(Đã dịch) Đao Phá Thương Khung - Chương 1561: Ma Chủ cùng Hoàng Kỳ
Giờ phút này, Hà Vô Hận đang hoang mang hoảng loạn, rơi xuống phù đảo của Thánh Ma cung.
Hai chân vừa chạm đất, hắn không quên quay đầu liếc nhìn bầu trời phía sau, ánh mắt, vẻ mặt cùng sóng linh hồn đều tràn đầy sợ hãi.
Chín Ma Đạo Thiên Đế phụ trách tuần tra thủ hộ Thánh Ma cung, hai người trong đó lập tức bay tới, nghi ngờ hỏi dò.
"Lô Đoạn Thường, ngươi đang giở trò quỷ gì?"
"Ngươi không phải đi Sát Huyết giáo lấy đồ vật sao? Sao lại hoang mang hoảng loạn chạy trở về rồi?"
Vừa nói, hai vị Thiên Đế vội vã mở ra đại trận hộ đảo, để Lô Đoạn Thường tiến vào phù đảo.
Hiện tại Hà Vô Hận đã thay đổi diện mạo.
Ngoại trừ chính hắn, ai cũng không nhìn ra bất kỳ khác thường gì.
Hắn bây giờ tướng mạo ngũ đoản, chưa đến một mét rưỡi, vừa đen vừa gầy như một con hầu tử, lớn lên xấu xí, miệng đầy răng hô.
Mặc trên người áo vải màu máu, cũng vỡ vụn thành nát mảnh, lộ ra bên trong áo giáp màu đen.
Đầu tóc xoăn loạn như ổ gà, trên người còn dính đầy máu đen, nhìn lên đặc biệt thê thảm.
Nói thật, Hà Vô Hận vô cùng chống cự việc biến thân thành bộ dáng này.
Chuyện này quả thật quá hủy hình tượng!
"Ca ta anh minh thần võ như vậy, vì dụ giết Ác Linh Hoàng, lại phải dùng Thân Ngoại Hóa Thân tuyệt kỹ, biến thành một con Chu Nho quái xấu xí như vậy, thật sự là Thương Thiên không có mắt!"
"Lớn lên xấu thì thôi đi, tên lại là Lô Đoạn Thường, tuốt đoạn trường? Cmn, cái tên quái gì vậy!"
Hà Vô Hận cũng hết cách rồi, chỉ tự trách mình vận khí không tốt.
Tại ngoài Thánh Ma cung đợi nhiều ngày như vậy, lại chỉ chờ được hai con Chu Nho quái đi ra.
Luyện hóa linh hồn hai con Chu Nho quái xong, hắn chỉ có thể lựa chọn biến thành một trong số đó, con Chu Nho quái không quá kinh khủng.
Thân Ngoại Hóa Thân là tuyệt kỹ của Hà Vô Hận, phi thường thần diệu.
Bản tôn của hắn vẫn còn ở bên ngoài một triệu dặm, trên hoang đảo vô nhân kia, cùng Bất Diệt Thiên Đế đám người bố trí mai phục cùng trận pháp.
Đây chỉ là phân thân của hắn, bám vào thi thể Lô Đoạn Thường.
Đừng nói là Thiên Đế bình thường, cho dù là Nam Vực Thánh Vương đến đây, đoán chừng cũng không nhìn ra sơ hở.
Lúc này, hai Thiên Đế tuần tra lại hỏi tới: "Lô Đoạn Thường, đệ đệ ngươi Lô Xuất Tuyết đâu?"
Vừa nghe lời này, Hà Vô Hận trong lòng lại thầm mắng: "Đjxmm~, tuốt xuất huyết? Cha mẹ hai con Chu Nho quái này đặt cái tên kỳ hoa gì vậy?"
"Muốn diễn kịch, ta phải diễn thật một chút, không thể làm hỏng được, mau chóng giết Ác Linh Hoàng xong việc."
Trong lòng nghĩ như vậy, Hà Vô Hận đầy mặt lo lắng cùng hoảng sợ, đối với hai Ma Đế tuần tra giải thích: "Việc lớn không tốt rồi, chúng ta mang theo đồ vật của Phó cung chủ, đi tới nửa đường bị người khác cướp đi!"
"Đệ đ�� ta hắn... hắn vì giúp ta chạy ra vòng vây, trở về báo tin, đã bị đám người kia giết rồi!"
Vừa nói, Hà Vô Hận còn làm ra vẻ mắt ngấn nước, vẻ mặt thập phần bi phẫn.
Hai Ma Đế nhất thời cả kinh, đầy mặt tức giận quát lên: "Tại sao lại như vậy?"
"Rốt cuộc là ai làm?"
"Mau đi bẩm báo Phó cung chủ!"
Hà Vô Hận vội vã gật đầu với hai người: "Được, ta đi trước bẩm báo tin tức."
Dứt lời, hắn nhanh như chớp bay vào trong đảo, hướng về Thánh Ma cung đen như mực bay đi.
Thánh Ma cung to lớn, diện tích có tới vạn dặm.
Đây là một dãy cung điện, trong đó có hơn một trăm tòa cung điện, cư trú hơn một trăm vị Ma Đạo bá chủ cùng Đại Đế.
Hai huynh đệ Lô Đoạn Thường và Lô Xuất Tuyết trước đó phụng mệnh Phó cung chủ Lam Hà, đi Sát Huyết giáo lấy tài liệu luyện khí.
Hà Vô Hận liền một đường hướng về cung điện của Lam Hà bay đi, chuẩn bị bẩm báo tin tức.
Hắn đã tính xong, khi bẩm báo tin tức với Lam Hà, sẽ lôi Ác Linh Hoàng vào, có thể dẫn Ác Linh Hoàng ra.
"Bạch!"
Hà Vô Hận rơi xuống ngoài cửa lớn cung điện c��a Lam Hà.
Hai tên hộ vệ trông cửa đương nhiên nhận ra Lô Đoạn Thường, vội vã hỏi hắn có chuyện gì cầu kiến.
Hà Vô Hận đem lời lúc trước nói lại một lần, hai tên hộ vệ không nghi ngờ gì, vội vã để hắn tiến vào cung điện gặp Lam Hà.
Ai ngờ, Hà Vô Hận vừa vào cung điện, đi tới cửa thư phòng của Lam Hà, lại nhìn thấy một người mà hắn không ngờ tới.
Một thanh niên Ma tộc mặc áo đen, sắc mặt anh tuấn, khí chất âm trầm, đang từ thư phòng của Lam Hà đi ra.
Phó cung chủ Lam Hà đưa thanh niên Ma tộc đi ra, mang trên mặt mỉm cười, trong miệng còn ngữ khí hòa thiện nói: "Hoàng Kỳ thiếu gia, chuyện này chúng ta còn có thể bàn bạc lại."
Không nghi ngờ chút nào!
Thanh niên Ma tộc này chính là Thái tử Hoàng Kỳ, con trai của Cửu U Ma Đế!
Trước kia tại Thiên Vũ thế giới, Hà Vô Hận xông vào thế giới dưới lòng đất Đông Thiên giới, tại Cửu U thành kịch chiến với Hoàng Kỳ.
Hai người chém giết, hủy diệt toàn bộ Cửu U thành.
Hoàng Kỳ bị ép dẫn nổ Thiên Nộ Ma Kích, thân thể bị Hà Vô Hận hủy diệt, linh hồn lại chạy thoát.
Sau đó Hà Vô Hận giết Cửu U Ma Đế, luyện hóa linh hồn hắn mới biết, Hoàng Kỳ tại Bích Lạc Thiên có kỳ ngộ khác.
Hắn đã nhận được sự thưởng thức của một vị Ma Đạo cự phách.
Vị Ma Đạo cự phách kia không chỉ giúp Hoàng Kỳ chữa thương, tái tạo Tu La thân thể, còn truyền thụ cho hắn Vô Thượng Ma Công tuyệt học.
Lúc đó Hà Vô Hận đã có dự cảm, tương lai tại Bích Lạc Thiên, rất có thể sẽ gặp lại Hoàng Kỳ.
Chỉ là hắn không ngờ tới, vô tình cắm liễu, hôm nay lại gặp Hoàng Kỳ ở nơi này.
Hà Vô Hận thầm nghĩ: "Thì ra là như vậy, xem ra Ma Đạo cự phách thu Hoàng Kỳ làm đồ đệ chính là Cung chủ Thánh Ma cung, Ma Chủ Khúc Trường Thanh!"
Hoàng Kỳ từ trong thư phòng đi ra, Long Tương Hổ Bộ, khí thế phi phàm.
Hắn còn muốn nói gì đó với Lam Hà, phát hiện Hà Vô Hận ở đây, liền ngừng lại.
Đương nhiên, Hoàng Kỳ chỉ tùy ý liếc nhìn Hà Vô Hận một cái, rồi dời ánh mắt đi chỗ khác.
Dù sao, bề ngoài và khí tức linh hồn của Hà Vô Hận đều là Chu Nho quái Lô Đoạn Thường.
Hoàng Kỳ được Khúc Trường Thanh Ma tộc coi là người nối nghiệp, ngay cả Phó cung chủ Lam Hà cũng phải làm hắn vui lòng.
Hắn thân phận địa vị cao quý, không thèm nhìn loại tiểu nhân vật như Lô Đoạn Thường.
Lam Hà cười chắp tay với Hoàng Kỳ, bảo hắn chờ một lát, ánh mắt rơi vào người Hà Vô Hận.
"Lô Đoạn Thường, ngươi mặt mày ủ rũ làm gì? Tài liệu ta bảo ngươi lấy, thu về rồi hả?"
Hà Vô Hận vội vã thu lại suy nghĩ, không dám lộ ra sơ hở, đầy mặt lo lắng, kinh hoảng bẩm báo với Lam Hà: "Khởi bẩm Cung chủ, tiểu nhân vô năng, mang theo tài liệu đi tới nửa đường, bị người chặn giết!"
"Đệ đệ của ta Lô Xuất Tuyết, vì yểm hộ ta trốn về báo tin, đã bị đám người kia giết rồi..."
Nói xong, hắn rất thương tâm, nước mắt chảy xuống, có vẻ tình chân ý thiết.
Hoàng Kỳ có chút bất ngờ, ánh mắt rơi vào người Hà Vô Hận quan sát, nhưng không lên tiếng.
Lam Hà tại chỗ nổi giận, sắc mặt tái mét quát lên: "Ai? Ai to gan như vậy, dám đối nghịch với Thánh Ma cung ta?"
Trong phạm vi một tỷ dặm, Thánh Ma cung có thực lực cường hãn nhất.
Cho dù là hai Thánh tử của khu vực này, cũng không dám trêu chọc Thánh Ma cung.
Thánh Ma cung làm việc bá đạo hung hăng, thủ đoạn tàn nhẫn máu tanh, lại là một trong ba thế lực lớn của Dị tộc, cực ít người dám trêu chọc.
Lam Hà cần tài liệu phi thường quý giá, để luyện chế một Ma Đạo bí bảo, hắn đã tốn cái giá cực lớn.
Mà Ma Đạo bí bảo này, lại là lễ vật hắn muốn tặng cho Hoàng Kỳ, dùng để lôi kéo quan hệ, đổi lấy một bộ bí thuật ma công.
Hiện tại tài liệu bị người cướp đoạt, kế hoạch của mình thất bại, còn bị mất mặt trước mặt Hoàng Kỳ, sao hắn không giận?
Hà Vô Hận cúi đầu, kinh sợ nói: "Khởi bẩm Cung chủ, đám người kia tổng cộng có bốn người, đều là Thiên Đế Dị tộc, thuộc hạ cũng không phân rõ bọn họ là chủng tộc gì."
"Cái gì?" Lam Hà nhíu mày, mặt đen như đáy nồi, "Còn có manh mối nào khác không? Thực lực bọn chúng ra sao?"
"Bọn chúng đều có thực lực Thiên Đế trung kỳ, gần như ngang hai huynh đệ chúng ta, bất quá ỷ vào người đông thế mạnh, còn có một đầu Thanh Long chiến sủng, mới có thể chặn giết hai huynh đệ chúng ta. Bất quá chúng ta liều mạng phản công, cũng làm bị thương hai người trong số đó."
Nghe đến đó, Lam Hà đầy mặt sát khí cười lạnh: "Ha ha ha, bốn tên rác rưởi thực lực bình thường, lại dám bắt nạt đến trên đầu ta!"
Dứt lời, hắn nổi giận mắng Hà Vô Hận: "Đồ hỗn trướng, chỉ có những đầu mối này thôi sao? Bọn chúng trốn đi đâu?"
"Nếu như không truy về được những tài liệu kia, ta lột da ngươi ra, luyện thành Khôi Lỗi!"
Hà Vô Hận nhất thời bị "dọa" cho thân thể run rẩy, sợ xanh mặt nói: "Còn có, còn có, Cung chủ bớt giận! Cung chủ, bọn chúng hình như không nhắm vào ngài."
"Bọn chúng hình như có cừu oán với Ác Linh Hoàng, trước khi ta đào tẩu đã nói, muốn lấy lại tài liệu, thì bảo Ác Linh Hoàng mang theo thứ kia, tự mình đi tìm bọn chúng, bằng không miễn bàn!"
"Cái gì? Kẻ thù của Ác Linh Hoàng?" Sắc mặt Lam Hà càng thêm âm trầm.
Hoàng Kỳ nhíu mày, thân ảnh chợt lóe đã tới trước mặt Hà Vô Hận, bóp lấy cổ hắn, nhấc lên.
Hà Vô Hận không phản kháng, giả bộ bộ dạng hoảng sợ, vội vã xin tha: "Hoàng Kỳ thiếu gia, tha mạng!"
Nhưng hắn vẫn âm th��m cười gằn, nghĩ thầm Hoàng Kỳ sắp mắc câu rồi, xem Lão Tử giết ngươi thế nào.
Ánh mắt Hoàng Kỳ lạnh lẽo, sát khí lộ rõ trừng Hà Vô Hận, giọng trầm thấp quát: "Ngươi vừa nói bọn chúng có Thanh Long chiến sủng?"
"Ừm, đúng vậy."
Hoàng Kỳ híp mắt, tiếp tục hỏi: "Người nắm giữ Thanh Long chiến sủng, có phải là một thanh niên Nhân tộc, tay cầm bảo đao màu đen?"
Hà Vô Hận trong lòng cười thầm, ngoài mặt lại vẻ mặt mộng du: "Đúng, không sai."
"Ha ha ha... Thật thú vị." Hoàng Kỳ buông Hà Vô Hận ra, sắc mặt dữ tợn cười lạnh, trong mắt phun trào sát cơ ngập trời.
Hắn không để ý vẻ mặt kinh ngạc của Lam Hà, ngữ khí oán độc lẩm bẩm: "Hà Vô Hận, thật không ngờ, ngươi cũng đến Bích Lạc Thiên, còn gặp phải bản Thái tử."
"Ngày đó thù, ta muốn gấp mười, gấp trăm lần trả thù lại, mạnh mẽ hành hạ đến chết ngươi!"
Lam Hà nhìn ra đầu mối, vội vã hỏi: "Hoàng Kỳ thiếu gia, chuyện gì xảy ra?"
"Không có gì, hừ hừ, trong đám người cướp tài liệu, đúng dịp có một tên rác rưởi là tử địch của ta."
Lam Hà vội vã ch���p tay nói: "Hoàng Kỳ thiếu gia yên tâm, ta sẽ dẫn Ác Linh Hoàng và thuộc hạ đi giết đám người kia, đoạt lại tài liệu."
Hoàng Kỳ không chút do dự nói: "Mang theo Ác Linh Hoàng và hai cao thủ tinh nhuệ là được, bản Thái tử đi cùng các ngươi."
"Đầu người Hà Vô Hận ta nhất định phải có được, ta muốn tự tay giết hắn, rửa sạch nhục nhã!"
"Được!" Lam Hà mừng rỡ trong lòng, thầm nghĩ đây là cơ hội tốt để lôi kéo Hoàng Kỳ.
Hắn vội vã tìm đến hai cao thủ Ma Đạo tinh nhuệ, còn gọi Ác Linh Hoàng tới, mọi người đến đông đủ, liền hạ lệnh cho Hà Vô Hận: "Lô Đoạn Thường, mau dẫn ta đi tìm bọn chúng!"
Chờ ngày báo thù, thiên hạ sẽ rung chuyển vì ta. Dịch độc quyền tại truyen.free