Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đại Việt Dị Giới Cuồng Tưởng Khúc - Chương 119: - Đổ Bộ

Từ hai nghìn mét cao, tiếng phành phạch của ba chiếc ROG313 vẫn được thấy rõ ràng từ bên dưới mặt đất. Như một thói quen, bọn người thủ thành, từ quân lính cho đến lãnh đạo của Liên Bang Lizard không một ai có thể ngờ rằng. Ngày hôm nay sẽ là ngày c·hết chóc nhất trong lịch sử trải dài hàng ngàn năm văn minh, một trận chiến được xem như định hình lại cán cân quyền lực của thế giới.

Gần chục quả bom với trọng lượng gần một trăm mười ký cho một quả, lượng thuốc nổ nhòi nhét có thể lên đến năm mươi phần trăm, đảm bảo sức công phá ổn định, phần còn lại là thân và vỏ, cũng như các kíp nổ. Thêm nữa, đây là loại bom lần đầu tiên kích hoạt chung với một lượng nhỏ hạt phản vật chất Hydro, được thêm vào phần lõi của quả bom nơi được ngăn cách đặt biệt với phần còn lại.

Phản vật chất, là làm triệt tiêu mọi thứ vật chất xung quanh nó cho đến khi bản phân nó tự triệt tiêu mất với lượng năng lượng bằng chính nó gây ra và bắt đầu phá vỡ rồi làm cho tiêu thất. Chính vì vậy, sức công phá của những quả bom loại này được ưu ái với cái tên Ánh Sáng Trước Bình Minh, gọi tắt Bom BM-03.

Loại này chính là v·ũ k·hí chiến thuật lần này, được xem như là một con át chủ bài, mà Huỳnh Minh có thể sử dụng. Do thời gian gấp gáp, nên không thể điều động pháo cao xạ điện tử, chỉ có thể sử dụng tháp pháo chiến thuật từ t·àu c·hiến Định Quốc với tầm bắn lên đên năm mươi kilomet mà thôi. Hơn nữa, quân lính Hải Quân đều sử dụng loại súng mới là Min313, là loại súng trường t·ấn c·ông hạng nặng, tính cơ động cao, không còn phải bắn nạp từng phát một nữa. Sức càn cho một đội hình viễn chinh vừa di chuyển vừa t·ấn c·ông là hoàn toàn hợp lý.

Màn đêm vừa kéo xuống, là ánh sáng rực lửa của phủ thành chủ bắt đầu phát sáng. Từ những ánh đèn dầu lờ mờ càng làm nổi bật hơn hết thẩy. Một t·iếng n·ổ rềnh vang từ phủ thành chủ, với một cái q·uả c·ầu l·ửa bốc lên cao. Sóng xung kích xuất phát từ mười quả Bom BM03 tựa như một trận đ·ộng đ·ất mạnh mười độ richter, độ xung chấn dường như muốn làm rung chuyển cả hòn đảo, thay đổi cả kết cấu bên dưới tầng địa chất.

Từ kết cấu của phản vật chất trung tâm v·ụ n·ổ, trong vùng bán kính một trăm năm mươi mét, nơi trung tâm v·ụ n·ổ phát ra, mọi thứ đều không còn nguyên vẹn. Ngọn lửa với những tia sáng màu đen và xanh nuốt chủng hết tất cả. Cột lửa khổng lồ vừa bốc lên cao đã bắt đầu vặn vẹo theo hình thù khó tả. Sau đó là một cái lỗ đen siêu nhỏ chỉ bằng một cái nắm tay phình ra tức thời nhưng lại biến mất ngay lập tức, kéo theo hết thẩy mọi sự vật vào hư vô. Thời gian quá ngắn, nhưng như thế cũng đã quá đủ để làm tan nát hết tất cả những công trình đồ sộ.

Cột lửa cao chỉ trong mấy giây bùng nổ thì trong tích tắc bị hút xuống không còn một mảnh sáng nào. Một t·iếng n·ổ thanh thúy cấp độ sóng âm bùng phát trong bán kính mười cây số. Mọi sinh vật đều b·ị đ·ánh bật ra đất ngã xuống b·ất t·ỉnh ngay lập tức, hơn hai vạn quân đồn trú trong phủ thành chủ toàn quân bị diệt, tất cả dân chúng, hay nô lệ gần đó đều bị sóng xung kích đánh ngã, c·hết ngay lập tức.

Bọn quân lính bên ngoài tường thành may mắn có những bức tường cao sắt thép kiên cố che chắn, tính mạng tuy được bảo toàn, nhưng cũng phải chịu sự tổn thương quá lớn. Ngũ quan thất khiếu tất cả điều bị xuất huyết. Máu chảy ra từ tai mắt mũi miệng ròng ròng không thể ngăn cản. Cơn đau đớn kịch liệt phá nát thần hồn từng tên lính đáng thương.

Sức chiến đấu của thành phố đã ngay lập tức b·ị đ·ánh gãy. Toàn bộ cơ quan đầu não của Quần Đảo Trắng đã bị huyết tẩy, trong đó tên Flamable đã bị c·hôn v·ùi trong đ·ống đ·ổ n·át hiện tại. Nhà cửa, đường xá không một thứ gì là nguyên vẹn, người ngựa gia súc đều thiệt hại. Lực lượng q·uân đ·ội của Lizard bây giờ chắc chỉ còn lại có một mình Zlatan là sống sót tốt, cùng với đám tướng lĩnh ít ỏi của mình.

Bởi vì hắn đóng quân ở bên ngoài thành phố, tập trung lực lượng phòng thủ quân Việt tập kích bất ngờ. Nhưng mà chưa được hoàng hồn sau t·iếng n·ổ vừa rồi, vừa chợp sáng rồi lại vụt tắt như thể chưa có gì xảy ra. Chỉ để lại đó là khói bụi, cùng tiếng la hét kêu gào thảm thiết vang lên trong sự vô vọng của đám thường dân và nô lệ mà thôi. Lúc này, không hơn gì là sự đúng lúc, hàng trăm quả pháo sáng được bắn lên không trung, làm sáng tỏ cả một góc trời.

Chưa kịp hết bàng hoàng, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, lớp công sự dày đặc được thiết lập thành một tam giác ABC được kéo dài trên một dải bờ biển cao đến ba mét bắt đầu bị những tháp pháo từ những chiến hạm Định Quốc cày nát bét ra.

Cuộc pháo kích kéo dài suốt ba mươi phút, hàng trăm, hàng ngàn quả đạn pháo đủ mọi loại kích cỡ từ 75ly cho đến 300ly tự do oanh tạc.

Bùn đất, máu và xác thịt bắt đầu hoà trộn như một hỗn hợp sinh tố cà chua với bột cà phê, thêm vào đó là những thanh pho mai màu trắng buốt tượng trưng của tứ chi. Cảnh tượng như địa ngục ngự trị trên thế gian, chỉ có máu và thịt là câu trả lời cho những gì người lính phải đối mặt. Không có cái gì gọi là anh hùng, không có cái gì gọi là chân lý, là ý tưởng cao đẹp, mọi giáo phái, mọi lời hứa chỉ là lời nói suông.

Bởi đằng sau quả đạn pháo, hay phía trước viên đạn chỉ là một sinh mạng kết thúc. Tất cả chỉ có thể, đơn giản nhưng đau đớn, c·hiến t·ranh là đều không ai muốn, nhưng tội ác của người lính, ai sẽ đồi công đạo. Kẻ chiến thắng nói đến, kẻ thua cuộc, chấp nhận số phận ngậm ngùi dưới nắm mồ đi.

Lớp công sự bê tông bùn đất đấp lên trong sự vội vàng, lớp hàng rào bằng gỗ được dựng lên để ngăn chặn sự t·ấn c·ông của quân Việt. Giờ đây, như một tờ giấy mỏng manh bị xé toạc ra bởi những tính toán chính xác của hoa tiêu pháo thủ trên tàu Định Quốc. Điều này cũng phải nhờ đến những chiếc Rog313 bay lượn trên bầu trời suốt những ngày qua.

Không phải để hóng gió, mà chính là xem xét địa hình, ghi chép lại địa đồ và tính toán toạ độ một cách chính xác nhất cho đợt pháo kích này. Mọi vị trí đóng quân của quân Thằn Lằn, mọi công sự đều được ghi chép lại cực kỳ cẩn thận. Vì vậy, không cần phải sử dụng pháo sáng, bắn mù đi chăn nữa cũng có thể hoàn toàn bắn trúng chính xác được mục tiêu. Ánh sáng của pháo, cũng chỉ là bàn đạp thuận lợi cho quân Việt đổ bộ lên Quần Đảo Trắng mà thôi.

Tất cả những hòn đảo lớn nhỏ xung quanh đều được ít nhất một tiểu đội trấn giữ, thường xuyên giữ liên lạc nhằm tránh đi những tình huống bất ngờ. Dù là vậy cũng có đến một nhìn quân bị cắt ra trấn giữ những vùng đất bị bọn Thằn Lằn này bỏ hoang. Ngày hôm nay, sau khi oanh tạc thành phố chính, quân Việt pháo kích chiến trường, nơi công sự đồ sộ tan nát, chiến trường đã được làm mềm đến mức tối đa, q·uân đ·ội chủ lực mới bắt đầu bước những bước chân đầu tiên trên con đường chinh phục thế giới.

Hai mươi nghìn người từ từ đổ bộ xuống bờ biển theo từng tốp tiểu đội cho đến trung đội rồi đại đội. Mục tiêu duy nhất là từ ba hướng Tây Nam Bắc hội họp về thành phố chính. Chiến trường lúc này không còn nghiêng về mặt quân số nữa, mà đã lệch thẳng về quân Việt. Trần Quốc Tuấn cùng với Đào Duy Từ trực tiếp trên trực thăng Rog313 tìm một bãi đất trống thích hợp, lập một vàng đai chiến lược làm khu vực chỉ huy quân sự tạm thời.

Đại bộ đội bắt đầu từng bước thận trọng tiến sau vào trong lãnh thổ, ánh đèn pháo sáng mặc dù sáng tỏ, nhưng dù sao nơi đây vẫn còn là rừng rậm thưa, cây cối tuy không nhiều san sát như vùng ngoại ô của Đại Việt, nhưng duy chuyển nhanh cũng không dễ dàng gì. Lợi nói đây là nơi quân thù dầy đặc, không biết có thể từ đâu nhảy ra t·ấn c·ông bất ngờ nữa là.

Mặc dù có sự đụng độ, nhưng cũng chỉ là những v·a c·hạm lẻ tẻ, uy lực của súng trường t·ấn c·ông Min313 là không bàn cãi, một phát duy nhất là lập tức xanh cỏ. Đây là chưa nói đến quân Việt tiến quân theo dạng càng quét có tổ chức, năm người một nhóm tiểu đội, vành đai là một tiểu đoàn thiết lập liên hợp với nhau.

Cho nên, lạc mất nhau là điều không thể, lại thể hiện khả năng vượt trội về tổ chức, uy lực về v·ũ k·hí. Đám lính ưa thích sử dụng man lực đao kiếm là quá lạc hậu đi. Chẳng mấy chốc, trong vòng hai tiếng từ lúc oanh tạc, cho đến lúc pháo kích, rồi đổ bộ đến bây giờ.

Mọi công sự phòng thủ của Zlatan xem như vô dụng, sau khi bị oanh tạc hết sức dữ dội, hắn lập tức cho rút lui toàn bộ về tuyến sau, nơi công sự cuối cùng cách thành phố chính chỉ ba cây số. Một hồi kiểm tra quân số, thật sự hắn muốn khóc không ra nước mắt. Kỵ Binh liên bang chỉ còn lại chưa đến năm vạn, quân vệ thành chỉ còn lại có mười ngàn.

Số còn lại không c·hết thì cũng m·ất t·ích, lại nói quân tâm còn chưa kịp chỉnh đốn, tin tức thành phố chính b·ị đ·ánh phá gây ra thiệt hại khổng lồ, cả một phủ thành chủ rộng lớn và phạm vi xung quanh một trăm năm mươi mét chỉ còn là một đống gạch vụn không hơn kém. Số lượng t·hương v·ong là con số khổng lồ, mọi tầng lớp lãnh đạo đều đ·ã c·hết. Hiện tại, chỉ còn hắn, Zlatan là người có quyền hành cao nhất tại Quần Đảo Trắng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free