(Đã dịch) Đại Tạo Hóa Kiếm Chủ - Chương 1997: Cổ đại bí mật cùng rung động
Dọc theo bậc thang hướng xuống.
Bóng tối sâu thẳm vô biên khiến lòng người không khỏi dấy lên e ngại.
Thế nhưng Trần Phong không hề nao núng, trái lại, đôi mắt hắn sáng rực thần quang, bước đi thong dong, kiên định tiến thẳng xuống... nơi sâu nhất, tận cùng đáy.
“Ngươi đã đến...”
Trần Phong còn chưa kịp thích nghi hoàn toàn với bóng tối sâu thẳm tựa vực sâu này, thì một giọng nói cổ xưa tang thương bất chợt vang lên, cứ như từ thời không xa xăm vọng lại, mà cũng lại như đang vẳng bên tai.
Trong nháy mắt, Trần Phong liền cảnh giác lên.
Dù bản thân có thực lực phi phàm, lại sở hữu tương lai thân như con át chủ bài, cùng Tạo Hóa Thần Lục trấn giữ thức hải không sợ bị đoạt xá, thế nhưng đối mặt với những điều chưa biết... nhất là khi nơi đây lại là di tàng của một vị Đạo Tôn cổ đại, Trần Phong vẫn luôn giữ cảnh giác cao độ.
Tự tin không có nghĩa là mù quáng.
Chớp mắt, đôi mắt Trần Phong cũng đã thích nghi với bóng tối nơi đây, kiếm cảm bao trùm vạn vật, cảm nhận được mọi thứ rõ ràng.
Một tòa pho tượng.
Nói chính xác hơn là một tượng đá ngồi, Trần Phong cũng đã thấy rõ diện mạo của pho tượng.
Khuôn mặt cổ xưa.
Trông như một lão giả vô cùng cơ trí.
Mặc dù là pho tượng, nhưng trong cảm nhận của Trần Phong, hắn... dường như đang mỉm cười.
Không phải nụ cười chế giễu, mà là một ý cười đã lâu không xuất hiện.
Tựa như đợi rất rất lâu mới có người đến, lộ ra nụ cười như trút được gánh nặng vậy.
“Ma Dương Đạo Tôn...”
Lời Trần Phong nói vừa mang vài phần khẳng định, lại vừa ẩn chứa chút dò hỏi.
“Chính là bản tôn.”
Pho tượng lại lần nữa mở miệng nói, đáp lại Trần Phong, lời nói cổ kính tang thương mang theo chút ý vị khó hiểu và sự cảm khái.
“Hậu bối, bây giờ là lúc nào?”
“Ma Dương tiền bối, giờ đây đã cách thời đại của ngài rất lâu rồi, ít nhất mấy chục triệu năm...”
Trần Phong không chậm không nhanh đáp lại.
Bởi vì hắn không biết Ma Dương Đạo Tôn là cường giả của thời đại nào.
Cổ đại!
Đó là một cách gọi, là cách gọi chung cho những thời đại từ hàng ngàn vạn năm trước.
Một chục triệu năm về trước là cổ đại, hai chục triệu năm trước cũng là cổ đại, ba chục triệu năm trước cũng là cổ đại.
“Ít nhất mấy chục triệu năm sao...”
Tượng Ma Dương Đạo Tôn bỗng nhiên thốt lên tiếng cảm khái kéo dài.
Dài đằng đẵng!
Cho dù là đối với một vị Đạo Tôn mà nói, hàng chục triệu năm thời gian vẫn là vô cùng dài đằng đẵng.
“Bản tôn lưu lại chìa khóa, được chia làm ba phần, hy vọng có người có thể thu thập đầy đủ đ��� mở ra di tàng của bản tôn, đó chính là người hữu duyên của bản tôn.”
Ngoài tiếng cảm khái đó, Ma Dương Đạo Tôn lại lần nữa mở miệng nói.
“Vậy thì... Ma Dương tiền bối, ngài có định sống lại một đời không?”
Trần Phong hỏi ngược lại.
Rất trực tiếp!
Để đi thẳng vào vấn đề.
Dù sao trước đây đã từng trải qua sự kiện Huyền Linh Đạo Tôn mưu toan đoạt xá, nên việc lại có thêm một Ma Dương Đạo Tôn nữa có ý đồ đoạt xá trọng sinh cũng không phải là chuyện không thể xảy ra, Trần Phong hoàn toàn có thể chấp nhận.
“Sống lại một đời?”
Nghe Trần Phong nói vậy, Ma Dương Đạo Tôn nao nao, tựa hồ có vẻ mặt có chút bất ngờ.
“Hậu bối, ngươi là chỉ đoạt xá sao?”
Trần Phong gật đầu.
“Ha ha ha ha... Đoạt xá người khác đối với ta mà nói, đích thật là có thể sống lại một đời.”
Ma Dương Đạo Tôn cũng không che giấu hay cố làm ra vẻ thần bí, ngược lại cười nói.
“Nhưng... thì tính sao?”
“Những gì đã mất thì cứ để nó mất đi, đã mục nát thì cứ để nó mục nát. Người đã qua thì cứ coi như bụi bặm lịch sử, mỗi thời đại nên có sự rực rỡ của riêng mình...”
Ma Dương Đạo Tôn nói một tràng.
Trần Phong đã nghe hiểu rồi.
Hắn không muốn đoạt xá và cũng sẽ không đoạt xá để sống lại một đời. Những gì thuộc về cổ đại thì nên an táng tại cổ đại, không nên mưu đồ nghịch thiên cải mệnh để sống lại.
Lời tuy là vậy, nhưng Trần Phong cũng không phải kẻ ngây thơ mà dễ dàng tin tưởng.
“Hậu bối, xem ra ngươi tao ngộ qua Đạo Tôn đoạt xá...”
Ma Dương Đạo Tôn bỗng nhiên chuyển chủ đề hỏi.
“Không tệ, vị Đạo Tôn kia tên là Huyền Linh.”
Lòng Trần Phong nao nao, nhưng thần sắc không hề biến hóa chút nào. Nháy mắt, vô vàn ý niệm xẹt qua trong đầu hắn, sau đó không nhanh không chậm nói.
Trần Phong đang thử thăm dò.
Hoặc có lẽ là muốn biết Ma Dương Đạo Tôn có biết Huyền Linh Đạo Tôn hay không.
“Huyền Linh...”
Nghe vậy, Ma Dương Đạo Tôn tựa hồ nao nao.
“Thì ra là hắn...”
Nghe vậy, Trần Phong liền biết Ma Dương Đạo Tôn có biết Huyền Linh Đạo Tôn. Bất quá, hắn từ trong trí nhớ của Huyền Linh Đạo Tôn cũng không tìm thấy bất kỳ manh mối nào liên quan tới Ma Dương Đạo Tôn.
Có hai loại tình huống.
Một là trí nhớ của Huyền Linh Đạo Tôn không trọn vẹn, vừa khéo không có ký ức về Ma Dương Đạo Tôn.
Thứ hai là Huyền Linh Đạo Tôn và Ma Dương Đạo Tôn không phải cường giả cùng thời kỳ, hoặc giả là Huyền Linh Đạo Tôn xuất hiện sớm hơn nên không biết Ma Dương Đạo Tôn. Khả năng này lớn hơn, bởi vì nếu như Ma Dương Đạo Tôn xuất hiện sớm hơn, Huyền Linh Đạo Tôn tất nhiên sẽ biết đến sự tồn tại, vậy thì vấn đề lại quay về điểm thứ nhất.
Những suy nghĩ đó chợt lóe lên trong đầu Trần Phong.
Có nghi vấn thì chẳng ngại hỏi.
Trần Phong liền cất tiếng hỏi.
“Huyền Linh Đạo Tôn đích xác xuất hiện sớm hơn ta, sau khi ông ta quy tiên, bản tôn mới thành tựu Đạo Tôn.”
Ma Dương Đạo Tôn cũng không cố làm ra vẻ thần bí, trực tiếp giải đáp thắc mắc cho Trần Phong.
Có lẽ cũng là bởi vì đã yên lặng quá lâu, rất muốn tìm người để trò chuyện thoải mái, cho nên Ma Dương Đạo Tôn không ngừng nói. Phàm là khi Trần Phong có nghi vấn, hắn cũng đều đưa ra giải đáp.
Đã như thế, Trần Phong đối với cổ đại hiểu rõ càng nhiều.
Thậm chí những thông tin không trọn vẹn trong trí nhớ của Huyền Linh Đạo Tôn mang đến những nghi hoặc cũng đã được giải đáp.
“Ma Dương tiền bối, thành tựu Đạo Tôn nhất thiết phải luyện hóa quy tắc chi lực ẩn chứa trong bảo vật sao?”
Trần Phong nghĩ tới chỗ này, lúc này hỏi.
Từ những ký ức không trọn vẹn của Huyền Linh Đạo Tôn, hắn đích xác đã nhận được thông tin như vậy.
Thế nhưng, khi xông Đại Đạo Thiên Quan, Trần Phong lại từ chỗ lão giả áo đen biết được rằng, lĩnh hội Đại Đạo Đồ tới tầng cuối cùng, có hy vọng lĩnh ngộ và đồng thời nắm giữ một tia quy tắc chi lực.
Nói cách khác, phương pháp nắm giữ quy tắc chi lực có hai loại mới phải.
Ai đúng ai sai?
Không có đúng sai!
Chỉ có thể nói là một loại nhận thức.
Luyện hóa quy tắc chi lực ẩn chứa trong bảo vật, sẽ có hy vọng nắm giữ một tia quy tắc chi lực, từ đó trở thành Đạo Tôn.
Nhưng, xác suất thành công rất thấp, rất thấp.
Cho dù là phù hợp để luyện hóa quy tắc chi lực ẩn chứa trong bảo vật, xác suất thành công cũng sẽ cao hơn một chút, nhưng vẫn như cũ không thể cao được. Cái giá phải trả khi thất bại cũng rất đáng sợ.
Nhẹ thì tổn thương căn cơ, nặng thì thân tử đạo tiêu.
Phải biết, chỉ có Phong Vương cấp Đại Chí Tôn mới có thể luyện hóa quy tắc chi lực ẩn chứa trong bảo vật. Bất kỳ một vị Phong Vương cấp Đại Chí Tôn nào cũng đều không tầm thường, ngay cả khi ở thời thịnh thế cổ đại, họ vẫn là những tồn tại kiệt xuất.
Chớ nói chi là bây giờ.
Đến nỗi việc lĩnh hội Đại Đạo Đồ tới cảnh giới cuối cùng, có hy vọng lĩnh ngộ và đồng thời nắm giữ một tia quy tắc chi lực, vấn đề là hy vọng này lớn đến mức nào.
Nói cách khác cũng chính là xác suất lớn bao nhiêu.
Điểm này Trần Phong cũng đã hỏi qua lão giả áo đen, nhưng tiếc là, lão giả áo đen cũng không biết, bởi vì chính ông ta chưa từng đi đến bước này. Sở dĩ biết được rằng lĩnh ngộ Đại Đạo Đồ tới cảnh giới cuối cùng có hy vọng nắm giữ một tia quy tắc chi lực, là bởi vì ông ta đã tình cờ ngộ ra điều đó từ rất lâu trước đây.
Nhưng chỉ là hiểu rõ.
Xác suất... có lẽ cũng không cao.
“Cái gì là Đạo Tôn?”
Ma Dương Đạo Tôn bỗng nhiên hỏi ngược lại, khiến Trần Phong ngạc nhiên.
“Trên Nguyên Cảnh là Tổ cảnh. Người ở Tổ cảnh lĩnh ngộ đại đạo, nắm giữ quy tắc đại đạo, như nói lời ra thì pháp theo đó mà đến, mỗi cử chỉ đều có sức mạnh quy tắc đi kèm.”
Ma Dương Đạo Tôn nói, những lời nói vốn bình thản của ông ta bỗng trở nên kích động hơn vài phần.
Tổ cảnh!
Đó là cảnh giới mà đến chết ông ta cũng chưa đạt tới.
Sao có thể không hướng tới!
“Đạo Tôn... kỳ thực là một giai đoạn lột xác của Nguyên Cảnh để tiến tới Tổ cảnh. Có thể nói, tiền thân của bất kỳ Tổ cảnh nào cũng là Đạo Tôn.”
Nghe Ma Dương Đạo Tôn lời nói, Trần Phong bừng tỉnh.
“Chỉ có người nắm giữ quy tắc đại đạo đạt đến nhất cảnh mới có thể thành Tổ cảnh. Quy tắc đại đạo mà Đạo Tôn nắm giữ đều nằm trong phạm vi nhất cảnh.”
“Tiệm cận nhất cảnh và đạt đến nhất cảnh đó là khác nhau một trời một vực.”
“Đến nỗi như lời ngươi nói, luyện hóa quy tắc chi lực ẩn chứa trong bảo vật để thành tựu Đạo Tôn, thì đó được xưng là Ngụy Đạo Tôn.”
Nghe vậy, Trần Phong lập tức đau cả đầu.
Đạo Tôn!
Ngụy Đạo Tôn?
“Bởi vì người luyện hóa quy tắc chi lực trong bảo vật mà thành tựu Đạo Tôn, cả đời sẽ không cách nào tiến thêm một bước, chớ nói chi là đột phá tới Tổ cảnh. Chỉ có người tự mình lĩnh ngộ và đồng thời nắm giữ một tia quy tắc chi lực, mới có thể không ngừng lĩnh hội, đề thăng, thậm chí... cuối cùng đạt đến nhất cảnh, từ đó phá bỏ xiềng xích từ Nguyên Cảnh tới Tổ cảnh, chân chính đột phá.”
Ma Dương Đạo Tôn một hơi nói ra đoạn lời này, ngay lập tức khiến Trần Phong chấn động.
Thì ra... thì ra còn có sự phân biệt lớn đến thế.
Sự khác biệt giữa Đạo Tôn luyện hóa quy tắc chi lực ẩn chứa trong bảo vật và Đạo Tôn tự ngộ quy tắc chi lực.
Một người vô vọng đạt tới Tổ cảnh, nên gọi là Ngụy Đạo Tôn.
Một người có hy vọng đạt tới Tổ cảnh, nên gọi là Chân Đạo Tôn.
“Tiền bối, vậy Chân Đạo Tôn có mạnh hơn Ngụy Đạo Tôn không?”
Vô vàn ý niệm chợt lóe lên trong đầu Trần Phong, hắn liền hỏi thêm lần nữa.
“Chân Đạo Tôn thì có yếu có mạnh, còn Ngụy Đạo Tôn mạnh hay yếu thì tùy thuộc vào bảo vật mà hắn luyện hóa, và quy tắc chi lực ẩn chứa bên trong.”
Ma Dương Đạo Tôn cười nói.
Trần Phong ngay lập tức đã hiểu rõ.
Những bảo vật khác nhau thì ẩn chứa quy tắc chi lực không giống nhau, bất kể là về chất lượng hay số lượng đều tồn tại khác biệt.
Dù sao đại đạo có khác biệt.
Có đại đạo cao thâm mạt trắc, quy tắc chi lực của nó tự nhiên cũng như vậy.
Có đại đạo tương đối bình thường, quy tắc chi lực của nó cũng tương tự như vậy.
Chẳng hạn như Tạo Hóa Kiếm Đạo của Trần Phong, cao thâm mạt trắc. Một khi lĩnh ngộ được quy tắc chi lực của nó, đó chính là quy tắc chi lực ở cấp độ cao nhất, cực kỳ cường hoành.
Cho nên, bất kể là Chân Đạo Tôn hay Ngụy Đạo Tôn, chỉ cần là Đạo Tôn, rất khó nói là mạnh hay yếu.
Tất cả tùy thuộc vào quy tắc chi lực mà hắn nắm giữ.
Quy tắc chi lực bản thân mạnh thì thực lực liền mạnh, nếu yếu thì thực lực sẽ tương đối yếu kém.
Đương nhiên, nắm giữ quy tắc chi lực, cho dù yếu đến mấy, cũng rất mạnh.
Những bảo vật khác nhau thì phẩm chất quy tắc chi lực ẩn chứa cao thấp khác nhau, lượng ẩn chứa cũng khác biệt.
Một khi luyện hóa, nắm giữ để thành Ngụy Đạo Tôn, thực lực sẽ cố định, vô vọng Tổ cảnh.
Chân Đạo Tôn tự ngộ quy tắc chi lực, bất kể là quy tắc gì, đều sẽ bắt đầu từ cảnh giới thấp nhất, đồng thời từng bước từng bước lĩnh hội đề thăng lên. Nên khi vừa thành tựu Chân Đạo Tôn, trong tình huống bình thường, thực lực thường sẽ yếu hơn Ngụy Đạo Tôn một chút.
Bất quá, Chân Đạo Tôn có thể đề thăng... Thậm chí có hy vọng đạt tới Tổ cảnh.
Huyền Linh Đạo Tôn chính là Ngụy Đạo Tôn.
“Ma Dương tiền bối, ngài là như thế nào thành tựu Đạo Tôn?”
“Ha ha ha ha, tiểu tử ngươi là muốn biết bản tôn là Ngụy Đạo Tôn hay là Chân Đạo Tôn à...”
Ma Dương Đạo Tôn lập tức cười nói.
“Bản tôn tự ngộ quy tắc, tự nhiên là Chân Đạo Tôn. Đáng tiếc thay... Lĩnh hội quy tắc chi lực đạt đến nhất cảnh thật quá khó khăn, vô vọng đạt tới Tổ cảnh a...”
“Tiền bối, Đạo Tôn thực lực m��nh mẽ, hẳn là không dễ dàng như vậy bỏ mình a.”
Trần Phong hỏi ngược lại.
Cái này cũng là sự thật.
Đỉnh tiêm Phong Vương cấp Đại Chí Tôn đã rất mạnh, vậy thì thực lực của Đạo Tôn ít nhất cũng mạnh hơn gấp đôi trở lên. Với thực lực như thế, muốn tiêu tan đạo thể thì không nghi ngờ gì là rất khó.
“Thành cũng bởi Đạo Tôn, bại cũng bởi Đạo Tôn.”
Ma Dương Đạo Tôn thở dài một tiếng thật dài.
Trần Phong bày tỏ không hiểu.
Giờ đây... sao lại có nhiều người muốn thành tựu Đạo Tôn đến vậy, vì sao trong miệng Ma Dương Đạo Tôn lại trở thành thành cũng bởi Đạo Tôn, bại cũng bởi Đạo Tôn, tựa như ẩn chứa một ẩn tình to lớn vậy.
“Bất luận là Ngụy Đạo Tôn hay Chân Đạo Tôn, sau khi nắm giữ quy tắc chi lực, sẽ luôn ở trong trạng thái bị quá tải...”
Ma Dương Đạo Tôn không ngừng nói, Trần Phong cũng tử tế lắng nghe.
Mới biết thì ra thành tựu Đạo Tôn sau đó, không hoàn toàn là điều tốt, mà còn có điều xấu.
Đó chính là sự ăn mòn của quy tắc chi lực đối với bản thân.
Quy tắc chi lực lĩnh hội đến nhất cảnh liền có thể thành tựu Tổ cảnh, vậy có nghĩa là đạo thể của bản thân cũng sẽ lột xác thành quy tắc đạo thể, như thế mới có thể chịu đựng sự quá tải và ăn mòn của quy tắc chi lực.
Nhưng... thân thể Đạo Tôn vẫn là đạo thể.
Muốn đúc thành quy tắc chi thể, độ khó rất rất lớn. Không chỉ cần bản thân nắm giữ quy tắc chi lực, còn cần có ngoại lực phụ trợ. Nếu không dựa vào ngoại lực mà chỉ bằng nỗ lực của bản thân, thì độ khó kia sẽ tăng mạnh gấp trăm lần.
Tổ cảnh... Nắm giữ quy tắc đại đạo đạt đến nhất cảnh, đúc thành quy tắc đạo thể cùng quy tắc đạo hồn.
Phải chăng Ma Dương Đạo Tôn còn điều gì chưa nói, Trần Phong cũng không rõ ràng.
Nhưng, chỉ riêng nhất cảnh quy tắc đại đạo, quy tắc đạo thể và quy tắc đạo hồn đã là cấp độ cực kỳ xa vời.
Không có quy tắc đạo thể cùng quy tắc đạo hồn, đồng nghĩa với việc thời thời khắc khắc phải tiếp nhận sự ăn mòn của quy tắc chi lực.
Dựa theo lời Ma Dương Đạo Tôn, tiếp nhận sự ăn mòn của quy tắc chi lực, cuối cùng sẽ dẫn đến đạo thể cùng đạo hồn đều tan vỡ.
Đến nỗi thời gian tiếp nhận dài hay ngắn... thì không nhất định.
Bởi vì điều này tùy thuộc vào cường độ của quy tắc chi lực, cùng cường độ đạo thể, đạo hồn của Đạo Tôn.
Cường độ quy tắc chi lực càng thấp, cường độ đạo thể và đạo hồn của Đạo Tôn càng cao, vậy dĩ nhiên có thể tiếp nhận sự ăn mòn lâu hơn.
Hơn nữa dựa theo lời Ma Dương Đạo Tôn.
Khi tiếp nhận sự ăn mòn của quy tắc chi lực, ban đầu không có cảm giác gì, nhưng theo thời gian không ngừng trôi qua, khi mức độ ăn mòn ngày càng sâu, sẽ bắt đầu gây ảnh hưởng bất lợi cho Đạo Tôn, đến mức thời thời khắc khắc đều phải chịu đựng đau đớn.
Khi đau đớn ngày càng khắc sâu, chỉ hận không thể chết đi.
Thậm chí có Đạo Tôn vì vậy mà tính tình đại biến.
Đương nhiên, Đạo Tôn khi tiếp nhận sự ăn mòn của quy tắc chi lực, đồng thời cũng sẽ nghĩ cách đúc thành quy tắc đạo thể, quy tắc đạo hồn, dùng cách này hóa giải sự ăn mòn của quy tắc chi lực. Thế nhưng điều đó cũng vô cùng khó khăn, xác su���t thành công rất thấp, rất thấp.
Nhất là Ngụy Đạo Tôn, xác suất thành công càng thấp hơn Chân Đạo Tôn không chỉ gấp mười lần.
Nói tóm lại, sự ăn mòn của quy tắc chi lực là một thanh kiếm hai lưỡi, có thể phá hư đạo thể cùng đạo hồn của Đạo Tôn, nhưng cũng mang đến khả năng phá rồi lập lại, đúc thành quy tắc đạo thể cùng quy tắc đạo hồn.
Chỉ có điều xác suất rất thấp thôi.
Nhất thiết phải thành công đúc thành trước khi bị quy tắc chi lực ăn mòn sâu sắc.
“Ma Dương tiền bối, xin hỏi ngài có biết thời gian tiếp nhận sự ăn mòn của quy tắc chi lực lâu nhất là bao lâu?”
Vô vàn ý niệm lướt qua trong đầu, Trần Phong lại hỏi thêm lần nữa.
“Ta biết được trường hợp lâu nhất ấy à...”
Ma Dương Đạo Tôn dường như đang hồi ức, vài hơi sau mới lại trả lời.
“Dường như... hẳn là một triệu tám trăm ngàn năm. Vị Đạo Tôn kia ước chừng đã chịu đựng sự ăn mòn của quy tắc chi lực một triệu tám trăm ngàn năm, cũng không đúc thành quy tắc đạo thể cùng quy tắc đạo hồn, cuối cùng nổi điên, điên cuồng tàn sát rồi tự bạo...”
Nói xong, lời của Ma Dương Đạo Tôn tràn ngập sự ngưng trọng.
Trần Phong không tận mắt nhìn thấy, nhưng đại khái cũng có thể tưởng tượng ra được.
Một cái nổi điên Đạo Tôn đáng sợ đến cỡ nào.
Chưa nói đến Đạo Tôn, một đỉnh tiêm Phong Vương cấp Đại Chí Tôn nếu nổi điên, cũng sẽ gây ra sự phá hủy và thương vong cực kỳ đáng sợ.
Hoặc có lẽ là chính mình a.
Nếu như mình nổi điên... thì hậu quả sẽ thế nào?
Đơn giản không thể tưởng tượng.
Mà thực lực Đạo Tôn tuyệt đối còn mạnh mẽ hơn mình bây giờ.
Những ý nghĩ đó lướt qua, trong lòng Trần Phong cũng trở nên nặng nề.
Vốn cho rằng đột phá thành Đạo Tôn là chuyện tốt, vạn lần không ngờ tới cũng là chuyện xấu, chính như lời Ma Dương Đạo Tôn nói: thành cũng bởi Đạo Tôn, bại cũng bởi Đạo Tôn.
Về phần người thành công đúc thành quy tắc đạo thể cùng đạo hồn khi bị quy tắc chi lực ăn mòn sâu sắc cũng có, chỉ là tỉ lệ rất thấp, rất thấp thôi.
Những tin tức liên quan tới điều này, trong ký ức của Huyền Linh Đạo Tôn cũng không có.
Hẳn là do ký ức không trọn vẹn.
Trần Phong cũng may mắn vì mình đã tiến vào di tàng của Ma Dương Đạo Tôn này, biết được những tin tức này. Còn về thật giả... thì tám chín phần mười là sự thật, bởi vì đối phương không có lý do gì để lừa gạt hắn.
Đương nhiên, cho dù là giả, sau này cũng có thể nghiệm chứng.
Ma Dương Đạo Tôn lại nói rất nhiều rất nhiều.
“Đời sau tiểu bối, thật mừng vì ngươi có thể đến đây nghe bản tôn nói nhiều như vậy. Tia Chân Linh này của bản tôn cũng đã đến lúc tiêu tán. Chờ tia Chân Linh này tiêu tán, ngươi sẽ nhận được những vật bản tôn lưu lại, mong một ngày nào đó ngươi có thể thành tựu Tổ cảnh.”
Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free, mong các bạn độc giả không chia sẻ không chính thống.