Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dạo Chơi Ở Thế Giới Truyền Hình Điện Ảnh (Mạn Du Tại Ảnh Thị Thế Giới) - Chương 832: Thứ nhất lệch khoa vương

Nàng cứ tìm mãi, tìm mãi.

Cuối cùng, nàng cũng tìm thấy tên Lâm Dược ở vị trí thứ 28 trên bảng tổng sắp.

Lẽ ra với thành tích của cậu ấy thì không thể xếp thứ 28 được, ít nhất cũng phải trong top 10 của khối chứ.

"À."

Kiều Nhiên cũng nhận ra điều này. Hạng 28 của khối, đối với một trường trọng điểm như THPT Thực nghiệm số 1 mà nói, dù cũng là ứng cử viên sáng giá cho Thanh Hoa, Bắc Đại, nhưng lại kém xa so với những gì cậu ấy thường thể hiện.

"Thế nào?" Trần Tầm, sau khi tìm thấy tên mình ở vị trí thứ 37 trên bảng tổng sắp, quay mặt lại thấy biểu cảm của hai người liền không kìm được mà hỏi một câu.

Kiều Nhiên chỉ tay vào một điểm trước mặt cậu ta.

"Hả, hạng 28 của khối, tôi còn tưởng cái tên này ít nhất cũng phải..."

Câu nói kế tiếp cậu ta không thốt ra, bởi vì điểm thi các môn học có gì đó lạ lùng.

Toán: 150.

Tiếng Anh: 148.

Ngữ văn: 145.

Vật lý: 150.

Hóa học: 150.

Lịch sử: 41.

Chính trị: 46.

Nhìn sơ qua năm môn đầu tiên, đây tuyệt đối là dấu hiệu của người đứng đầu khối, thế nhưng mấy môn sau là Lịch sử và Chính trị... đã không còn là một trời một vực nữa, mà là một vực thẳm. Thang điểm tuyệt đối là 150, vậy mà cậu ta thậm chí còn chưa đạt điểm chuẩn.

Chuyện gì thế này?

Phương Hồi cũng chú ý tới màn tụt dốc điểm số từ Hóa học sang Lịch sử. Ba môn Toán, Lý, Hóa đều đạt điểm tuyệt đối, chỉ riêng thành tích ba môn này thôi đã có thể dẫm bẹp dí người đứng đầu khối của lớp 6 dưới sàn nhà, thế nhưng điểm Lịch sử, Chính trị tệ hại đó là cái quỷ gì?

Đây là bài thi 150 điểm, nếu là bài thi 100 điểm thì tên đó cũng chỉ tầm ba mươi điểm mà thôi.

Người khác đều dùng những môn học chỉ cần chịu khó học thuộc như Lịch sử, Chính trị để gỡ điểm, còn cậu ta thì hay rồi, dùng để mất điểm.

"Dù có cố tình làm bừa cũng không nên kém xa đến thế chứ." Kiều Nhiên cảm thấy đặc biệt bất đắc dĩ. Phàm là Lâm Dược đạt điểm bình thường ở môn Lịch sử và Chính trị, thì người đứng đầu khối 10 lớp 1 cũng không đến lượt cậu ấy.

"À, các cậu xem, cái tên Lâm Dược kia thi cũng không tệ chút nào mà, hạng 28 của khối đấy chứ."

"Cái này... Sao Toán, Lý, Hóa lại khác một trời một vực với Lịch sử, Chính trị thế này?"

"Trời, học lệch ghê gớm đến vậy sao?"

"..."

"Đi thôi." Kiều Nhiên rời khỏi đám người.

Phương Hồi gật đầu, đi theo sau cậu ta về phía tòa nhà học. Nàng muốn đi hỏi Lâm Dược rốt cuộc thành tích Chính trị và Lịch sử của cậu ấy là như thế nào, một người có thể đọc tiếng Anh trôi chảy như thế mà lại có thể không làm được Chính trị và Lịch sử ư?

Ba người đi qua cầu thang cạnh tòa nhà học rồi vào cửa trước lớp Một. Vừa bước vào phòng học, Phương Hồi liền nhận ra bầu không khí khác lạ. Ánh mắt nàng đảo qua gương mặt của các bạn học ngồi phía trước.

Nhậm Cao Doanh ho nhẹ một tiếng: "Không phải do tôi viết, không phải do tôi viết."

Đằng sau Trương Hồi Nhiên nói: "Cái này tôi có thể làm chứng."

Phương Hồi quay mặt nhìn về phía bảng đen, trên đó viết sáu chữ to.

"Phương Hồi thích Kiều Nhiên."

Nàng đứng ở cửa ra vào, tay bắt đầu run rẩy, hốc mắt đỏ hoe, không khỏi nhớ lại những lần bị bạn học hiểu lầm, trêu chọc; hay những lần bảng tin mình vất vả vẽ xong lại bị ai đó xóa mất.

Kiều Nhiên chỉ ngây người nhìn chằm chằm chữ trên bảng đen, không biết nên giải thích thế nào.

Lúc này, Trần Tầm một bước dài vọt tới bục giảng, cầm lấy giẻ lau bảng thuần thục xóa đi chữ viết bằng phấn trên đó, sau đó vỗ mạnh hai tay lên bục giảng: "Ai mà rảnh rỗi vậy? Làm thế này thì có ý nghĩa gì chứ?"

Mọi người xì xào bàn tán, không ai thèm để ý đến cậu ta.

"Lần trước xóa bảng tin không dám nhận, lần này cũng không dám nhận, thật là hết nói nổi!"

Lời cậu ta vừa dứt, cửa sau có một người lách mình vào, thậm chí không thèm liếc nhìn cậu ta một cái, đi thẳng tới chỗ ngồi của mình và ngồi xuống.

"Nhìn kìa, Vua học lệch số một tới rồi kìa."

"Toán, Lý, Hóa điểm tuyệt đối, kiểm tra kiểu gì thế không biết?"

"..."

Những lời bàn tán về Lâm Dược đã làm tan biến không khí căng thẳng trong phòng học.

Kiều Nhiên quay sang Phương Hồi nói: "Cậu đừng nghĩ nhiều, về chỗ ngồi trước đi."

Phương Hồi liếc nhìn Lâm Dược, người đang buồn rầu vì kết quả thi cấp ba, rồi chậm rãi đi đến chỗ ngồi của mình, khoanh hai tay và úp mặt xuống bàn.

Điều nàng muốn làm nhất trước khi lên lầu là hỏi Lâm Dược rốt cuộc thành tích Chính trị và Lịch sử của cậu ấy là như thế nào, nhưng giờ đây nàng không còn tâm trạng để hỏi vấn đề này nữa.

Từ khi Lâm Dược bước vào cửa, Trần Tầm đã nhìn chằm chằm vào cậu ấy, trong lòng không ngừng tự hỏi, là cậu ấy sao? Là cậu ấy sao?

Chữ trên bảng đen đáng lẽ không phải "Phương Hồi thích Kiều Nhiên" mà phải là "Phương Hồi thích Trần Tầm" mới đúng, bởi vì người lén lút viết chữ lên bảng không ai khác, chính là cậu ta. Thế nhưng không biết ai đã sửa lại tên.

Kiều Nhiên đã đổi ư? Chắc không phải đâu, trong ấn tượng của cậu ta, Kiều Nhiên không phải là người sẽ làm loại chuyện này. Nhưng nếu là Lâm Dược... thì càng không thể nào, bởi vì nếu Lâm Dược có ý với Phương Hồi, sao lại đổi thành tên Kiều Nhiên, chẳng phải là giúp tình địch sao?

Sẽ là ai? Sẽ là ai?

Cậu ta liếc nhìn Hà Toa, phát hiện Hà Toa đang dùng ánh mắt phức tạp nhìn Không Linh Thảo.

"Chuyện gì thế này?" Lâm Gia Mạt từ cửa bước vào phòng học: "Bầu không khí sai sai rồi. Trần Tầm, cậu đứng trên bục giảng làm gì? Phương Hồi, Phương Hồi... Ai lại ức hiếp cậu nữa vậy?"

Tưởng Tiểu Tuyền muốn nói cho nàng biết chuyện gì đã xảy ra, chẳng qua nhìn thấy vẻ mặt cau có của Trần Tầm, lại nuốt lời nói vào trong.

Muốn nói xảy ra chuyện gì, không có người so Lâm Dược rõ ràng hơn.

Bởi vì người đã đổi "Phương Hồi thích Trần Tầm" thành "Phương Hồi thích Kiều Nhiên" chính là cậu ấy.

Hoặc nói Trần Tầm không phải là người tốt lành gì. Rõ ràng Kiều Nhiên vẫn luôn theo đuổi Phương Hồi, hai người cũng rất thân thiết. Khi cả lớp cô lập Phương Hồi, Kiều Nhiên là người duy nhất ủng hộ cô ấy. Thế nhưng sau này, Trần Tầm vì áy náy mà sinh ra thương tiếc, vì thương tiếc mà sinh ra ái mộ, rồi bắt đầu ghen ghét Kiều Nhiên, giở đủ trò tính toán đứa em tốt của mình. Hệt như việc viết "Phương Hồi thích Trần Tầm" lên bảng đen, công khai "gạo đã nấu thành cơm" trong phạm vi lớp, từng bước bức Phương Hồi chấp nhận cậu ta, xong xuôi rồi lại còn muốn trước mặt Kiều Nhiên nói kiểu "chúng ta là anh em tốt cả đời" nữa chứ.

Nếu không phải vì muốn tháo dỡ cái "tam giác tình yêu" này, cậu ta nhất định sẽ trước mặt mọi người vạch trần thủ đoạn của Trần Tầm, sau đó cười ha hả rồi nhổ toẹt một bãi nước bọt.

Mặc dù nói trên đường theo đuổi tình yêu không có trước sau, nhưng đã đứng cùng vạch xuất phát với anh em tốt của mình thì cũng nên quang minh lỗi lạc một chút chứ. Cũng chỉ có Kiều Nhiên hiền lành như vậy mới chịu đựng được, bằng không thì sao Triệu Diệp lại gọi cậu ấy là "Kiều mụ" chứ.

Trong nội dung cốt truyện gốc, "Phương Hồi thích Trần Tầm" không ảnh hưởng đến mối quan hệ của Kiều Nhiên và Trần Tầm. Giờ đây, khi nó biến thành "Phương Hồi thích Kiều Nhiên", liệu Trần Tầm còn có thể ngồi yên được sao?

Cậu ta rất mong chờ những gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Trần Tầm thấy không ai thừa nhận, tất cả mọi người không ai thèm đếm xỉa đến cậu ta, lại thêm chuông vào tiết vang lên, cũng không tiện đứng mãi trên bục giảng, liền với vẻ mặt âm trầm đi về chỗ ngồi của mình.

Ngay khi ánh mắt của mọi người di chuyển theo bước chân cậu ta, tiếng "Cốc cốc cốc" gõ cửa vang lên từ cửa trước.

Một cô gái mặc đồng phục, nhưng không phải là học sinh lớp Một, xuất hiện tại cửa ra vào.

Có người nhận ra thân phận của nàng, đó là Trần Đồng Đồng, lớp trưởng Vật lý của lớp 10/2, đồng thời cũng là hoa khôi nổi tiếng của lớp. Nghe nói năm ngoái, vào dịp năm mới, cô ấy đã nhận được rất nhiều thư tỏ tình, trong đó còn có cả nam sinh khối 11, khối 12.

"Bạn Lâm Dược ở đây sao?"

Xuỵt ~

Trong phòng học vang lên tiếng huýt sáo, ngay cả Phương Hồi đang buồn bã cũng không nhịn được mà hơi ngẩng đầu lên.

"Tôi đây." Lâm Dược nhìn về phía Trần Đồng Đồng đang đứng thoải mái ở cửa ra vào.

"Cô giáo Lịch sử gọi cậu tới phòng làm việc một chuyến." Trần Đồng Đồng chăm chú quan sát cậu ấy vài lần, rồi ôm một chồng bài thi đi mất.

Lâm Dược nhíu mày, đặt sách xuống đi ra phía ngoài.

Bởi vì tiết đầu tiên là tiết tự học, kỷ luật có phần nới lỏng, học sinh trong phòng học bắt đầu xì xào bàn tán, không rõ cô giáo Lịch sử gọi cậu ấy đi là vì chuyện gì.

Năm phút sau khi Lâm Dược rời khỏi phòng học, học sinh trong lớp lại bắt đầu thảo luận "vụ án bí ẩn" Phương Hồi thích Kiều Nhiên. Lâm Gia Mạt cũng biết được diễn biến sự việc từ Tưởng Tiểu Tuyền, vắt óc suy nghĩ xem nên khuyên Phương Hồi thế nào.

Lúc này, một người chắp tay sau lưng bước vào phòng học, đứng trên bục giảng.

Đại Mã Hầu sao lại tới đây? Hôm nay thầy đâu có tiết.

Dù sao cũng là giáo viên chủ nhiệm, thầy ấy có uy danh, cả phòng học trong nháy mắt lặng ngắt như tờ.

Đại Mã Hầu liếc nhìn học sinh trong phòng học, ánh mắt dừng lại ở chỗ trống gần cửa sổ.

"Lâm Dược đâu? Không tới sao?"

Hà Toa đứng lên nói: "Cô giáo Lịch sử gọi cậu ấy tới phòng làm việc."

"À." Đại Mã Hầu gật đầu, không dừng lại, chắp tay sau lưng rồi đi mất.

Phương Hồi đang úp mặt xuống bàn thẫn thờ, Lâm Gia Mạt rời chỗ ngồi lại gần: "Đi thôi, Phương Hồi."

Nàng liếc nhìn bạn mình, vẻ mặt mờ mịt: "Đi đâu?"

"Đến ngoài phòng làm việc nghe lén đi." Lâm Gia Mạt nói: "Đầu tiên là cô giáo Lịch sử tìm cậu ấy, sau đó lại đến Đại Mã Hầu, chắc chắn có chuyện hay ho xảy ra trong đó."

"Thế nhưng mà... thế nhưng mà bị thầy cô phát hiện thì sao?" Phương Hồi thật sự bị bạn thuyết phục rồi.

"Phát hiện thì cứ nói là đến lấy bài thi Lịch sử."

Tiết sau đúng là tiết Lịch sử, theo lẽ thường, sau khi thi xong, thầy cô sẽ dành ít nhất một tiết để chữa bài. Bởi vậy, việc lớp trưởng môn đến văn phòng lấy bài thi hay gì đó là hoàn toàn hợp tình hợp lý.

"Đi, đi thôi."

Lâm Gia Mạt lôi kéo tay nàng rời khỏi chỗ ngồi.

Mọi người xung quanh nhìn nhau, không biết hai cô gái ấy đi làm gì.

Họ càng không ngờ, hai người vừa ra ngoài thì Hà Toa cũng lén lút chuồn ra khỏi phòng học từ cửa sau, ba nữ sinh cứ như làm đặc vụ mà đi về phía văn phòng khối Mười.

Truyện được chuyển ngữ với sự tận tâm của đội ngũ truyen.free, mong bạn đọc thưởng thức trọn vẹn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free