Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Thoại Tây Du Chi Siêu Cấp Tiểu Bạch Long - Chương 377 : Chu Tiên Nhi tới bắt gian (24)

Long Tiểu Bạch cười, đưa tay chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn mang đậm phong tình dị vực của đối phương.

Phác Nhã Tạp, cơ thể mềm mại khẽ run lên, sắc mặt cũng theo đó mà khẽ đổi.

"Ưm… Long công tử, có được không?" Phác Nhã Tạp có chút sợ hãi nói.

"Cứ từ từ, thêm chút khúc dạo đầu, làm nóng không khí chút đã." Long Tiểu Bạch phất tay giáng xuống một màn hào quang màu hồng, sau đó há miệng phun ra luồng pháp lực mê hoặc, khiến không gian hoàn toàn bị phấn sương mù bao trùm.

Ban đầu Phác Nhã Tạp chưa cảm thấy gì, nhưng dần dần cả người nàng bắt đầu nóng ran, hô hấp trở nên dồn dập. Trong lòng nàng biết rõ không ổn, đối phương thật sự là kẻ mặt người dạ thú! Thế nhưng ngọn lửa dục vọng trong lòng lại khiến nàng không cách nào khống chế bản thân, không kìm được đưa tay túm chặt cổ áo.

"Xoạt!" Không chịu nổi nữa cảm giác nóng bỏng toàn thân, nàng giật phăng áo trên người.

Long Tiểu Bạch cẩn thận nhìn lại, quả nhiên có một vết bớt, một vết bớt hình trái tim. Hắn chậm rãi vươn hai tay, chuẩn bị chạm vào.

Chợt, bên ngoài màn hào quang chợt vang lên một giọng nói nhàn nhạt, khiến hắn sợ đến suýt ngã lăn.

"Thế nào? Mới xa nhau có mấy tháng mà ngươi đã không nhịn được rồi sao?"

"Á đù! Ngươi không phải đã đi rồi kia mà?" Long Tiểu Bạch giật tay về vì quá sợ hãi. Thế nhưng Phác Nhã Tạp lại chủ động nhào tới người Long Tiểu Bạch, bắt đầu hôn cổ hắn.

"Xoạt!" Trong màn hào quang xuất hiện một bóng người màu trắng. Vừa bước vào, người đó khẽ nhíu mày, rồi khi nhìn thấy cảnh tượng cực kỳ diễm tình kia, một cảm giác khác thường chợt dấy lên trong lòng.

"Nếu ta thật sự đã đi, thì đâu có thấy cảnh này."

Chu Tiên Nhi khoanh chân ngồi ở một bên, lờ đi Phác Nhã Tạp đang nửa thân trần.

"Ngươi khỏi rồi sao?" Long Tiểu Bạch trừng mắt nhìn, quả nhiên thương thế của đối phương đã khỏi hoàn toàn! Chẳng hiểu sao, lòng hắn chợt nặng trĩu.

"Muốn… muốn ta…" Phác Nhã Tạp cũng không kìm nổi ngọn lửa trong lòng, khẽ rên rỉ.

"Đáng ghét!" Chu Tiên Nhi vung tay lên, một đạo linh quang đánh vào sau gáy Phác Nhã Tạp.

Phác Nhã Tạp chưa kịp hừ một tiếng, liền trực tiếp ngất lịm.

"Ngươi đừng hiểu lầm, chúng ta là thật tâm yêu nhau." Long Tiểu Bạch trơ trẽn giải thích.

"Hứ… lừa ai chứ? Thật lòng yêu nhau? Chẳng lẽ ngươi đối với bảy đồ đệ kia của ta cũng là thật tâm yêu nhau?" Chu Tiên Nhi khẽ cười nhạt một tiếng, trên mặt vừa có vẻ châm chọc lại xen lẫn một tia ghen tuông.

"Á đù! Ngươi biết rồi sao?!"

"A… ngươi thật cho là ta sẽ đúng dịp xuất hiện ở Diệt Pháp quốc sao?" Chu Tiên Nhi khẽ cười nhạt một tiếng, nụ cười ấy ẩn chứa sự thất vọng.

"A? Nói vậy vết thương của ngươi cũng là giả sao?" Long Tiểu Bạch biết giải thích thế nào lúc này cũng vô ích, và hiểu rằng đối phương cố ý tiếp cận mình.

"Bị thương là thật, vì ngươi, ta đã uống tự tổn đan."

"Vậy tại sao không giết ta, còn phải tự làm mình bị thương để tiếp cận ta? Chẳng lẽ ngươi thật yêu ta?" Long Tiểu Bạch sấn tới gần nàng, khiến màn sương hồng bên trong rung động nhẹ.

Chu Tiên Nhi lần nữa cau mày, thấy là lạ, không kìm được cảm thấy bồn chồn, ý loạn.

"Tiểu Bạch Long! Đừng có giở trò đó nữa! Ta làm sao sẽ yêu ngươi? Ta tiếp cận ngươi là để làm rõ, rốt cuộc ngươi đã dùng thủ đoạn gì mà cướp mất đồ đệ ta khổ tâm bồi dưỡng mấy trăm năm! Ta, không phục!"

"Ha ha ha! Không phục thì sao nào? Giết ta? Tới a! Thì cùng nhau tổn hại đi!" Long Tiểu Bạch đi thẳng đến trước mặt Chu Tiên Nhi, từng luồng pháp lực màu hồng toát ra từ hai tay.

Chu Tiên Nhi tưởng đối phương muốn động thủ, chậm rãi đứng dậy, ánh mắt có chút phiền não nhìn đối phương, vẫn không giữ được bình tĩnh.

"Ngươi thật cho là ta không dám giết ngươi?"

"Vậy thì tới a! Ngươi không phải lợi hại lắm sao? Đừng tưởng mình ghê gớm lắm! Kẻ giỏi giang hơn ngươi, Long gia ta cũng từng gặp qua cả rồi!" Long Tiểu Bạch dứt khoát cởi phăng áo bào trắng, để trần thân trên, ra vẻ liều mạng.

"Ngươi muốn chết!" Chu Tiên Nhi một tay bóp lấy cổ đối phương. Thấy cái vẻ lưu manh đòi đánh nhau đó của hắn, chẳng hiểu sao nàng lại thấy hơi đau lòng.

"Đừng có nói nhảm nhiều thế nữa! Không phục thì nhào vô! Đúng, Long gia ta đã chinh phục đồ đệ của ngươi! Thế nào? Có tin Long gia ta sẽ chinh phục cả ngươi không?!"

Long Tiểu Bạch hai tay nắm lấy cổ tay của đối phương, rất rõ ràng cảm thấy đối phương không hề dùng toàn lực.

"Ngươi… ngươi sao lại vô lại đến thế!" Chu Tiên Nhi cuối cùng cũng được chứng kiến cái gọi là "lưu manh".

"Ha ha ha! Chu Tiên Nhi! Đừng có giả bộ nữa! Long gia ta đã chiếm được trái tim ngươi rồi còn gì?" Long Tiểu Bạch cười to nói.

"Nói xằng bậy! Ta làm sao có thể coi trọng ngươi?" Chu Tiên Nhi trực tiếp nâng bổng Long Tiểu Bạch lên.

"Phải không? Vậy hãy để cho ta thử một chút đi?" Long Tiểu Bạch thấy sắc mặt Chu Tiên Nhi đã ửng đỏ, hai tay hắn chợt dùng sức, trực tiếp vặn bật cổ tay nàng ra.

Sau đó nhanh như chớp xông tới, ôm lấy nàng, ghì chặt lấy rồi hôn lên. Lại sau đó, hắn dùng toàn bộ pháp lực trong cơ thể mình, thổi thẳng vào người nàng.

"Oanh!" Chu Tiên Nhi đầu tiên là bị màn sương hồng làm cho nàng tâm phiền ý loạn, không kịp phòng bị đã bị đối phương chặn môi, sau đó một luồng pháp lực hùng hậu tiến vào trong cơ thể mình, trong nháy mắt đầu óc nàng trống rỗng.

"Ba!" Long Tiểu Bạch ngẩng đầu lên, thấy Chu Tiên Nhi đã bắt đầu mê loạn, không nhịn được cười lớn: "Cạc cạc cạc! Pháp lực Long gia ta bây giờ thật sự quá lợi hại! Thế nào Tiên Nhi, cùng nhau tận hưởng đi?"

Chu Tiên Nhi lúc này cơ thể như bốc cháy, cuối cùng cũng hiểu ra ý nghĩa của màn sương hồng này. Thế nhưng, bây giờ nói gì cũng đã quá muộn.

Nàng lúc này đã bắt đầu mất lý trí, cộng thêm tình cảm đã nảy sinh với nam tử trước mắt. Mặc dù nàng không thừa nhận, nhưng đáy lòng vẫn bị người nam tử "vô lại" này hấp dẫn.

"Tới thì tới! Lão nương sợ ngươi chắc?!" Chu Tiên Nhi thay đổi hoàn toàn bản tính thường ngày. Có lẽ, nàng trong xương cốt vốn dĩ đã có tính cách này, chẳng qua vì thân là yêu vương tu luyện mấy ngàn năm, nên cần giữ kẽ, giả vờ.

"Vậy thì tới a!" Long Tiểu Bạch lần nữa vung tay lên, cởi bỏ y phục.

"Ngươi thật sự cho rằng lão nương sợ ngươi sao?!" Chính Chu Tiên Nhi cũng không hiểu sao mình lại kích động như vậy, trực tiếp cởi phăng áo bào trắng trên người, lộ ra nội y đỏ cùng chiếc yếm bên trong.

"Tới! Ta giúp ngươi!" Long Tiểu Bạch lúc này cũng bị ngọn lửa thiêu đốt, nhất là khi trước mặt lại là một cao thủ Huyền cấp xinh đẹp đến thế.

"Xoạt!" Hắn trực tiếp giật phăng lớp áo trong của đối phương, nhất thời một cảnh xuân sắc chói mắt.

Chu Tiên Nhi cả kinh, trong vô thức ôm lấy ngực.

"Thế nào? Ngươi vẫn còn sợ à?" Long Tiểu Bạch khinh bỉ nói.

"Ta… Lão nương sợ ngươi chắc?" Chu Tiên Nhi buông hai tay ra, lại càng cởi bỏ nốt phòng tuyến cuối cùng.

"Vậy thì nhìn một chút ai lợi hại hơn đi!" Long Tiểu Bạch như hổ đói vồ mồi, hắn lao tới, dùng sức hôn lên đôi môi đỏ tươi kia.

Chu Tiên Nhi bắt đầu có chút chống cự, dần dần bắt đầu nghênh hợp, rồi sau đó, sự kiêu hãnh trong lòng trỗi dậy. Nàng lật người, đè Long Tiểu Bạch xuống dưới, bất phục nói.

"Ta đường đường là một Huyền cấp cao thủ, làm sao có thể để ngươi một con rồng rác rưởi đè lên người!"

"Vậy chỉ dùng thực lực của ngươi đánh bại Long gia đi." Long Tiểu Bạch khóe môi cong lên, cực kỳ tự tin vào thực lực của mình.

"Hừ! Ngươi quá coi thường ta!" Chu Tiên Nhi hừ lạnh một tiếng, lập tức ngồi dậy…

Đầu tiên là một tiếng rên đau đớn bị kìm nén, sau đó, mây hồng kịch liệt dập dềnh lên xuống.

Bản quyền của chương truyện này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free