(Đã dịch) Đạo Quân - Chương 594:
Phụ thân hãy nghe lời con khuyên, gả Liễu Nhi cho Hạo Chân chẳng phải chuyện xấu. Con thật sự nghĩ cho Liễu Nhi, dù sau này Thiệu gia có sa cơ thất thế, chỉ cần Liễu Nhi trở thành vương phi, không chỉ cả đời ấm no, mà ngay cả khi nhắm mắt xuôi tay cũng giữ được thể diện, không đến nỗi bị người đời khinh khi. Phụ thân, có những việc không thể nào khác được, nếu muốn nói ai khổ, thì chỉ có thể trách số phận Liễu Nhi bạc bẽo, không nên sinh ra trong gia tộc họ Thiệu này. Khi phụ thân còn làm bề tôi của Yến quốc, phụ thân hiểu rõ kết cục của Liễu Nhi sẽ thế nào nếu không làm phản Yến quốc. Giờ đây cũng thế, Thiệu gia suy sụp thì Liễu Nhi vẫn khó tránh khỏi tai ương. Ngay từ khi Liễu Nhi sinh ra trong gia tộc này, vận mệnh của nàng đã định sẵn như thế, không phải con gây hại cho nàng!
Vẻ mặt Thiệu Đăng Vân bi thương, nói:
– Lý do! Toàn là lời bao biện! Sao ngươi không hỏi ý Liễu Nhi xem nàng có đồng ý không? Ngươi nói cho nàng nghe mớ đạo lý đó đi, để Liễu Nhi tự mình lựa chọn, xem nàng có chấp nhận vinh hoa phú quý mà ngươi ban tặng không!?
Thiệu Bình Ba nói:
– Liễu Nhi không hiểu sự đời, hiện giờ chưa đủ sáng suốt để đưa ra quyết định lý trí. Là người thân, chúng ta phải có trách nhiệm định hướng cho nàng! Con thà để nàng hối hận nhất thời, còn hơn để nàng hối hận cả đời!
Thiệu Đăng Vân cắn răng nói:
– Ngươi định ép Liễu Nhi gả đi sao?
Thiệu Bình Ba lắc đầu:
– Phụ thân yên tâm, quyết định nằm ở Liễu Nhi. Con chỉ cho nàng một sự lựa chọn chứ không cưỡng ép nàng. Liễu Nhi đồng ý gả thì gả, nếu không chịu, con tuyệt đối không ép buộc.
Thiệu Đăng Vân, Dương Song nghe vậy đều ngẩn ngơ, hoài nghi liệu có phải mình đã nghe nhầm không? Với tính cách của Liễu Nhi, sao nàng có thể đồng ý gả đi? Chẳng lẽ hắn đã bàn bạc ổn thỏa với Tề quốc rồi, nhưng lại sẵn lòng chấp nhận sự cố bất ngờ này sao?
Thiệu Đăng Vân hỏi dồn:
– Ngươi nói thật chứ?
Thiệu Bình Ba nói:
– Miễn là phụ thân đồng ý để Liễu Nhi tự mình lựa chọn, không can thiệp vào quyết định của nàng, con sẽ đồng ý với phụ thân rằng tuyệt đối không ép buộc nàng.
Thiệu Đăng Vân chỉ tay về phía Thiệu Bình Ba:
– Được, chính miệng ngươi nói đấy nhé!
Thiệu Bình Ba nói:
– Tuyệt đối không nuốt lời!
Vừa lúc ấy, Thiệu Tam Tỉnh đang đợi bên ngoài bước nhanh vào bẩm báo:
– Lão gia, đại công tử, có tiểu thư đang chờ bên ngoài muốn gặp.
Thiệu Đăng Vân chỉ về phía Thiệu Bình Ba:
– Đến rồi, người mà ngươi tìm đã đến, ngươi tự mình giải thích đi.
Con gái từng khóc lóc đòi Thiệu Đăng Vân giải thích cho ra nhẽ, nhưng lão nào biết chuyện gì mà giải thích? Thế là lão đành bảo con gái đợi đại ca về làm rõ mọi chuyện rồi tính.
Thiệu Bình Ba giơ nắm tay che miệng ho khan, rồi nghiêng đầu nói:
– Khụ khụ... Mời vào.
Thiệu Tam Tỉnh đáp lời rồi rời đi:
– Rõ!
Chốc lát sau, Thiệu Liễu Nhi sải bước vào.
Mới một hai năm trôi qua, nàng đã trổ mã càng thêm thùy mị, đoan trang, trông chín chắn hơn, bớt đi vẻ ngây thơ hồn nhiên của con trẻ.
Thiệu Liễu Nhi chỉ hành lễ với Thiệu Đăng Vân:
– Phụ thân!
Nàng hoàn toàn bỏ qua đại ca, lập tức hỏi thẳng:
– Đại ca, bên ngoài đồn rằng đại ca định gả con cho Anh Vương nước Tề để tái giá, có đúng không?
Thiệu Bình Ba móc khăn tay ra lau vết máu vương bên khóe môi, chậm rãi lau đi vệt đỏ dính trên bàn tay, rồi bình tĩnh nói:
– Chuyện đó là thật. Khi ta đến Tề quốc, vừa lúc Hạo Chân góa vợ, nên ta đã đứng ra cầu thân thay muội. Tề Hoàng Hạo Vân Đồ cũng đã đồng ý. Lần này tr�� về là để báo tin vui cho muội, không ngờ muội đã sốt ruột tự mình tìm đến.
Nghe Thiệu Bình Ba khẳng định, lòng Thiệu Liễu Nhi lạnh buốt, nàng tức giận quát:
– Chẳng lẽ đại ca đã quên lời hứa với con rồi sao?
Thiệu Bình Ba liếc nàng:
– Hứa sao? Hứa hẹn gì cơ?
Thiệu Liễu Nhi:
– Đàm Diệu Hiển! Đại ca đã hứa cho Đàm Diệu Hiển ba năm, nói rằng chỉ cần sau ba năm hắn làm nên thành tích gì đó, đại ca sẽ đồng ý gả con cho hắn. Thời hạn ba năm chưa đến, tại sao đại ca lại nuốt lời?
Thiệu Bình Ba cầm khăn lau lòng bàn tay mình:
– Đàm Diệu Hiển ư? Liễu Nhi, hãy quên người đó đi, hắn không thể nào trở về tìm muội được nữa đâu.
Thiệu Liễu Nhi oán giận nói:
– Đại ca dựa vào cái gì mà nói hắn như vậy? Con đã hứa đợi hắn ba năm, thời hạn chưa đến thì con sẽ không gả cho ai hết. Nếu dám ép con, con sẽ chết cho xem!
Thiệu Bình Ba nói:
– Đừng nói ba năm, dù có đợi ba mươi năm hắn cũng không thể trở về được nữa. Hôm các ngươi bỏ trốn, sau khi hắn rời khỏi muội, ta đã nhận được tin tên thư sinh vô dụng, không làm nên tích sự gì đó gặp giặc cướp. Hắn, kẻ tay trói gà không chặt, đã chết dưới loạn đao, không thể trở về được nữa.
Thiệu Đăng Vân và Dương Song nhanh chóng nhìn chằm chằm Thiệu Bình Ba, chợt hiểu ra điều gì đó.
Thiệu Liễu Nhi hét lớn:
– Đại ca nói bậy!
Thiệu Bình Ba nói:
– Là thật đấy. Ta sợ muội đau lòng nên khi đó không nói cho muội biết.
Thiệu Liễu Nhi nhìn chằm chằm Thiệu Bình Ba như muốn nhìn thấu sự thật từ khuôn mặt y. Một lát sau, nàng nheo mắt, chợt hiểu ra điều gì đó.
Mặt Thiệu Liễu Nhi trắng bệch, run giọng hỏi:
– Giặc cướp từ đâu mà ra? Là đại ca làm, đúng không? Chính đại ca đã làm phải không?
Thiệu Bình Ba giũ khăn tay, chậm rãi nhét vào ống tay áo, bình tĩnh nhìn Thiệu Liễu Nhi, không thừa nhận cũng không phủ nhận.
Nhưng hành động đó tương đương với lời thừa nhận. Thiệu Đăng Vân ngửa đầu, nhắm nghiền mắt lại.
– A! Ta giết ngươi! Đồ súc sinh! Thiệu Bình Ba! Ta phải giết ngươi!
Thiệu Liễu Nhi đột nhiên điên cuồng lao tới bóp cổ Thiệu Bình Ba, siết chặt như muốn ngay lập t��c bẻ gãy cổ y.
Thiệu Bình Ba không chống cự, mặc kệ Thiệu Liễu Nhi bóp cổ mình, vẫn bình tĩnh nhìn nàng. Ánh mắt muội muội gần như nhìn kẻ thù không đội trời chung khiến lòng Thiệu Bình Ba đau nhói.
Hộ vệ Đại Thiền Sơn đứng phía xa, vốn luôn chú ý tình hình bên này, không thể mặc kệ được. Đối với Đại Thiền Sơn, giá trị của Thiệu Liễu Nhi không bằng một móng tay của Thiệu Bình Ba, sao có thể để y chết dưới tay nàng?
Hai tu sĩ lao nhanh đến, kiềm chế Thiệu Liễu Nhi rồi kéo nàng ra.
Dù bị kéo đi, Thiệu Liễu Nhi vẫn độc địa chửi rủa:
– Thiệu Bình Ba, ngươi sẽ không được chết tử tế đâu...!
Thiệu Bình Ba che cổ ho khan, sau đó buông tay xuống phẩy nhẹ, khi hơi thở đã bình ổn mới nói:
– Khụ khụ... Liễu Nhi, việc gả đi Tề quốc hay không là do muội tự quyết định, ta sẽ không bắt ép.
Dù bị kéo đi xa, Thiệu Liễu Nhi vẫn phát ra tiếng gào thê lương:
– Thiệu Bình Ba...!
Thiệu Bình Ba mệt mỏi, vất vả lắm mới trở lại bình tĩnh, đứng nhìn theo, trong mắt tràn ngập nỗi đau buồn.
Giọng Thiệu Đăng Vân trở nên già nua, khàn đục:
– Giờ đây, ngay cả muội muội ruột của ngươi cũng xem ngươi như kẻ thù, ngươi thấy vừa lòng rồi sao?
Thiệu Bình Ba quay lưng về phía Thiệu Đăng Vân, nói:
– Đàm Diệu Hiển đối với nàng, chỉ là một người khách qua đường. Sau này, khi nàng về già, đó sẽ là một hồi ức, không biết là tốt hay xấu, một đoạn quá khứ như th�� chẳng thể nào định đoạt cả cuộc đời nàng. Nàng được phụ huynh che chở, luôn sống không âu lo, không nhìn thấy con đường xa hơn của bản thân. Hiện tại, nàng chỉ biết đến tình yêu nam nữ, con hiểu rõ những điều này. Khi nàng gả đến Tề quốc, trải qua vinh nhục cuộc đời, chờ đến khi nàng có con cái của mình, nàng sẽ hiểu mình thực sự cần gì. Khi đó nàng sẽ không còn hận đại ca này nữa, thậm chí còn cần con giúp đỡ.
Thiệu Đăng Vân bật cười phá lên:
– Về sau ư? Ngươi nghĩ nàng như vậy mà còn chịu đồng ý gả đi Tề quốc sao?
Thiệu Bình Ba hỏi ngược lại:
– Ở trong gia tộc họ Thiệu, nàng có năng lực để báo thù sao? Nếu không hận con, liệu nàng có đồng ý gả qua Tề quốc không? Con nhìn muội muội này từ nhỏ đến lớn, rất hiểu nàng. Nàng sẽ đồng ý. Nàng muốn mượn lực lượng của Hạo Chân để báo thù. Sau khi gả cho Hạo Chân, chắc chắn nàng sẽ hết lòng lấy lòng hắn. Muội muội của con không dễ bị bắt nạt, nàng sẽ làm rất tốt, sẽ sống yên ổn với Hạo Chân. Phụ thân không cần lo nàng sẽ khóc lóc ầm ĩ bên đó, nàng sẽ rất hiểu chuyện. Đêm nay nàng sẽ suy nghĩ thấu đáo, ngày mai sẽ đến tìm phụ thân để bày tỏ ý định đồng ý gả đi Tề quốc. Hy vọng phụ thân giữ lời hứa, đừng ngăn cản nàng.
Dương Song trợn mắt há hốc mồm nhìn Thiệu Bình Ba.
Thiệu Đăng Vân tròn mắt ngạc nhiên, cuối cùng cũng đã hiểu tại sao Thiệu Bình Ba lại nói tuyệt đối không bắt ép Thiệu Liễu Nhi. Hèn gì y dám tự mình làm chủ cầu hôn với Tề Hoàng.
Thiệu Đăng Vân lo lắng nói:
– Ngươi đã biết nàng muốn báo thù mình, vậy không sợ tương lai nàng ở Tề quốc sẽ gây khó dễ, làm hỏng chuyện của ngươi sao?
Toàn bộ nội dung của bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng quyền sở hữu trí tuệ.