạt tới Tứ phẩm, thử hỏi khi nàng đến tuổi rực rỡ nhất của đời con gái, tu vi sẽ còn đạt đến cảnh giới nào?
Đạo thủ Thiên Tông từng nói, Thánh tử Thánh nữ thế hệ này, có hy vọng rất lớn đạt tới Tam phẩm, siêu thoát khỏi cấp bậc phàm nhân.
Lý Diệu Chân kiêu ngạo suốt hai mươi năm, thẳng đến lúc gặp Hứa Thất An, nàng bỗng nhiên phát hiện thiên tư mình từng tự hào, ở trước mặt hắn, chỉ có thể coi là tạm được.
“Kỳ tài, quả là thiên phú kỳ tài...”
Dương Thôi Tuyết vẻ mặt kích động, giọng điệu như than thở nói: “Thanh niên tuấn kiệt lão phu từng gặp nhiều như lá rừng, trong số đó, Hứa Ngân La đúng là nhân tài kiệt xuất, phần thiên tư này khiến người ta phải kinh ngạc than thở.”
“Lâm trận đột phá, tấn thăng ngũ phẩm, Hứa Ngân La quả thật quá đỗi phi thường. Giang hồ đồn đại hắn tư chất không thua Trấn Bắc vương, quả không sai chút nào.” Tiêu Nguyệt Nô cảm khái nói.
Nàng với khăn che mặt, không nhìn rõ vẻ mặt nàng, chỉ nhìn thấy trong đôi mắt long lanh như nước hồ thu ấy bỗng lóe lên tinh quang.
Cuối năm gia nhập Đả Canh Nhân, lúc đó Hứa Thất An chỉ là Luyện Tinh đỉnh phong. Không đến một năm, từ một bắt khoái cửu phẩm đỉnh phong, tấn thăng thành ngũ phẩm Hóa Kình...
Thiên Cơ và Thiên Xu, hai vị mật thám ch�� Thiên, trong đầu liền không khỏi hiện lên tư liệu của Hứa Thất An.
Thiên tư này, so với Sở Nguyên Chẩn còn vượt trội một bậc.
Sở Nguyên Chẩn năm đó từ quan tập võ, đã qua cái tuổi thích hợp nhất để tập võ từ lâu, không có ai cảm thấy hắn có thể đạt được thành tựu trong võ đạo.
Nhưng hắn lại quật khởi, khiến mọi người phải ngỡ ngàng.
Ngắn ngủn vài năm, liền công khai khiêu chiến Kim La cấp Tứ phẩm, phần thiên tư này lúc ấy ở kinh thành gây chấn động lớn. Ngụy Uyên khen hắn là kinh thành đệ nhất kiếm khách.
Nguyên nhân là vậy.
Thiên phú của Hứa Thất An, thế nhưng so với Sở Nguyên Chẩn còn mạnh hơn.
Người như vậy không diệt trừ, tương lai tất sẽ thành họa lớn.
Thu Thiền Y mũi và vành mắt đỏ hoe, hai má còn vệt nước mắt, giờ phút này, cái miệng nhỏ nhắn khẽ há ra, chìm trong sự chấn động tột độ.
“Đa tạ Tào Minh chủ thành toàn.”
Hứa Thất An thành khẩn cảm tạ.
Tào Thanh Dương gật đầu, nói: “Kim thân của ngươi đã đến bước đường cùng. Không có môn thần công hộ thể này, cho dù ngươi tiến vào ngũ phẩm Hóa Kình, với ta mà nói, cũng chỉ là chuyện một quyền. Nhận thua đi.”
Phiên bản văn học này được thực hiện bởi truyen.free.