(Đã dịch) Đại Sở Đệ Nhất Tiêu Dao Vương - Chương 192 : Bắt Phương Dương chuyện lớn sẽ thành
Lưu Đại Hạ đang nói chuyện với Hồng Vận thì nghe tiếng động bên ngoài, nhất thời giật mình một cái.
Thế nhưng y vẫn hướng ra phía ngoài nói: "Ta biết rồi, ta ra ngay đây!"
"Vâng!"
Ngay sau đó, tiếng bước chân từ bên ngoài dần xa. Chắc chắn người đã đi khỏi, Lưu Đại Hạ mới nói: "Đợi ta quay lại."
Y chẳng màng Hồng Vận có đồng ý hay không, chỉnh trang lại quần áo rồi thẳng thừng bước ra ngoài.
Một khắc đồng hồ sau.
Đầy mặt buồn lo, Lưu Đại Hạ trở lại thư phòng sau khi nhận được khẩu dụ.
Hồng Vận lúc này đã chờ sẵn trong thư phòng.
Thấy nét mặt của Lưu Đại Hạ, đáy lòng Hồng Vận nhất thời dâng lên một dự cảm chẳng lành.
"Chuyện gì vậy?" Hồng Vận cau mày hỏi.
"Bệ hạ có khẩu dụ, ngày mai Phương Dương sẽ vào thiên lao thăm Vương gia, rồi bảo ta đến thông báo một tiếng." Lưu Đại Hạ cau mày đáp.
"Cái gì!"
Hồng Vận kêu lên một tiếng, trong nháy mắt đứng phắt dậy.
Lưu Đại Hạ lại bị dọa hết hồn.
Y vội vàng hạ giọng nói: "Nàng nhỏ tiếng thôi!"
Hồng Vận liền hạ giọng nói: "Vương gia chính là bị tên tiểu tử kia hãm hại, mà còn để hắn đi thăm viếng Vương gia, chẳng phải là định mưu hại Vương gia sao!"
Lưu Đại Hạ khẽ gật đầu.
Trong đầu y không khỏi nhớ lại những lời Triệu tướng đã nói với mình.
Giờ thì y hoàn toàn hiểu ra rồi.
Nhưng có một số việc, làm sao có thể dễ dàng buông bỏ như vậy?
Thấy Lưu Đại Hạ mãi không nói lời nào.
Hồng Vận sốt ruột.
Nàng tức giận nói: "Lưu Đại Hạ! Chàng muốn bỏ mặc Vương gia sao?"
"Làm sao có thể! Vương gia có ơn tái tạo với ta. Lần này Vương gia bị giam cầm, đều do tên tiểu nhi Phương Dương một tay trù tính."
"Buổi thiết triều sáng nay, theo lời Phương Dương, tội chứng của Vương gia đều do Vĩnh Bình hầu chi tử Tạ Bình cung khai. Lần này không chỉ phải cứu Vương gia ra, mà còn phải giết cả hai kẻ đó!"
Trong mắt Lưu Đại Hạ lóe lên một tia hàn quang.
"Làm thế nào? Có kế sách gì không?" Hồng Vận mắt sáng lên hỏi.
"Bệ hạ khẩu dụ, ngày mai Phương Dương sẽ tiến vào thiên lao thăm viếng Vương gia. Ta sẽ sai người nhốt Tạ Bình vào thiên lao, ngày mai các ngươi chỉ cần. . ."
Sau một hồi mật đàm.
Hồng Vận hài lòng rời đi.
Lưu Đại Hạ thì sắc mặt âm trầm vô cùng.
Rất lâu sau, y mới lẩm bẩm nói: "Phương Dương à Phương Dương, ngày mai chính là tử kỳ của ngươi!"
. . .
Cũng lúc này.
Phương Dương đã gọi Phương Quang, người vừa từ Liên minh Thủy vận trở về, vào thư phòng.
Sau đó, y ngạc nhiên nhìn Phương Quang, người đã lâu không xuất hiện, hỏi: "Công việc vận tải đường thủy gần đây không có vấn đề gì sao?"
"Công tử, mọi chuyện ở thủy vận đã cơ bản ổn định nên không có gì phải bận rộn. Phụ thân nói thực ấp của Quốc công phủ chúng ta xảy ra chút vấn đề, cần phải đi xử lý một chút, nên đã cho phép con trở về giúp quản lý một thời gian." Phương Quang cung kính trả lời.
"Thực ấp xảy ra vấn đề?" Phương Dương cau mày.
"Phụ thân nói, vì Quốc công phủ chúng ta trong mấy chục năm qua hoàn toàn không quan tâm đến thực ấp, chỉ thu tô thuế. Nhưng năm nay tô thuế vẫn chưa nộp đủ, nên phụ thân sẽ trực tiếp xuống đó xem xét."
Phương Dương khẽ gật đầu.
Sau đó nói: "Được rồi, ngươi đi mau đi. Có chuyện gì thì báo ngay cho ta biết."
"Vâng, công tử." Phương Quang cung kính trả lời một câu, sau đó vội vã ra tiền viện.
Phương Quang rời đi không bao lâu.
Liễu Bình Nhi, người đang bận rộn ở tiệm xà phòng hương liệu, trở về với vẻ mặt đầy lo âu.
"Công tử, Túc Thân Vương dù sao cũng là hoàng thất, hơn nữa ngay cả khi đối phương có tội mưu phản, giấu long bào, Bệ hạ cũng chỉ tạm thời giam giữ. Chúng ta liệu có. . ."
Vẻ mặt Liễu Bình Nhi đầy hoảng hốt.
Phương Dương thấy vậy, nhất thời bật cười: "Yên tâm đi, Túc Thân Vương lần này không thoát được đâu. Bản công tử đã ra tay, tất nhiên phải một kích trí mạng."
"Hơn nữa, Túc Thân Vương thân là kẻ loạn thần tặc tử, nàng thật sự nghĩ Bệ hạ sẽ nhân từ như vậy, để hắn yên ổn trong thiên lao mãi sao?"
"Thế nhưng mà. . ."
Vẻ mặt Liễu Bình Nhi vẫn còn vương vấn nỗi ưu phiền.
"Yên tâm đi, công tử đã có tính toán cả rồi." Phương Dương khẽ mỉm cười.
Liễu Bình Nhi không nói lời nào, nhưng vẻ mặt lo âu không hề giảm bớt.
Mà Phương Dương thấy vậy, thì đưa tay kéo Liễu Bình Nhi vào lòng.
"Yên tâm đi, bản công tử sẽ không sao đâu. Phải biết, bản công tử còn chưa tận hưởng đủ sự dịu dàng của nàng đâu đấy."
Đang khi nói chuyện, bàn tay Phương Dương đã bắt đầu di chuyển.
Chỉ chốc lát sau, ánh mắt Liễu Bình Nhi đã mê ly.
"Công tử, đừng mà, đây là ban ngày." Liễu Bình Nhi cắn môi đỏ, chặn lại tay Phương Dương đang định cởi áo nàng.
Phương Dương nhất thời cười ha hả một tiếng.
"Ha ha! Đúng là ban ngày mới hay chứ, ban đêm thì có gì thú vị? Tắt đèn thì ai mà thấy. Hôm nay, bản công tử muốn trực đảo hoàng long!"
Không lâu sau, trong thư phòng liền truyền tới những âm thanh mờ ám. . .
Một ngày thời gian thấm thoát trôi qua.
Trưa hôm sau, sau buổi thiết triều.
Phương Dương liền bị Sở Hùng gọi tới Ngự Thư phòng.
Quân thần hai người thương thảo một hồi.
Phương Dương liền dẫn Lục Phi tiến về thiên lao.
"Lục Phi, lâu như vậy không gặp, dạo này làm gì?" Trên đường, Phương Dương nhìn về phía Lục Phi với vẻ mặt lạnh lùng hỏi.
"Bận." Lục Phi vẫn lạnh lùng như trước.
Phương Dương thì sờ cằm, một lúc lâu mới nói: "Ngươi không quay về làm hải tặc vương chứ?"
Lục Phi: ". . ."
Phương Dương thì trong nháy mắt hai mắt tỏa sáng: "Xem ra đúng thật là vậy rồi. Vậy sau này ngươi có phải là hải vương không?"
Lục Phi cau mày.
Sau đó tay cầm bảo kiếm chắp tay cung kính về phía bên trái nói: "Đại Sở không có vương khác họ nào. Cho dù là Kiềm Quốc Công trấn giữ Kiềm Nam, cũng chỉ có chức vị quốc công."
Phương Dương bất đắc dĩ.
Người này lúc nào cũng nghiêm nghị như vậy.
Vì vậy y liền nói: "Chuyện đó do người làm ra cả, rồi sẽ có thôi."
"Tổ chế, không thể phế." Lục Phi mặt vô biểu cảm trả lời một câu.
Phương Dương: ". . ."
Khóe miệng y giật giật, lại là "tổ chế không thể phế".
Bản thân y đã thay đổi tổ chế một lần rồi, sau này khi mình cần, thay đổi thêm lần nữa thì có gì khó khăn đâu?
Trong lúc nhất thời, hai người hoàn toàn không nói gì với nhau.
Cũng may, không lâu sau liền đến thiên lao.
Phương Dương cùng Lục Phi bước vào trong thiên lao, nhất thời một mùi ẩm mốc khó chịu trộn lẫn với đủ thứ mùi khác xộc thẳng vào mũi.
"Cái mùi này." Phương Dương nhăn mặt bóp mũi.
Lục Phi thì cau mày, ánh mắt đảo quanh nhìn mọi phía.
Phương Dương cũng không để tâm, thẳng bước về phía xà lim giam Túc Thân Vương.
Chẳng qua là đi chưa được mấy bước, Lục Phi mới thấp giọng nói: "Vừa mới vào, ta cảm giác có người trong bóng tối theo dõi chúng ta."
Phương Dương sửng sốt một chút.
Sau đó cặp mắt khẽ híp một cái, cũng hỏi: "Ở đây có sao?"
Lục Phi lắc đầu.
Phương Dương khẽ nhếch môi cười: "Con cá cắn câu rồi."
Lục Phi sửng sốt một chút.
Nhưng Phương Dương đã bước thẳng vào sâu bên trong thiên lao.
'Soạt!'
Chỉ chốc lát sau, một tiếng gông xiềng loảng xoảng vang lên.
Tiếp đó liền nghe thấy một giọng nói trầm thấp: "Phương Dương tiểu nhi! Ngươi còn dám tới! Bản vương giết ngươi!"
"Giết ta?"
Phương Dương nhìn Túc Thân Vương đang nắm chặt song sắt xà lim, khóe miệng lộ ra một nụ cười khinh miệt.
"A! Ngươi không chết tử tế! Không chết tử tế được!"
Túc Thân Vương đột nhiên quát lên.
Sau đó là một cú đá ra.
'Phốc!'
Một tiếng vang trầm, một bóng người trực tiếp bị Túc Thân Vương đạp văng ra ngoài.
Phương Dương định thần nhìn lại, bóng người đó chính là Vĩnh Bình hầu chi tử Tạ Bình.
"Cứu. . . Cứu ta!" Sau khi rơi xuống đất, Tạ Bình đưa tay, cầu khẩn nhìn Phương Dương.
Phương Dương thì chẳng thèm để ý chút nào.
Y chỉ nhàn nhạt nói: "Không nghĩ tới, đấu đá nội bộ gay gắt vậy nhỉ."
"Hừ! Nếu không phải tên súc sinh này bán đứng bản vương, bản vương cần gì phải rơi vào cái bẫy ngày hôm nay!" Túc Thân Vương lạnh lùng nói.
"Không có, ta không có!" Tạ Bình yếu ớt nói.
Rất hiển nhiên, trong thời gian này hắn ở trong xà lim này bị đối xử tàn tệ.
Phương Dương khẽ mỉm cười: "Không sai, hắn xác thực không có bán đứng ngươi."
"Cái gì!" Túc Thân Vương sửng sốt một chút.
Sau đó nhìn về phía Phương Dương, giọng trầm thấp hỏi: "Vậy ngươi nói hắn cung khai có ý gì?"
"Cái đó à, đương nhiên là bản quan bịa ra cả đấy. Ai biết Vương gia chẳng thèm hỏi han gì, chứ ngay cả lời khai cũng chẳng cần xem." Phương Dương giang tay.
Bày tỏ bản thân cũng rất vô tội.
Túc Thân Vương cảm giác mình muốn điên rồi.
Tức giận nói: "Đáng chết! Ngươi đáng chết! Cả gan lừa gạt bản vương! Bản vương giết ngươi!"
"Được rồi, Vương gia hay là từ từ mà ngẫm nghĩ đi. Hôm nay bản quan chính là tới đưa Vương gia và thế tử một đoạn đường cuối cùng. À, mà đúng rồi, nếu Tạ công tử cũng ở đây, vậy thì cùng nhau đi." Phương Dương bình tĩnh vô cùng nói.
Nhìn một màn trước mắt, khóe miệng Lục Phi nhịn không được co lại.
Trong lòng y chỉ có một ý nghĩ, Phương Dương này, thật không phải là thứ tốt.
Sau này nói gì cũng không thể ��ắc tội người này, quá thâm độc, cũng quá nham hiểm. . .
Vậy mà, một giây kế tiếp.
Sở Chiến (Túc Thân Vương) thật giống như nghe được chuyện cười nực cười nhất trần đời.
Y trực tiếp cười phá lên.
Gông xiềng tay chân càng bị căng cứng, thật giống như tùy thời đều phải bị kéo đứt.
Đôi mắt y máu đỏ ngầu.
Trong giọng nói tràn đầy khinh miệt mà nói: "Muốn giết bản vương, cho dù có bị xiềng xích thế này, các ngươi vẫn không phải đối thủ của bản vương!"
"Chậc chậc, xem ra Vương gia rất tự tin nhỉ." Phương Dương chắt lưỡi.
"Không phải bản vương tự tin, mà là các ngươi quá rác rưởi." Túc Thân Vương hơi ngửa đầu, chút nào không hề để Phương Dương cùng Lục Phi vào mắt.
Phương Dương thì khẽ mỉm cười, chỉ Lục Phi nói: "Vị này chính là cao thủ số một bên cạnh Bệ hạ. Vương gia vẫn còn nghĩ là không thể sao?"
"Đợi lát nữa các ngươi thử một chút chẳng phải sẽ biết." Túc Thân Vương không thèm để ý chút nào.
"Xem ra Vương gia lòng tin mười phần. Lục Phi, có nắm chắc không?" Phương Dương nhìn về phía Lục Phi.
"Năm ăn năm thua thôi." Lục Phi nhẹ nhàng trả lời.
"Vậy còn có thể." Phương Dương gật đầu.
"Ha ha, là cùng bản vương đang bị xiềng xích tay chân mà năm ăn năm thua sao?" Túc Thân Vương khinh thường quét mắt nhìn Lục Phi.
Phương Dương thì nhìn về phía Lục Phi.
Chỉ thấy Lục Phi gật đầu một cái.
Phương Dương nghe mà cứng họng.
Hóa ra tay chân người ta bị trói, mà ngươi lại đoán năm ăn năm thua sao?
"Ha ha! Ngươi thấy. . ."
Túc Thân Vương cười phá lên, sau đó hai mắt đỏ ngầu nhìn Phương Dương.
Chẳng qua là lời kế tiếp còn chưa nói hết, hai mắt Túc Thân Vương đột nhiên trợn to.
Chỉ thấy từ trong ống tay áo Phương Dương một tia hàn quang vụt bay ra.
Túc Thân Vương bị biến cố bất ngờ này làm cho hoảng sợ.
Không nghĩ tới tên tiểu súc sinh này thủ đoạn lại bẩn thỉu đến vậy.
Không đúng, hình như thủ đoạn của tên súc sinh này vẫn luôn bẩn thỉu. Thật sơ suất.
Mặc dù chuyện đột nhiên xảy ra, nhưng Túc Thân Vương vẫn ngay lập tức phản ứng.
Y trực tiếp dùng gông xiềng trên tay mình để ngăn cản.
Chẳng qua là, Túc Thân Vương đã hoàn toàn đánh giá sai kích thước mũi tên.
Sau một tiếng 'choang', mũi tên lại trực tiếp đi qua khe hở của mắt xích gông xiềng, thẳng vào hông Túc Thân Vương.
"A!"
Túc Thân Vương một tiếng quát lên.
Ánh mắt y nhìn Phương Dương tràn đầy sát ý.
"Tiểu tử! Ngươi muốn chết!"
Nói rồi y nhảy bổ về phía song sắt xà lim, mong muốn lao ra giết chết Phương Dương.
Xem một màn này, Phương Dương khẽ nhếch môi cười: "Động đi, dùng sức động đi. Ngươi càng động mạnh, huyết dịch lưu chuyển càng nhanh, hạc đỉnh hồng trên mũi tên liền có thể càng nhanh lưu chuyển khắp cơ thể ngươi, để ngươi miệng phun máu đen mà chết."
"Ngươi! Ngươi!" Túc Thân Vương có chút luống cuống.
Phương Dương thì bơ đi mà nói với Lục Phi bên cạnh: "Năm ăn năm thua thì ngươi cũng không cần sốt ruột ra tay. Chờ hắn độc phát xong, ngươi vào bổ thêm một nhát dao là được. À, đúng, nhớ ngực trái phải cũng tới một đao, đề phòng tim hắn mọc lệch."
"A, nếu có thể, tốt nhất là chặt đầu hắn đi, đảm bảo hắn chết hẳn."
"Kh���n kiếp! Ngươi lại dám sỉ nhục bản vương như thế! Bản vương muốn giết ngươi!"
Túc Thân Vương càng nổi giận hơn.
Phương Dương thì hoàn toàn không hề để Túc Thân Vương vào mắt.
Y chỉ móc móc lỗ tai, sau đó không nhịn được nói: "Được rồi, Vương gia ngươi hay là bớt phí sức đi. Ngoài việc la hét vài tiếng, ngươi có thể làm gì?"
"Hơn nữa, Vương gia ngươi yên tâm. Chờ ngươi sau khi chết, bản quan sẽ để cho người dùng máu của ngươi viết một phần sám hối thư, rõ ràng rằng ngươi xấu hổ với tiên hoàng, xấu hổ với Bệ hạ, xấu hổ với trăm họ Đại Sở nên đã tự sát trong ngục."
"Đến lúc đó, bản quan có thể bảo đảm, bức thư này của Vương gia, đảm bảo từng chữ đều đẫm máu lệ, để người nghe thương tâm, người gặp rơi lệ."
Trong nháy mắt.
Túc Thân Vương hai mắt trợn tròn.
Miệng y há hốc, ngay cả hơi thở cũng trở nên dồn dập.
Quá bẩn, tên chó chết này không giống người!
'Phốc!'
Tiếp đó chính là một ngụm máu đen phun ra.
Lục Phi thì đã hoàn toàn cứng họng.
Muốn làm gì thì làm, y cũng chẳng buồn quan tâm.
Bất quá, Túc Thân Vương trúng độc, chuyện này với y mà nói là một chuyện tốt.
Đợi lát nữa giết cũng không cần tốn sức.
Về phần Tạ Bình cùng thế tử của Túc Thân Vương, kia hoàn toàn chính là nhặt được chiến công.
Khi thấy Túc Thân Vương nôn ra máu đen.
Phương Dương thì không chút nào dừng lại ý tứ.
Y tiếp tục thản nhiên nói: "Chờ Vương gia sau khi ngươi chết, Bệ hạ sẽ đau buồn một phen, sau đó lại vì Vương gia hậu táng. Đến lúc đó Vương gia có mồ yên mả đẹp, Bệ hạ có được tiếng thơm, thật là vẹn cả đôi bên."
"Ngươi! Ngươi! Ngươi! Phốc!"
Túc Thân Vương hai mắt trợn tròn, ngón tay run rẩy chỉ Phương Dương.
Tiếp đó chính là một ngụm máu tươi phun ra, người y loạng choạng suýt ngã ngửa.
Cũng may thế tử Sở Vân ở một bên đỡ lấy, lúc này mới không để y bị ngã xuống đất.
Sở Vân lúc này tay chân run rẩy, đỡ thân thể của Sở Chiến, nên ngay cả nhìn Phương Dương một cái dũng khí cũng không có.
Cũng liền vào lúc này.
Bên ngoài ngục giam đột nhiên vang lên một mảnh tiếng la giết.
Tiếp đó là ngục tốt quát to một tiếng: "Có người cướp ngục!"
Lời vừa dứt chính là một trận tiếng chiêng vang lên.
Trong phút chốc, toàn bộ thiên lao cũng náo loạn.
Thế tử Sở Vân nhất thời hai mắt tỏa sáng.
Túc Thân Vương thì giãy giụa đứng thẳng dậy.
Y nhìn Phương Dương tức giận nói: "Tiểu súc sinh! Hôm nay ngươi chết chắc rồi!"
Lục Phi cau mày.
Y xoay người định đi ra ngoài.
Phương Dương thì kéo tay Lục Phi lại.
Lúc này mới nói: "Đừng quên nhiệm vụ Bệ hạ giao cho ngươi. Bên ngoài cứ để bản quan lo liệu."
Lục Phi gật đầu.
Y nhìn ra bên ngoài, rồi lại nhìn Túc Thân Vương ở bên trong.
Phương Dương thì chậm rãi nói: "Được rồi, con cá đã cắn câu, bản quan sẽ tiếp đón."
Nói rồi, Phương Dương thẳng bước ra ngoài.
Mà Lục Phi thì vung kiếm chém đứt xiềng xích của xà lim.
. . .
Bên ngoài thiên lao.
Giáo đầu Hồng Vận của Túc Thân Vương phủ cùng một đám gia đinh của Túc Thân Vương phủ, đánh cho đám nha dịch ít ỏi phải liên tục tháo chạy.
Lúc Phương Dương đi ra, nha dịch đã bị dồn ép đến tận cửa thiên lao.
Khi nhìn thấy Phương Dương, Hồng giáo đầu nhất thời hai mắt tỏa sáng.
Y lập tức cao giọng: "Bắt Phương Dương! Chuyện lớn sẽ thành!"
Truyện này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác mà không ghi nguồn.